“Vậy cậu đi chạy đi.” Lớp trưởng gỡ kính xuống nhìn ủy viên thể dục, “Cậu chạy thắng được thì cậu đi đi.”
“Tớ còn phải chạy một nghìn năm trăm mét, hết cách.”
“Vậy còn nói.” Lớp trưởng bực bội nói, “Vậy cậu còn tổn thương cậu ấy làm gì?”
Ủy viên thế dục: “… …”
“Bản thân mình không có năng lực chạy thì đừng chê cười người khác.” Lớp trưởng ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô ấy lau kính rồi đeo lên, “Tinh thần thể dục thể thao là gì? Vĩnh viễn không bỏ cuộc, không từ bỏ thì không mất mặt.”
Triệu Tiêu Dạng nghi ngờ cô ấy xem nhiều manga quá.
“Tớ thật sự sẽ xếp nhất từ dưới lên đấy.” Triệu Tiêu Dạng nghiêm túc nói.
“Chạy là được rồi, quan trọng là tham gia.” Sắc mặt lớp trưởng trắng bệch, ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy Chu Tranh gọi tới, đại ma vương đến rồi, ấn nghe.
“Không sao chứ?”
“Không có.” Câu hỏi này khiến Triệu Tiêu Dạng ù ù cạc cạc, cô nói, “Sao vậy?”
“Hiệp hai tôi đánh xong rồi.”
“Tôi qua ngay.”
Đầu kia điện thoại yên lặng, Chu Tranh cầm điện thoại, biểu cảm âm trầm, có nữ sinh đi qua đưa nước cho anh, Chu Tranh trực tiếp vòng qua, đi sang một bên. Từ lần trước đi ăn cơm Triệu Tiêu Dạng gặp phải tên biến thái cuồng khoe hàng, Chu Tranh cố gắng hết sức không rời xa Triệu Tiêu Dạng quá lâu, sợ Triệu Tiêu Dạng xảy ra chuyện. “Vậy tôi ở đây đợi cậu.”
“Được, tôi qua ngay.”
Triệu Tiêu Dạng ngắt máy, nói với lớp trường, “Tớ có thể chạy nhưng để thắng thì rất khó, mấy giờ bắt đầu? Phải đăng ký ở đâu không?”
“Ba rưỡi cậu đến sân vận động, tớ đi báo thông tin của cậu.” Lớp trưởng nói, “Những chuyện khác thì hết rồi.”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu, lớp trưởng nói, “Cảm ơn cậu.”
Lớp trưởng như vậy chắc chắn không thể đợi cô ấy vừa đỡ lưng vừa chạy.
“Vậy tớ đi trước.”
“Tạm biệt.”
Triệu Tiêu Dạng chạy một mạch đến nhà thi đấu bóng bàn, trực diện va phải một người, cô lập tức tránh đi, bả vai bị nắm lấy. Giọng nói trong trẻo vang lên, “Cẩn thận.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng phắt đầu lên, tránh đi.
Cô kéo giãn khoảng cách với Tưởng Húc Nhiên, “Xin chào.”
“Đừng chạy nhanh như thế, cẩn thận ngã.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Tìm Chu Tranh à?”
“Đúng vậy.”
“Hai cậu hẹn hò?”
Đầu Triệu Tiêu Dạng ong lên, ngây người nhìn Tưởng Húc Nhiên, trầm mặc khoảng một phút, cô lên tiếng, “Cậu có đăng ký hạng mục thể thao không?”
Tưởng Húc Nhiên sững người, bốn chữ hạng mục thể thao dường như chẳng có chút xíu quan hệ nào với cậu, từ khi có ký ức đến bây giờ, những hạng mục này đều tránh xa cậu. Nhớ khi con nhỏ, đại hội thể dục thể thao cỡ nhỏ, tất cả mọi người đều tham gia, chỉ có cầu là không cần. Có bạn học giơ tay hỏi cô giáo, cô giáo nói bạn nhỏ Tưởng Húc Nhiên sức khỏe không tốt.
Sau lưng thì nói với người ta, Tưởng Húc Nhiên có bệnh, không dám chạm vào cũng không dám trêu, nói cũng không dám nặng lời, sợ sẽ làm cậu kích thích, làm Tưởng Húc Nhiên chết ở trường học.
“Không.”
“Tớ quên mất cậu xin nghỉ, cậu đến hơi muộn.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Nếu không cậu có thể đăng ký đẩy tạ.”
Tưởng Húc Nhiên: “… …”
“Triệu Tiêu Dạng?”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy Chu Tranh, dưới ánh mặt trời, Chu Tranh mặc bộ đồ thể thao màu đen, tay áo xắn lên tận khuỷu. Làn da trắng phát sáng, băng cố định màu đen quấn trên cổ tay. Anh híp mắt lại, hất cằm đi qua, “Đi đâu đấy?”
“Cậu thi xong rồi?”
“Ừm.” Chu Tranh nhướn hàng mày kiêu ngạo, “Tên kém cỏi lớp một, năm phút là xong.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Một khi Chu Tranh lên cơn thì không có điểm dừng.
“Hôm nay không có tiết, ra ngoài trường.”
“Tôi đăng ký một hạng mục chạy dài.”
Chu Tranh xách áo đồng phục trong tay, dừng chân lại ngoảnh đầu, “Bao nhiêu mét?”
“Tám trăm.”
Triệu Tiêu Dạng chạy tám trăm mét? Cô sẽ trực tiếp bỏ mạng trên sân. Anh nhíu mày, ngũ quan anh tuấn lập tức lạnh băng, tức giận nói, “Ai cmn đăng ký cho cậu? Muốn chết đúng không?”
“Tự tôi đăng ký.” Triệu Tiêu Dạng mím đôi môi khô khốc, sợ Chu Tranh đi đánh lớp trưởng, “Tôi có thể thử xem.”
Chu Tranh hòa hoãn lại, mặc áo đồng phục vào nói, “Mấy giờ bắt đầu?”
“Bốn giờ.”
Chu Tranh lấy đồng hồ trong túi ra nhìn giờ, đeo lên tay trái, ngước mắt, “Cậu thật sự không có chuyện gì chứ?”
Trong lòng Triệu Tiêu Dạng cũng không dám chắc, hạng mục thể dục ở cấp hai cô không qua, cũng may thành tích đủ tốt.
Thể lực của Triệu Tiêu Dạng chỉ có thể tranh vị trí thứ hai từ dưới lên hoặc giữ vững vị trí thứ nhất từ dưới lên, muốn đứng thứ nhất thì nằm mơ.
Ba rưỡi Triệu Tiêu Dạng đi qua báo có mặt, trước đó cô không đăng ký bất cứ hạng mục nào nên không chuẩn bị đồ thể dục. Bây giờ sắp ra trận rồi vẫn mắc áo khoác nỉ có mũ và quần bò, rất không thích hợp tham gia chạy. Lớp trưởng không có mặt, cô ấy đi bệnh viện rồi, ủy viên thể dục đưa nước cho cô, “Cố hết khả năng của cậu là được, không cần miễn cưỡng.”
“Cảm ơn.” Vì căng thẳng nên Triệu Tiêu Dạng lại uống nửa chai nước nữa.
Ba giờ năm mươi lăm phút, những cự ly khác đã chạy xong, đến lượt chạy dài tám trăm mét vào sân. Triệu Tiêu Dạng hít sâu một hơi rồi đi vào, nghe thấy tiếng hét đều đặn, “Triệu Tiêu Dạng cố lên!”
Triệu Tiêu Dạng suýt chút nữa sợ đến nỗi khuỵu xuống, ngoảnh đầu lại nhìn thấy Vương Hạo, Chu Tranh, Tưởng Húc Nhiên, Phương Linh Lợi đều có mặt đầy đủ trên khán đài, phía sau là tất cả lớp 2 khối 10, có lẽ còn trộn lẫn cả lớp 8. Người xem hạng mục thi chạy rất ít nhưng đột nhiên lại có một đội cổ vũ hùng hậu, thật chói mắt, các bạn tham gia cuộc thi cũng nhìn qua.
Triệu Tiêu Dạng trầm mặc khoảng một phút, cắn răng hít sâu, không được nổi nóng không được bỏ đi không được chửi người.
“Chuẩn bị!”
Vương Hạo tung tăng vẫy chiếc cờ nhỏ trong tay, “Em gái Tiêu Dạng của chúng ta có thể diện chứ? Người của hai lớp đều đến cổ vũ.”
Chu Tranh lạnh mặt trầm mặc, anh muốn đá Vương Hạo ra ngoài. Thể chất của Triệu Tiêu Dạng kém như thế, chạy được mới lạ đấy, đáng ra không nên nói với Vương Hạo.
“Mau bảo bọn họ đi đi.” Chu Tranh nhíu mày, “Đừng xem.”
“Nếu như chạy không tốt.” Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, nhìn thẳng Vương Hạo, “Cậu làm như vậy sẽ khiến Triệu Tiêu Dạng khó xử.”
Chu Tranh khẽ liếc nhìn Tưởng Húc Nhiên một cái, mặc dù không vui khi Tưởng Húc Nhiên nói Triệu Tiêu Dạng không tốt nhưng không thể không đồng ý với câu cuối cùng.
“Sẽ như vậy sao?” Vương Hạo sững người hai giây, sau đó nói, “Không đâu, có gì khó xử đâu. Tham gia đã là quang vinh rồi, em gái Tiêu Dạng của chúng ta cho dù không có thành tích cũng đáng để cổ vũ.”
Chu Tranh: “… …”
Tưởng Húc Nhiên: “… …”
Vương Hạo nói, “Dũng cảm thử thách, giỏi!” Ngoảnh đầu chỉ huy những người theo cậu ta tới, phất tay, “Một hai ba, bắt đầu hô.”
“Triệu Tiêu Dạng cố lên!”
Chu Tranh chỉ nhìn chằm chằm dáng người dầy nhỏ trên đường chạy, một lát sau thì đi xuống sân. Tiếng còi vang lên, Triệu Tiêu Dạng chạy vụt đi, khởi đầu của cô không tốt, không chuyên nghiệp, như vậy rất tổn thương đến chân. Sau này phải dẫn theo Triệu Tiêu Dạng vận động nhiều một chút, thể lực của cô ấy kém như vậy làm sao được?
Tám trăm mét, hai vòng sân vận động của trường.
Chu Tranh đứng ở rìa ngoài đường chạy.
Triệu Tiêu Dạng cảm thấy phổi sắp nổ tung, đầu óc cô trống rỗng, tiếng thở hổn hển rất lớn. Từng người từng người vượt qua cô, Triệu Tiêu Dạng không nghe thấy bất kỳ điều gì, nhưng cô biết bây giờ có rất nhiều người đang nhìn.
Triệu Tiêu Dạng không nhìn thấy gì, trước mặt chỉ có đường chạy, cô thở gấp. Chạy được một nửa cô vẫn xếp ở giữa. Khi vòng thứ hai bắt đầu, Triệu Tiêu Dạng vấp vào chân bạn nữ bên cạnh, ngã nhào, đầu gối đập xuống nền đất. Nhưng rất nhanh Triệu Tiêu Dạng lập tức bò dậy chạy về phía trước. Vì cô bị ngã nên đã kéo giãn khoảng cách với người phía trước.
Nhìn khán đài tĩnh lặng, Tưởng Húc Nhiên cũng đi xuống dưới sân, Triệu Tiêu Dạng không phải là một người dễ chịu thua.
Đuổi một người, cho dù chỉ một người cô cũng sẽ không phải người đội sổ.
Đuổi được rồi!
Vương Hạo ở trên khán đài điên cuồng gào thét, “Triệu Tiêu Dạng cố lên!”
Những lớp khác: “… …”
Triệu Tiêu Dạng ngửa đầu hít thở nặng nề, đôi chân nặng nề như đeo trì, cô vẫn đang dốc sức chạy. Tám trăm mét tưởng chửng dài như một thế kỷ. Người thứ hai, đã đuổi kịp!
Một trăm mét bứt tốc cuối cùng.
“Triệu Tiêu Dạng!”
Triệu Tiêu Dạng không thể đội sổ, cô không thể đội sổ, trước mắt cô đã tối om. Dùng toàn bộ sức lực xông về phía trước, cuối cùng cũng sắp đến đích rồi. Tiếng còi vang lên, chân Triệu Tiêu Dạng mềm nhũn, chưa khuỵu xuống đất đã rơi vào một vòng tay quen thuộc. Sạch sẽ khô ráo, trên người có mùi hương cỏ cây dễ ngửi. Mồ hôi của cô rơi xuống, ngẩng đầu lên, dưới ánh mặt trời thế giới của cô lại là một mảng tối om, cô cong khóe môi lên.
“Thứ mấy?”
“Ba.” Giọng nam trầm thấp, ngay lập tức Triệu Tiêu Dạng bám vào cánh tay rắn rỏi mạnh mẽ, miễn cưỡng vẫn có thể tiếp tục đứng, anh nói, “Rất giỏi.”
Nước mắt của Triệu Tiêu Dạng sắp rơi xuống, cô nắm chặt cánh tay của Chu Tranh.
Trên khán đài vang lên tiếng hoan hô, Vương Hạo xông xuống sân, gào lên, “Giỏi lắm!”
Lớp khác: “… …”
Trong hạng mục chạy dài đầy khó khăn, Triệu Tiêu Dạng đã phá vỡ giới hạn của mình, lần đầu tiên xếp thứ ba trong hạng mục chạy dài — ừm, thứ ba.
Sau khi ghi lại thành tích, Triệu Tiêu Dạng đi không nổi nữa, hai chân không nghe sai bảo, đứng không vững. Phương Linh Lợi và Vương Hạo bên cạnh thì công kích lẫn nhau như hai con gà chọi, Tưởng Húc Nhiên cũng đứng bên rìa sân vận động, bây giờ cô nói mình chạy tám trăm mét xong không đi nổi nữa thì quả thực quá mất mặt, vì vậy cô trầm mặc ngồi trên khán đài.
Chu Tranh đứng bên cạnh một lát, phát hiện ra tình hình của Triệu Tiêu Dạng thì ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang bằng với Triệu Tiêu Dạng, “Đi được không? Đầu gối có đau không?”
Triệu Tiêu Dạng đi không nổi nữa, cô cắn môi, “Rất mất mặt nhỉ?”
“Không.” Mặt Chu Tranh không cảm xúc xoay người lại, “Lên đi, tôi cõng cậu.”
Triệu Tiêu Dạng kinh ngạc, “Hả?”
Triệu Tiêu Dạng mắt chỡ A mồm chữ O, Chu Tranh ngoảnh đầu lại nhíu mày,”Bế hay cõng? Mặc dù tay sẽ đau nhưng bế cậu cũng không thành vấn đề.”
Bế thì mờ ám hơn cõng nhiều, Triệu Tiêu Dạng cân nhắc lợi hại, cuối cùng chọn cõng, nhưng khi nằm bò trên lưng Chu Tranh mới cảm thấy cõng cũng rất bí bách. Chu Tranh đứng dậy, cơ thể Triệu Tiêu Dạng rời khỏi mặt đất, cảm giác mất trọng lực khiến cô vội vã ôm cổ Chu Tranh. Chu Tranh sững lại, mới trầm giọng nói, “Đi đây.”
Phương Linh Lợi và Vương Hạo đang đuổi nhau cũng dừng lại, Vương Hạo than một tiếng, “Anh Tranh thật mạnh mẽ!” Phương Linh Lợi xoa mũi, thật ghen tỵ với Triệu Tiêu Dạng, từ khi sinh ra cô đã quen biết Chu Tranh, Chu Tranh chưa từng khom lưng trước mặt ai, vậy mà lại cõng Triệu Tiêu Dạng.
Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn Phương Linh Lợi, “Tôi cũng có thể cõng cậu, cậu muốn cõng không?”
Phương Linh Lợi giơ chân đá một cái lên đùi Vương Hạo, mặt nóng bừng, “Cậu đi chết đi, ai thèm cậu cõng.” Sau đó cô ấy nhặt áo khoác và nước của Triệu Tiêu Dạng, “Đi thôi.”
Đi qua sân vận động, yết hầu của Chu Tranh trượt lên trượt xuống. Triệu Tiêu Dạng nằm bò trên lưng anh, hai chỗ lồi lên phía trước chống vào lưng anh. Anh từng nhìn thấy áo ngực của Triệu Tiêu Dạng ở phòng phơi đồ, cô mặc màu hồng nhạt, có lẽ là mẹ mua cho cô. Không giống kiểu hở như trong quảng cáo, áo ngực của cô là dạng áo ba lỗ ngắn, chỉ là bên trên có thêm hai nửa hình tròn nho nhỏ.
Chu Tranh đặt tay phải qua giữ lấy chân Triệu Tiêu Dạng, “Cậu…”
“Cậu….”
Hai người đồng thời lên tiếng, bầu không khí cực kỳ mờ ám, Chu Tranh nói, “Cậu nói trước đi.”
“Tôi có thể đi từ từ, hay là cậu thả tôi xuống?” Tay Triệu Tiêu Dạng phải ôm cổ Chu Tranh, ngực dán sát vào lưng Chu Tranh, mặt cô sắp bỏng cháy đến nơi rồi.
“Ồ.” Chu Tranh thả Triệu Tiêu Dạng xuống, vươn tay ra, “Cậu vịn vào tôi.”
Triệu Tiêu Dạng cúi đầu, mặt đỏ bừng, nóng đến nỗi cô suýt nữa tắt thở. Cách một lớp quần áo nắm lấy tay Chu Tranh, đi từng bước về phía trước. Mặt trời ngả về tây, cái bóng bị kéo ra rất dài, Triệu Tiêu Dạng liếm môi, cổ họng khô khốc.
“Triệu Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng giật thót, ngẩng đầu, “Hả?”
Chu Tranh đứng thẳng tắp, đôi chân thon dài, ngũ quan anh tuấn lúc này không có bất cứ biểu cảm nào. Anh nhìn về phía ba người đang chậm chạp đi qua ở phía xa, rồi lại ngoảnh đầu lại nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú. Ngược sáng nên mắt anh càng đen nhánh, “Vừa nãy Tưởng Húc Nhiên hỏi cậu, có phải chúng ta hẹn hò không, cậu trả lời thế nào?”

Chia sẻ cùng tôi