Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 21: 2-1

Tô Hàn Sơn có đi tìm Phó Khải khám bệnh hay không Đào Nhiên không rõ, cô cũng ngại vớ lấy người ta để hỏi! Cô cũng không gấp, dù sao… ừm, ngày tháng còn dài! Đây là cách thắng lợi tinh thần của cô.

Nhưng mà, kể ra chuyện này cũng không đến lượt cô vội đúng không? Trong ký túc xá, cô ngồi bên cạnh giường vừa đau khổ vừa ngại ngùng vò mái tóc, cuối cùng lại cười hì hì.

“Đào Nhiên, mới sáng sớm cậu cười dung tục thế làm gì?” Tiểu Đậu cũng vừa ngủ dậy, mở mắt ra liền nhìn thấy người nào đó cười dung tục.

Đào Nhiên lập tức bụm miệng lại, đôi mắt đảo lia lịa, thật sự dung tục vậy sao? Biểu hiện rõ ràng vậy á? Nhưng cô phải giữ bí mật cho thầy Tô!

“Đào Nhiên, mặc dù chủ nhiệm Ninh của bọn tớ thua thầy Tô ở khâu bỏ phiếu, nhưng thầy Tô sắp đi rồi, cậu không còn nhìn thấy nhan sắc tuyệt trần của thầy ấy nữa đâu, chủ nhiệm Ninh của bọn tớ vẫn còn đó, chúng ta vẫn có thể thường xuyên thưởng thức…” Về việc ủng hộ thần tượng nhà mình lập trường của Tiểu Đậu cũng có quan điểm rõ rệt, chủ nhiệm Ninh thua rồi, không ai trong FC của chủ nhiệm Ninh vui được cả.

“Ha ha ha! Tiểu Đậu! Đừng để tớ phải nhắc nhở cậu mãi! Xin cậu đứng đúng vị trí đi! Cậu là người của ngoại khoa thần kinh hay khoa hô hấp…” Đào Nhiên chậm hiểu mở miệng liền ném đá lập trường của Tiểu Đậu theo thói quen, đợi cô chú ý được điều quan trọng thì mới đột ngột kêu lên một tiếng, “A! Cậu nói cái gì? Thầy Tô sắp đi? Đi đâu?”

Tiểu Đậu rất chi là kinh ngạc, suýt nữa ngã xuống giường, “Cậu…Cậu không biết sao?” Cậu là fan cứng mà có thể không biết?

“Không biết mà! Thầy Tô phải đi đâu?” Cô nhảy xuống đất, lôi Tiểu Đậu từ trong chăn ra, lúc này cô mới hiểu hôm đó gặp phó viện trưởng Tô, chuyện hai bố con họ nói có nghĩa là gì.

“Thầy Tô điều chuyển công tác, sắp đến Hồ Bắc…” Tiểu Đậu chưa nói xong đã chui lại vào trong chăn, gió lạnh ào ào thổi vào, cửa mở phanh ra, không nhìn thấy bóng dáng Đào Nhiên đâu nữa.

Đào Nhiên chạy một mạch đến cổng bệnh viện, thở hổn hển nhón chân lên nhìn.

Mới hơn sáu giờ sáng, trời còn chưa sáng hẳn nhưng người đi vào bệnh viện đã khá nhiều, cô biết Tô Hàn Sơn sẽ đến viện sớm rồi đi các phòng bệnh kiểm tra.

Quả nhiên, cô đứng chưa lâu đã nhìn thấy bóng người quen thuộc đang bước nhanh đến trong màn sương mù màu xám nhạt cuối cùng của buổi sáng sớm, vẫn mặc một bộ đồ đen, cao lớn gầy gò, rắn rỏi như cây tùng.

Cô lập tức chạy về phía anh.

Tô Hàn Sơn nhìn thấy một cô gái mái tóc rối bù, lê đôi dép hình con thỏ chạy qua, cô đứng trước mặt anh thở hổn hển, làn da trắng nõn hơi ửng hồng.

“Thầy…Thầy Tô… Anh phải đi sao?” Cô hỏi xong vành mắt liền đỏ lên, khó khăn lắm mới đến được đây, anh lại phải đi.

