Yang Ying

4 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 39: 2-19

Chương 39: 2-19

Người có thể không để ý nhưng điện thoại không thể không xem, có lẽ là thông báo thì sao?

Nhưng vừa mở khóa điện thoại cô đã nhìn thấy chấm đỏ trên ảnh đại diện của Tô Hàn Sơn, cùng với ba chữ: Rất đáng yêu.

Ba chữ này chẳng khiến cho Đào Nhiên vui hơn chút nào, sự an ủi nghĩ một đằng nói một nẻo rõ ràng như vậy, anh coi cô là trẻ con à mà không nghe ra? Khi bạn không tìm được từ ngữ nào để khen một cô gái thì cứ khen cô ấy đáng yêu…

Bây giờ cô xấu hiển nhiên như thế, Tô Hàn Sơn còn dối lòng nói cô đáng yêu, quả thực đã làm khó anh.

Cô không trả lời.

Một lát sau điện thoại lại bắt đầu rung lên.

Bây giờ cô đã biết là Tô Hàn Sơn nên dứt khoát không thèm xem nữa, ánh mắt ảm đạm từ đầu đến cuối đều nhìn ra ngoài cửa sổ.

Điện thoại rung lên liên tiếp, cô một mực không để ý nên mới dần dừng lại.

Sau khi đến nhà khách cô kéo chặt chiếc mũ, nhanh nhảu nhảy xuống xe trước anh một bước, đi vào thang máy về thẳng phòng mình, ngay cả Tiểu Đậu gọi cô ở phía sau cô cũng không đợi.

Tiêu độc khử trùng xong đã là buổi tối.

Cô nằm trong chăn mà toàn thân mềm nhũn, mệt đến nỗi ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.

Điện thoại đặt bên gối lại một lần nữa truyền đến tiếng thông báo tin nhắn.

Cô mở mắt ra, không thể không thừa nhân âm thanh này giống như một chiếc lưỡi câu, rõ ràng đã nói với mình đừng xem, nhưng trái tim lại bị nó câu lên, không thể nào yên ổn.

Dù sao bây giờ cũng chỉ có một mình cô, xem thì có sao đâu? Mất mặt thế nào cũng chỉ có một mình cô biết!

Cô mím môi, cuối cùng vẫn mở khóa điện thoại ra.

Quả nhiên toàn bộ đều là anh gửi đến, mở phần mềm nhắn tin nào đó ra, mới vào chỉ nhìn thấy một câu cuối cùng: Thả dây xuống đi.

Cô nhìn ra cửa sổ phòng mình, sợi dây thừng quấn thành cuộn đặt ngay ngắn trên bệ cửa sổ.

Cô chu môi giận dỗi, rồi mở khung trò chuyện của anh ra, tất cả tin nhắn đều bày trước mắt.

“Tôi không nhìn thấy gì cả.”

“…” Đào Nhiên càng cảm thấy hóa ra kỹ năng mở mắt nói dối của thầy Tô cũng ở bậc thượng thừa.

“Tóc thực sự đáng yêu mà.”

“Không xấu.”

“Tóc vẫn còn có thể dài ra.”

“Em như vậy chính là niềm kiêu hãnh của khoa hô hấp và hồi sức chúng ta.”

“Trong mắt tôi, đây là kiểu tóc đẹp nhất của em.”

??? Trong đầu Đào Nhiên tràn ngập dấu hỏi chấm. Ý của câu này, hoặc là kiểu tóc trước đây của cô còn xấu hơn, hoặc là thầy Tô vẫn đang mở mắt nói dối…

Cô phải tin khả năng nào?

Nếu như không phải Đào Nhiên vẫn có thẩm mỹ của riêng mình với kiểu tóc, thì cô còn coi là thật, vẫn cảm thấy hôm nay mình chưa xấu dữ dội lắm, điều này chỉ có thể nói lên một vấn đề, lời của thầy Tô cũng giống như bà Lam vậy, ngay cả dấu câu cũng không thể tin.

Chẳng trách thầy Tô và bà Lam có thể vừa gặp đã thân, nói chuyện vui vẻ…

Còn về việc anh bảo cô thả dây xuống?

Cô kéo lê thân xác rã rời đứng dậy mở cửa sổ, thả sợi dây xuống.

Anh đang đợi sẵn ở cửa sổ, vừa thấy dây thả xuống liền treo một cái túi lớn vào đầu sợi dây không biết là thứ gì.

Cô cực kỳ hoài nghi, nhìn chằm chằm rất lâu cũng không biết là gì.

Một cánh tay thò ra ngoài cửa sổ, nâng lên trên trong đêm tối, ý bảo cô kéo đồ lên.

Cô kéo lên nhìn, suýt chút nữa tuột tay làm cái túi đó rơi xuống dưới.

Lại là bỉm!

Cô suy nghĩ một chút đã hiểu anh cho cô bỉm để làm gì.

Anh còn nói anh không nhìn thấy gì cả?

Quả nhiên đàn ông đều là móng heo!

Tính cô vốn dĩ không phải người có thể nhịn một bụng tức, ầm ĩ một trận như vậy đã nhét đầy một bụng oán rồi, nếu không phun ra thì cả buổi tối cô sẽ không thể nào dễ chịu được.

Cho nên cô dứt khoát tìm thẳng đến cái tên con rể của mẹ cô trong danh bạ, khủng bổ điện thoại.

“Alo?”

Cô đứng trước cửa sổ, sắc đêm bên ngoài đã nồng, đèn đóm như sao, anh ở dưới chân cô, giọng nói kỳ lạ giống như truyền từ hai thế giới khác nhau. Một âm thanh thì gần ngay bên tai, run run gõ vào màng nhĩ của cô, một âm thanh khác thì đến từ màn đêm, xa xăm mà kỳ ảo.

~Hết chương 39~

← Chương 38: 2-18  |  Mục lục  |  Chương 40: 2-20 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi