Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 18

Chu Tranh bước mạnh mẽ lên lầu, Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng đóng cửa. Cô mím môi nắm quai cặp đi vào phòng khách. Tiếng điện thoại vang lên, cô cầm lên nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên.

“Đến nhà chưa?”

Bỗng dưng Triệu Tiêu Dạng không muốn trả lời tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên, không biết vì sao từ sau khi đỡ thay Tưởng Húc Nhiên một gậy, thái độ của Tưởng Húc Nhiên cứ là lạ.Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại mãi đến khi màn hình tối đi, cất điện thoại vào cặp sách bước nhanh lên lầu vào phòng.

Sáng mai đợi Chu Tranh? Cùng nhau đi học? Đi cùng với Chu Tranh sẽ đối mặt với càng nhiều tin đồn, đây cũng không phải chuyện gì tốt đẹp.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Tiêu Dạng dậy muộn hơn bình thường, cô vội vàng xuống lầu đánh răng rửa mặt thì chạm mặt Chu Tranh. Chu Tranh đã chuẩn bị xong, anh mặc áo sơ mi trắng, cúc áo chỉnh tề. Hiếm khi khuy áo sơ mi được đóng đến nút cuối cùng, cổ áo thẳng thớm tinh tươm, đường cong yết hầu tinh tế. Chàng thiếu niên vừa dậy thì, sạch sẽ như tuyết trắng trên núi.

Triệu Tiêu Dạng sững người, Chu Tranh cầm áo khoác lên, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Triệu Tiêu Dạng, “Sau này cậu dùng nhà vệ sinh trên tầng đi, không cần xuống đây.”

Triệu Tiêu Dạng: “?????”

Không phải không cho dùng sao?

Chu công tử cao dáo mảnh khảnh đã nhẹ nhàng xuống cầu thang, đi vào nhà ăn. Tuổi tác còn nhỏ nên vận dụng triệt để hai chữ tráo trở.

Triệu Tiêu Dạng lên lầu thay quần áo, cầm áo khoác đồng phục và cặp sách xuống lầu, dì Trương đặt bát vằn thắn trước mặt, “Tối nay hai đưa về sớm chút, ông chủ và bà chủ sẽ về nhà ăn cơm.”

“Cảm ơn bà.” Triệu Tiêu Dạng cầm thìa, vằn thắn trong như ngọc thấm đẫm canh gà thanh đạm, thơm nức mũi, “Cháu biết rồi ạ.”

Chu Tranh không lên tiếng, trầm mặc ăn sáng xong rồi đi ra cửa thay giày, “Triệu Tiêu Dạng, đi.”

Triệu Tiêu Dạng từ bỏ suy nghĩ muốn ăn thêm bát nữa, cô uống nốt canh, “Bà ơi, chúng cháu đi trước ạ.”

Mặc áo khoác, đeo cặp sách lên, đi đến cửa thay đôi giày thể thao rồi chạy nhanh ra ngoài. Chu Tranh không lái mô-tô, Triệu Tiêu Dạng nhìn phía sau anh một cái.

Một tay Chu Tranh đúc túi, áo đồng phục mặc tùy tiện, ánh mắt lạnh nhạt, “Thành phố B đang họp, cấm moto toàn thành phố, không phải cậu không biết đấy chứ?”

Triệu Tiêu Dạng nắm quai cặp ngẩng đầu nhìn Chu Tranh.

“Cậu thật sự không biết?”

Vì sao hai ngày nay Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên đều ngồi ô tô, chẳng lẽ là vì cố ý đón cô nên mới bảo tài xế đưa đón? Mặt Triệu Tiêu Dạng hơi nóng, vì tự mình đa tình nên cảm thấy ngượng ngùng, hóa ra là vì họ đều không thể lái xe.

Chu Tranh lên xe trước sau đó Triệu Tiêu Dạng mới chen lên, thò ra một cái đầu nhỏ trong đám người. Xe đã lăn bánh, cô không với được tay nắm, toàn thân lắc lư một chút. Chu Tranh túm lấy Triệu Tiêu Dạng kéo đến trước mặt mình.

Triệu Tiêu Dạng lập tức cứng đờ, ngầng đẩu nhìn anh. Chu Tranh mặt không cảm xúc nắm lấy thanh sà phía trên tay cầm, mắt nhỉn ra ngoài cửa sổ.

Không gian nhỏ hẹp, trước mặt Triệu Tiêu Dạng được ngăn ra một khoảng trống, Triệu Tiêu Dạng lại thử vươn tay túm lấy tay cầm. Một tay khác của Chu Tranh vượt qua Triệu Tiêu Dạng chống lên cửa sổ, anh cụp mắt, “Túm vào tôi.”

Nhà Chu Tranh không giống với nhà Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên, Chu Khởi Thụy tuyệt đối không cho phép tài xế đưa đón anh đi học. Sau khi cấm mô-tô, Chu Tranh sẽ gọi xe hoặc đi nhờ xe nhà Vương Hạo, đi xe bus là vì Triệu Tiêu Dạng.

Xe phanh đột ngột, Triệu Tiêu Dạng lập tức bám vào tay Chu Tranh, túm lấy ống tay áo anh. Cô mau chóng ngẩng đầu nhìn Chu Tranh, chỉ nhìn thấy đường nét khuôn cằm lạnh lùng, Chu Tranh không hề tức giận.

Qua ba trạm người trên xe dần dần ít đi, bên cạnh có một chỗ trống, Chu Tranh xách mũ chiếc áo liền của cô, ấn cô ngồi vào chỗ, anh lấy tai nghe đeo lên, đứng bên cạnh Triệu Tiêu Dạng.

Trên xe có học sinh của Đức Thuận, họ vùi đầu thì thầm to nhỏ. Triệu Tiêu Dạng cúi đầu mở cặp xách tìm tai nghe, không tìm thấy. Bỗng nhiên tai cảm nhận được bàn tay hơi nóng, Triệu Tiêu Dạng kinh ngạc.

Chu Tranh nhét tai nghe bluetooth vào tai cô rồi như không có chuyện gì xảy ra thu tay lại, đúc vào túi.

Trong tai nghe là giọng nữ thấp, bình tĩnh thong dong.

I heard the echo, from the valleys and the heart.

Nơi Chu Tranh chạm vào nóng bừng, nóng đến nỗi cô hơi hoảng loạn, trái tim đập thình thịch. Xa lạ lại có chút bất ngờ, Triệu Tiêu Dạng vội ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên kính là bóng của Chu Tranh, hôm nay vẫn là một ngày âm u.

Từ khi sinh ra đã rực rỡ như hoa mùa hạ, không tàn không lụi.

Sống như hoa mùa hạ của Tagero, Triệu Tiêu Dạng rất thích bài thơ này, đã từng âm thầm viết rất nhiều lần.

Triệu Tiêu Dạng nắm chặt ngón tay, cảm thấy hô hấp khó khăn, cô cố gắng khép gối lại sợ mình sẽ chạm vào chân Chu Tranh. Tiếng nhạc bên tai bỗng nhiên bị ngắt, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu.

Ngón tay thon dài của Chu Tranh lướt qua màn hình, tiếng nhạc nhẹ nhàng lại lọt vào tai. Lông mi của anh dày đậm đen nhánh, khi cúi xuống đã che mất đôi mắt mang theo sự cáu kỉnh.

Triệu Tiêu Dạng rất ít khi nghe nhạc, cô không biết bài hát này tên là gì, chỉ biết rất hay.

Một bài hát lặp đi lặp lại, Triệu Tiêu Dạng biết khi anh ngước hàng mi đậm đó lên, trong đôi mắt đẹp sẽ có rất nhiều điều quá đáng. Cho nên cô không nhìn Chu Tranh tiếp nữa, cô lấy quyển vở từ mới trong cặp ra đặt trên đầu gối, tập trung toàn bộ tinh thần vào học tập.

Đến trường, đôi chân dài của Chu Tranh nhảy xuống xe bus, Triệu Tiêu Dạng mới hoàn hồn chạy nhanh theo. Hai người một trước một sau, khoảng cách khoảng chừng hai mét, Triệu Tiêu Dạng tháo tai nghe xuống nắm chặt trong lòng bàn tay.

Đến cổng chính của trường Chu Tranh dừng chân lại, ngoảnh đầu hơi híp mắt, trong đôi mắt đen là sự nguy hiểm, “Vì sao cách tôi xa vậy?”

Triệu Tiêu Dạng mím môi nhìn trái nhìn phải, thấp giọng nói, “Cậu nói, ở trường thì cách xa cậu một chút.”

Chu Tranh đứng thẳng tắp, trầm mặc như cây cầu gỗ, anh nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú. Triệu Tiêu Dạng buộc tóc đuôi ngựa, mái bằng, đôi mắt to trong trẻo.

“Anh Tranh?”

Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn thấy Vương Hạo từ trên xe bước xuống, nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng liền vui vẻ chào hỏi, “Em gái Tiêu Dạng, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Triệu Tiêu Dạng cười.

Đôi mắt lạnh lùng của Chu Tranh liếc qua Triệu Tiêu Dạng, cảm thấy nụ cười này có chút chói mắt, Triệu Tiêu Dạng chưa từng cười với anh.

“Ngày hai chín lão Trần có thể tham gia thi đấu.” Vương Hạo nói.

Chu Tranh gật đầu, xoay người đi về phía trước, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt chiếc tai nghe bluetooth nhỏ nhắn trong tay, cô chạy nhanh vượt qua Chu Tranh, chạy trước vào tòa nhà của lớp mười.

“Hôm nay anh đến trường kiểu gì thế?”

“Xe bus.”

“Đậu, anh Tranh cũng đi xe bus á?”

Chu Tranh rất ghét đi xe bus, anh đi tàu điện một lần cũng phải đen mặt nửa ngày. Chê nhiều người chen anh, tính cách đại thiếu gia rất mạnh mẽ, vậy mà cũng chen chúc trên xe bus.

“Cậu muốn chết rồi đúng không?”

“Em không muốn chết.” Vương Hạo thấy đủ rồi liền ngừng, thu nụ cười lại, tiện miệng nói, “Có phải Húc Nhiên thích Triệu Tiêu Dạng không?”

Chu Tranh dừng lại, ngoảnh đầu, “Vậy sao?”

“Rốt cuộc anh và Triệu Tiêu Dạng có hôn ước không? Nếu có thì Tưởng Húc Nhiên theo đuổi Triệu Tiêu Dạng rất gượng gạo.” Vương Hạo vừa nhắn tin với Tưởng Húc Nhiên vừa ngẩng đầu, bất ngờ chạm vào ánh mắt hung ác của Chu Tranh, “Làm gì thế? Em nói sai sao? Đáng sợ vậy?”

“Có.” Chu Tranh bước đôi chân dài lên bậc thềm, sát khí nồng đậm, “Đi đây.”

Vương Hạo ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Chu Tranh, trên điện thoại Tưởng Húc Nhiên oanh tạc liên hoàn, “Có phải Triệu Tiêu Dạng đến trường rồi không? Cậu nhìn thấy chưa? A Tranh có ở trường không?”

Vương Hạo xoa mặt thật mạnh, đậu! Điên hết rồi.

Ý Chu Tranh là gì? Anh ấy và Triệu Tiêu Dạng thật sự có hôn ước?

Mẹ nó! Mẹ nó! Đậu đậu đậu!

Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng thực sự có hôn ước! Chính miệng Chu thiếu gia nói, vậy là phải rồi.

Hôn ước – Vương Hạo ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy chuyện này rất nghiêm trọng. Hôn ước, ở độ tuổi của họ hiện tại, đây là chuyện lớn bằng trời.

Đây là vợ chưa cưới hay là bạn gái? Vậy Tưởng Húc Nhiên đang làm gì?

Sắp đến kỳ thi tháng, Triệu Tiêu Dạng tập trung toàn bộ vào việc học tập, không rảnh quan tâm những chuyện khác. Cô tránh đi quá gần Chu Tranh, mặc dù Chu Tranh không có nhiều người theo đuổi như Tưởng Húc Nhiên những vẫn là tiêu điểm, ai biết được có xuất hiện một Phương Linh Lợi nữa không.

Giờ cơm trưa, Triệu Tiêu Dạng vừa lấy vở bài tập ra thì Chu Tranh đi đến trước mặt, dáng người thon dài thẳng tắp vô cùng hấp dẫn ánh nhìn. Gương mặt tuấn tú lạnh lùng, một tay anh đúc túi đứng trước bàn Triệu Tiêu Dạng, khí thế bức người.

Lớp trưởng chạm nhẹ vào tay Triệu Tiêu Dạng, cô bị ép ngẩng đầu nhìn Chu Tranh.

Còn hơn nửa số học sinh chưa đi, tất cả đều nhìn về phía này.

Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy những ánh mắt đó nóng rực, thiêu đốt cô không còn chỗ trốn.

“Đi ăn cơm.” Chu Tranh mở miệng, giọng nói đè xuống rất thấp.

Triệu Tiêu Dạng nắm chặt tay, mím môi, “Cậu đi trước đi.”

Tưởng Húc Nhiên cũng ngẩng đầu nhìn Chu Tranh, Chu Tranh nghiêng đầu dựa vào cạnh bàn khẽ nói, “Đợi cậu.”

Máu dịch toàn thân Triệu Tiêu Dạng đều xông lên não, vang lên tiếng nổ ầm ầm, giống như tiếng sấm đầu tiên truyền xuống mặt đất cùng tiếng mưa tiếng gió, vang lên khúc giao hưởng trong đầu cô.

Một người bá đạo trường học nổi tiếng nhất, lưu manh lớn nhất trường cấp hai Đức Thuận, mắt đặt cao hơn đỉnh đầu, nhìn ai cũng không thuận mắt như Chu Tranh, bây giờ đang đợi người khác.

“Tôi phải làm bài tập.”

Chu Tranh cụp mắt, giơ tay lên. Tất cả mọi người đều nín thở, cảm thấy một giây sau nắm đấm của Chu Tranh sẽ rơi xuống đập vào Triệu Tiêu Dạng.

Dù sao tính tình Chu Tranh cũng xấu như thế, đánh người không chớp mắt.

Chu Tranh đặt tay lên bàn Triệu Tiêu Dạng, ngón tay thon dài khẽ gõ. Bỗng nhiên cúi người kề sát tai Triệu Tiêu Dạng, giọng nói cực thấp, “Bài tập của cậu đã làm xong rồi, đừng nói dối.”

Hơi thở nóng hổi quét qua làn da Triệu Tiêu Dạng, cô lập tức tránh đi, dáng người Chu Tranh cao lớn, khi cúi xuống gần như vây cô trong lòng, giống như đang ôm vậy. Triệu Tiêu Dạng đối diện với đôi mắt đen trầm lạnh của anh, mím môi.

Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, chạm vào ghế, cô nhét cặp sách vào ngăn bàn rồi vội vàng đi về phía Chu Tranh.

Chu Tranh nhìn chân cô, “Va đau rồi?”

“Không.” Triệu Tiêu Dạng sợ Chu Tranh nói ra những lời kinh thiên động địa hơn thế, hoặc làm hành động gì đó, nên đi ra khỏi phòng học trước.

Chu Tranh ngẩng đầu, “Húc Nhiên, đi thôi.”

“Tớ ăn cơm với Vương Hạo, không đi cùng cậu đâu.”

Chu Tranh cũng không lôi kéo, bước đôi chân dài ra khỏi lớp đuổi theo Triệu Tiêu Dạng. Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh cách xa anh hai mét.

Chu Tranh nghiến răng, lộ ra sự nguy hiểm sắc bén.

“Cậu đang tránh tôi?”

Triệu Tiêu Dạng lại lùi về sau Chu Tranh, thấp giọng nói, “Cậu đi trước.”

Chu Tranh đi đến lầu một liền hất khuôn cằm lạnh lùng tinh tế, “Triệu Tiêu Dạng.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng thẳng người, mở to đôi mắt sáng, dừng chân lại.

“Bên cạnh tôi có thú dữ à?”

Triệu Tiêu Dạng căng cứng cơ mặt, lắc đầu.

“Tôi rất đáng sợ?”

Triệu Tiêu Dạng tiếp tục lắc đầu.

“Qua đây.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn xung quanh, có không ít bạn học, họ đều nhìn về bên này. Cô vắt tay qua sau lưng, nhéo một cái, “Tôi có thể không qua không?”

“Lý do.”

“Tôi không muốn để người khác hiểu lầm.” Dù là Chu Tranh hay Tưởng Húc Nhiên, Triệu Tiêu Dạng đều không muốn tiếp xúc quá nhiều. Mặc dù thế giới của họ rất khiến người ta muốn hướng đến, nhưng đó là một thế giời xa vời và xa xỉ.

“Cậu…” Triệu Tiêu Dạng cân nhắc dùng từ, “Có rất nhiều nữ sinh … như thế cậu.”

“Cái gì?”

“Là như thế đó.” Mặt Triệu Tiêu Dạng phiếm hồng, hai chữ yêu thích khó nói ra khỏi miệng, khiến cô rất ngượng ngùng, cô không giỏi chuyện này, “Tôi đi cùng cậu, họ sẽ cho rằng tôi như thế cậu.”

← Chương 17  |  Mục lục  |  Chương 19 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Thời Niên Thiếu | Chương 18”

  1. Ảnh đại diện thuyduong14166

    Mong cô Yang hơn mong mẹ về chợ á. Đang coi hay mà, kkk

Chia sẻ cùng tôi