Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác sĩ Tô, anh cười rất đẹp | Chương 74: 4-11

Khi Đào Nhiên tỉnh lại điện thoại vẫn ở bên gối đầu, màn hình đã khóa, nhưng sau khi mở khóa ra thì vẫn ở giao diện video, đầu bên kia Tô Hàn Sơn cũng chưa tắt, đáng tiếc cô chỉ nhìn thấy trần nhà màu trắng có hoa văn, trong màn hình không có bóng dáng Tô Hàn Sơn, nhưng lại có thể nghe thấy tiếng nước chảy.

Anh đang đánh răng rửa mặt.

Anh thật sự đã mở video ở bên cô cả một đêm, khi cô ngủ thì hô hấp của anh cùng đều đều, cùng cô vượt qua một đêm, cảm giác này vô cớ rất kỳ diệu.

Cô cảm thấy có chút tiếc nuối, mình thật khiến người ta thất vọng, nếu không đã có thể nhìn thấy dáng ngủ của anh rồi! Cơ mà anh có nhìn thấy dáng ngủ của cô không? Khi cô ngủ có phải rất xấu không?

Ôm theo rất nhiều câu hỏi, ngày hôm sau khi gặp anh ở nhà ăn, cô không ngừng liếc mắt nhìn anh.

Tô Hàn Sơn nhớ đến tình huống lần trước cô giống như một chú hồ ly nhỏ ngẩng đầu ưỡn ngực, rõ ràng nhát gan nhưng lại ra vẻ can đảm sai bảo anh đi lấy bữa sáng, vậy nên cô đang ra ám thị cho anh sao? Anh rất tự giác, đứng dậy rời đi.

“Không phải không phải…” Cô thuần thục túm ống tay áo của anh lại.

“Không cần anh lấy à?” Anh buồn cười nhìn bàn tay đang túm áo mình, lại nhìn thấy nốt sần trên mu bàn tay cô, “Đưa thuốc cho em, em không bôi tay à?”

Đào Nhiên cũng nhìn tay mình một cái, những nốt sần màu đỏ dày đặc rất xấu, cô rụt về, “Không cần bôi, dù sao bôi cũng lại mọc lên ngay, vả lại mọi người đều như vậy…” Cô ngẫm nghĩ rồi nói luôn, “Cái đó… đã ổn rồi…”

Còn về cái nào thì không cần nói ra cô đã đỏ mặt, nhưng cô không những không quản được mắt mình, còn không quản được cái miệng của mình nữa. Lúc này anh đang đứng, cô đang ngổi, cô ngoài ý muốn liếc thấy một vị trí ngang tầm mắt của mình, “Anh…anh thì sao? Khỏi chưa?”

“…” Tô Hàn Sơn lặng lẽ rút tay áo của mình ra, “Anh đi lấy đồ ăn cho em.”

Đào Nhiên đỏ mặt, cảm thấy thầy Tô không dám đối diện với bản thân, như vậy là không được, đều là người học y mà da mặt còn mỏng hơn cô, da mặt mỏng cũng không lo, nhưng giấu bệnh không chữa thì làm sao được? Đợi tất cả tốt lên cô phải nói chuyện tử tế với thầy Tô.

Tô Hàn Sơn lấy đồ ăn về, Đào Nhiên lại một lần nữa liếc anh.

“Có gì thì nói, anh không phải hùm beo.” Có gì đáng sợ chứ? Lần nào cũng nhìn anh bằng ánh mắt học sinh gây chuyện liếc trộm sắc mặt giáo viên.

Cô không khách sáo nữa, “Thầy Tô, lần sau khi anh nhìn em ngủ thì anh gọi em dậy nhé.”

“Vì sao?” Tô Hàn Sơn không hiểu, không để cho cô ngủ sao?

Cô cười híp mắt, “Không nói với anh.”

Tô Hàn Sơn cười cười, “Tối qua anh có mấy tấm ảnh chụp màn hình em ngủ.”

“…” Đào Nhiên bùng nổ, anh đang đánh đòn phủ đầu! Cô còn chưa kịp chụp màn hình của anh! “Anh…anh cho em xem! Em phải xem!”

Tô Hàn Sơn không để ý đến cô, từ tốn ăn bữa sáng.

“Có phải ảnh dìm không?” Đào Nhiên nôn nóng.

Tô Hàn Sơn thong dong, “Dìm…là cái chắc.”

Đào Nhiên bàng hoàng, cô biết mình ngủ chẳng ngoan ngoãn gì, nhưng sao có thể để Tô Hàn Sơn biết!

Sau đó cô liền tốn sức lực chín trâu hai hổ cũng không thể đào được đống ảnh dìm từ chỗ Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn thấy cô ủ rũ không vui liền nói, “Chuyện sớm muộn cũng sẽ để anh nhìn thấy, nghĩ thoáng ra.”

“Á?” Ý tứ trong lời nói của Tô Hàn Sơn là thứ cô đang hiểu sao?

Tô Hàn Sơn nhìn dáng vẻ ngây ngốc của cô, nhịn cười, “Cũng không cần nhịn không ngủ, anh thế nào sớm muộn em cũng nhìn thấy.”

“…” Gương mặt Đào Nhiên đỏ bửng, cô có thể chắc chắn điều Tô Hàn Sơn nói chính là thứ cô đang nghĩ. Ây ya, ngại quá! Cô mau chóng chạy đi, “Em đi đưa cơm cho Vũ Hy!”

Lần này Vũ Hy gấp cho mẹ một ngôi sao, còn nhờ Đào Nhiên gửi cho mẹ mình một câu: Mẹ đừng sợ, ngôi sao giống như đôi mắt của Tiểu Hy, nhìn mẹ khi mẹ khó chịu, mẹ chỉ cần nghĩ Tiểu Hy đang nhớ mẹ thì mẹ sẽ không sợ nữa.”

Đào Nhiên trân trọng cất ngôi sao đi, hứa với cậu bé nhất định sẽ chuyển lời.

Ngôi sao của Vũ Hy gập từ giấy bóng kính nhiều màu, không biết cậu bé lấy giầy ở đâu, khi ánh sáng chiếu vào ngôi sao sẽ bắn ra ánh sáng bảy màu.

Rất đáng yêu, rất đẹp.

Khi cô giơ ngôi sao lên cho Lưu Nhạn xem, trong đôi mắt vô thần của Lưu Nhạn dường như cũng được chiếu ánh sáng giống như cầu vồng.

Lưu Nhạn viết chữ cho Đào Nhiên: Rất lâu không nhìn thấy ngôi sao rồi.

Đào Nhiên đặt ngôi sao vào lòng bàn tay Lưu Nhạn, nắm lấy tay chị ấy, nhỏ giọng nói, “Bầu trời sao bên ngoài rất đẹp, Vũ Hy rất ngoan, mỗi ngày đều đợi chị về nhà, cố lên, rất nhanh chị sẽ có thể đoàn tụ với Vũ Hy, có thể cùng ngắm sao trời với thằng bé.”

Khóe mắt Lưu Nhạn khẽ cong lên, ngón tay dùng sức siết chặt ngôi sao đó.

Đào Nhiên luôn vững tin chỉ cần đủ cố gắng, mọi người cùng nhau nỗ lực thì bệnh dịch sẽ bị đánh lui, Lưu Nhạn nhất định sẽ khỏe lại, Vũ Hy nhất định có thể đợi được mẹ về nhà vào lúc hoa anh đào nở, cả gia đình cùng nhau mừng sinh nhật Lưu Nhạn, nhưng hai ngày sau khi Đào Nhiên giao ngôi sao cho Lưu Nhạn, vào buổi tối Đào Nhiên trực ban, tình huống của Lưu Nhạn chuyển biến xấu.

Tối đó khi Đào Nhiên nhận ca tất cả đều bình thường, Đào Nhiên và anh Lý cùng nhau lật người cho bệnh nhân, sau khi anh Lý đi cô còn xử lý một lượt chất thải cho Lưu Nhạn, tất cả thông số quan sát cũng bình thường, nhưng sau mấy tiếng bỗng nhiên chị ấy không ổn, độ bão hòa oxy trong máu giảm nhanh.

Đào Nhiên gấp rút hô hoán, rất nhanh, Tô Hàn Sơn đưa người tới cấp cứu.

Đào Nhiên đã làm việc một thời gian ở khoa hô hấp và hồi sức tích cực Bắc Nhã, không phải cô chưa từng chứng kiến sinh tử, nhưng cho dù trải qua bao nhiêu lần, nhưng trơ mắt nhìn sinh mạng cố gắng tìm đường sống dưới sự chăm sóc của mình đang liều mạng giãy giụa ở giây phút đau đớn nhất, lòng cô vẫn đau đớn như thiêu đốt.

Lưu Nhạn không nói được, nhưng vẫn dùng chút sức lực còn lại cuối cùng nắm lấy tay Đào Nhiên, trong ánh mắt đau đớn van nài.

Đào Nhiên nhớ đến chữ Lưu Nhạn viết trên giấy khi cô mới đến tiếp nhận phòng bệnh: Không muốn chết, xin cô, cứu tôi.

Cô từng đồng ý với Lưu Nhạn, nhất định sẽ cố gắng, nhất định sẽ cứu chị ấy, nhưng…

Viền mắt chua xót nhưng vẫn ra sức kiềm chế không rơi nước mắt, không thể khóc, kính bảo hộ bị mờ cô sẽ không nhìn rõ gì nữa: Lưu Nhạn, cố gắng, cố thêm một lần nữa được không? Cố gắng thêm một lần…

Lưu Nhạn vẽ vào lòng bàn tay cô, ban đầu Đào Nhiên không biết là gì, sau đó đã đoán được, là số “9”*, Lưu Nhạn vẫn đang gửi tín hiệu cầu cứu cho cô, cầu xin các y bác sĩ cứu chị ấy, chị ấy vẫn muốn sống tiếp.

*Số 9 trong tiếng Trung có cách đọc tương tự với từ “cứu”.

Đào Nhiên đỏ mắt gật đầu, “Chúng em sẽ cố gắng, sẽ cố gắng, chị cũng phải kiên trì, chúng em sẽ không từ bỏ, chị cũng tuyệt đối không được từ bỏ!”

Song, Lưu Nhạn ngày càng đau đớn, ngón tay vô lực chỉ về hướng nào đó.

Đào Nhiên biết, nơi đó cất giữ những mòn quà Vũ Hy tặng cho Lưu Nhạn, bức tranh cậu bé vẽ, bức thư viết cho mẹ, còn cả ngôi sao đã gấp.

Đào Nhiên lấy chiếc hộp chứa quà ra, lấy ngôi sao đặt vào lòng bàn tay Lưu Nhạn.

Lưu Nhạn nắm lấy, trong cơn giãy giụa đau đớn vẫn cứ nắm lấy, giống như đang nắm một thứ quan trọng nhất vậy.

Nhưng tình hình ngày càng không ổn, dường như bản thân Lưu Nhạn cũng cảm nhận được gì đó, chị ấy không viết số 9 vào lòng bàn tay Đào Nhiên nữa, nước mắt từ trong mắt chị ấy trượt dài xuống, ánh mắt từng kiên định níu giữ cuộc sống cũng trở nên ảm đạm, tuyệt vọng, nhưng chị ấy vẫn muốn bày tỏ, muốn nói chuyện, nhưng chẳng nói được điều gì, chỉ gian nan xòe bàn tay run rẩy, bày ngôi sao đó ra.

Ngôi sao trượt xuống đất vì chị ấy không giữ chặt.

Lưu Nhạn bất chợt trở nên kích động.

Đào Nhiên mau chóng nhặt ngôi sao lên giúp chị ấy, một lần nữa đặt vào lòng bàn tay, dường như cô cũng hiểu điều Lưu Nhạn muốn nói, nghẹn ngào hỏi, “Chị Lưu, có phải chị nhớ Vũ Hy không?”

Nước mắt của chị ấy bỗng dưng trào ra như vỡ đập.

~ Hết chương 74 ~

← Chương 73: 4-10  |  Mục lục  |  Chương 75: 4-12 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi