Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 17

Triệu Tiêu Dạng mím môi ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh. Tay áo sơ mi của Chu Tranh xắn lên, đường nét từ cổ tay đến ngón tay rất đẹp, trắng sáng, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng nắm con chuột. Dáng ngồi ngay ngắn, dưới sống mũi cao thẳng tuấn tú là đôi môi mỏng lạnh lùng. Anh bình tĩnh chỉ huy, là một nhà cầm quyền không thể thay thế, thong dong tự tin.

Nhân vật hồi sinh, Triệu Tiêu Dạng thu ánh mắt lại xách cây đao lớn xông về phía đường dưới.

Lại bị hạ gục, cô đang nhìn xác nhân vật của mình thì thấy ID của Chu Tranh chạy nhanh qua. Di chuyển tuyệt đẹp, giết chết đường dưới của đối phương.                        

Chu Tranh lạnh lùng nói, “Người này, chết chắc rồi.”

Sau đó đường dưới của đối phương cứ ra ngoài là bị giết, giết đủ kiểu, chết đủ dạng. Trốn trong trụ cũng bị băng trụ giết, Vương Hạo cười điên cuồng, “Anh Tranh, anh sắp dọa chết cậu ta rồi.”

Hai mươi phút kết thúc trận đấu, Triệu Tiêu Dạng chết ba lần, người kia của đối phương chết mười ba lần.

Chu Tranh gỡ tai nghe xuống, khi đứng dậy vừa vươn tay thì áo sơ mi bị kéo ra, để lộ một phần vòng eo tinh tế mạnh mẽ, tiếp theo đó anh đập tay với Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên, né tránh Phương Linh Lợi đến chỗ Triệu Tiêu Dạng.

Tay anh vừa ngừng lại lập tức chạm vào sau gáy Triệu Tiêu Dạng, anh nghiêng đầu nhướn khóe môi bày ra nụ cười vô cùng ngông, trên gương mặt chàng thiếu niên tràn đầy ngạo mạn.

“Thắng rồi hả?” Triệu Tiêu Dạng chậm chạp phản ứng, trong tai nghe là victory, đồ họa game dừng lại, cánh tay trên đầu vừa chạm vào liền rời đi. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn chàng thiếu niên áo sơ mi đen anh tuấn lạnh lùng, cô rướn môi đứng dậy kéo phải dây tai nghe. Chu Tranh giơ tay tháo tai nghe của cô xuống, ngón cái chạm vào chiếc cổ thanh mảnh của Triệu Tiêu Dạng, cô không biết vì nhiệt độ của hiện trường quá cao hay vì gì khác mà cổ gáy cô đỏ bừng.

Vương Hạo cười nghiêng ngả bá cổ Tưởng Húc Nhiên, “Em gái Tiêu Dạng của chúng ta vẫn đang mộng du.”

Một bàn tay của Chu Tranh đập vào đầu Vương Hạo, cậu ta lập tức đứng thẳng giơ tay lên, “Lão đại, em sai rồi, em gái Tiêu Dạng chỉ chậm chạp một chút thôi, hôm nay phát huy rất tốt.”

Tưởng Húc Nhiên cầm áo đồng phục mặc vào, xách cặp vắt lên vai, đôi mắt anh đào đẹp đẽ nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Chơi hay lắm, lần đầu tiên tớ chơi đã đánh trụ bên mình năm phút.”

Giọng nói của Tưởng Húc Nhiên dịu dạng như chứa ý cười, Triệu Tiêu Dạng đeo cặp lên vai, “Thật sao?”

Tưởng Húc Nhiên gật đầu.

Triệu Tiêu Dạng biết cậu ấy an ủi mình, khóe môi rướn lên một độ cong rất nhạt.

Nhân viên hậu trường nói, “Các bạn ai là đội trưởng?”

“Anh Tranh tôi.” Vương Hạo chỉ Chu Tranh.

Mắt nhân viên hậu trường sáng lên, cậu thiếu niên này quả thật quá đẹp. Mái tóc đen hơi dài, dáng người dong dỏng cao, “Bạn ở vị trí nào trong Invincible?”

“Jungler.”*

*Jungler là những tướng có thể giết lính hoặc quái trong rừng ngay từ level 1, hạ gục một cách nhanh chóng mà không cần sự hỗ trợ của người khác.

Nhân viên càng kinh ngạc hơn, thao tác vừa nãy đẹp chết người, “Có thể phỏng vấn em một chút không? Khoảng một phút.”

“Có thể.” Ánh mắt Chu Tranh điềm nhiên như không, chẳng hề có một chút căng thẳng nào, bình tĩnh như đã từng tham gia trận đấu lớn vậy.

Có hơn ba mươi đội tham gia thi đấu, số đội được phỏng vấn chỉ một hai đội.

Đội Invincible hôm nay khá sáng chói, có một jungler cực xuất sắc và một người đi đường giữa ổn định top1, còn có cả một hỗ trợ đi lại như mộng du suốt cả trận đấu.

Đầu tiên MC khen Chu Tranh và Vương Hạo, tiếp sau đó nói, “Vì sao lại giết đường dưới của đối phương nhiều như vậy?”

Ánh mắt Chu Tranh xem thường, nhàn nhạt nói, “Chúng tôi dùng chiến thuật bốn bảo vệ một.”

MC: “ … …”

Chu Tranh hất khuôn cằm cao ngạo, “Một đó là hỗ trợ nhà tôi.”

Cả đội bảo vệ một hỗ trợ! Quỷ gì vậy?

Hôm nay họ chơi một trận, vì thắng nên nhận được vé tham gia trận đấu tư cách, trận đấu tiếp theo vào ngày hai mươi chín.

Lần này gọi hai chiếc taxi, ba người Triệu Tiêu Dạng, Chu Tranh, Tưởng Húc Nhiên ngồi một chiếc, Vương Hạo và Phương Linh Lợi như hai con gà chiến ngồi một chiếc khác.

“Quốc Khánh nhà các cậu có định đi đâu không?” Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu hỏi.

“Vân Nam.” Chu Tranh lười biếng dựa vào ghế, thái độ nhàn nhã thờ ơ.

“Cùng bố mẹ cậu?”

“Ừ.”

Triệu Tiêu Dạng bỗng xoay đầu nhìn chằm chằm Chu Tranh, không phải Chu Tranh không đi sao? Nổi nóng với bố mẹ cậu ấy mà. Đôi mắt đen của Chu Tranh liếc qua, híp lại, nguy hiểm bá đạo. Triệu Tiêu Dạng mau chóng thu mắt, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tưởng Húc Nhiên có chút thất vọng, “Vốn cho rằng có thể cùng các cậu đi Tokyo.”

“Tôi không thích Tokyo.” Chu Tranh lạnh lùng nói.

Tưởng Húc Nhiên nhàn nhạt nhìn Chu Tranh, ai thèm quan tâm cậu có thích không, cậu ta chỉ muốn Triệu Tiêu Dạng đi cùng mình thôi.

Thành phố này xa lạ phồn hoa, ánh đèn rực rỡ chiếu sáng nửa thành phố, khiến bóng đêm trở nên càng thêm mỏng manh nhạt nhòa, không còn nặng nề khiến người ta ngạt thở, Triệu Tiêu Dạng chạm trán vào cửa sổ thủy tinh.

Nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Mặt bị chạm nhẹ vào, Triệu Tiêu Dạng thình lình mở mắt, ngoảnh đầu qua. Đôi mắt to trong veo như sương sớm, xương đòn trắng trẻo của Chu Tranh tỏa ra ánh sáng lạnh dưới ánh đèn, tay áo rộng rãi tùy ý xắn lên, trên cổ tay là chiếc đồng hồ màu đen, ngón tay trắng và thon dài vươn qua.

Hô hấp của Triệu Tiêu Dạng như sắp ngừng lại, sững sờ nhìn anh.

Chu Tranh không cần làm bất cứ chuyện gì, sự cao quý và anh tuấn trời sinh đã có.

Yết hầu Triệu Tiêu Dạng lăn động, ôm chặt lấy cặp sách, Chu Tranh khẽ nhíu mày, tiếp theo đó cánh tay đưa đến bên môi Triệu Tiêu Dạng. Cô mở to mắt, sững người.

Giây tiếp theo trên môi cảm nhận được vị chua ngọt.

Triệu Tiêu Dạng khẽ liếm, một viên kẹo cứng lăn đến đầu lưỡi. Chu Tranh thu tay lại, lấy một viên kẹo ném vào miệng, dựa vào ghế nhai kẹo cồm cộp.

Mãi khi đến quán lẩu, đầu óc Triệu Tiêu Dạng vẫn trì chệ. Cô không nhịn được mím môi, độ ấm trên tay Chu Tranh dường như vẫn còn, giống như dây leo chi chít dày đặc quấn vào tim cô.

Lẩu nồi đồng kiểu Bắc Kinh cũ nhúng thịt dê, trong không khí nồng đượm mùi tươi ngon của thịt dê cùng với hương thơm của sốt tê, Triệu Tiêu Dạng rất ít khi ăn lẩu, cô dè dặt cầm menu xem, sợ sẽ phạm lỗi.

Chu Tranh đặt lon Sprite ướp lạnh trước mặt Triệu Tiêu Dạng nhân tiện đón lấy menu chọn món.

“Ăn cay không?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, Chu Tranh chọn xong trả cho phục vụ, Triệu Tiêu Dạng ôm lon Sprite, giọt nước đầy tay. Buông ra, một tờ giấy đặt bên cạnh.

Triệu Tiêu Dạng mau chóng nhìn Chu Tranh, Chu Tranh không nhìn qua bên này, dường như tờ giấy đó không phải anh đưa vậy, chỉ nói chuyện với Vương Hạo, “Hai chín lão Trần có thể ra viện không?”

“Chắc là được.” Vương Hạo nói, “Lúc em mổ ruột thừa một tuần đã khỏe như trâu rồi.”

“Cậu da thô thịt dày.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Không thể gọi là người bình thường.”

“Cậu mới không phải người bình thường.” Vương Hạo lập tức nhảy dựng lên, “Tưởng Húc Nhiên, cậu không chọc tớ thì chết à!”

Triệu Tiêu Dạng cúi đầu gửi tin nhắn cho dì Trương bảo tối không về ăn cơm, điện thoại của cô rất rẻ, chức năng sử dụng có hạn, tính toán tỉ mỉ thì bộ nhớ trong còn không đủ. Gửi tin nhắn xong cô cũng không thể chơi điện thoại, liền ngồi thẳng dậy.

Thịt dê thái mỏng được đưa lên, Chu Tranh dùng đũa chung nhúng thịt dê, Triệu Tiêu Dạng đang suy nghĩ làm thế nào.

Tưởng Húc Nhiên đặt miếng thịt dê đã nhúng xong từ trước vào đĩa của cô, Phương Linh Lợi há miệng, giọng nói trở nên chói tai, “Tưởng Húc Nhiên, cậu có thể đừng quá đáng thế không?”

Cô ấy và Tưởng Húc Nhiên cũng cùng nhau lớn lên, Tưởng Húc Nhiên chưa từng gắp cho cô ấy một miếng rau. Mỗi lần họ tụ tập ăn thịt dê nhúng đều tranh giành từng miếng, cô ấy cho rằng cả đời này ba chữ chăm sóc người khác sẽ không bao giờ xuất hiện trên người Tưởng Húc Nhiên.

Chu Tranh nhìn thịt dê trong tay, ánh mắt trầm xuống.

“Anh Tranh?” Phương Linh Lợi không đòi được gì hay bên phía Tưởng Húc Nhiên, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh. Cô ấy mím môi nhìn Chu Tranh. Có chút mất tự nhiên, cô ấy thích Chu Tranh mọi người đều biết, hơn nữa đã thích rất nhiều năm. Cô ấy nhìn Chu Tranh một lát, cắn rằng, cố gắng nhẫn nhịn cảm xúc, “Thịt chín kỹ rồi.”

Chu Tranh thu đũa bỏ thịt vào đĩa Triệu Tiêu Dạng, đặt đũa chung xuống.

Phương Linh Lợi: “… …”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Phương Linh Lợi đứng dậy, “Tôi đi nhà vệ sinh.”

Vương Hạo đặt đũa xuống, “Tớ đi cùng cậu.”

“Không cần cậu!” Phương Linh Lợi chạy thẳng.

Triệu Tiêu Dạng trầm mặc, Chu Tranh khẽ nói, “Ăn cơm, đừng lơ đãng.”

Phương Linh Lợi mau chóng thở phì phò quay trở về, Triệu Tiêu Dạng gắp thịt dê đã nhúng vừa nhất vào đĩa Phương Linh Lợi. Phương Linh Lợi ngẩng phắt đầu, ánh mắt kiêu ngạo hống hách nhìn qua, Triệu Tiêu Dạng thu tay lại.

Cúi đầu ăn cơm.

“Ai cần cậu giúp tôi?”

Triệu Tiêu Dạng là một hồ lô nhẫn nhịn, cô không nói gì, Phương Linh Lợi nhìn miếng thịt dê, lại nhìn tên Trình Giảo Kim đột nhiên xuất hiện, tình địch chen chân vào giữa ở trước mặt.

Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên đều không để ý đến cô ấy, không ai quan tâm cô ấy, tự chuốc lấy nhục, chỉ đành cúi đầu ăn cơm.

“Nếu như lần này có thể giành được thứ hạng, tớ muốn chơi chuyên nghiệp.” Vương Hạo nói, “Học hành không phải sở trưởng của tớ, tớ sắp bị học hành giày vò chết rồi.”

Lời nói này quá đỗi kinh ngạc, Triệu Tiêu Dạng ngạc nhiên nhìn họ.

Game có thể coi là nghề nghiệp? Không đi học? Đi chơi game? Họ vẫn là học sinh sao?

Cô nuốt xuống ngụm Sprite lạnh đầu óc mới tỉnh táo hơn chút, nhìn về phía Chu Tranh, Chu Tranh không hề phát biểu ý kiến gì với lời nói này.

Ăn cơm xong Vương Hạo muốn đưa Phương Linh Lợi về, bản thân lại không tiện mở miệng nên kéo Tưởng Húc Nhiên cùng đi. Chu Tranh giơ tay vẫy một chiếc xe, Triệu Tiêu Dạng mặc áo đồng phục rộng thùng thình đứng ở bên cạnh, cô cúi đầu. Dưới ánh đèn gương mặt to bằng bàn tay trở nên vô cùng dịu dàng.

“Có ngồi xe không?” Một tiếng gọi to vang lên, Chu Tranh hoàn hồn ngẩng đầu nhìn thấy chiếc taxi không biết lái đến trước mặt từ khi nào, cau mày đi qua kéo cửa xe.

“Triệu Tiêu Dạng lên xe.”

Triệu Tiêu Dạng mau chóng chạy qua, kéo cửa bên ghế lái phụ ngồi vào.

Chu Tranh cụp mắt, kéo cửa xe thật mạnh.

Xe đến cổng tiểu khu, Chu Tranh xuống trước, Triệu Tiêu Dạng nhanh chân chạy theo. Hai người một trước một sau, Triệu Tiêu Dạng giẫm vào bóng Chu Tranh, dưới ánh đèn, bóng của anh bị kéo rất dài.

Từ sau khi quen biết Chu Tranh, mỗi ngày của cô đều ở ranh giới thăm dò, cô học được cách chơi game, học được cách cùng người cùng tuổi ra ngoài chơi. Sau này sẽ còn thế nào nữa? Chu Tranh trước mặt đột nhiên dừng chân lại, Triệu Tiêu Dạng cộc đầu vào lưng anh, lập tức nhảy ra xa.

“Chu Tranh?”

Chu Tranh một tay đúc túi, nhìn chăm chú Triệu Tiêu Dạng giây lát rồi nói, “Chuyện thi đấu đừng nói ra.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu.

“Không thể để bố mẹ tôi biết.”

“Ừm.”

“Tôi không thích Phương Linh Lợi, trước giờ chưa từng thích cô ta, tôi với cô ta không có bất cứ quan hệ nào.” Chu Tranh nói xong, mau chóng xoay người bước nhanh đi, “Về nhà.”

Triệu Tiêu Dạng mơ màng mấy giây, không biết vì sao Chu Tranh phải nói mấy câu phía sau. Chu Tranh thích ai— mặc dù ở tuổi của họ nhắc đến chuyện thích hình như hơi sớm, nhưng những điều này không liên quan đến cô.

Vào cửa nhà, Triệu Tiêu Dạng thay giày, Chu Tranh ném cặp sách xuống, đi đến cầu thang thì dừng chân lại quay đầu, “Triệu Tiêu Dạng.”

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu.

Ngược sáng, ngũ quan của Chu Tranh lạnh lùng thâm trầm, đôi mắt đen như mực, giọng nói thanh lạnh rất mạnh mẽ áp bức, “Sáng mai đợi tôi, không được ngồi xe Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo.”                                                                     

← Chương 16  |  Mục lục  |  Chương 18 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi