Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 25: 2-5

Trước khi bắt đầu làm việc buổi chiều Đào Nhiên vẫn cứ nhìn điện thoại, và vẫn không có tin tức của anh.

Tiếp theo đó điện thoại bị khóa.

Khi tan làm Tiểu Đậu ôm cô rồi nói, “Giao thừa vui vẻ, Đào Nhiên.”

“Giao thừa vui vẻ. Lâm Hiểu Đậu.” Cô cười cười, nhưng mặt mày ủ dột.

“Đào Đào, đừng lo, cô chú sẽ khỏe mạnh mà!”

“Ừm!” Khỏe mạnh! Cô gật đầu thật mạnh. Nhất định sẽ thật khẻo mạnh!

“Buổi tối tan ca tớ sẽ để dành đổ ăn ngon cho cậu!” Tiểu Đậu nói xong liền dán một chữ “Phúc” nho nhỏ còn chưa khô hồ lên người cô, “Năm mới, phúc tới!” Sau đó cô ấy xoay người nói với điều dưỡng trưởng, “Điều dưỡng trưởng, dán xong rồi ạ, em đi về đây!”

“Được, về đi.” Trên mặt điều dưỡng trưởng có sự mệt mỏi nhàn nhạt.

Đây là truyền thống của điều dưỡng trưởng Mai ở trong khoa, mỗi lần tết đến đều sẽ dùng thời gian rảnh dán chữ “Phúc” và câu đối ở văn phòng và phòng bệnh, để bệnh nhân cảm nhận được bầu không khí của tết.

Điều dưỡng trưởng nói, bệnh viện không nên dán những bảng hiệu cứng ngắc lạnh băng.

“Điều dưỡng trưởng, chị về nghỉ ngơi đi, em đến nhận ca rồi!” Đào Nhiên giúp điều dưỡng trưởng miết phẳng góc của chữ Phúc cuối cùng.

Điều dưỡng trưởng cười với cô, “Được, vất vả em rồi, Tiểu Đào, đêm giao thừa không thể lơ là.”

“Em biết rồi điều dưỡng trưởng!”

Lời của điều dưỡng trưởng đã ứng nghiệm, sau khi điều dưỡng trưởng đi chẳng bao lâu, liên tiếp đưa đến hai ca suy hô hấp, trong khoa chưa được nghỉ ngơi, khi cô làm việc xong, áo bên trong đã ẩm ướt mồ hôi, cô đi qua hành lang phòng bệnh, giọng nói của MC chương trình xuân vãn truyền từ phòng bệnh ra: Các bạn thân mến, giờ phút này chúng ta phải dành sự tôn kính sâu sắc với những thiên thần áo trắng đang chiến đầu tại tuyến đầu của công tác phòng chống bệnh viêm phổi… Trong trận chiến không nhìn thấy khói lửa này, chúng ta cùng nhau bảo vệ…

Nước mắt của Đào Nhiên bỗng chốc tuôn ra.

Nhưng cô cũng không có thời gian nghĩ đến người đang dấn thân vào cuộc chiến không khói lửa đó, vừa đến phòng điều dưỡng, tiếng chuông đã vang lên.

Mãi đến nửa đêm, Tiểu Đậu đến nhận ca, một mình cô đi về.

Trên chiếc bàn ăn nhỏ trong ký túc, Tiểu Đậu để dành cho cô bánh chẻo, chắc hẳn mới nấu chưa lâu, vẫn còn đang nóng, bên dưới có một tờ giấy: Năm mới, chủ nhiệm Ninh và chủ nhiệm Tô của chúng đều phải khỏe mạnh!

Đào Nhiên mỉm cười, ăn mà không cảm nhận được mùi vị của bánh chẻo.

Một giờ sáng ngày mùng một Tết.

Lại một ngày nữa qua đi…

Buổi tối cô vẫn cầm điện thoại đi ngủ, dường như bên tai luôn văng vẳng giọng nói của người MC: Dành sự tôn kính sâu sắc với những thiên thần áo trắng… trong cuộc chiến không có khói lửa…

“Tinh tinh…” Điện thoại bỗng dưng vang lên.

Toàn thân cô chấn động, tỉnh dậy từ trong giấc ngủ.

Bốn giờ sáng, Tô Hàn Sơn gửi tin nhắn!

Tôi không sao. Năm mới vui vẻ.

Đào Nhiên ngồi bật dậy, lập tức gửi yêu cầu chat video.

Gương mặt Tô Hàn Sơn xuất hiện trong video, mắt toàn là tia máu, quầng mắt thâm đen, anh hỏi cô, “Muộn vậy rồi còn chưa ngủ? Tôi không sao! Hơi bận chút.”

Ngày thứ tư rồi sao? Ngày thứ tư cuối cùng đã đợi được câu “tôi không sao” của anh.

Ba chữ này đáng giá để cô dùng tất cả thời gian chờ đời, muộn như vậy thì có làm sao?

Đào Nhiên chợt khóc òa lên.

Cô tắt video, vùi mình vào trong gối đầu, khóc một trận đã đời.

Lúc đó điện thoại có yêu cầu chat video, cũng có tiếng chuông điện thoại vang lên, tút tút tút, tin nhắn không ngừng.

Cô không nhận.

Khóc mãi đến khi đủ rồi cô mới cầm điện thoại lên, anh gửi một loạt tin nhắn: Khóc rồi? Đừng khóc. Đừng sợ, có tôi đây, chú dì vẫn khỏe.

Tâm tình dần bình ổn, mặt cô vẫn còn vệt nước mắt lưu lại, cô trả lời: Thầy Tô, em không khóc, em thấy anh rất bận, cũng rất mệt, tranh thủ thời gian mau nghỉ ngơi. Nhất định phải chú ý phòng tránh!

Trả lời xong cô liền đứng dậy đi rửa mặt, nhìn hình ảnh của mình trong gương, cô hận sâu sắc phần mềm nào đó không có chức năng thu hồi cuộc gọi video. Cái dáng vẻ quỷ quái gì đây? Đầu tóc giống như đống cỏ dại, cúc áo ngủ còn cài nhầm!

Sao cô lại bồng bột gọi video với Tô Hàn Sơn chứ? Điều cô cần không phải thu hồi lại video mà mà quay ngược thời gian!

Cô sờ mặt, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện: Kể ra đây là lần đầu tiên cô gọi video với Tô Hàn Sơn ?

***

“Con gái, thành phố chúng ta phong tỏa rồi, con xem tin tức chắc cũng biết rồi, nhưng con đừng lo, trước tết mẹ và bố con đã chuẩn bị đủ rồi, đồ dùng trong nhà nhiều lằm, mì, gạo cũng nhiều, trước đó cậu con còn gửi cho mấy thùng, đều là thứ con thích ăn, cho rằng con sắp về nhà, bây giờ đủ cho mẹ và bố con ăn một thời gian dài. Con gái, một mình con ở bên ngoài nhất định phải cẩn thận đấy! Nhớ đeo khẩu trang, chăm rửa tay, dọn vệ sinh…”

Có phải bà Lam quên con gái bà là điều dưỡng không? Còn phải đợi bà dạy con gái phòng chống như thế nào à?

Nhưng Đào Nhiên không ngắt lời bà, mặc bà Lam lải nhải, còn cô phụ trách gật đầu chắc là được.

Phong tỏa thành phố.

Người cô yêu nhất đều ở trong thành phố đó.

Cô không biết ở đó bây giờ như thế nào, trong thời sự, vùng đất Vũ Hán phồn hoa ngày xưa chỉ còn lại thành phố trống trải, người cô yêu, người cô quen và không quen, đều đang náu mình trong những khối bê tông cốt thép. Sinh mệnh biến thành những con số trên tin tức. Cô không biết mỗi người tăng thêm đó có phải người thân bạn bè của cô, có phải bạn học cũ, hoặc có phải là hàng xóm phố bên thường chêu chọc cô khi còn nhỏ hay không.

Nhưng những con số đó luôn có người thân, bạn học, hàng xóm của người nào đó.

Khi cô cho rằng cô chỉ có thể đứng từ xa nhìn thành phố này thì bệnh viện truyền đến một tin tức: Lập tức thành lập một đội chữa bệnh, xuất phát chi viện.

Cô không hề do dự đăng ký, nhưng cô không nói cho bố mẹ tin này.

Tiểu Đậu cũng đăng ký, toàn khoa hô hấp và hồi sức tích cực của họ đều hưởng ứng.

Khi đang chuẩn bị về Vũ Hán, cô lại kinh ngạc phát hiện trong danh sách chi viện không có cô!

Vì sao?

Cô đi hỏi điều dưỡng trưởng.

Điều dưỡng trưởng nói cô quá nhỏ.

Đào Nhiên cảm thấy không đúng, “Tiểu Đậu còn nhỏ hơn em! Đây không phải lý do! Là em không đủ giỏi sao ạ?”

“Không phải…” Điều dưỡng trưởng đành phải nói thật, “Hình như là, chủ nhiệm Tô không cho em đi.”

“Dựa vào đâu?” Đào Nhiên lập tức nôn nóng, “Anh ấy đã không ở chỗ chúng ta nữa rồi! Còn muốn lo đông lo tây sao? Không được, em đi tìm chủ nhiệm nói chuyện!”

“Đào Nhiên.” Điều dưỡng trưởng gọi cô lại.

Đào Nhiên xoay người, trong mắt điều dưỡng trưởng nổi lên một lớp sương mù nhàn nhạt mà cô nhìn không hiểu.

“Đào Nhiên, mẹ của chủ nhiệm Tô, đã từng tham gia chống SARS… Không may nhiễm bệnh…hi sinh…”

Thời gian dừng lại một giây, tiếp theo đó giống như một tia sét rạch ngang màn đêm tĩnh mịch, kinh ngạc đến nỗi đinh tai nhức óc, dời núi lấp biển, rất lâu không dứt.

Trong đầu Đào Nhiên xuất hiện một hình ảnh: cây đinh hương màu trắng, bóng dáng người đàn ông hiu quạnh thê lương, đôi mắt giống như đá vỏ chai*, sáng lấp lánh…

*Đá vỏ chai (hắc diện thạch, obsidian) là một dạng thủy tinh núi lửa tự nhiên được tạo ra ở dạng đá macca phun trào.

Tiếng sấm ầm ầm dần trôi xa, nhưng những cây kim vừa nhọn vừa nhỏ lại lan tràn từ đáy lòng.

Ánh sáng trong mắt Đào Nhiên dần tụ lại, “Em tìm chủ nhiệm nói chuyện!” Cứng rắn và quyết đoán.

Điều dưỡng trưởng Mai nhìn bóng lưng của cô gái bước nhanh rời đi, chị ấy ngoảnh đầu đi, ánh sáng lóe qua trong mắt.

Chủ nhiệm Chu nhìn cô gái trước mặt một mực nói muốn đi, thái độ cứng rắn như quả hạnh đào nhỏ, ông có chút bất đắc dĩ.

“Chủ nhiệm Chu, đó là quê hương của cháu! Bố mẹ, người thân, bạn bè cháu đều đang chiến đấu ở đó! Đất đai quê hương đã nuôi cháu trưởng thành! Bây giờ là lúc cháu báo đáp, cháu có lý do để đi hơn bất cứ ai! Chủ nhiệm Chu, xin chú hãy cho cháu đi!”

Cho cháu đi, để cháu đến bên cạnh anh ấy! Anh ấy luôn mất đi! Mất đi hết thứ này đến thứ khác! Lần này hãy để cháu kề vai chiến đầu với anh ấy! Để cháu bảo vệ anh ấy! Bảo vệ quê hương của cháu!

Đào Nhiên nhìn thấy sự bất đắc dĩ trong mắt chủ nhiệm Chu dần dần dịu đi, cô biết nguyện vọng của cô sắp đạt được.

“Tiểu Đào, cháu có biết lần này đi có nghĩa là gì không?”

“Biết ạ!” Đào Nhiên đứng thẳng tắp, khẳng khái nói.

“Tiểu Đào, cháu không sợ sao?”

“Không sợ ạ!” Có anh ở đó, cô không sợ gì hết!

~Hết chương 25.~

← Chương 24: 2-4  |  Mục lục  |  Chương 26: 2-6 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi