Triệu Tiêu Dạng bất ngờ ngẩng đầu, bên kia Phương Linh Lợi cũng nhìn qua, nhìn thẳng vào mắt.
Chu Tranh ngước mắt, nhàn nhạt nói, “Cô ấy mang đồ giúp tôi thì có vấn đề gì?”
Phương Linh Lợi há miệng vẫn muốn nói gì đó, Vương Hạo bịt miệng Phương Linh Lợi lại ấn lên ghế sofa bên cạnh, lấy chiếc kem trong túi ra nhét cho Phương Linh Lợi, “Ăn đi, đừng nói nữa!”
Phương Linh Lợi đá Vương Hạo một cái, “Vương Chủ Nhật! Ai bảo cậu chạm vào bà đây!”
Vương Hạo linh hoạt tránh đi, lấy coca trong túi chia cho Triệu Tiêu Dạng, mông thì ngồi bên cạnh Phương Linh Lợi, “Cậu ăn sáng chưa? Ăn hamburger không?”
“Ăn rồi, cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng lại nhìn Chu Tranh, lúc mới vào học anh ra lệnh mình không được nói họ ở cùng nhau, bây giờ lại chủ động nói với người khác. Anh đúng thật là chỉ cho quan phóng hỏa không cho dân đốt đèn, tiêu chuẩn kép.
Chu Tranh lấy bánh mì kẹp trong túi đưa cho Triệu Tiêu Dạng, Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Tôi thật sự đã ăn rồi.”
“Không ăn hết thì để lại.” Chu Tranh ngồi xuống sofa đối diện, chỉ cầm một hộp sữa bò, vẻ mặt anh lười biếng chẳng có tinh thần gì cả.
“Cảm ơn.”
“Anh bị phản ứng bình nguyên thật à?” Vương Hạo nói rồi cười ầm lên, “Anh Tranh, anh trâu bò như thế mà cũng gặp phản ứng buồn cười như vậy.”
Ánh mắt Chu Tranh lạnh hơn, âm u nhìn chằm chằm Vương Hạo, Vương Hạo lập tức ngậm miệng. Bởi vì bệnh này nên động tác của Chu Tranh trở nên chậm chạp, anh uống sữa một lát rồi nói, “Mùng 8 thi đấu, Húc Nhiên không ra viện được, mấy người chúng ta tham gia. Ăn xong thì hai người ra quán net gần đây thuê hai máy, chúng ta đánh một trận.”
“Tìm ai thay thế?”
“Triệu Tiêu Dạng.”
Mặc dù Vương Hạo sùng bái mù quáng Chu Tranh nhưng trận đấu này rất quan trọng đối với cậu ấy, bây giờ kéo một người hoàn toàn không biết gì như Triệu Tiêu Dạng vào đội không phải rất lý trí, “Anh Tranh, hay là chúng ta tìm người tiếp?”
“Một thời gian ngắn rất khó ăn ý.” Chu Tranh đặt sữa xuống, giơ tay lấy laptop đặt lên đùi mở ra, anh lười biếng dựa vào sofa nhấc một tay chống cằm, “Lần trước thi đấu có thể thấy nhận thức của Triệu Tiêu Dạng cũng được, lần đầu tiên chơi game đã có thể gây ra sát thương cho đối phương.”
Đến giờ Phương Linh Lợi vẫn nhớ hình ảnh lần đầu tiên đánh game bị Chu Tranh chửi ngốc, ngẩn người hồi lâu, cmn quá tiêu chuẩn kép rồi! Yêu cầu đối với Triệu Tiêu Dạng thấp như vậy? Yêu đương sống chung là giỏi rồi!
“Chu Tranh!” Phương Linh Lợi không nhịn được nữa, đứng dậy, “Anh…anh không thể vì Triệu Tiêu Dạng là bạn gái anh, mà có thể lừa đồng đội không giới hạn như thế được!”
Miếng bánh mì kẹp của Triệu Tiêu Dạng suýt nữa phụt ra ngoài, trò đùa gì vậy? Sao lại thành bạn gái rồi?
Ngụm coca trong miệng Vương Hạo cũng sặc vào phổi, cậu ta ho dữ dội, mặt đỏ lên.
Bỗng nhiên tất cả yên tĩnh, tiếng laptop khởi động vang khắp phòng bệnh, Chu Tranh giơ tay, ngón tay thon dài trắng trẻo khớp xương rõ ràng khẽ động rất nhẹ trong không khí.
Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm tay anh, xoay người lấy con chuột trong cặp sách đưa qua, Chu Tranh nhận lấy chuột đặt lên tay vịn sofa, mở game ra, “Nếu cậu cảm thấy tôi mượn việc công kiếm lợi riêng thì cậu có thể bỏ đi.” Giọng Chu Tranh nhàn nhạt, toát ra một sự lạnh lùng vô tình, “Tôi không giữ.”
“Không phải, tôi với Chu…” Triệu Tiêu Dạng muốn giải thích họ căn bản không yêu đương, đây mới là trọng điểm, lẽ nào Chu Tranh không chê tin đồn?
“Cậu tạm thời đừng nói.” Chu Tranh lại lấy một miếng gà trong túi đồ ăn đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Không muốn ăn thì để lại, ăn cái này.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Màn này quá gai mắt, Phương Linh Lợi xoay người đi, trong miệng Vương Hạo cắn cái hamburger nhìn Chu Tranh, lại nhìn Triệu Tiêu Dạng. Tiếng Phương Linh Lợi giật cửa kinh thiên động địa, Vương Hạo nuốt miếng bánh xuống mở miệng, “Anh Tranh, thật sự muốn em gái Tiêu Dạng thế chỗ Húc Nhiên à?”
“Ừ.”
“Không suy nghĩ thêm à?” Vương Hạo nói, “Đây không phải trò chơi giải trí đâu.”
“Cược một ván không?” Chu Tranh ngẩng đầu, đối mắt đen sâu thẳm, “Nếu như thua thì đời này tôi không chơi game này nữa, tiền thưởng tôi tự bỏ ra cho các cậu?”
“Anh Tranh?” Chơi hơi bị lớn đấy, Vương Hạo đặt nửa cái hamburger còn thừa xuống. “Không phải em nói vấn đề tiền thưởng, em cũng không đòi hỏi trách nhiệm, chỉ là bây giờ quyết định như vậy rất mạo hiểm.”
Chu Tranh nói, “Vương Hạo, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, cậu nên biết tôi nói câu này là có ý gì. Tôi, sẽ không thua.”
Trầm mặc hồi lâu, Vương Hạo nói, “Vậy em đi nói chuyện với Phương Linh Lợi, đầu óc cô ấy có vấn đề, không nhìn được anh…” Cậu ấy đột ngột dừng lại, nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Em đi mắng cho cậu ta tỉnh.”
Cậu ấy vừa gọi điện thoại vừa đi ra khỏi bệnh viện. Chu Tranh lại cụp mắt, lông mi đen dày vô cùng nổi bật trên làn da trắng trẻo. Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, đầu óc hơi mơ hồ, “Tôi với cậu không phải…”
“Qua đây.” Chu Tranh đăng nhập tài khoản của mình, đặt máy tính lên trên bàn, “Chọn một tướng tùy thích, chơi một ván thử xem.”
“Tôi cũng không muốn tham gia…”
“Nếu thắng thì tiền thưởng mỗi người sáu ngàn, sáu ngàn của tôi cho cậu.”
“Vậy Tưởng Húc Nhiên thì sao?”
“Có lẽ cậu ấy phải mổ lần hai, gần đây không thể chơi game.” Chu Tranh sâu xa nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, “Con người phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, cậu ta chọn dùng sinh mạng để mạo hiểm thì phải chấp nhận sự mất mát tương ứng. Ở phương diện này luôn rất công bằng.”
Lúc này Chu Tranh rất không giống một chàng thiếu niên mười sáu tuổi, Triệu Tiêu Dạng nhìn anh, Chu Tranh quá bình tĩnh, quả thực có hơi vô tình vô nghĩa.
Triệu Tiêu Dạng đi qua ngồi trên chiếc sofa bên cạnh Chu Tranh, cẩn thận dè dặt cầm máy tính, Chu Tranh đặt chuột bên tay cô, “Học bổng cả năm của Đức Thuận mới có tám ngàn, thắng trận đấu này thì cậu có một vạn hai.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, “Học bổng của Đức Thuận được tám ngàn? Nhiều vậy á?”
Chu Tranh: “Học bổng trường trước kia của các cậu rất thấp?”
Triệu Tiêu Dạng: “Thi cấp ba tôi đứng nhất toàn huyện, điều kiện trường cấp ba của huyện cho tôi là miễn học phí một năm và thưởng một ngàn.”
Chu Tranh: “Trường học rác rưởi gì vậy?”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Chu Tranh uống một ngụm sữa, quay lại chủ đề, “Đánh một ván cho tôi xem.”
Triệu Tiêu Dạng vào game theo trình tự lần trước Vương Hạo dạy, trí nhớ của cô rất tốt, năng lực học tập cũng rất mạnh. Cô không chọn tướng như lần trước mà chọn Irelia mạnh mẽ, bắt đầu trò chơi.
Chu Tranh uống nốt chỗ sữa còn lại rồi nhìn màn hình, suýt nữa phun sữa ra ngoài. Triệu Tiêu Dạng băng trụ giết ADC* của đối phương, một đổi một.
*ADC: xạ thủ.
Dữ đấy!
Anh cho rằng Triệu Tiêu Dạng thích chơi kiểu tướng cơ bắp, đánh không chết, tính tình tốt. Ai ngờ Triệu Tiêu Dạng cũng biết tức giận, chỉ không lộ ra ngoài thôi.
Chu Tranh ngồi thẳng người, nghiêm túc nhìn màn hình của Triệu Tiêu Dạng, nhận thức của cô không tồi. Mấy chiêu né đòn rất đẹp, với tư cách là một người mới chơi, Triệu Tiêu Dạng có thể nói là thiên tài. Nhưng rốt cuộc cũng mới chơi không lâu, ngón tay không theo kịp bàn phím. Sau đó đều tặng mạng, đầu Chu Tranh rất choáng, anh nằm xuống giường, cầm điện thoại mở khóa nhìn tin nhắn mình gửi tối qua vẫn nằm im trên màn hình chính. Chu Tranh nhanh chóng thu tay lại, ngẩng đầu, “Cậu không dùng điện thoại của tôi à?”
“Không.” Đầu Triệu Tiêu Dạng cũng không ngẩng lên, chăm chú nhìn màn hình laptop, “Tôi không cần dùng điện thoại.”
Lỗ tai Chu Tranh đỏ bừng, xóa tin nhắn đi, mất mặt!
Mười giờ, Vương Hạo gọi điện thoại qua, “Em với Phương Linh Lợi ở quán net rồi, mời anh nhưng không chấp nhận.”
“Chơi nốt ván này đã.”
Cúp máy, Chu Tranh nói, “Nhập đội với bọn Vương Hạo.”
“Được không?”
“Đừng mở mic.” Chu Tranh nói, “Bọn họ nói gì cũng đừng để ý, cứ chơi theo tiết tấu của cậu.”
Triệu Tiêu Dạng đi vào liền nghe thấy Phương Linh Lợi nói, “Anh Tranh, hóa ra Triệu Tiêu Dạng là em gái anh…”
“Phương Linh Lợi, cậu nói nữa là tôi đập chết cậu, chọn tướng đi.” Vì để dỗ dành Phương Linh Lợi, Vương Hạo đã nói cho cô ấy Triệu Tiêu Dạng ở nhà họ Chu chỉ vì nhà họ Chu nhận nuôi Triệu Tiêu Dạng.
“Vương Chủ Nhật, cậu nạt tôi nữa đi?”Phương Linh Lợi thấy nick Chu Tranh chọn đường trên, “Anh Tranh anh không đi rừng nữa à?”
Người qua đường chọn vị trí đi rừng, Triệu Tiêu Dạng cắn mu tay một cái rồi mới đặt tay xuống nắm chuột, nhìn chằm chằm màn hình. Coi hai người họ là không khí, vào trận hai phút, Triệu Tiêu Dạng bị đường trên giết chết.
“Đậu má! Anh Tranh, anh bị sao thế? Sao anh tụt phong độ thế?”
Lại một phút, lại bị giết.
“Anh Tranh, cơ thể anh không thoải mãi thì tạm thời đừng chơi nữa.” Vương Hạo nói, “Bị giết như thế đau lòng lắm.”
Triệu Tiêu Dạng cắn môi dưới, thành viên khác cũng mở mic, “Đường trên sao vậy? Gà mờ à?”
Cậu mới là gà mờ!
Vừa lơ đãng thì một người xông từ bụi cỏ ra, Triệu Tiêu Dạng bị bắt. Hai đánh một, cô chắc chắn phải xử lý.
Triệu Tiêu Dạng không chạy nữa, xoay người ra chiêu cuối, hai người đối diện không ngờ tới. Con mồi đột nhiên cắn ngược, AD đến bắt thì thành ngớp ngoải, Triệu Tiêu Dạng phát hiện khi mình chơi game vô cùng bình tĩnh. Cô tính toán chuẩn xác cự ly đối phương đi vào, tốc biến vòng ra sau tấn công, hạ gục carry của đối phương. Khóe môi Triệu Tiêu Dạng nhướn lên, bỗng dưng có một cảm giác sảng khoái tột độ.
Chợt cổ hơi ngứa, cô rụt cổ ngoảnh đầu thình lình đối diện với ánh mắt của Chu Tranh, suýt chút nữa ném laptop đi. “Chu….”
Chu Tranh cúi người, một tay khác vượt qua bả vai Triệu Tiêu Dạng đặt lên bàn phím, ngón tay anh vô cùng đẹp, thon dài trắng trẻo, tựa như phát sáng dưới ánh mặt trởi, giọng nói trầm thấp như phát ra từ lồng ngực, rung lên.
“Nhìn màn hình.”
Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập rất nhanh, thình thịch thình thịch khiến người ta choáng váng. Cô nhìn màn hình, cơ thể căng cứng. Tốc độ gõ bàn phím của Chu Tranh cực nhanh, anh khẽ nói, “Di chuyển của tướng này có ba đoạn, cậu chỉ dùng một đoạn.”
“Trình độ né đòn của cậu rất tốt nhưng ra chiêu không tốt lắm.” Ngữ khí của Chu Tranh rất nhẹ nhàng, nhưng tay thì vô cùng hung ác, di chuyển như bay. Một lần khống chế, ấn phím A và kích chuột, một chiêu cuối lại xuất hiện, một chiêu gần trúng.
Double skill, máu tàn vẫn giết được hai mạng của đối phương.
Vương Hạo gào lên trong tai nghe, “Anh Tranh trâu bò!”
Vốn Phương Linh Lợi định đến cứu viện nhưng chạy được một nửa, “Em biết ngay anh Tranh có thể một đánh hai mà, vốn không cần giúp đỡ.”
Lòng bàn tay Triệu Tiêu Dạng toàn là mồ hôi, trong hô hấp là hơi thở của Chu Tranh, anh chạm một cái rất nhẹ vào ngón tay vẫn đặt trên bàn phím của Triệu Tiêu Dạng. Cô rụt tay lại như chạm vào điện, Chu Tranh mở mic, “Ai nói Triệu Tiêu Dạng là em gái tôi?”
Triệu Tiêu Dạng sững sờ, vừa nãy cô chơi game quá chuyên tâm nên không để ý chiếc máy tính này không có tai nghe. Cô có thể nghe thấy thì Chu Tranh cũng có thể, Chu Tranh muốn làm gì?
Chu Tranh điều khiển tướng biến về chỗ hồi máu, giọng nói chậm rãi, “Triệu Tiêu Dạng là vợ chưa cưới của tôi.”
Tai nghe thoáng chốc yên lặng như tờ.
Triệu Tiêu Dạng đứng phắt dậy, máy tính đang đặt trên chân cô, cô vừa đứng dậy kéo theo chiếc máy tính bổ nhào xuống đất. Một tay Chu Tranh túm lấy máy tính, một tay khác ấn vai Triệu Tiêu Dạng xuống. Toàn thân Triệu Tiêu Dạng nóng bỏng, đại não kêu ù ù.
Một giây sau máy tính vang lên thông tin mình bị giết chết, Chu Tranh nắm chặt vai Triệu Tiêu Dạng, con ngươi đen nhánh nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng thở gấp, lồng ngực phập phồng.
Trong máy tính cuối cùng Phương Linh Lợi cũng phản ứng lại, “Vợ chưa cưới cái gì?”
Mái tóc mềm mại của Triệu Tiêu Dạng phát sáng dưới ánh nắng, da cô rất trắng, đôi mắt to trong trẻo không vương một hạt bụi. Chu Tranh đứng dậy, nhớ đến hình ảnh cổ áo ngủ của cô làm lộ ra một phần da thịt tối hôm trước, anh cúi đầu, đôi một rơi trên mặt Triệu Tiêu Dạng.

Chia sẻ cùng tôi