“Đúng vậy.” Tô Hàn Sơn nhìn cô, “Đến quê em không tốt sao? Có mỳ trộn nóng ăn hàng ngày.”

Tâm trạng vốn có chút đau thương của cô bỗng chốc sáng bừng lên, cảm thấy rất thú vị, cô tốn bao nhiêu công sức để đuổi theo anh, anh lại chạy về nhà cô, đây có được coi là một kiểu duyên phận không?

Cô cười hì hì, “Thầy Tô, sao anh đột nhiên điều chuyển công tác?” Cô gái ở cái tuổi thích suy nghĩ vẩn vơ, còn hay mơ mộng, trong lòng có một suy nghĩ tự động vươn lên: Vì đó là quê cô sao?

Đương nhiên, suy nghĩ này vừa xuất hiện đã bị chính cô tàn nhẫn bóp chết: Đào Nhiên mày nghĩ gì vậy? Tỉnh lại! Trởi sáng cả rồi!

Cô bước nhanh đuổi theo bước chân Tô Hàn Sơn, nghe giọng nói của Tô Hàn Sơn vang lên trong gió lạnh buổi sáng, “Phục tùng sắp xếp công việc.” Trầm thấp dịu dàng, có chút ấm áp.

“Ừm ừm!” Cô gật gật đầu, đây mới là tư duy bình thường! Đào Nhiên mày là đứa không bình thường! Xem thường xong chính mình, cô tiếp tục hỏi, “Thầy Tô, vậy khi nào anh đi ạ?”

“Ngày mai.”

“Ngày mai??” Đào Nhiên ngốc luôn.

Nhanh vậy sao?

Đào Nhiên tính toán một chút, vậy hôm nay là ngày cuối cùng, chắc chắn đến bệnh viện anh có rất nhiều việc phải làm, còn cô hôm nay làm ca giữa, tan ca đã là nửa đêm, ngày mai lại làm ca sáng, xem ra cô không có thời gian tiễn anh rồi.

Nhưng mà cô nghĩ lại, sắp đến Tết rồi, đến khi đó gặp anh ở quê luôn!

“Thầy Tô, Tết đến em dẫn anh đi ăn mấy món ăn vặt đặc sắc!” Cô ngẩng mặt, ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên gương mặt cô, làn da mềm mại trong trẻo, ngay cả lông tơ mỏng mỏng trên mặt cô cũng có thể nhìn thấy.

Tô Hàn Sơn nhớ đến lời bình luận của mẹ cô – cái gì cũng tốt, chỉ ăn hơi nhiều.

“Được.” Anh trả lời.

Hai người đã đi về bệnh viện, lúc này Đào Nhiên mới cúi đầu nhìn thấy mình đang đi dép lên, lập tức lúng túng, “Thầy Tô! Anh đi làm việc đi! Em về ký túc trước đây!” Cầu mong thầy Tô không nhìn thấy đôi dép của cô, hu hu hu!

Tô Hàn Sơn nhìn dáng vẻ hoảng loạn của cô, âm thầm thở dài: Còn tóc của em…

Đương nhiên Đào Nhiên không biết trong lòng Tô Hàn Sơn đang nghĩ gì, cô xoay người nhấc chân chạy, mái tóc bị gió thổi tung, càng giống những ngọn cỏ nhảy múa loạn xạ trong gió.

Sau khi chạy được quá nửa đường, cô lại nghĩ đến chuyện gì, ngoảnh đầu lại dùng sức vẫy tay, “Thầy Tô, đi đường bình an! Tết chúng ta gặp lại!”

Hét xong cô lại tiếp tục chạy trong gió.

Có chút lạc lõng nào không? Vẫn có. Nhưng có sao đâu chứ? Sáu năm trước ngay cả một câu “Bác sĩ Tô, chúng ta gặp lại ở Bắc Nhã” cô cũng không nói ra được, ngay cả có gặp lại hay không cô cũng không biết, bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi!

Chí ít, nhất định sẽ gặp lại.

Tô Hàn Sơn vẫn âm thầm lắc đầu, cô bé hấp ta hấp tấp này, lúc nào cũng chạy xa rồi mà vẫn còn chuyện chưa nói xong.

Ngày hôm sau, phó viện trưởng Tô đích thân tiễn con trai, sáng sớm đã ngồi đợi trong phòng khách trêu chọc mèo.

Máy cho mèo ăn tự động xột xoạt nhả thức ăn, lúc này con mèo lông ngắn béo đến nỗi ngay cả đi cũng lười biếng lập tức mạnh mẽ mà nhanh nhẹn, chạy thẳng đến chỗ đồ ăn của nó.

Tay phó viện trưởng Tô bỗng chốc trống không, ông đứng dậy đi lại mấy bước, phát hiện căn nhà này có chút khác thường. Có thêm rất nhiều đồ ăn dự trữ, trong lọ đang cắm một đóa hoa đỏ rực mà ông không gọi được tên, màu này, tầm thường đến nỗi hoàn toàn không phù hợp với mắt thẩm mỹ của con trai…

Ông không khỏi nhìn con trai đang ở trong phòng ngủ, đầu mày hơi nhíu lại.

Hành lý của Tô Hàn Sơn đã dọn dẹp hòm hòm, còn mấy thứ đồ linh tinh bỏ vào cuối cùng.

“Gần xong rồi chứ?” Phó viện trưởng Tô nhìn đồng hồ.

“Vâng.” Ánh mắt Tô Hàn Sơn nhìn tủ đầu giường.

Trên tủ đầu giường đặt một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ hình Doraemon. Dáng vẻ màu xanh mập mạp ngốc nghếch vểnh chiếc bụng to tròn lên quả thực không hợp với cách trang trí cực kỳ lạnh lùng của căn nhà này. Đồng hồ báo thức đã rất cũ, đầy vết xước, nhiều chỗ đã bay màu, phai thành màu xanh đậm nhạt không đều, kim cũng không chạy nữa, kim giờ và kim phút đều dừng lại ở mười hai giờ.

Tô Hàn Sơn đi tới khẽ cầm lấy, đặt chiếc đồng hồ báo thức vào trong vali.

Phó viện trưởng Tô nhìn hết tất cả, ông ngoảnh đầu đi, ánh mắt trở nên âm trầm.

“Đi thôi.” Tô Hàn Sơn khẽ nói, “Nhớ lát nữa đón mèo đến chỗ bố.”

“Ừm.” Phó viện trưởng Tô bước nhanh ra.

Khi hai bố con lái xe ra khỏi cổng, bảo vệ cầm một bó hoa qua.

“Bác sĩ Tô, sáng sớm có người tặng hoa cho anh, để ở chỗ chúng tôi.”

Một bó hoa phong lữ đỏ đến nỗi có chút dung tục được đưa qua cửa sổ xe.

Tô Hàn Sơn nhận lấy, gật đầu, “Cảm ơn.”

Trong hoa có một tấm thiệp như thường lệ: Bác sĩ Tô, mọi điều thuận lợi. Bánh rán.

“Cái này không giống bó hoa trong nhà con sao?” Phó viện trưởng Tô liếc mắt một cái.

“Phải.” Bó hoa trong nhà tặng hôm tết dương lịch.

“Bánh rán? Là ai?” Phó viện trưởng Tô tò mò chuyện này.

Tô Hàn Sơn cài tấm thiệp trở lại bó hoa, “Con cũng không biết.”

Ánh mắt phó viện trưởng Tô nhìn anh càng kỳ lạ.

“Đi thôi, đừng để lỡ máy bay.” Tô Hàn Sơn đặt hoa ở hàng ghế sau.

Chiếc xe chạy về phía sân bay.

~Hết chương 21.~

***

Lời tác giả: Các cục cưng thử đoán xem, chiếc đồng hồ báo thức của thầy Tô có ý nghĩa gì, kim đồng hồ dừng ở 12 giờ có ý nghĩa gì ~~

← Chương 20: 1-20  |  Mục lục  |  Chương 22: 2-2 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi