Nụ hôn cháy bỏng rơi xuống, nóng rực thiêu đốt, Triệu Tiêu Dạng mở to đôi mắt. Cô nghe thấy tiếng nam sinh bên cạnh trêu chọc, tiếng cười đùa mang theo ác ý. Triệu Tiêu Dạng đẩy mạnh Chu Tranh ra, cô nhìn anh rồi giật lùi về phía sau.
“Đi theo tôi.”
Mắt Chu Tranh đen nhánh, sâu thẳm tựa như ngàn mét dưới đáy biển, nhìn không thấy đáy, khiến người ta cảm thấy bức bách.
Triệu Tiêu Dạng mím môi, tiếp tục lùi về phía sau.
“Triệu Tiêu Dạng, cậu đừng làm loạn nữa được không?”
Đâu đâu cũng là tiếng cười, từ bốn phương tám hướng truyền tới chui vào lỗ tai Triệu Tiêu Dạng. Xe bus đi tới, Triệu Tiêu Dạng vẫn đang nhìn Chu Tranh, cô nghe thấy tiếng tim đập, nghe thấy tiếng cười nhạo, nghe thấy vô số tiếng khinh miệt.
“Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng đang yêu nhau.”
“Bọn họ lên giường rồi sao?”
“Nghe nói sống chung.”
“Thật lẳng lơ.”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn đám người đang xem trò vui, nháy mắt không thấy âm thanh nữa, một giây trước khi xe bus lăn bánh, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu bước lên xe, cửa xe đóng lại sau lưng. Cô kéo mũ lên, nhét tai nghe vào lỗ tai, mở âm thanh đến mức to nhất.
Triệu Tiêu Dạng chen xuống hàng sau trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Chu Tranh gọi điện thoại tới, cô ngắt máy, anh lại gọi, cô vẫn cúp máy. Cô ôm cây cột đứng ở vị trí gần cửa sổ, yên lặng nhìn ra bên ngoài.
“Chào em, em là Triệu Tiêu Dạng phải không?”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn qua, nam sinh đeo kính, nở nụ cười có chút ngại ngùng, “Anh là học sinh lớp ba khối mười một….”
Cô bịt tai lại hướng mặt ra ngoài cửa sổ. Mái tóc rơi xuống che đi hơn nửa gương mặt, Triệu Tiêu Dạng cúi đầu, cô không nhịn được nghẹn ngào một tiếng nhưng rất nhanh đã đè nén lại. Cắn răng nhẫn nhịn, không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Điện thoại lại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy là Phương Linh Lợi, cô bắt máy, “Có chuyện gì?”
“Không phải đã nói học thêm sao? Sao cậu đi nhanh vậy?”
“Tôi hơi khó chịu.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Tôi đi trước rồi, cậu trực tiếp qua nhà…” Triệu Tiêu Dạng ngừng lại rồi nói, “Đến nhà Chu Tranh.”
“Vậy tôi qua nhé.”
Điện thoại ngắt máy, Triệu Tiêu Dạng siết chặt nó trong tay, móng tay găm vào thịt, có chút đau đớn. Nhà Chu Tranh, chẳng có quan hệ gì với cô cả. Triệu Tiêu Dạng thở một hơi thật dài, mong ước xa vời cái gì chứ? Kỳ vọng gì chứ? Dường như tất cả đều không thay đổi.
Xe đến gần tiểu khu, Triệu Tiêu Dạng xuống xe đeo cặp sách lên vai, cắm đầu đi về phía trước. Bài hát Can’t hold us down văng vẳng bên tai, bài hát Triệu Tiêu Dạng thích nhất.
Một cục giấy lăn tròn trên mặt đất theo cơn gió lướt qua, Triệu Tiêu Dạng nhặt lên ném vào thùng rác, sau đó đứng thẳng dậy. Cô cảm thấy lời mẹ nói không đúng, Chu Tranh cũng không nhất định sẽ đúng. Có vài thứ Triệu Tiêu Dạng mơ hồ hiểu rõ, rồi lại cảm thấy không hoàn toàn rõ ràng đến vậy.
Chiếc xe lao vút qua rồi phanh gấp, chặn ở con đường trước mặt, Triệu Tiêu Dạng giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy một chân Chu Tranh chống dưới đất, hất khuôn cằm lạnh lùng. Triệu Tiêu Dạng đi vượt qua Chu Tranh, anh dựng xe điện bên đường, vắt cặp sách lên vai. Anh đi qua kéo tay cô gái, cô tránh đi.
“Buộc tóc lên.” Chu Tranh đuổi kịp Triệu Tiêu Dạng, đưa dây buộc tóc cho cô.
Triệu Tiêu Dạng lạnh lùng nhìn anh, không thèm để ý Chu Tranh. Anh lập tức trở nên nóng nảy, cố chấp chặn đường cô, “Triệu Tiêu Dạng, bây giờ cậu đủ lông đủ cánh rồi phải không?”
Triệu Tiêu Dạng cắn môi, đôi mắt trong trẻo trở nên nghiêm nghị, “Bắt nạt người khác trước cổng trường học, cậu có từng tôn trọng tôi không?”
“Cậu là vợ chưa cưới của tôi, tôi hôn cậu là không tôn trọng à?”
Triệu Tiêu Dạng hít sâu một hơi, gật đầu, “Đây chính là quan điểm của cậu đúng không? Vợ chưa cưới do ai đặt? Tôi không phải vợ chưa cưới của bất cứ ai cả.”
“Vậy cậu là bạn gái tôi chứ? Tôi hôn cậu chẳng có gì sai cả.” Chu Tranh cao hơn Triệu Tiêu Dạng một cái đầu, gần đây anh để tóc dài, đôi mắt phóng khoáng nghênh ngang hống hách, “Triệu Tiêu Dạng, cậu có coi tôi là bạn trai cậu không?”
“Không.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu tránh ra.”
“Nói lại một lần.” Bây giờ Chu Tranh đã có đôi mắt của thanh niên, khi lạnh lùng thì ánh mắt âm trầm dọa người.
Trái tim Triệu Tiêu Dạng đập mạnh, đột nhiên cao giọng lên, “Chu Tranh, cậu khiến tôi rất khó chịu! Vô cùng khó chịu! Cho dù tôi là bạn gái cậu, cho dù tôi là vợ chưa cưới của cậu, trước những thân phận này, đầu tiên tôi là một con người.”
Triệu Tiêu Dạng ngước khuôn cằm gầy nhọn của mình lên, nước mắt thấm ướt hàng mi dày của cô, ướt đẫm. Cô nhìn thẳng vào Chu Tranh, giãn khóe môi, “Cậu chưa từng tôn trọng tôi, trước giờ đều chưa từng.”
Có lẽ không đáng, cô là ai chứ? Dựa vào đâu mà đòi tôn trọng?
Triệu Tiêu Dạng giơ tay lên lau mặt thật mạnh, nói, “Tôi nói xong rồi, nếu cậu muốn tôi cút đi, bây giờ tôi sẽ thu dọn đồ đạc đi luôn.”
Lồng ngực Chu Tranh phập phồng, ánh mắt càng thêm thâm trầm. Triệu Tiêu Dạng xoay người bước đi, anh kéo mạnh cô lại, giữ lấy gáy cô cúi đầu hôn, anh cũng không biết hôn gì cả, khi chạm vào đầu lưỡi Triệu Tiêu Dạng, động tác của anh liền ngừng lại. Cô giơ tay quét qua cổ anh, móng tay sượt một đường trên má Chu Tranh. Lập tức máu chảy ra, chàng trai nhíu mày, “Cậu đánh tôi?”
Triệu Tiêu Dạng xoay người chạy đi, trực tiếp xông vào nhà.
Cô không nhìn thấy dì Trương ở tầng một, trực tiếp chạy lên lầu hai trở về phòng. Dì Trương thò đầu ra nhìn, ít giây sau Chu Tranh mới cúi đầu vào nhà, anh ném cặp qua một bên rồi thay giày.
“Tối nay muốn ăn gì?” Dì Trương thu quần áo của Chu Tranh lại và nói, “Tiêu Dạng sao vậy? Sao chạy lên lầu nhanh vậy, hai đứa cãi nhau à?”
“Không.” Chu Tranh không muốn nghe dì Trương lải nhải, xoay người xách cặp lên lầu.
Cánh tay bị kéo lại, dì Trương nói, “Cổ cháu bị sao vậy? Ai cào?”
“Cháu tự cào.” Chu Tranh lau cổ một cái rồi thu tay lại, “Bố cháu về rồi à?”
“Nói là bảy giờ đến nhà.”
“Ồ.” Chu Tranh bước nhanh lên lầu.
Dì Trương nhíu mày lẩm bẩm, “Nó tự cào mặt mình làm gì? Giờ này có muỗi à? Hay là da trắng?”
Vừa đi đến nhà bếp thì tiếng gõ cửa lại vang lên, dì Trương đi qua mở cửa thì nhìn thấy Phương Linh Lợi, đại tiểu thư nhà họ Phương, “Cháu qua đó hả? Tìm A Tranh à? Cậu ấy vừa đến nhà, đang ở trong phòng đó.”
“Cháu tìm Triệu Tiêu Dạng.” Phương Linh Lợi liếc nhìn vào bên trong, “Triệu Tiêu Dạng đâu ạ?”
“Hả?” Dì Trương sững lại một chút mới hoàn hồn, “Đang ở trong phòng đó, dì đi gọi nó xuống.”
“Cháu đến phòng cậu ấy, cháu đến tìm cậu ấy học thêm.” Phương Linh Lợi đeo cặp sách chạy nhanh lên lầu, gõ cửa, “Triệu Tiêu Dạng!”
Cánh cửa mở ra, mái tóc Triệu Tiêu Dạng vẫn buông xõa, cô chỉ vừa mới thay quần áo.
“Vào đi.”
Phương Linh Lợi ném cặp sách lên giường cô, tung người nhảy lên nằm bò trên giường, mở điện thoại ra, “Dì Trương phân biệt đối xử, tôi nói tìm anh Tranh thì bà ấy nói anh Tranh ở trong phòng. Tôi đến tìm cậu thì bà ấy nói lên gọi cậu xuống.”
Triệu Tiêu Dạng mở vở bài tập ra, ngước mắt lên, “Cậu chơi game hay là học thêm?”
“Chơi một ván đã rồi học.”
“Vậy cậu đeo tai nghe lên đi, tôi phải làm đề.”
Phương Linh Lợi mở danh sách bạn bè trong game ra, tất cả đều off, gần đây Trần Mặc cũng không chơi, cậu ấy bị người nhà ép đi học thêm, mỗi ngày sau khi tan học đều phải tham gia lớp học thêm. Phương Linh Lợi tìm đến Triệu Tiêu Dạng cũng là để trốn lớp học thêm.
Cô ấy ngồi dậy, cầm cặp sách ngồi xuống bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, “Có ghế không?”
“Chắc dưới lầu có, tôi đi lấy,” Triệu Tiêu Dạng đứng dậy.
“Tôi đi lấy.” Phương Linh Lợi nói, “Đến nhà cậu nhờ cậu giúp học tập còn bắt cậu lấy ghế giúp tôi nữa, cũng quá không biết liêm sỉ.”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
Làm gì có ai tự chửi mình như vậy, Phương Linh Lợi đúng là một người mạnh mẽ.
Cô ấy xuống dưới nhà vác ghế, gắng sức vác lên lầu thì gặp phải Chu Tranh, “Anh Tranh, vách giúp em với, nặng quá.”
Chu Tranh lạnh mắt nhìn cô ấy, “Cậu đến nhà tôi làm gì?”
“Tìm Triệu Tiêu Dạng học thêm, không phải tìm anh đâu.” Phương Linh Lợi thở phì phò, “Giúp chút.”
Chu Tranh định đi vòng qua Phương Linh Lợi, nhưng bỗng nhiên dừng lại, “Cậu chuyển ghế vào phòng Triệu Tiêu Dạng?”
“Ừm.”
Chu Tranh đặt cốc lên tay vịn cầu thang, một tay xách chiếc ghế sải bước dài đi lên, Phương Linh Lợi vô cùng nịnh nọt, “Cảm ơn anh Tranh.”
“Vương Hạo đang nằm viện, cậu muốn qua thăm không?”
“Hả? Vương Hạo làm sao vậy? Cậu ta đòi tự sát hả?”
“Cậu ta nhảy lầu ngã gãy chân.”
Phương Linh Lợi há miệng, “Đúng là đồ đần!”
Chu Tranh: “…”
Cửa phòng Triệu Tiêu Dạng đang mở, Chu Tranh nhìn qua bên trong rồi mới đi vào. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu bất thình lình nhìn thấy anh, ánh mắt lập tức trầm xuống.
Tâm tình của Chu Tranh cực kỳ kém, Triệu Tiêu Dạng rất ghét bỏ anh, anh đặt ghế xuống, “Đưa ghế tới rồi, đi đây.”
Chàng trai nổi giận đùng đùng xông ra ngoài, Phương Linh Lợi đóng cửa lại, đăm chiêu một lát mới đi đến bàn học ngồi xuống, lấy đề ra, “Vừa nãy anh Tranh nói Vương Hạo gãy chân, cậu biết chuyện gì không?”
“Tối qua cậu ấy nhân lúc chú Vương không chú ý, nhảy từ cửa sổ tầng ba ra ngoài, cậu ấy còn làm một sợi dây thừng bằng ga giường nữa.” Triệu Tiêu Dạng lật sách của Phương Linh Lợi ra, “Sao cậu cầm sách của học kỳ trước? Sách mới nữa?”
“Á?” Phương Linh Lợi cầm sách lên mới phát hiện quả thật là của kỳ trước.
“Nhưng hiện thực lại không phải như quay phim truyền hình, không phải ai cũng có thể băng mái vượt tường, cậu ấy không bám chặt nên ngã từ tầng ba xuống, gãy chân.” Triệu Tiêu Dạng lật xem vở bài tập học kỳ một lớp mười của Phương Linh Lợi, bên trên trắng tinh, “Cậu…không làm vở bài tập à?”
“Không biết làm.” Phương Linh Lợi hiên ngang.
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Cậu học lệch môn nào?”
“Tôi không lệch môn.” Phương Linh Lợi lật những quyển vở bài tập khác trong cặp sách ra, “Tôi rất công bằng, đều không làm.”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Đồ ngu ngốc kia cứ như vậy ngã què luôn hả?” Trái tim Phương Linh Lợi vẫn để ý đến Vương Hạo, liền nói, “Gãy cái chân chó rồi cậu ta thật sự thành tàn phế.”
“Cậu muốn đi thì đi thăm, ở bệnh viện quân khu đó, mổ hôm qua. Phòng bệnh Chu Tranh biết, cậu hỏi xem.”
“Ai nói muốn đi thăm cậu ta? Tôi mới không thèm đi thăm đồ cún đấy.” Phương Linh Lợi bỏ vở bài tập kỳ một vào cặp sách, lật ra một quyển trắng xóa khác, “Cậu dạy tôi toán đi.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn cô ấy, mặc dù trên miệng Phương Linh Lợi nói Vương Hạo là chó nhưng tay lại không ngừng lướt điện thoại, mấy lần đều dừng trên số điện thoại của Vương Hạo. Sau đó lại cất điện thoại đi, hồn Phương Linh Lợi vất vưởng đâu đâu nhưng mắt lại nhìn vào vở bài tập, “Những câu này làm thế nào?”
“Cậu chọn câu biết làm thì làm, câu nào không biết lát nữa tôi sẽ giảng cho cậu.” Triệu Tiêu Dạng mở đề thi trước mặt mình ra, cô sắp phải đi đến doanh trại huấn luyện tập trung rồi, lần này nhất định phải giành được thứ hạng.
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng nhìn qua, tin nhắn của Chu Tranh nằm chình ình trên đó, “Bây giờ cậu xin lỗi tôi, tôi sẽ tha thứ cho việc cậu động tay động chân vừa nãy.”
~ Hết chương 66 ~

Chia sẻ cùng tôi