Yang Ying

6 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 64

“Tắt đèn tắt đèn!” Vương Hạo kêu lên, “Triệu Tiêu Dạng! Mang bánh kem vào.”

Căn phòng bỗng chốc tối đen, giơ tay không thấy năm ngón.

Chu Tranh: “…”

Anh nhất định phải đánh tơi bời cái đầu heo của Vương Hạo!

Cửa mở ra, Triệu Tiêu Dạng bưng bánh kem tiến vào, bên trên có cắm nến hình chữ số, 17.

“Sinh nhật vui vẻ!” Đôi mắt to trong trẻo của cô chứa ý cười, độ cong nơi khóe miệng nhàn nhạt, thiếu nữ xinh đẹp nhã nhặn lịch sự khiến người ta say sưa. Cô đi từ cửa đến bên cạnh giường, nhỏ nhẹ nói, “Sinh nhật vui vẻ.”

Chu Tranh hoàn hồn.

“Cầu nguyện!” Vương Hạo lại bắn pháo giấy vào Chu Tranh, anh nhổ giấy màu trong miệng ra, Vương Hạo kêu gào nhảy bổ lên giường, “Anh Tranh thổi nến!”

Chu Tranh đạp một cái làm Vương Hạo lăn xuống đất, đứng dậy với bánh kem qua, để chân trần giẫm xuống nền nhà, đi qua mở đèn lên rồi thổi tắt nến. Trong phòng có bốn người, tất cả đều đội mũ đỏ ngốc nghếch.

“Anh Tranh, anh chưa ước!”

Chu Tranh híp mắt, hai tay chắp lại đối mặt với bánh kem. Anh hạ tay xuống, Vương Hạo lại bắn một quả pháo giấy nữa, Chu Tranh xoay người xách Vương Hạo đẩy ngã xuống ném lên giường. Anh xắn tay áo lên, nghiến răng, “Ngày mai quét phòng cho tôi!”

Phòng ngủ không thích hợp để nô đùa, mấy người di chuyển xuống lầu, Triệu Tiêu Dạng lấy đồ uống trong tủ lạnh để lên bàn ăn rồi lại rót cho Chu Tranh một cốc thuốc giải cảm.

Nỗi lẩu trên bàn ăn đang sôi sục, khí nóng bốc lên nghi ngút, trong căn nhà lạnh lẽo đã có hơi người.

Tưởng Húc Nhiên tháo khẩu trang, kéo ghế ngồi xuống, Vương Hạo chạy đến nhà bếp lấy đồ ăn và nói, “Anh Tranh, uống rượu không?”

“Cậu sợ anh Tranh bị bệnh chưa đủ nặng hả.” Phương Linh Lợi đá Vương Hạo một cái, “Tôi uống nước cam, cậu đi lấy.”

“Được! Công chúa bệ hạ, người đợi chút.”

Mấy người khác lập tức bày ra biểu cảm ghê tởm.

Bên ngoài tuyết lớn lả tả, bên rìa cánh cửa kính sát sàn của nhà ăn tích một lớp tuyết dày cộp. Sương mờ trên kính ngưng đọng thành giọt nước, chúng lăn xuống trong những tiếng vui mừng, để lại một vệt dài.

Ăn xong đã là mười rưỡi, họ đến phòng khách chơi, Triệu Tiêu Dạng ở phòng bếp dọn dẹp bát đĩa. Phía sau có tiếng bước chân, Triệu Tiêu Dạng đặt bát vào tủ khử trùng rồi ngoảnh đầu lại.

“Cậu cần gì?”

Chu Tranh nhíu mày nhìn cô, những người khác đều tặng quà, cô thì sao?

“Uống nước.” Chu Tranh rót một cốc nước rồi xoay người đi.

Mười giờ năm mươi, Chu Tranh lại vào bếp nhìn một lượt, Triệu Tiêu Dạng lau khô tay, “Vẫn muốn uống nước sao?”

“Hừ!”

Buổi tối Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo không về nhà, hai người họ ngủ ở phòng Chu Tranh, Phương Linh Lợi thì ngủ ở phòng Triệu Tiêu Dạng. Sau khi sắp xếp xong họ tiếp tục chơi game ở phòng khách.

Mười một giờ năm mươi, Chu Tranh bỗng nhiên đứng dậy mà không hề có dấu hiệu báo trước, game cũng tắt, anh âm u đi lên lầu, “Tôi ngủ trước đây.”

“Anh Tranh lại làm sao vậy?”

“Triệu Tiêu Dạng cậu lấy máy anh Tranh chơi nốt ván này đi.” Phương Linh Lợi nói.

“Tôi không biết chơi.” Cô cầm điện thoại của Chu Tranh lên, “Tôi mang điện thoại cho cậu ấy.”

Tưởng Húc Nhiên liếc qua, thấy cô chạy như bay lên lầu.

“Húc Nhiên, sao cậu chết rồi?”

Lúc này Tưởng Húc Nhiên mới thu ánh mắt lại, chậm chạp nói, “Đối phương mạnh quá, đánh không lại.”

Triệu Tiêu Dạng gõ cửa, bên trong vang lên tiếng của Chu Tranh, “Vào đi.”

Mười một giờ năm mươi.

Triệu Tiêu Dạng đi vào liền nhìn thấy Chu Tranh nằm trên giường đọc sách, Harry Potter bản tiếng anh, cô đặt chiếc hộp nhung màu đỏ trầm lên bàn học.

“Tặng cậu cái này, tôi đi đây.”

Chu Tranh ngước mắt, đôi chân vắt ngang cũng hạ xuống, ánh mắt ngưng đọng, “Cái gì?’

“Giải thưởng game lần trước, phần của cậu cũng ở chỗ tôi mà?”

Đôi chân dài của Chu Tranh giẫm lên dép lê, “Cậu mua cái gì?”

“Lát nữa cậu gửi tài khoản qua, tôi chuyển tiền cho cậu.” Triệu Tiêu Dạng xoay người vội vàng chạy đi, cửa phòng đóng lại nặng nề.

Chu Tranh: “…”

Anh không đuổi theo mà xoay người mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay bằng vàng rất mảnh. Thời này ai còn đeo dây vàng nữa? Cổ lỗ sĩ như vậy! Triệu Tiêu Dạng quá quê!

Triệu Tiêu Dạng xông thẳng xuống tầng một, uống ngụm nước mới đè nén được trái tim đang đập loạn, cô lại ngồi ở phòng khách.

“Triệu Tiêu Dạng, chơi game không? Bọn tớ kéo cậu.”

“Được.” Triệu Tiêu Dạng xòe tay ra mới phát hiện vẫn cầm điện thoại của Chu Tranh, cô đặt điện thoại xuống rồi cầm máy mình mở game ra.

“Chơi đi.” Trên cầu thang vang lên tiếng Chu Tranh.

“Ồ! Anh Tranh, không phải anh không chơi sao? Muốn đi ngủ mà?”

“Chơi thêm một ván.” Chu Tranh mặc áo len màu be, cổ tay áo rộng rãi bị xắn lên tận khuỷu. Cổ tay thon dài sắc nét, ở chỗ cổ tay có một sợi dây vàng nổi bật trên làn da trắng trẻo, vô cùng tinh tế.

Vương Hạo nhìn một cái, Chu Tranh bắt đầu đeo vòng tay từ khi nào vậy? Không phải anh ấy chê cái đồ này nhìn ái sao?

Vòng tay khá mảnh, vô cùng đặc biệt, xương cổ tay của Chu Tranh cũng đẹp, phối với nhau tạo thành một khí chất riêng biệt, vô cùng xinh đẹp. Chu Tranh hoạt động cổ tay rồi nói, “Chơi một ván rồi ngủ.”

Lại kéo tay áo lên thêm một chút, lười biếng dựa vào sô pha, cố ý giơ cổ tay đeo vòng lên.

Tưởng Húc Nhiên thu ánh mắt lại, cầm điện thoại vào đội ngũ.

Một ván game mất mười lăm phút, Chu Tranh kéo cố tay ần mười lần, cuối cùng Phương Linh Lợi không chịu được, “Vòng tay của anh Tranh đẹp quá, ai tặng vậy?”

“Triệu Tiêu Dạng.”

Phương Linh Lợi ngậm miệng.

Triệu Tiêu Dạng giơ tay lên dùng điện thoại che mặt, âm thầm ngoảnh mặt đi.

Tưởng Húc Nhiên ở nhà họ một đêm, sáng sớm ngày hôm sau đã bị tài xế đón đi, cậu ấy phải nằm viện. Triệu Tiêu Dạng phải chuẩn bị cho lần huấn luyện tập trung tháng ba, mỗi ngày đều học tập trong phòng.

Kỳ nghỉ nhanh chóng kết thúc, học kỳ mới bắt đầu.

Điều kiện chữa trị trong nước có hạn, bố mẹ Tưởng Húc Nhiên đưa cậu ấy ra nước ngoài chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật lần thứ hai để đề phòng sai sót. Thành phố B cấm hoàn toàn xe mô tô, Chu Tranh mua một chiếc xe điện chở Triệu Tiêu Dạng.

Ngày thứ ba sau khi đi học, Vương Hạo tự ý làm thủ tục thôi học rồi biến mất.

Anh cả Vương gọi điện thoại cho Chu Tranh, “Em có biết Vương Hạo đi đâu không?”

“Không biết.”

“Bây giờ nó mới mười bảy tuổi, nó không thể quyết định bất cứ chuyện gì.” Anh cả Vương cố nén cơn giận, nói, “Bây giờ em giấu thay nó là hại nó.”

Sau một hồi trầm mặc dài dặc, Chu Tranh nói, “Cậu ấy muốn chơi game, làm tuyển thủ chuyên nghiệp.”

“Được, anh biết rồi.”

Điện thoại ngắt máy, Chu Tranh cất điện thoại vào cặp sách. Anh thích game nhưng độ điên cuồng của anh đối với game không bằng Vương Hạo, cậu ấy là yêu nồng cháy, nguyện ý dùng cả thanh xuân để cố gắng.

Kiểu điên cuồng đó, anh không làm được.

Vì sao anh lại hỏi Triệu Tiêu Dạng? Không phải anh cần đáp án của cô, mà là anh cần đáp án của mình. Anh có thể từ bỏ tất cả vì game không? Đáp án của anh là không thể.

“Điện thoại của anh trai Vương Hạo sao?”

Chu Tranh gật đầu, lái xe ra khỏi tiểu khu, Triệu Tiêu Dạng kéo mũ lên, ngẩng đầu nhìn mặt trời mới mọc chói mắt lúc sáng sớm. Ước mơ của mỗi một con người đều đáng được tôn trọng, không thể phân tích giá trị giấc mơ từ giá cả thị trường. Đối với người theo đuổi ước mơ mà nói, nó đáng, vậy là đáng giá.

Triệu Tiêu Dạng ôm cặp sách, đôi mắt híp lại, “Cậu ấy sẽ bị bắt về sao?”

Ngày hôm sau Vương Hạo bị bắt về, trong nước chỉ có vài câu lạc bộ đó, nhà họ Vương muốn điều tra thì cũng thật dễ dàng. Triệu Tiêu Dạng đang làm đề trong lớp, Phương Linh Lợi ngồi đối diện cô, nằm bò lên quyển sách tiếng anh, hàng mày xinh đẹp nhíu chặt, “Làm sao đây? Chú Vương nói muốn đánh gãy chân Vương Hạo rồi khiêng cậu ta đến trường.”

“Cậu rất lo lắng à?”

Phương Linh Lợi lại không lên tiếng, Triệu Tiêu Dạng lấy một chai sữa chua trong ngăn bàn ra, cắm ống hút rồi đưa cho cô ấy, Phương Linh Lợi uể oải hút một ngụm. Vương Hạo đột ngột rời đi, bên cạnh cô ấy trở nên yên tĩnh, có chút lạc lõng nho nhỏ.

“Cậu học tự nhiên hay xã hội?” Phương Linh Lợi hỏi xong mới cảm thấy mình ngốc nghếch, hỏi cái vấn đề kỳ quái gì vậy, “Cậu sắp tham gia Olympic toán học rồi, chắc chắn sẽ không chọn xã hội, thành tích môn tự nhiên của anh Tranh cũng tốt. Haiz, đến khi đó chúng ta cũng không thể cùng khối được nữa, khi nào Tưởng Húc Nhiên về nước?”

Trước đó có một Vương Hạo cùng cô sa đọa, có mặt Vương Hạo thì Phương Linh Lợi mãi mãi không xếp chót. Điều kẻ đội sổ thứ hai lo lắng nhất là kẻ đội sổ thứ nhất thôi học, bây giờ kẻ đội sổ thứ nhất đi rồi.

“Không biết, không liên hệ được.” Triệu Tiêu Dạng không chuyên tâm làm đề.

Phương Linh Lợi nhìn đề thi của cô, trước mặt lập tức tối sầm, ngay cả đề bài cũng không hiểu chứ đừng nói là làm, “Các cậu không thể học kém một chút sao, để ý một chút đến học sinh dốt bọn tôi với.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn Phương Linh Lợi, “Cho dù Tưởng Húc Nhiên về nước cũng sẽ không cùng lớp với cậu.”

Phương Linh Lợi: “…”

“Cho dù là tự nhiên hay xã hội cũng chỉ vài cái lớp đó, sắp xếp theo thành tích.”

Phương Linh Lợi: “…”

“Nếu như cậu thực sự lo lắng cho Vương Hạo, thì cậu có thể đi thăm cậu ấy. Nhưng theo như phán đoán của tôi, chắc hắn bố mẹ cậu ấy sẽ không đánh gãy chân thật đâu, chỉ là uy hiếp thôi.” Triệu Tiêu Dạng bình tĩnh phân tích, không hề mang chút tình cảm nào.

Phương Linh Lợi uống sữa chua xong liền đứng dậy, “Não tôi hỏng rồi mới tìm cậu nói chuyện! Cậu còn đáng sợ hơn anh Tranh.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Quả thực bố mẹ Vương Hạo không đánh gãy chân cậu ấy, nhưng bản thân Vương Hạo thì có năng lực ngã gãy chân. Mười hai giờ đêm, Triệu Tiêu Dạng làm xong mặt cuối cùng của tờ đề mới chuẩn bị đi ngủ, một hòn đá nhỏ đập vào cửa sổ phát ra một tiếng “cộp”, vô cùng rõ ràng trong đêm khuya. Cô giật mình, mở cửa sổ thò đầu ra ngoài.

“Em gái Tiêu Dạng.” Một giọng nói bị đè thấp phát ra trong bóng tối, khàn khàn nghe không rõ.

Triệu Tiêu Dạng rụt đầu về rồi đóng rầm cửa sổ lại, không đến nửa phút sau lại mở ra, “Ai vậy?”

“Tớ là Vương Hạo! Cậu gọi anh Tranh một chút, tớ không dám ném cửa sổ của anh ấy.”

“Sao cậu lại chạy ra ngoài?”

“Tớ nhảy cửa sổ, cậu mau đi gọi anh Tranh.”

Triệu Tiêu Dạng vội vàng cầm áo khoác sang gõ cửa phòng Chu Tranh, rất nhanh anh đã ra ngoài, Chu Tranh đang làm đề thi thử, trong miệng còn đang cắn bút bi. Tóc mái rủ xuống trước trán, gương mặt mệt mỏi, dựa vào cửa nói, “Sao vậy?”

“Vương Hạo chạy ra ngoài rồi, đang ở dưới lầu.” Triệu Tiêu Dạng thấp giọng nói, “Vừa nãy cậu ấy gõ cửa sổ phòng tôi.”

Chu Tranh xông cửa ra ngoài, điên cuồng chạy xuống lầu.

Triệu Tiêu Dạng kéo khóa áo khoác, cũng vội vã chạy theo ra ngoài. Xuyên qua vườn hoa vòng đến phía sau ngôi nhà liền nhìn thấy Vương Hạo ngồi dưới đất người tựa vào tường, gương mặt u ám của Chu Tranh tức giận đùng đùng, “Bây giờ đến bệnh viện, còn tìm đường chết nữa là tôi đánh cậu thật đó!”

Vương Hạo vịn tường đứng dậy, nhìn chằm chằm Chu Tranh, “Tôi cho rằng cậu sẽ giúp tôi.”

“Đi bệnh viện chính là giúp cậu!” Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn bóng tối xa xăm, một lát sau yết hầu lăn dộng, thu ánh mắt lại, giọng nói đè xuống rất trầm, “Cậu muốn chết ở bên ngoài sao? Nhảy cửa sổ? Phòng cậu ở tầng ba đó, có phải đầu óc cậu có vấn đề không?”

Vương Hạo dựa vào tường, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Chu Tranh, hơi thở trở nên gấp gáp. Một lát sau cậu mới giơ tay lau mặt thật mạnh, “Đầu óc tôi có vấn đề, tôi là đồ ngốc được chưa? Nhưng tôi chỉ muốn làm việc tôi thích, tôi có gì sai chứ?’

~ Hết chương 64 ~

← Chương 63  |  Mục lục  |  Chương 65 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi