Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 27: 2-7

“Tốt!” Viện trưởng Đinh dõng dạc nói, “Tôi tự hào vì các bạn! Tự hào về tất cả mọi người! Trong số 132 người này có người đã từng tham gia chống SARS, có người là lực lượng nòng cốt trong ngành, có người là nghé con mới sinh không biết sợ là gì, mỗi người các bạn đều là những con người xuất sắc! Tiếp theo đây chúng ta phải đánh một trận chiến không có khói lửa! Công việc bận rộn nặng nề, vật tư thiếu thốn, hoàn cảnh chúng ta sắp đối diện là những gì trước kia bạn chưa từng trải qua, nhưng tôi tin, mỗi người chúng ta đều có thể dùng y thuật tinh tế và quyết tâm vô biên để cứu giúp và bảo vệ mỗi một sinh mệnh! Còn một chuyện rất quan trọng…”

Nói đến đây viện trưởng Đinh hơi ngừng lại, ánh mắt càng thêm nặng nề, “Trong thời gian làm việc hy vọng mọi người, nhất định phải chú ý an toàn và bảo hộ, sau khi qua đó, phải nghe lời bác sĩ ở viện truyền nhiễm, bảo vệ tốt chính mình, không được lơ là một chút nào! Hôm nay tôi dẫn mọi người đi, sau này tôi muốn đưa tất cả về, không thiếu một ai! Nhớ kỹ, không được có tổn thất! Một người cũng không thể thiếu! Nhớ rõ chưa?”

“Rõ rồi!” Đào Nhiên và mọi người cùng nhau hô vang đồng ý.

Sau đó mọi người cùng theo viện trưởng Đinh đọc lời thề: Tôi nguyện hiến dâng thân mình cho y học, yêu Tổ quốc, trung thành với nhân dân, tuân thủ y đức, tôn trọng thầy cô, giữ gìn kỷ luật, chịu khó nghiên cứu, cần cù tận tụy, đã giỏi còn phải giỏi hơn nữa, phát triển mọi mặt. Tôi quyết tâm dốc hết sức lực để trừ bệnh cho nhân loại, giúp đỡ cho sự hoàn mỹ của sức khỏe, bảo vệ sự thiêng liêng và vẻ vang cho y học, cứu người bị bệnh giúp kẻ bị thương, không từ gian khổ…

Khi bước chân vào ngành y họ đều đã lập lời thề. Đối với nhiều thành viên, thời khắc tuyên thệ đã qua rất lâu rồi, còn đối với Đào Nhiên và những điều dưỡng trẻ, giây phút này lại cách không xa, nhưng bất luận là ai cũng chưa từng quên sứ mệnh trong lời thề này, một lần thề là cả đời cố gắng…

Nếu như nói, trước lúc đó còn có người sợ hãi thì giờ phút này đã hăng hãi không quan tâm hết thảy.

Đối với Đào Nhiên mà nói, cô sắp được gặp Tô Hàn Sơn rồi, trong đầu cô hiện lên hình ảnh mắt đầy tia máu của anh trong video tối đó, trong lòng đã lo lắng, còn có mong chờ.

Sau khi lên xe bus đi đến sân bay, Tiểu Đậu ngồi bên cạnh Đào Nhiên, hỏi cô có sợ không.

Đây là lần thứ hai có người hỏi cô vấn đề này.

Suy nghĩ của Đào Nhiên quay lại từ chỗ Tô Hàn Sơn, cô lắc đầu, “Không sợ.”

Cô thực sự không sợ. Đó là thành phố thân quen của cô, thân thiết như người nhà, càng quan trọng hơn đó là nơi có Tô Hàn Sơn, sao cô có thể sợ hãi chứ?

Tiểu Đậu khoác cánh tay cô, dựa lên vai cô, “Đào Nhiên, vốn tớ cũng có chút sợ hãi, nhỡ đâu tớ thật sự… thì phải làm sao? Bố mẹ tớ chỉ có một mình tớ, ông bà nội tớ sẽ đau lòng chết mất, tớ… thậm chí tớ còn chưa yêu đương bao giờ, tớ còn rất nhiều việc muốn làm, rất nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành…”

“Bây giờ thì sao? Còn sợ không?” Đào Nhiên hỏi cô ấy.

Tiểu Đậu lắc đầu, trầm mặc một lát rồi lại gật đầu, “Cũng sợ, nhưng cũng không sợ.”

Đào Nhiên nắm chặt tay cô ấy, “Sợ gì chứ? Tớ phải nhắc nhở cậu, lần trước cá cược một mình tớ uống ba ly trà sữa, tớ thắng rồi! Chính cậu nói tớ thắng thì sẽ mời tớ uống trà sữa một tháng! Quay về cậu mau chóng thực hiện cho tớ!”

Chuyện này còn để Tô Hàn Sơn biết nữa chứ! Từ đó đã để lại cho anh ấn tượng với biệt danh thùng trà sữa, cái giá của thể diện bị mất của tớ còn nhiều hơn một tháng trà sữa!

Tiểu Đậu cười hì hì, “Cẩn thận uống thành Đào mập!”

“Chị đây sẵn lòng!”

Điện thoại trong tay Đào Nhiên rung lên, cô cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Tô Hàn Sơn!

Vì sao không nghe theo sắp xếp của chủ nhiệm Chu?

Anh gửi đến một câu như vậy.

Anh đang chỉ chuyện cô không quan tâm đến sự phản đối của anh cố chấp tham gia chi viện sao?

Cô nhanh chóng gõ chữ: Thầy Tô, nếu như là anh, anh sẽ chọn như thế nào? Làm lính đào ngũ sao?

Tô Hàn Sơn không trả lời.

Cô tiếp tục viết: Em đang ở trên đường ra sân bay rồi, bất luận anh muốn nói gì thì  đợi em đến rồi nói sau!

Dù sao muốn ngăn cô tiếp cũng là chuyện không thể!

Một lúc lâu sau, Tô Hàn Sơn gửi tới một câu: Tức giận rồi à?

Nói vậy là sao? Đào Nhiên suy nghĩ mãi vẫn không biết nên trả lời câu gì.

Tô Hàn Sơn liền hỏi cô: Bây giờ đang nghĩ gì? Sợ không?

Sao lại hỏi cô có sợ không nữa? Lẽ nào bình thường hình tượng của cô là quỷ nhát gan sao? Câu hỏi này cô thẳng thừng bỏ qua không trả lời, còn về suy nghĩ? Cô bỗng nhớ đến lời Tiểu Đậu vừa nói: Nhỡ đâu thật sự… Cô còn chưa hẹn hò với ai…

Trái tim của cô bỗng dưng bắt đầu nhảy loạn thình thịch, ngón tay vuốt nhẹ điện thoại, tâm thần khó yên.

“Tiểu Đậu!” Cô nắm chặt điện thoại đặt lên ngực, liền mạng ấn, muốn đè nén lại trái tim đang muốn nhảy ra ngoài.

“Sao vậy?” Tiểu Đậu phát hiện sắc mặt cô không bình thường, “Cậu không thoải mái hả?”

“Không…” Sắc mặt cô bỗng nhiên ửng đỏ ngại ngùng, “Tiểu Đậu, giờ phút này cậu có chuyện gì đặc biệt muốn làm không?”

Tiểu Đậu hoang mang, lắc lắc đầu.

“Vậy nếu như, bây giờ cậu có cơ hội bày tỏ với nam thần của cậu thì cậu có làm không?” Nói xong câu này Đào Nhiên cảm thấy trái tim mình càng đập dữ dội, tựa như cô có thể nghe thấy tiếng nó đang nhảy nhót thình thịch thình thịch.

Tiểu Đậu nhìn Ninh Chí Khiêm ngồi ở phía trước, sợ hãi nói, “Cậu bớt nói linh tinh đi! Chủ nhiệm Ninh có vợ rồi! Bọn tớ chỉ đơn thuần sùng bái nhân phẩm và y thuật của chủ nhiệm Ninh thôi!”

“Nếu như! Mình nói nếu như!”

Tiểu Đậu nhìn cô kinh thường, “Nếu cũng không được! Chuyện này có thể nếu à?”

“Tiểu Đậu cậu là ‘nữ thẳng’* thứ thiệt!” Đào Nhiên tức đến nỗi không muốn nói chuyện với cô ấy nữa, có ai thẳng hơn Tiểu Đậu nữa không?

*Nữ thẳng chỉ những cô gái không hiểu chuyện tình cảm.

Cô tự mình tiếp tục cầm điện thoại, mấy lần viết rồi lại xóa, cuối cùng cô hít sâu một hơi, nín thở gõ một đoạn: Thầy Tô, em có một suy nghĩ, hơn nữa suy nghĩ này đã từ rất lâu rồi, em chưa từng dám nói với anh. Bây giờ anh hỏi em, vậy thì em sẽ nói! Sắp xuất phát rồi, em không biết chuyến này đi con đường phía trước sẽ thế nào, em không sợ, em chỉ có chút nuối tiếc, em vẫn chưa từng hẹn hò với ai. Thầy Tô, anh có thể làm bạn trai em không?

Cô sợ mình do dự, gõ chữ xong liền ấn gửi đi, sau đó mau chóng nhắm mắt lại, không dám nhìn câu trả lời của Tô Hàn Sơn.

Nhưng tin nhắn vừa gửi đi cô đã bắt đầu hối hận.

Làm sao đây? Thầy Tô có bị dọa không? Anh chắc chắn sẽ từ chối sao? Anh chắc chắn không ngờ cô điều dưỡng nhỏ ngoan ngoãn trước mặt anh thực ra lại là một con sói một lòng muốn ăn anh, đúng không? Còn nữa, đây có được coi là trói buộc đạo đức không?

Không được! Cô sợ rồi!

Mấy giây sau đã sợ hãi, cô lại một lần nữa mở khung chat với Tô Hàn Sơn ra, Tô Hàn Sơn vẫn chưa trả lời, rất có khả năng chưa đọc được tin nhắn này!

Quá tốt rồi! Cô lập tức ấn thu hồi.

Giây phút thu hồi tin nhắn thành công, trái tim cô nhảy chậm rồi dần bình tĩnh lại, hô hấp của cô cũng dần bình ổn. Cô đè chặt lồng ngực, trong lòng lặp đi lặp lại câu “Quá tốt rồi”.

Thật sự quá tốt rồi…

Vì sao cô muốn khóc chứ?

Điện thoại lại rung lên, tin nhắn của Tô Hàn Sơn gửi đến: Em đến rồi nói tiếp.

Đến rồi nói tiếp?

Có ý gì vậy?

Cô nhìn cuộc đối thoại của họ trước đó:

Em đã trên đường ra sân bay rồi, bất luận anh muốn nói gì cũng đợi em đến rồi nói tiếp!

Tức giận rồi?

Cho nên anh muốn đợi cô đến rồi nói chuyện với cô về việc không nghe theo sự sắp xếp của chủ nhiệm Chu sao?

Ai ya, thật là nhức đầu!

~Hết chương 27.~

← Chương 26: 2-6  |  Mục lục  |  Chương 28: 2-8 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi