Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 69: 4-6

Mãi đến sáng sớm ngày hôm sau bà Lam mới gọi điện chúc mừng sinh nhật con gái.

Đào Nhiên còn đang rầu rĩ chuyện chép tay hai mươi lần sổ tay lây nhiễm bệnh viện, mặt mày ủ dột.

“Sao vậy con? Làm việc mệt quá à?” Bà Lam quan tâm hỏi cô.

Cô lắc đầu, làm nũng với bà Lam, “Sinh nhật của con cũng qua rồi, mẹ chẳng yêu con nữa…”

Bà Lam cười cười, “Không phải vì không muốn làm phiền con với con rể sao? Sao rồi? Sinh nhật vui vẻ không?”

“Đừng nhắc nữa!

Mặt Đào Nhiên ỉu xìu, “Không vui!”

“Sao vậy?”

“Anh ấy quá đáng ghét, hung dữ với con!” Đào Nhiên không phải người có thể giữ kín lời trong lòng, lập tức nhao nhao nói ra.

Bà Lam suy nghĩ chốc lát, cảm thấy con rể bà là người chững chạc, hơn nữa lại lớn hơn con gái nhiều như vậy, nhìn cũng không giống người sẽ bắt nạt con bé, bà lập tức hỏi, “Có phải con không ngoan không?”

“Con đâu có chỗ nào không ngoan?” Đào Nhiên không phục, lòng bà Lam đều thiên vị đến trời rồi! Cô quá tủi thân! Không nhịn được muốn càm ràm, “Sinh nhật con đó, con ôm anh ấy, còn hôn anh ấy, kết quả anh ấy phạt con chép sổ tay lây nhiễm bệnh viện hai mươi lần!”

Vốn dĩ bà Lam vô cùng mệt mỏi, sau khi nghe cô nói thì không nhịn cười được, cuối cùng cũng hôn rồi! Nhưng mà miệng lưỡi đứa con gái của bà chẳng kín đáo chút nào! “Thắng bé bảo con chép thì con ngoan ngoãn chép à?”

Ngũ quan của Đào Nhiên sắp nhíu lại một chỗ, “Nếu không thì sao? Đợi ngày mai biến thành 30 lần ạ?”

Bà Lam vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, “Cô bé ngốc, con không chép thì thằng bé làm được gì con?

“Anh ấy… anh ấy…” Cô chưa từng nghĩ cô không chép sẽ thế nào, “Anh ấy là thầy chủ nhiệm mà…” Có thể không nghe lời anh sao?

“Vậy thằng bé còn là con rể nhà mình thì sao? Con còn là người yêu của nó thì sao? Con không biết làm nũng để qua loa chuyện này sao?” Bà Lam quả thực rầu rĩ, rốt cuộc bà đã sinh ra cục đá gì vậy, thẳng giống hệt bố nó, “Rốt cuộc con có biết yêu đương không vậy? Không biết thì con học tử tế cho mẹ, con rể tốt như vậy đừng có để còn chưa nấu chín đã bay đi!”

Đào Nhiên càng tủi thân, “Làm gì có ai dạy con chuyện yêu đương, con không biết thì có thể trách con sao? Không phải lúc đi học giáo viên và bố mẹ đều năm lần bảy lượt không cho yêu sớm sao? Chưa có kinh nghiệm bao giờ mà đột nhiên con lại biết yêu đương à, làm sao con biết được?” Có điều làm nũng thì không phải chép 20 lần thật sao?

Cô thở dài, cô còn chưa thích ứng với thân phận bạn gái của thầy Tô, vả lại bây giờ cô có được coi là bạn gái của thầy Tô không nhỉ? Hành động của cô tối qua là tỏ tình sao? Có được coi là tỏ tình thành công không?

Thật là rầu thối ruột…

Bà Lam cũng sầu, yêu đương mà còn cần người khác dạy? Thôi được rồi, cứ để con rể bà tự dạy đi! Vợ ai người ấy đau đầu, bà không muốn tốn nơ-ron thần kinh vì cái đứa ngốc nghếch đó! Vì thế liền mỉm cười hỏi Đào Nhiên gần đây có tốt không, ăn uống như thế nào, toàn là những vấn đề các bà mẹ quan tâm con gái.

Sau khi ngắt video, bà Lam từ từ buông điện thoại xuống, thở dài một tiếng, gương mặt buồn bã.

Đào Nhiên lại rơi vào một nỗi phiền muộn mới, rốt cuộc cô có được coi là bạn gái Tô Hàn Sơn không?

Cũng may mặc dù Đào Nhiên ngốc, nhưng đến giờ này cũng không sợ mất mắt nữa, dù sao tối qua cũng đã mất sạch rồi, mất thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Đào Nhiên không sợ mất mặt cũng không “ngốc” xông vào nhà ăn, nhìn thấy Tô Hàn Sơn và bác sĩ Hoàng đang ngồi bên chiếc bàn dài trong nhà ăn ăn sáng.

Cô rảo bước đi qua, Tô Hàn Sơn và bác sĩ Hoàng đồng thời nhìn cô.

“Tiểu Đào, chào buổi sáng.” Bác sĩ Hoàng còn chào hỏi cô.

Mặc dù khoảng cách giữa Tô Hàn Sơn và bác sĩ Hoàng cũng rất xa, nhưng chuyện Đào Nhiên sắp nói không thể để bác sĩ Hoàng nghe thấy được.

Vì thế cô kéo tay áo Tô Hàn Sơn, ra hiệu anh đi với cô.

Bác sĩ Hoàng là một người biết điều, vừa nhìn thấy vậy liền lập tức bưng khay đứng dậy, “Được rồi, tôi biết mình là chướng ngại vật rồi, không ở đây làm người ta ghét nữa!”

Bác sĩ Hoàng vừa đi, Đào Nhiên cũng ngoan ngoãn không khách sáo ngồi xuống, cách hai chiếc ghế vừa đủ một mét.

“Sao vậy? Không đi lấy đồ ăn sáng à?” Tô Hàn Sơn hỏi cô.

Đào Nhiên đang nghĩ chuyện làm nũng, làm nũng với một người đàn ông như thế nào, cô chưa làm bao giờ? Nhớ lại cách nũng nịu với bà Lam ở nhà, cô ngồi im không nhúc nhích, “Anh… anh đi lấy cho em!”

 Nói xong cô cũng cảm thấy gan mình to lên rồi, vậy mà dám sai bảo Tô Hàn Sơn!

Còn anh thì nhìn cô một cái, không nói gì, quả nhiên đứng dậy.

Đào Nhiên một mực nhìn chằm chằm theo bóng lưng của anh, nhìn thấy anh thực sự đi lấy đồ ăn sáng, lòng cô lập tức như được uống nước mật ong, mùi vị ngọt ngào khiến trái tim đang nổi bong bóng, trong cơ thể còn có một người bé nhỏ đang vui mừng nhảy nhót: Tô hàn Sơn thật sự đi lấy đồ ăn sáng cho cô! Vậy mà lại lấy đồ ăn sáng cho cô thật!

Tô Hàn Sơn thật sự đặt khay đồ ăn trước mặt cô, còn hỏi cô, “Phải cái em thích ăn không?”

Cô cười hì hì, “Thầy Tô, không có gì em không thích ăn cả.”

Tô Hàn Sơn gật đầu, “Ừm, đã sớm nhìn ra.”

“Thầy Tô, anh quả là có bản lĩnh, sao cái gì cũng nhìn ra được vậy?” Cô cười hi hi lấy một cái bánh bao, chớp chớp mắt rồi lại hỏi, “Thầy Tô, vậy anh nhìn xem bây giờ trong lòng em đang nghĩ gì.”

Tô Hàn Sơn liếc cô một cái, “Đang nghĩ làm sao mới có thể không chép 20 lần.”

Đào Nhiên trợn tròn mắt, âm thầm tặc lưỡi, “Thầy Tô! Anh… quá mạnh mẽ rồi đó! Anh biết thuật đọc tâm sao?”

Khóe mắt Tô Hàn Sơn có nếp nhăn nhàn nhạt khi cười, “Đọc hiểu em thì không cần thuật đọc tâm.”

“Vậy thầy Tô, ý anh là chúng ta tâm linh tương thông sao? Chính là tâm linh tương thông vừa nhìn đã biết ấy?” Nói xong Đào Nhiên cảm thấy mình đã thăng cấp trong nháy mắt, ai nói cô không biết yêu đương, cô yêu đương tốt biết mấy!

Tô Hàn Sơn đang nuốt bánh bao, suýt chút nữa thì bị nghẹn, anh nhịn cười, “Vậy em nhìn xem trong lòng anh đang nghĩ gì.”

Đào Nhiên sững sờ, vừa nãy mới chém gió tâm linh tương thông vừa nhìn đã biết, bây giờ nếu như không thông thì cô mất mặt biết bao? Nhưng cô đâu có nhìn ra Tô Hàn Sơn đang nghĩ gì!

Nhưng mà đây không phải vấn đề, từ khi còn nhỏ bà Lam đã dạy khi tham gia thi cử tuyệt đối không được để trống, đoán bừa cũng phải điền, mò chưa chắc đã đúng nhưng không mò nhất định không có khả năng đúng.

Cô suy nghĩ một lát, nhỏ giọng nói, “Thầy Tô, có phải anh đang nghĩ đến khả năng miễn 20 lần của em không?”

Tô Hàn Sơn không phủ nhận cũng không thừa nhận, hỏi ngược lại cô, “Em cảm thấy có khả năng không?”

“Có chứ!” Cô vô thức cao giọng, thấy có đồng nghiệp nhìn qua đây, cô vội rụt đầu.

“Ồ?” Tô Hàn Sơn đặt bánh bao xuống và nhìn cô, “Vậy em nói xem, trong tình huống nào anh có thể miễn 20 lần của em.”

Trong lòng Đào Nhiên có cách, nhưng thời kỳ đặc biệt không thực hành được, cô ngẫm nghĩ, bỗng nhiên linh cảm lóe lên, cô rút một cây bút trong túi ra, với quả trứng gà trong khay của anh rồi vẽ một hình người nhỏ lên quả trừng, cuối cùng còn vẽ ngũ quan lên quả trứng trong khay của mình, sau đó cô đặt hai quả trứng bên cạnh nhau, môi chạm môi, bản thân cô còn vô thức chu môi lên.

“Có được không?” Cô chu môi hỏi, “Đợi đến khi có thể.”

“Đây là anh? Đây là em?” Tô Hàn Sơn chỉ trừng gà và hỏi.

Đào Nhiên gật đầu.

Tô Hàn Sơn trầm ngâm, “Thoạt nhìn là chuyện anh chịu thiệt, sao phải miễn chép phạt cho em chứ?”

Đào Nhiên lập tức ủ rũ, một tay cầm một quả trứng, “Vậy…vậy anh chịu thiệt một chút không được sao?”

Cuối cùng Tô Hàn Sơn cũng không chịu được phải cười thành tiếng, may là anh không ăn gì, nếu không nhất định sẽ sặc mất.

“Thầy Tô….” Cô dịch qua một chút, kéo tay áo anh lắc lư.

“Ừm.”

“Ừm là sao?” Vẻ mặt cô tươi tỉnh, “Là đồng ý rồi sao? Em không cần chép nữa phải không?”

“Ừm có nghĩa là anh chịu thiệt một chút vậy.”

“Ấy ya, em không chép nữa được không? Anh xem anh cũng cười rồi…”

~ Hết chương 69 ~

← Chương 68: 4-5  |  Mục lục  |  Chương 70: 4-7 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 69: 4-6”

  1. Ảnh đại diện Chanqqr’

    Ui. Càng đọc càng thấy Tiểu Đào dễ thương quá trời ơiii

Chia sẻ cùng tôi