“Anh Tranh…” Vương Hạo ngẩng đầu muốn nói chuyện với Chu Tranh, bất thình lình nhìn thấy hai người đang ôm nhau, há miệng, “Đậu!”
Chu Tranh hoàn hồn nhưng không đẩy Triệu Tiêu Dạng ra, anh cũng không muốn đẩy, “Không sao, đừng sợ.” Lên tiếng mới biết giọng nói của mình dịu dàng nhường nào, không hề gia trưởng, Chu Tranh ho một tiếng hắng giọng, nói, “Không sao.”
Vương Hạo nhanh chóng rời mắt, lại cảm thấy rất ngốc nghếch, sắp mười bảy tuổi đến nơi rồi, cũng không phải người chưa từng nhìn cảnh đời. Ngại ngùng gì chứ? Cậu ấy cầm điện thoại ấp ấp úng úng rất lâu, nói, “Em gái Tiêu Dạng, cậu đừng khóc, bệnh của Húc Nhiên là số mạng của cậu ấy, chuyện này cũng không trách cậu…”
Chu Tranh ngước mắt, Vương Hạo nói bằng khẩu hình miệng, “Không thể nói à?”
Chu Tranh cau mày, nói không sai, nhưng không nên nói lúc này, làm phiền đến việc ôm ấp của anh. Tay Chu Tranh rơi xuống nhẹ nhàng ôm eo Triệu Tiêu Dạng, eo của cô gái nhỏ mềm mại tinh tế, Chu Tranh thu tay nhẹ giọng nói, “Đừng khóc.”
Nháy mắt Vương Hạo cảm thấy mình bị cả thế giới bỏ rơi.
Hai giờ chiều chú Tưởng đến nơi, lập tức sắp xếp chuyển đến bệnh viện thành phố B. Ông ấy dặn dò thư ký, “Đưa ba đứa trẻ về, đừng để chúng đi một mình.”
Thư ký của chú Tưởng làm việc rất chu đáo, cũng nghiêm túc, kiên trì đưa bọn họ đến cửa check in.
Tám giờ tối họ đến sân bay thành phố B, tài xế của nhà họ Vương đến đón, toàn bộ quá trình Triệu Tiêu Dạng đều cúi đầu trầm mặc, vì sự mất bình tĩnh lúc trưa cũng vì bệnh của Tưởng Húc Nhiên.
Xe tiến vào tiểu khu, dừng ở cổng nhà họ Chu, tài xế giúp chuyển hành lý vào nhà. Dì Trương vội vàng đi ra cảm ơn người ta, rồi xách vali nhỏ của Triệu Tiêu Dạng lên lầu trước.
Căn phòng quen thuộc, ngôi nhà quen thuộc, Triệu Tiêu Dạng thay dép lê muốn lên lầu. Tay đột nhiên bị túm lấy, Triệu Tiêu Dạng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn Chu Tranh.
Dưới ánh đèn, ngũ quan của Chu Tranh đẹp đến mê hồn, đôi mắt đen nhánh, giọng nói thanh lạnh. “Triệu Tiêu Dạng, Tưởng Húc Nhiên không sao rồi. Đây là lần cuối cùng, sau này đừng khóc vì người con trai khác nữa.”
“Mấy đứa muốn ăn gì? Vằn thắn được không?” Dì Trương từ trên lầu xuống, người chưa thấy đã thấy tiếng.
Chu Tranh lập tức thả Triệu Tiêu Dạng ra, vội vàng cầm hành lý của mình lướt qua Triệu Tiêu Dạng đi lên lầu, “Tôi không ăn, tôi muốn đi tắm rồi ngủ. Ngồi máy bay cả nửa ngày, mệt.”
“Ăn ít gì đó chứ?”
“Không ăn.” Chu Tranh từ chối.
“Tiêu Dạng thì sao?”
Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy lửa nóng còn sót lại trên tay nơi Chu Tranh chạm vào, nóng bỏng, khiến toàn thân cô khó chịu, cũng chẳng có chỗ trốn, “Cháu cũng không ăn, cháu say máy bay.”
Triệu Tiêu Dạng đi lên lầu, vào phòng mình.
Hôm nay đầu óc chập mạnh, cô đã ôm Chu Tranh. Có lẽ cao nguyên thiếu oxy, nên cũng khiến cô thiếu luôn cả não.
Triệu Tiêu Dạng lên giường nằm xuống, cô không ngủ được. Nhớ đến nụ cười của Tưởng Húc Nhiên trên núi tuyết hôm nay, nhớ đến tiếng nói chẳng quan tâm điều gì của họ. Triệu Tiêu Dạng kéo chăn che kín mặt, cô có chút khó chịu.
Sự ra đi của bố mẹ khiến cô sợ hãi chết chóc, Tưởng Húc Nhiên sẽ đi sao?
Triệu Tiêu Dạng buồn bã, cô nằm một lát thay áo ngủ xuống lầu tắm rửa. Xoa mái tóc ẩm ướt đi ra ngoài, di Trương đang bưng một bát vằn thắn, “Tiêu Dạng, dì nấu vằn thắn rồi, cháu ăn ít chứ?”
“Cảm ơn bà.” Triệu Tiêu Dạng nhìn dì Trương đã nấu xong nên không tiện từ chối nữa, cố nhịn cảm giác khó chịu ăn một bát nhỏ, “Vậy cháu lên lầu ngủ đây ạ.”
Rạng sáng, Triệu Tiêu Dạng bị cảm giác buồn nôn làm cho tỉnh giác, cô vùng vẫy bò dậy mở cửa ra. Đối diện Chu Tranh cũng mở cửa, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn thấy Chu Tranh mặc bộ pijama màu khói xám, đầu tóc rối loạn, mặt trắng đến mức không bình thường.
Chu Tranh cũng đang nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng mặc váy dài màu hồng, nhưng vì ngủ nên hơi nhăn nhúm, cổ áo mở một nút lộ ra một mảng da thịt, cô vô cùng gầy, trước ngực kéo dài xuống một mảng trắng nõn.
Mũi Chu Tranh hơi ngứa, anh lau một chút.
Triệu Tiêu Dạng chỉ vào mặt anh, Chu Tranh nhướn mày, giọng nói ngái ngủ hơi khàn, “Làm gì?”
“Cậu chảy máu mũi.”
Chu Tranh: “… …”
Càng lau càng nhiều, Chu Tranh bịt mũi, Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh về phòng ôm hộp gấy ra đưa cho Chu Tranh, “Tôi xuống lầu lấy đá.”
Đầu Chu Tranh rất choáng váng, dựa vào lan can, máu chảy không ngừng.
Suy nghĩ đầu tiên của anh là không phải vì nhìn Triệu Tiêu Dạng chứ.
Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, ôm đá lên lầu, nhìn thấy Chu Tranh ngồi dưới đất. Toàn thân sững sờ, bàn tay túm lấy cổ tay Chu Tranh cũng đang run rẩy, “Chu Tranh?”
“Gọi xe cứu thương đi.” Chu Tranh cố giữ lý trí, “Tôi không ổn lắm.”
Triệu Tiêu Dạng muốn về phòng lấy điện thoại, vấp phải chân Chu Tranh ngã quỳ xuống đất, cơn đau nóng rát nhắc nhở cô bình tĩnh. Khi mẹ mất cũng như vậy, bà nói khó chịu sau đó ngã xuống rồi không dậy được nữa.
Triệu Tiêu Dạng nhéo mình một cái thật mạnh, ép bản thân bình tĩnh, chạy về phòng lấy điện thoại gọi 120. Cô nửa quỷ bên cạnh Chu Tranh, ôm bả bai Chu Tranh, tay run kinh người.
Khi báo địa chỉ phải vấp ba lần mới nói được chính xác. Khi cúp máy, tay Triệu Tiêu Dạng vẫn còn đang run, “Chảy rất nhiều máu.”
“Gọi dì Trương.” Tờ giấy trong tay Chu Tranh cũng đã bị máu thấm ướt, anh thay mấy tờ giấy lau tay và mặt. Nhìn chằm chằm đầu gối Triệu Tiêu Dạng, cơ thể vô lực, thật sự không đứng dậy được, “Đừng căng thẳng, từ từ thôi.”
“Được.” Triệu Tiêu Dạng vừa bò vừa lăn đứng dậy, trên mặt đầm đìa nước mắt.
Triệu Tiêu Dạng gõ cửa phòng dì Trương, “Bà ơi.”
Dì Trương đi ra nhìn thấy máu trên người Triệu Tiêu Dạng, giật mình, “Sao vậy này?”
Triệu Tiêu Dạng khóc rất nhiều, căn bản không thể nói gì được, chỉ có thể chỉ lên tầng. Dì Trương vội vàng lên lầu nhìn thấy Chu Tranh ở hành lang, than một tiếng, “Chuyện này là sao? Dì gọi điện thoại cho phu nhân.”
Xe cứu thương đến rất nhanh, năm phút đã đến nơi.
Chu Tranh gặp triệu chứng say oxy điển hình, khi đi từ vùng cao nguyên trở về bình nguyên nhất thời không thể thích ứng được với nồng độ oxy cao. Tiết Cầm vội vàng chạy đến, bà vẫn mặc áo blouse, nhìn thấy máu trên người Triệu Tiêu Dạng thì trái tim vọt lên, kéo Triệu Tiêu Dạng, “Sao vậy con? Bị thương ở đâu?”
“Là Chu Tranh ạ.” Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, trong đôi mắt to tròn ầng ậng nước, “Máu của Chu Tranh.”
“Phản ứng bình nguyên.” Dì Trương nói, “Cũng do tôi không chú ý, bọn trẻ đến nhà liền đi tắm rửa. Máu là máu mũi, phản ứng của thằng bé hơi lớn.” Phản ứng bình nguyên bình thường không chảy máu mũi, Chu Tranh là tình huống đặc biệt.
Tiết Cầm xoa đầu Triệu Tiêu Dạng, nói, “Tôi đi vào xem xem, dì Trương, dì đưa Tiêu Dạng về đi, đi giày vào trước đã.”
Lúc này dì Trương mới phát hiện Triệu Tiêu Dạng đi chân đất, cũng không biết dép lê đâu mất rồi.
“Chỗ A Tranh thì sao?”
“Để tôi trông nom.” Tiết Cầm nói, “Tối nay tôi không làm việc.”
Dì Trương đến kéo Triệu Tiêu Dạng, Triệu Tiêu Dạng vẫn đang thừ người nhìn về phía phòng cấp cứu, cô mím môi, “Cháu đợi một lát, cậu ấy…”
“Không sao rồi, dì Tiết cháu có chuyên môn, chúng ta về đi giày rồi đến sau.”
Triệu Tiêu Dạng cúi đầu nhìn chân mình, cũng không biết giày đi đâu rồi.
Cô cứ gặp chuyện này là sẽ căng thẳng, một khi căng thẳng thì luống cuống hết cả.
“Đi về cùng dì trước đã.” Dì Trương thấy Tiết Cầm vào phòng bệnh rồi mới nói, “Đừng thêm phiền phức cho người khác.”
Triệu Tiêu Dạng không thể thêm phiền phức cho người khác, cô theo dì Trương ra khỏi bệnh viện.
Trên đường, Triệu Tiêu Dạng rơi vào trầm mặc, cô vặn chặt tay, mím chặt môi. Đến nhà, dì Trương nói, “Cháu về phòng trước đi, ngày mai thì đến thăm cậu chủ.”
“Vâng.”
Triệu Tiêu Dạng lên lầu nhìn thấy những tờ giấy thấm máu trên hành lang, cô nhặt lên ném vào thùng rác rồi lại rút giấy lau máu trên nền đất.
Cô chỉ ngủ bốn tiếng rồi giật mình tỉnh giấc, trời đã sáng, khi cô xuống giường chân đau đến run rẩy, lúc này mới nhìn thấy vết bầm trên đầu gối. Triệu Tiêu Dạng cắn răng nhịn đau xoa gối, bò dậy mặc quần áo thể thao đi ra ngoài.
Dì Trương ở tầng một chuẩn bị hộp cơm giữ nhiệt, “Cháu dậy rồi à?”
“Vâng.” Triệu Tiêu Dạng vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, buộc tóc lên.
“Dì đến bệnh viện bây giờ, cháu đi không?”
“Đi ạ.” Triệu Tiêu Dạng lau mặt đi ra.
“Bữa sáng trong nồi, cháu tự lấy đi.”
Triệu Tiêu Dạng vội vàng ăn bữa sáng xong, xách giúp hộp giữ nhiệt rồi nhìn dì Trương. Cô muốn hỏi bây giờ Chu Tranh thế nào rồi, nhưng lại sợ người khác nghĩ nhiều, cho rằng cô có ý đồ gì với Chu Tranh, nên lại nuốt những lời định nói xuống, yên lặng theo sau dì Trương lên xe, dì Trương lái xe đi về phía bệnh viện.
Phòng bệnh của Chu Tranh ở tầng 11, dì Trương đi vào trước rồi Triệu Tiêu Dạng mới ôm hộp giữ nhiệt đi vào.
Dì Trương đi qua mở rèm cửa ra, Chu Tranh nhíu mày mở mắt, Triệu Tiêu Dạng đi vào đặt hộp giữ nhiệt lên bàn, ngoảnh đầu đối diện với ánh mắt của Chu Tranh, anh đang nằm nhưng gương mặt thì rất khó coi.
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Chu Tranh ngước mắt: “Không mua quần áo mới cho cậu à, sao vẫn mặc bộ này?”
Triệu Tiêu Dạng cúi đầu nhìn bộ đồ thể thao cũ trên người mình, sắp nổ tung rồi, bất cứ lúc nào rồng phun lửa cũng không quên đả kích cô. Cô cúi đầu mở hộp giữ nhiệt ra, đột nhiên sinh ra một suy nghĩ độc ác, muốn đánh Chu Tranh.
“Không muốn uống canh, đừng có rót ra.”
“Cháu ăn một ít đi, không có sức cơ thể sẽ càng khó chịu.” Dì Trương đi qua đẩy Triệu Tiêu Dạng ra, bởi vì đầu gối Triệu Tiêu Dạng đau nên cô loạng choạng một chút, ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, dì Trương đổ canh ra bát.
Chu Tranh ngồi dậy cầm bát canh uống hai ngụm, có chút buồn nôn để xuống. Anh vẫn nhìn Triệu Tiêu Dạng đang đứng bên cạnh, “Dì Trương, đến phòng thuốc lấy một chai thuốc xoa khi bị ngã đi.”
“Hả? Cháu bị va đập à?”
“Ừm.” Chu Tranh tiện miệng đáp một tiếng.
“Bác sĩ xem qua chưa? Có kê đơn không?”
Chu Tranh cau mày, “Không có đơn thuốc.”
“Vậy dì đi ngay.”
Dì Trương rời đi, Chu Tranh đặt bát canh xuống ngồi dậy đi xuống giường, Triệu Tiêu Dạng lùi về sau nửa bước. Trong lòng Chu Tranh bực bội, đi qua xách một chiếc ghế đặt trước mặt Triệu Tiêu Dạng, “Ngồi xuống.”
“Tôi không cần….”
Sắc mặt Chu Tranh nặng nề, Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống, Chu Tranh ngồi xổm xuống chạm vào chân Triệu Tiêu Dạng, cô lập tức đứng dậy. Chu Tranh ngước mắt, dáng vẻ lạnh mặt của anh rất có sức uy hiếp, luôn mang cảm giác nhìn từ trên xuống, “Không được nhúc nhích.”
“Làm gì?” Triệu Tiêu Dạng cắn môi.
“Tôi có thể làm gì được?” Chu Tranh hừ lạnh, anh có thể làm gì? “Ngồi xuống.”
Bởi vì rất gần nên trong không khí đều là hơi thở của Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng thấp thỏm không yên, cảm nhận được sự bức bách. Cô mím chặt môi ngồi xuống.
Chu Tranh cẩn thận xắn quần cô lên, nhìn thấy một mảng xanh tím. Hôm qua lúc cô ngã rất nặng, sàn hành lang tầng hai lát gạch men, cô cứ thể đập gối xuống.
Đồ ngốc này.
“Đau không?” Giọng nói của Chu Tranh hơi khàn.
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu.
“Không đau? Thần kinh đau của cậu hỏng rồi à?” Chu Tranh buông chân quần Triệu Tiêu Dạng xuống, bởi vì bị bệnh nên môi anh hơi nhợt, nhưng vẫn là con rồng bá vương mạnh mẽ. Anh đứng dậy ngồi lên giường bệnh, đôi chân dài mở ra, chạm vào chân Triệu Tiêu Dạng, hất khuôn cằm lạnh lùng anh tuấn, ánh mắt bức người, “Cậu có thể nói thật một câu với tôi không?”

Chia sẻ cùng tôi