Mở cửa ra, bên ngoài có một người đợi mũ đang đứng, chiếc mũ gói gọn hết tóc của cô lại, tay chắp phía sau lưng, chỉ nhìn thấy đôi mắt cười híp tịt của cô.
“Cho anh này!”
Trước mắt anh xuất hiện một hộp mì ăn liền, miệng cuốn một vòng băng dính trong suốt, trên nắp bị khoét một lỗ to bằng đồng xu một đồng.
Nên đây lại là trò gì vậy? Trước giờ chưa từng làm người khác thất vọng.
“Hòm thư tâm nguyện đấy ạ!” Giọng cô trong trẻo, đôi mắt lấp lánh, vô cùng tươi tắn.
“Hòm thư tâm nguyện?” Anh không hiểu trò này lắm.
“Vâng.” Cô dùng sức gật đầu, “Anh có nguyện vọng gì thì viết rồi nhét vào.”
“Có thể thực hiện sao?” Anh không khỏi bật cười, đồ chơi trẻ con.
“Có thể!” Ngữ khí của cô vô cùng khẳng định, “Lúc nhỏ em muốn có một chú mèo máy Doraemon giúp em thực hiện tất cả nguyện vọng, bố em liền tặng cho em một hòm thư nguyện vọng, chỉ cần nhét nguyện vọng vào là không có gì không thực hiện được.”
Tô Hàn Sơn cười, “Doraemon của em chính là bố em sao?”
Nhớ đến tính cách cơi mở, nhiệt tình và chân thành của bố mẹ cô, cũng chẳng trách có thể nuôi dạy cô trở thành đơn thuần và tươi tắn như vậy, chí có một gia đình vô cùng hạnh phúc mới có thể bảo vệ cô tốt như vậy.
Cô cười hì hì, “Phải, cũng không phải ạ.”
Khi nhỏ Doraemon của cô là bố mẹ, năm mười tám tuổi thì là một bác sĩ tên là Tô Hàn Sơn, bởi vì năm đó nguyện vọng cô nhét vào chính là bố mau chóng khỏi bệnh.
Theo tính cách của Tô Hàn Sơn, anh sẽ không chơi trò chơi tẻ nhạt và trẻ con như vậy, nhưng chiếc hộp tâm nguyện vụng về xấu xí này đã đến được tay anh khi hai người đang nói chuyện.
Đào Nhiên cười híp mắt, “Thầy Tô, mong tất cả nguyện vọng trong lòng của anh đều có thể thực hiện.”
Mong tất cả nguyện vọng trong lòng của anh đều có thể thực hiện. Bây giờ chính là tâm nguyện của cô.
“Vậy sao?” Tô Hàn Sơn nhìn vào trong qua cái lỗ to bằng đồng xu, mì và gia vị bên trong đều bị móc ra hết rồi? Anh vô thức nói, “Tôi không có Doraemon của mình.”
Bố anh là phái nghiên cứu học thuật nghiêm khắc, ông sẽ không chơi cùng anh trò ngốc nghếch này.
Đào Nhiên chẳng hề nghĩ ngợi buột miệng nói, “Có chứ ạ! Chính là em đây! Sau khi anh viết xong rồi thì cho vào túi buộc lên dây, em nhìn thấy rồi sẽ thực hiện giúp anh! Thầy Tô, em chính là Doraemon của anh!”
Không khí nhất thời yên tĩnh.
Ánh mắt của Tô Hàn Sơn rơi trên mặt cô, sâu xa, mang theo một ý nghĩa không tên.
Đào Nhiên cảm thấy nhiệt độ bắt đầu từ tai mau chóng lan đi cả khuôn mặt.
“Em… Ý của em là nói… em… là người tặng quà, sao có thể chỉ tặng quà mà không quan tâm đến sau này chứ?” Cô cảm thấy lý do mình tìm được rất hợp lý, “Đúng! Em là người phụ trách của người tặng quà, cũng phục vụ kèm theo quà sau khi bán!”
“Vậy sao?” Anh vẫn dùng anh mắt có ý tứ khác đó, “Vậy… sau khi nhận quà có kỳ hạn bao lâu?”
“Chuyện này… ừm…” Rất muốn nói là một đời nhưng mà không thể, đợi sau khi thầy Tô có bạn gái cô sẽ không có tư cách thực hiện nguyện vọng giúp anh nữa, “Một năm… hoặc là hai năm…”
Trong một hai năm chắc chắn thầy Tô đã giải quyết xong vấn đề cá nhân đúng không? Khi đó cô sẽ yên lặng lùi sang một bên giao nhiệm vụ bảo vệ Tô Hàn Sơn cho một người khác.
Cũng không biết ai có may mắn trở thành người bảo vệ của thầy Tô nhỉ? Hâm mộ cô ấy thật.
Trong lòng Đào Nhiên có mùi chua xót nồng đậm.
“Một năm? Hai năm?” Anh vặn hỏi.
“Hoặc là… nửa năm?” Lòng cô lạnh giá, lẽ nào một hai năm cũng quá dài sao? Cũng đúng, tuổi của thầy Tô đã lớn như vậy rồi, không thể khiến anh chậm trễ thêm nữa, “Vậy, nếu không thì… đến khi dịch bệnh kết thúc?”
Cùng anh đi qua đoạn đường khó khăn này đã là rất may mắn rồi.
Con người không thể quá tham lam.
“Ha.” Anh cười, cũng không nghe ra trong tiếng cười có ý gì.
Nhưng Đào Nhiên rất vui, Tô Hàn Sơn đã cười sau bao nhiêu ngày không cười, mặc kệ là câu nói nào của cô khiến anh vui vẻ, tất cả những điều cô làm đều không uổng phí.
Nhưng bỗng nhiên Tô Hàn Sơn nói, “Vậy nếu như tôi muốn tiếp tục giữ thì sao?”
“Dạ?”
Tô Hàn Sơn chuyển ngoặt quá nhanh, Đào Nhiên hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì. Ý của câu tiếp tục giữ…là như cô đang nghĩ sao?”
“Tôi nói, nếu như tôi hy vọng kéo dài thời gian sau khi mua thì sao? Nạp tiền như thế nào?”
Đào Nhiên vẫn vô cũng mơ hồ, “Chuyện đó… Anh muốn…kéo dài bao lâu?” Nếu quá lâu thì sợ không được, cô sẽ không làm người thứ ba đâu.
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, “Mười năm? Hai mươi năm? Năm mươi năm? Nếu như cuộc đời cho phép thì lâu hơn nữa?”
Đầu mày cô khé nhíu lại, “Lâu vậy á…”
“Không được?” Giọng anh căng thẳng.
Đào Nhiên nhíu mày càng sâu, “Thầy Tô, đương nhiên không được…”
Chiếu hộp mì ăn liền trên tay Tô Hàn Sơn khẽ lay động, suýt nữa rơi xuống đất.
Đào Nhiên vẫn không hề hay biết, tiếp tục nói, “Đợi anh kết hôn rồi, thì em không thể làm Doraemon của anh nữa, như vậy không tốt.”
“Kết hôn?” Từ này nhảy ra rất đột ngột.
“Đúng vậy!” Nỗi sầu của Đào Nhiên đã viết hết trong mắt nhưng vẫn phải mỉm cười, “Thầy Tô, đợi dịch bệnh kết thúc quả thực anh nên suy nghĩ đến chuyện kết hôn rồi.” Như vậy sẽ có người chăm sóc anh.
Tô Hàn Sơn đăm chiêu, “Quả thực nên suy nghĩ.”
Đào Nhiên vừa nghĩ đến chuyện anh sẽ sống cùng với một người con gái khác cả đời, trong lòng lập tức cực kỳ khó chịu. Vậy là sao chứ? Không phải đã nói làm fan của anh là đủ rồi sao?
“Thầy Tô, em đi đây, tạm biệt!” Cô thật sự sợ nếu mình nán lại thêm sẽ buồn đến mức không chịu được.
“Đợi đã!”
Đào Nhiên dừng chân lại nhưng không dám ngoái đầu.
Tô Hàn Sơn nhìn bóng lưng của cô gái phía trước, có thứ gì đó trong lòng đang phát triển giống như dây thường xuân, nhưng cũng có một sức mạnh đang cố gắng đè nén dây thường xuân đó.
Anh luôn kiềm chế và lý trí, không có gì có thể ngang tài ngang sức với ý chí của anh.
Nhưng hai từ “đợi đã” vẫn vọt ra khỏi miệng.
Anh cười khổ.
“Đào Nhiên.” Anh cảm thấy giọng nói này hoàn toàn không giống giọng nói của mình, “Chuyện kết hôn… Nếu như không phải người nào đó, chắc tôi sẽ không lấy.”
Ý gì vậy?
Đào Nhiên mau chóng xoay người. Tô Hàn Sơn đứng ở phía đối diện cách cô ba mét, ngược ánh sáng, nhìn không rõ sự mờ ảo trong mắt anh.
Người nào đó? Đào Nhiên yên lặng suy nghĩ ba chữ này, “người nào đó” đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh chỉ có một người tên Vu Tẩm. Cho nên ý của anh là anh định cả đời không kết hôn?
Chẳng trách anh lớn tuổi nhu vậy rồi vẫn luôn một mình.
“Thầy Tô.” Tâm trạng cô vô cùng phức tạp, cảm thấy đau lòng vì anh sẽ cô độc cả đời, nhưng lại vui vẻ vì không có ai tranh Tô Hàn Sơn với cô, cuối cùng cô cảm thấy bản thân mình đã dành được thắng lợi, cho dù cô biết như vậy không tốt, nhưng cô vẫn đồng ý Tô Hàn Sơn độc thân cả đời, ích kỷ thì ích kỷ!
Cô xông về phía Tô Hàn Sơn, tràn ngập vui vẻ.
Tô Hàn Sơn vô thức giang tay.
Cô cứ vậy đâm vào, cô muốn ôm một Tô Hàn Sơn cô độc như thế, muốn nói với anh nếu như cả đời cô đơn, cô sẽ cùng anh cô đơn cả đời, hai con người cô đơn sẽ không cảm thấy cô độc.
Mùi nước khử trùng và nước giặt trên người anh chui hết vào trong hơi thở của cô, mau chóng bao vây lấy cô, viền mắt cô hơi nóng, “Thầy Tô, vậy em sẽ làm trưởng FC của anh cả đời.”
Tô Hàn Sơn cười nhàn nhạt, “Chỉ là… trưởng FC thôi?”
~ Hết chương 62 ~

Chia sẻ cùng tôi