Chu Tranh nhấc chân lên bậc thang, đi về phía Triệu Tiêu Dạng, “Thích?”
Đôi mắt Chu Tranh sắc bén tựa như có thể nhìn thấu lòng người, Triệu Tiêu Dạng lùi về sau một bậc thang, vô cớ có chút căng thẳng, cô cảm thấy mình mắc tật xấu, “Gần như vậy đấy, không tốt lắm.”
Chu Tranh lại đi lên trên, Triệu Tiêu Dạng mau chóng lùi ba bậc, sau lưng chạm vào tường. Chu Tranh tiếp tục tiến lên, Triệu Tiêu Dạng đứng thẳng dính sát vào tường, cô ngẩng đầu không nhịn được nhắc nhở Chu Tranh, “Cậu…”
“Tôi thế nào?”
Mũi chân Chu Tranh đã chạm vào giày Triệu Tiêu Dạng, cô mím môi, “Quá gần rồi.”
Chu Tranh thờ ơ cụp mắt, anh giơ tay rẽ tóc trên trán Triệu Tiêu Dạng, tay đặt trên trán cô, Triệu Tiêu Dạng lập tức nhắm mắt. Âm cuối của cậu thiếu niên hơi lên cao, ngạo nghễ ngông cuồng, “Người khác thích hay không không liên quan đến tôi, cậu nhắm mắt làm gì?”
Triệu Tiêu Dạng mở mắt ra, Chu Tranh thu tay lại, “Sau này ăn cơm trưa với tôi, không được từ chối.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
“Không được cách tôi quá xa.”
“Vậy hôm khai giảng….”
“Không có.” Chu Tranh kiên quyết không thừa nhận lời nói hôm khai giảng, “Sau này ai bắt nạt cậu thì nói với tôi.”
Chu Tranh đi đến đâu cũng được bật đèn xanh, anh tìm vị trí gần cửa sổ đặt khay cơm của Triệu Tiêu Dạng xuống rồi lại đứng dậy. Triệu Tiêu Dạng vùi đầu ăn cơm, bốn phương tám hướng toàn là ánh mắt nên cô không muốn ngẩng đầu.
Chu Tranh mau chóng quay trở lại, anh giật nắp lon coca lạnh cắm ống hút vào, đẩy đến trước mặt Triệu Tiêu Dạng.
Triệu Tiêu Dạng nhìn ngón tay Chu Tranh dưới ánh nắng trắng đến mức có chút quyến rũ, rất lâu trước đó cô nhìn thấy từ quyến rũ này trên phim truyền hình, không ngờ có một ngày cô lại nhìn thấy nó trên người một nam sinh.
“Cảm ơn.”
Bọt khí của coca lạnh vỡ tan trên đầu lưỡi, vị ngọt thanh mát, Triệu Tiêu Dạng bỏ ống hút xuống, “Cậu không ăn cơm cùng đám Tưởng Húc Nhiên sao?” Bọn họ không phải như hình với bóng à?
“Lười gặp Phương Lợi Linh.” Chu Tranh nói.
Ăn cơm xong, Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng cùng đi ra khỏi nhà ăn, trời lại đổ mưa nhỏ, Triệu Tiêu Dạng muốn đội mưa nhưng Chu Tranh kéo áo cô lôi lại. Ngoảnh đầu nhìn thấy Vương Hạo cầm ô đi ra, Chu Tranh giơ tay, “Đưa ô đây.”
Vương Hạo trợn tròn mắt, “Làm gì?”
“Đưa đây.”
Vương Hạo vừa giơ tay ra Chu Tranh liền cướp lấy ô mở ra che trên đỉnh đầu Triệu Tiêu Dạng, đi thẳng mất.
Vương Hạo: “… …”
Phương Linh Lợi đi từ nhà ăn ra, nhìn thấy hai người một cao một thấp dưới tán chiếc ô nhỏ màu xanh, nam anh tuấn nữ xinh đẹp vô cùng hài hòa. Mắt lập tức đỏ lên mau chóng xông vào màn mưa, nhưng lại bị Vương Hạo ngăn lại.
“Cậu bình thường tí đi.”
“Cậu trả ô của tôi cho tôi! Vương chủ nhật, cụ nhà cậu! Đó là ô của tôi!”
“Tôi sẽ bị anh Tranh đánh chết đấy, tôi mua cho cậu một cái nữa, bà cô ơi, thật sự bị đánh chết đó! Anh Tranh cướp chứ không phải tôi cam tâm tình nguyện đưa cho.”
Phương Linh Lợi ngẩng đầu lên trời gào to, “Đậu!”
Vốn dĩ Tưởng Húc Nhiên đi đến cửa rồi nhưng nhìn thấy tình hình này liền xoay người đi về phía cửa số hai, giả vờ không quen biết họ.
Chu Tranh đưa Triệu Tiêu Dạng về đến lớp rồi đi đánh bóng, Triệu Tiêu Dạng đeo tai nghe lên làm đề, ghế bên cạnh kêu lên, cô dịch sang phía bên kia, tiếp tục làm đề.
“Đang nghe gì thế?” Giọng nói thiếu niên dịu dàng khiêm tốn, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên. Tưởng Húc Nhiên dựa vào bàn phía sau, gác cánh tay dài lên mặt bàn, đôi mắt chứa ý cười.
Trong lớp lác đác vài người, không ai chú ý Tưởng Húc Nhiên ngồi ở đây.
“Tin tức.”
Tưởng Húc Nhiên nhướn mày, Triệu Tiêu Dạng tháo tai nghe đưa cho cậu ấy, Tưởng Húc Nhiên đeo lên nghe thấy báo cáo khởi động chiếc tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc, tháo ra, rốt cuộc Triệu Tiêu Dạng là nữ sinh quý báu gì vậy? Vì sao lại nghe tin tức thời sự? “Tàu sân bay?”
Triệu Tiêu Dạng hất cằm, cô gái xinh đẹp trong trẻo bỗng trở nên kiêu ngạo, ánh sáng chói mắt, “Đây là niềm kiêu ngạo của đất nước chúng ta.”
Tưởng Húc Nhiên trầm mặc giây lát, nhất thời không biết nên nói gì, ở tuổi của họ có lẽ điều quan tâm hơn cả chính là ăn chơi nhảy múa, game ra giáp mới, nhãn hàng nào tung bộ sưu tập mới, làm gì có ai quan tâm quốc gia đại sự?
Nhưng Triệu Tiêu Dạng quá chói mắt, nụ cười của cô, còn cả cái hất khuôn cằm xinh đẹp đó, Tưởng Húc Nhiên cười nói, “Đúng vậy, nước mình thật giỏi.”
Mấy ngày tiếp theo Triệu Tiêu Dạng đều bận rộn chuẩn bị thi cử, kỳ thi khảo sát hàng tháng sắp đến rồi. Cả ngày hai chín đều thi, thi xong giáo viên các bộ môn đều qua giao bài tập về nhà, tất cả mọi người trong lớp từ niềm vui vì sắp được nghỉ trực tiếp rớt thẳng sang trạng thái đau thương vì đống bài tập về nhà, một mảnh bi thương. Điện thoại của Triệu Tiêu Dạng vang lên, cô cầm lấy nhìn thấy tin nhắn của Chu Tranh, “Tan học đợi tôi.”
Lời ít ý đủ, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn hàng cuối.
Chu Tranh và Tưởng Húc nhiên đang nói gì đó, tư thế và dáng vẻ của anh lười biếng dựa vào hàng cuối cùng. Không biết Tưởng Húc Nhiên nói gì, bỗng nhiên anh ngoảnh đầu nhìn qua, Triệu Tiêu Dạng lập tức thu ánh mắt lại.
Trong tiếng kêu gào thảm thương còn trộn lẫn với vài điều, Quốc khánh đi đâu chơi? Trong nước hay nước ngoài?
Sang lưng cô bị chọc vào, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, Đồng San cười xán lạn, “Quốc khánh cậu muốn đi đâu chơi?”
“Người nhà tôi sắp xếp.” Triệu Tiêu Dạng lười nói chuyện với Đồng San, cô ngoảnh đầu lại ghi chép bài tập.
“Cậu có người nhà sao?”
Sắc mặt Triệu Tiêu Dạng lập tức thay đổi, cô quay ngoắt đầu nhìn Đồng San chằm chằm, “Cậu nói gì?”
“Tớ không nói gì.”Ban đầu Đồng San muốn chơi với Triệu Tiêu Dạng, dù sao thì trong lớp chỉ có điều kiện của họ là gần giống nhau, đều thi vào nhờ thành tích. Những người khác điều kiện đều quá ưu việt, cô ta không cùng đẳng cấp đối với họ, chỉ có thể tìm chút cảm giác ưu tú từ Triệu Tiêu Dạng.
“Ý của tớ là, nếu như kỳ nghỉ cậu không có chỗ nào đi thì có thể đến nhà tớ.” Lần này âm lượng của Đồng San to hơn một chút, “Không sao, Triệu Tiêu Dạng, tớ sẽ không xem thường cậu.”
Cả lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía Triệu Tiêu Dạng, Đồng San mau chóng rụt đầu lại.
Chủ nhiệm lớp đi vào dặn dò thêm vài ba câu mới tuyên bố nghỉ lễ, Triệu Tiêu Dạng cất bài tập vào cặp sách, cô tức đến nỗi tay run rẩy. Đứng dậy ngoảnh đầu lại thì bả vai bị nắm lấy, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu chạm vào đôi mắt đen của Chu Tranh.
Chu Tranh chạm nhẹ vào vai cô rồi thả ra, anh đeo cặp lệch vai cao ngạo quan sát Đồng San, giọng nói lạnh lùng thong dong, “Cô vừa nói gì? Nói lại một lần xem.”
Đồng San lập tức sợ hãi, cô ta rất sợ Chu Tranh đánh người, nhưng thể diện thì vẫn cần, “Tớ có ý tốt…”
Tưởng Húc Nhiên giơ tay đón lấy cặp sách của Triệu Tiêu Dạng, cười nói, “Em gái Tiêu Dạng không có người nhà? Vậy chúng tôi là người chết à?”
Chu Tranh nhàn nhạt liếc nhìn Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy giơ tay gác lên vai Chu Tranh, “Đây là câu chuyện cười tôi thấy buồn cười nhất trong năm nay đó.” Tưởng Húc Nhiên nhìn Đồng San, nói, “Bạn học này, cậu biết truyền bá tin đồn thế sao không đi học làm phóng viên giải trí?”
Có người phát ra tiếng cười nín nhịn, mặt Đồng San đỏ bừng.
Lần trước chuyện bắt nạt học đường, Triệu Tiêu Dạng được một chiếc xe biển số quân đội đón đi, sao có thể không có người nhà?
Người có thể khiến thiếu gia của ba nhà luân phiên đưa đón, bây giờ ai bắt nạt Triệu Tiêu Dạng đều là muốn chết, cũng chỉ có Đồng San là loại không có mắt.
Vương Hạo điên cuồng chạy đến cửa, xách cặp thở hổn hển, “Anh Tranh, Húc Nhiên, em gái Tiêu Dạng, trận đấu bắt đầu rồi, nhanh lên.”
Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới nhớ ra, hôm nay là ngày họ thi đấu game.
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu đối diện với Đồng San, hít sâu một hơi, mỉm cười, “Cảm ơn ý tốt của cậu, người nhà tôi đã sắp xếp xong rồi, lo bản thân cậu cho tốt đi.”
Nắm tay nắm chặt của cô buông lỏng, giây phút nói ra khỏi miệng đầu óc của cô trống rỗng. Cuối cùng cô cũng dám nói thẳng trước mặt người khác, thực ra nói ra cũng không khó đến vậy.
Ba người ra ngoài cửa, Chu Tranh lấy cặp sách của Triệu Tiêu Dạng, Tưởng Húc Nhiên nói, “Không nặng, để tớ cầm.”
Chu Tranh ngước mắt, lần đầu tiên Tưởng Húc Nhiên cầm cặp sách giúp nữ sinh?
Vương Hạo nói, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Đứa con gái đó điên rồi.” Vừa ra khỏi trường Tưởng Húc Nhiên cũng không còn ngoan ngoãn như vậy nữa, nói, “Đột nhiên bắt đầu công kích Triệu Tiêu Dạng, không có chỗ nào tìm cảm giác ưu việt nữa hả? Muốn chết mà.”
“Đậu!” Vương Hạo xắn tay áo, “Mẹ nó, ai công kích? Nam hay nữ? Ông đây đi đánh chết nó!”
Mấy người họ thích bảo vệ người của mình, Triệu Tiêu Dạng có thể để cho người khác bắt nạt sao? Không thể nào!
“Con gái, nếu là con trai thì hôm nay cái thứ đó ra khỏi lớp được thì tên tớ viết ngược.” Tưởng Húc Nhiên nhìn Chu Tranh, khi Đồng San nói lần đầu tiên cậu ấy không nghe rõ nhưng nhìn thấy sắc mặt Chu Tranh thay đổi. Đợi đến câu thứ hai thì Chu Tranh đã đứng dậy, chủ nhiệm vừa ra khỏi lớp thì anh đã đi thẳng lên hàng trên.
Có một giây phút Tưởng Húc Nhiên cho rằng anh sẽ phá lệ ra tay với nữ sinh.
“Mấy người đó đầu óc có vấn đề à?” Vương Hạo nói xong ngẩng đầu nhìn thấy Phương Linh Lợi ở chỗ không xa, Phương Linh Lợi từng chặn đường Triệu Tiêu Dạng, “Đầu Phương Linh Lợi cũng có vấn đề.”
Hôm nay Phương Linh Lợi mặc áo nỉ dài, chân đi đôi giày thể thao màu trắng, cô ấy đang đứng ở cổng trường chơi game. Bỗng nhiên nghe thấy tên mình liền giơ ngón tay thon nhỏ ra chỉ Vương Hạo, giọng nói cao lên, “Vương Hạo, cậu cmn nói gì tôi đấy? Có phải lại nói xấu tôi không?”
“Nói cậu xinh đẹp, gọi xe chưa?”
Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên buồn nôn vì lời nói của Vương Hạo, cùng lùi về sau một bước, cái tên nịnh hót Vương Hạo này!
“Đương nhiên gọi đến rồi, tôi làm việc thì cậu yêu tâm.” Dạo này đầu tóc Phương Linh Lợi rất rực rỡ, nhuộm thành màu hồng, vô cùng chói mắt. Triệu Tiêu Dạng nhìn đầu cô ấy mới ngoảnh đầu nhìn Tưởng Húc Nhiên. Tưởng Húc Nhiên nhuộm lại tóc lúc nào vậy? Hiện tại cậu ấy để tóc ngắn có mái, màu đen.
Một thiếu niên cao gầy đứng bên cạnh Phương Linh Lợi, mặc áo nỉ màu đen, mái bằng đeo kính, sắc mặt trắng bệnh, dáng vẻ giống như vừa bị bệnh nặng mới khỏi, chắc là lão Trần mà họ nói.
“Đây là Trần Mặc, chính là người cắt ruột thừa đó.” Vương Hạo giới thiệu, “Em gái Tiêu Dạng, chắc là lần đầu tiên cậu gặp.”
“Xin chào.” Triệu Tiêu Dạng gật đầu.
Trần Mặc trầm mặc y như cái tên, chỉ gật đầu.
“Vẫn mang cô ta theo?” Phương Linh Lợi nhìn Triệu Tiêu Dạng, thể hiện không phục, “Chúng ta không thiếu đội cổ vũ.”
“Người thay thế trong đội chúng ta, cô không muốn đi thì có thể vào đội cổ vũ.” Chu Tranh không biểu cảm kéo cửa xe ra, nghiêng đầu ra hiệu, “Triệu TIêu Dạng, lên xe.”
Triệu Tiêu Dạng miễn cưỡng đi qua ngồi vào xe, Chu Tranh đóng cửa lại rồi lên từ bên kia, “Tưởng Húc Nhiên ngồi cùng chúng tôi, ba người các cậu ngồi cùng nhau.”
Phương Linh Lợi nghiến răng nghiến lợi, “Anh Tranh, anh bảo vệ cũng quá quá đáng rồi đấy!”
Vương Hạo túm Phương Linh Lợi đẩy vào xe, “Cậu nói em gái Tiêu Dạng không xứng làm đội cổ vũ thì ai mà vui được? Bớt nói vài câu đi, anh Tranh đánh cậu thật tôi cũng không ngăn được.”
Phương Linh Lợi tức giận phồng mang trợn mắt, tức chết mất.”
Sau khi lên xe Triệu Tiêu Dạng đặt tay trên đầu gối, tư thế ngồi ngoan ngoãn. