Thành tích của Triệu Tiêu Dạng vô cùng tốt, vượt qua cả tưởng tượng của bản thân cô, cũng vượt qua tưởng tượng của tất cả giáo viên từng dạy cô. Sau khi huấn luyện tập trung kết thúc, thành tích nổi bật đã được chọn đến nước M tham gia thi đấu. Cô chỉ về trường học một tuần rồi trực tiếp theo đội của quốc gia đến nước M.
Trong một tuần trở lại trường học, Chu Tranh đi tham gia cuộc thi vật lý của tỉnh, hai người không gặp nhau. Đối với Triệu Tiêu Dạng mà nói, không gặp mặt ngược lại thoải mái hơn một chút, trong lòng cô có một ngọn lửa, âm ỉ cháy.
Lý tưởng của cô, ước mơ của cô, cuộc đời của cô sẽ không giới hạn trong mấy chữ vợ nuôi từ nhỏ của Chu Tranh.
Trung tuần tháng Bảy, cuộc thi Olympic Toán học kết thúc. Đội Trung Quốc giành được giải nhất toàn đoàn, sáu tấm huy chương vàng. Phương tiện truyền thông lớn nhỏ đều đưa tin, tuyển thủ nổi bật nhất trong đó đến từ trung học Đức Thuận – Triệu Tiêu Dạng, tuổi tác nhỏ nhất, còn là con gái, lần này là người duy nhất được điểm tuyệt đối. Tất cả mọi người đều cho rằng con gái học Toán không bằng con trai, Triệu Tiêu Dạng đã cho mỗi người đó một cái tát vang dội.
Triệu Tiêu Dạng cầm huy chương vàng, mặt lạnh đứng trước ống kính, ngoan ngoãn nghiêm chỉnh chụp ảnh. Phóng viên bên ngoài tiến lên hỏi Triệu Tiêu Dạng, có thể phỏng vấn hay không.
Một cô gái phương Đông xinh đẹp, quả thực chói mắt.
Khi Triệu Tiêu Dạng căng thẳng sẽ nghiêm mặt, gương mặt không có biểu cảm nào cả, cô hít sâu một hơi dùng tiếng Anh giao lưu với người ta. Ban đầu cô dùng sai từ vựng, phóng viên đối diện dùng một câu nghi vấn.
Gương mặt Triệu Tiêu Dạng lập tức nóng bừng, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại, tựa như trở lại cái ngày gặp cậu bé người nước ngoài lạc mất người nhà ở trong trung tâm thương mại vậy. Cô từ người không mở miệng được, trở nên giao lưu trôi chảy với người ta.
Phóng viên nở nụ cười mê người, vươn tay ra bắt tay cô, “Chúc mừng bạn, cô gái Trung Quốc xinh đẹp.”
Ngày hôm sau tấm ảnh này đã thành trang bìa của nhiều tờ báo lớn nhỏ, cô gái mười bảy tuổi không hề phấn son lại đẹp kinh người. Ngũ quan bắt mắt hơn cả ngôi sao nổi tiếng, đôi mắt hạnh trong trẻo, sống mũi thon nhỏ thẳng tắp, đôi môi anh đào hồng nhuận. Cô mặc áo đội bình thường nhất nhưng lại đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Triệu Tiêu Dạng hạ cánh ở sân bay quốc tế, cô là người đi cuối cùng, cởi bỏ tấm áo đội, Triệu Tiêu Dạng mặc áo phông trắng và quần bỏ nhạt màu, cơ thể thon gầy. Cô mở điện thoại, cúi đầu đi ở cuối hàng.
“Tớ cầm hành lý giúp cậu.” Nam sinh phía trước ngoảnh đầu lại.
“Không cần đâu, cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng cất điện thoại đi, gật đầu đáp lễ, ánh mắt cô vẫn lạnh nhạt như vậy.
“Người nhà em có qua đón không?” Giáo viên hỏi.
Điện thoại Triệu Tiêu Dạng kêu lên, là Chu Khải Thụy, cô nghe máy, “Chú Chu.”
“Con đến chưa?”
“Vừa lấy được hành lý ạ.”
“Chú Trần đợi con ở cổng, vốn dĩ là chú đi đón con nhưng tạm thời có cuộc họp.” Chu Khải Thụy nói, “Chúc mừng Tiêu Dạng, con rất giỏi, mang vinh quang về cho đất nước.”
“Cảm ơn chú ạ.” Triệu Tiêu Dạng mím môi và nói, “Cảm ơn chú.”
“Người một nhà không cần khách sáo.” Chu Khải Thụy nói, “Dì Trương đã chuẩn bị cơm chưa rồi, con mau về nhà đi.”
“Vâng.”
Triệu Tiêu Dạng ngắt máy, đi ra đến cổng thì nhìn thấy chú Trần tài xế, ông ấy bước nhanh qua cầm vali hành lý của Triệu Tiêu Dạng, cười với cô, “Cháu giỏi quá, còn giỏi hơn cả con trai.”
Triệu Tiêu Dạng thu nụ cười lại, đi theo phía sau chú Trần ra khỏi sân bay. Không khí nóng bức ập vào mặt, nóng đến nỗi khiến người ta nghẹt thở, lòng bàn tay Triệu Tiêu Dạng chảy mồ hôi, cô siết chặt lại. Tài xế kéo cửa xe ra, cô bất chợt nhìn thấy Chu Tranh, anh đang ngồi trong xe chơi game, nghe thấy tiếng chỉ ngước đôi mắt đen quan sát Triệu Tiêu Dạng một cái rồi tiếp tục thao tác trên màn hình.
Anh mặc áo sơ mi trắng và quần dài đen. Đôi chân dài khó khăn chen chúc trong xe, rất khó duỗi ra. Anh ngồi dựa trên ghế, ngón tay thon dài cầm điện thoại, bàn tay trắng đến mức phát sáng. Gió của điều hòa từ bên trong xe truyền ra.
Triệu Tiêu Dạng cắn môi, định ngồi ghế lái phụ, chú Trần cất hành lý xong liền nói, “Tiêu Dạng lên xe đi, bên ngoài nóng lắm.”
Triệu Tiêu Dạng ngồi vào xe, đôi chân của Chu Tranh bành ra cả chỗ cô, cô gái cố gắng tránh đi, gần như dính sát vào cửa xe, Chu Tranh lại nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng đặt áo khoác lên chân.
Chàng trai tắt game đi, thu đôi chân dài và ngồi thẳng dậy nhìn Triệu Tiêu Dạng. Khuy áo sơ mi của anh có hai cái không đóng, đường nét xương quai xanh lạnh lùng rõ ràng kéo vào tận trong áo, thấp thoáng ẩn hiện.
Không khí bức bách, Triệu Tiêu Dạng lấy tai nghe đeo lên, Chu Tranh vươn tay qua, cô giật mình lập tức tránh đi, nhìn anh ánh mắt cảnh giác khiến Chu Tranh híp mắt, “Bỏ tai nghe đi.”
Triệu Tiêu Dạng sợ anh động tay nên bịt chặt tai lại.
“Triệu Tiêu Dạng.”
“Hai đứa đừng cãi nhau, nếu cãi nhau chú sẽ nói với lãnh đạo.” Chú Trần nhìn Chu Tranh một cái qua gương chiếu hậu, nhắc nhở, “Đừng có nổi nóng với cô gái nhỏ.”
Chu Tranh nhìn ra ngoài cửa sổ, Triệu Tiêu Dạng cũng bỏ tay xuống. Xe chạy vào trung tâm thành phố, trước mắt có đèn đỏ nên chú Trần dừng xe lại lấy hai chai nước đưa qua, “Tiêu Dạng uống nước không?”
“Cảm ơn chú.”
Triệu Tiêu Dạng nhận lấy nước rồi vất vả vặn nắp, chai nước bị cướp đi, cô ngẩng phắt đầu, Chu Tranh lạnh mặt dễ dàng vặn chai nước rồi đưa cho cô, “Cho cậu.”
Triệu Tiêu Dạng do dự vài giây mới nhận lấy, “Cảm ơn.”
Chu Tranh hừ lạnh, rốt cuộc cô gái nhỏ có biết điểm tốt của anh không?
Xe chạy vào trong vườn, Triệu Tiêu Dạng xuống trước, cô hơi say xe nên phải đứng một lát mới đi ra phía sau lấy hành lý. Chu Tranh đã lấy vali nhanh hơn chú Trần một bước, một tay anh xách va li bước nhanh lên bậc thềm. Triệu Tiêu Dạng lại không giành được với Chu Tranh nên chỉ có thể đi ở phía sau.
Trong nhà lơ lửng mùi thơm của đồ ăn, dì Trương thò đầu ra nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng bèn cười nói, “Về rồi hả?”
“Bà.”
“Mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.”
Chu Tranh trầm mặc mang hành lý của Triệu Tiêu Dạng lên lầu hai, rồi mạnh mẽ bước xuống đi rửa tay. Hai người gặp nhau trong phòng rửa tay, Triệu Tiêu Dạng tránh né, Chu Tranh ép người qua giơ tay chống lên tấm cửa sau lưng Triệu Tiêu Dạng, giam cầm cô trong không gian nhỏ hẹp, “Cậu không gọi điện thoại cho tôi.”
Giọng anh đè nén rất trầm, ánh mắt âm u, Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy áp bức. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, “Vì sao phải gọi điện thoại cho cậu?”
“Cậu nói gì?” Lửa giận của Chu Tranh bùng lên trong nháy mắt, anh đứng thẳng người dậy, “Triệu Tiêu Dạng, cậu là bạn gái tôi!”
“A Tranh, Tiêu Dạng, hai đứa rửa tay gì mà lâu vậy? Mau ra ăn cơm đi!” Dì Trương gọi.
“Tôi không phải.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Chu Tranh, tôi không phải bạn gái cậu.”
Có một giây phút, tưởng chừng như nước lạnh đổ ụp xuống đầu.
“Cậu chỉ cõng theo xiềng xích bố mẹ cậu giao cho trên người, rồi nhốt tôi vào cậu vào trong một cái lồng, có phải rất có cảm giác an toàn không?” Đôi mắt trong sáng rõ ràng của Triệu Tiêu Dạng vô cùng sạch sẽ, cô không tránh cũng không né, lần này đối diện với Chu Tranh một cách trực diện.
“Nói lại lần nữa.”
“Cũng hoặc là, cậu cho rằng tôi là tất cả đồ vật của cậu, tôi là đồ chơi của cậu.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu muốn đặt tôi trong phòng cậu.”
“Có phải cậu gặp Tưởng Húc Nhiên ở Mỹ không?” Tay Chu Tranh đặt lên cổ Triệu Tiêu Dạng, ánh mắt anh tràn đầy tức giận, Triệu Tiêu Dạng mới rời đi có bao lâu chứ? Sao lại thay đổi nhiều như vậy?
Vây cánh cô cứng rồi, muốn bay đi, lần này là sự thật.
“Liên quan gì đến Tưởng Húc Nhiên? Vì sao cậu luôn nghĩ người ta xấu xa như vậy?” Đầu óc Triệu Tiêu Dạng trống rỗng, bên cạnh nơi cô từng ở có một đôi vợ chồng, người đàn ông thích bạo lực đánh vợ, khi tức giận sẽ bóp cổ cô ấy như vậy. Hơi thở của cô gái gấp gáp, cô cắn môi, “Cậu buông tay ra!”
Lúc này Chu Tranh mới phản ứng lại, lập tức buông tay xuống, ngay sau đó cú đấm của Triệu Tiêu Dạng nện lên cánh cửa phía sau Triệu Tiêu Dạng, “Bây giờ cậu nói những lời này có ý gì? Cậu không thừa nhận hôn ước? Cậu không thừa nhận cậu là bạn gái tôi? Cậu không thừa nhận bất cứ điều gì?”
“Hôn ước chưa từng tồn tại, còn về bạn gái, cậu từng theo đuổi tôi sao?”
Chu Tranh bỗng nhiên xoay người bỏ đi.
“A Tranh? Cháu đi đâu vậy? Không ăn cơm hả!” Dì Trương đuổi theo ra đến cửa, Chu Tranh giật cửa thật mạnh rồi bỏ đi, Triệu Tiêu Dạng đi đến trước gương rửa tay, nhìn gương mặt mình trong gương.
Cô không muốn ăn nhờ ở đậu nhà người khác.
Triệu Tiêu Dạng lau khô tay rồi đi ra, dì Trương nói, “Sao lại cãi nhau? Ầm ĩ cái gì vậy? Cậu chủ đợi cháu cả ngày trời rồi. Năm giờ sáng đã dậy rồi, tôi nói cháu sẽ không về sớm như vậy mà cậu ấy vẫn cứ đợi.”
“Cháu về phòng đây ạ.”
“Ăn cơm không?”
“Cháu không đói, đã ăn qua trên máy bay rồi.” Triệu Tiêu Dạng bước nhanh lên lầu, đẩy cửa ra, căn phòng vẫn là căn phòng đó. Chỉ là sau khi màu hồng cũ đi thì màu sắc có chút kỳ lạ. Trên giường đặt một chiếc hộp cực lớn, Triệu Tiêu Dạng híp mắt, đi qua mở hộp ra liền nhìn thấy bốn chữ, “Sinh nhật vui vẻ!”
Sinh nhật Triệu Tiêu Dạng vào mùng một tháng bảy, khi đó cô đang ở nước ngoài chuẩn bị cuộc thi, không mở điện thoại.
Triệu Tiêu Dạng hít sâu một hơi cố gắng kìm nén cảm xúc, cô nửa quỳ trên giường lấy từng món quà ra. Vương Hạo tặng máy chơi game, rất phù hợp với phong cách của cậu ấy. Phương Linh Lợi tặng một cây son, bên trên viết, “Mười bảy tuổi xinh đẹp cần có một thỏi son.”
Chữ của Phương Linh Lợi là kiểu trẻ con, không đẹp.
Dưới cùng còn có một hộp quà, hộp quà màu xanh.
Triệu Tiêu Dạng cầm hộp lên xem liền biết là quà của ai, cho dù bên trên không viết chữ nào, cô ngừng lại rất lâu rồi mới mở ra, bên trong là vòng cổ chìa khóa của Tiffany. Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng đóng nắp hộp lại, cô ngồi trên giường yên lặng nhìn mọi thứ trước mặt. Sau đó ngoảnh đầu quan sát căn phòng này, trên ghế có đặt một bưu kiện đến từ Mỹ, chưa mở ra.
Là của Tưởng Húc Nhiên.
Họ đều ở đây.
Triệu Tiêu Dạng lại một lần nữa mở chiếc hộp màu xanh ra, nhìn chiếc vòng cổ chìa khóa sáng lấp lánh bên trong, đẹp chói mắt. Cô cẩn thận dè dặt sờ một chút, nước mắt rơi xuống, cô lại mạnh mẽ lau đi, rồi lại khôi phục bình tĩnh.
Vì Triệu Tiêu Dạng được giải thưởng nên các bên đều đến tìm cô. Bên phía Đức Thuận cũng thông báo khôi phục học bổng của cô trước đây, ngoài ra còn có cả tiền thưởng nữa. Con số rất lớn, nhưng cần phải nhận phỏng vấn một lần.
Triệu Tiêu Dạng dành dụm mọi thời gian điên cuồng học tiếng Anh giữa đủ loại phỏng vấn, chuẩn bị thi đấu cho cuộc thi cúp ngôn ngữ vàng.
Tháng tám khai giảng, Triệu Tiêu Dạng nhận được 300 ngàn tiền thưởng, đủ các ban ngành. Khai giảng chia lại lớp, Triệu Tiêu Dạng ở lớp một ban tự nhiên, Chu Tranh ở lớp hai, hai người tách ra.
Cô tìm môi giới thuê một căn phòng ở gần trường, sau đó đợi ba ngày mới đợi được Chu Khải Thụy về nhà. Chu Tranh không về nhà ăn cơm, trên bàn chỉ có Triệu Tiêu Dạng và Chu Khải Thụy.
“Chú, con có một chuyện muốn bàn với chú ạ.”
Chu Khải Thụy đặt đũa xuống, giọng nói tự động dịu dàng hơn, Triệu Tiêu Dạng luôn mang thái đội nghiêm túc với mọi chuyện khiến ông cũng dịu dàng hơn, “Sao vậy con? Nghiêm trọng vậy?”
“Con muốn chuyển ra ngoài ở ạ.”
Chu Khải Thụy trầm mặc, ánh mắt dần trầm xuống, “Chu Tranh bắt nạt con sao? Con mới lớp mười một, muốn chuyển đi đâu? Nhà chú chính là nhà con.”
“Không liên quan gì đến Chu Tranh ạ, nhà chú thật sự rất tốt.” Triệu Tiêu Dạng lấy hết dũng khí nói, cô cảm thấy có vài chuyện phải làm, cô đã trưởng thành rồi, cần phải đi bước đi này, “Con rất cảm ơn sự chăm sóc của chú với con, chú cho con cơ hội đi học, cho con nền tảng tốt đẹp, thì con mới có thể học tập không cần lo nghĩ.” Cô đứng dậy và cúi người với Chu Khải Thụy, “Cảm ơn ơn dưỡng dục của chú, con sẽ ghi nhớ cả đời.”
Chu Khải Thụy ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, ông suy nghĩ lại trong một năm qua cũng không chăm sóc Triệu Tiêu Dạng, ông đã bỏ qua quá nhiều, “Tiêu Dạng?”
“Con đã mười bảy tuổi rồi ạ, sắp tốt nghiệp cấp ba rồi, cứ ở nhà chú mãi… con cảm thấy không thích hợp lắm.” Triệu Tiêu Dạng nghiêm túc nhìn vào mắt Chu Khải Thụy và nói, “Mặc dù bố mẹ con đều đã đi rồi, nhưng con đã lớn, nhà chúng con vẫn tồn tại, con sẽ chống đỡ gia đình.”

Chia sẻ cùng tôi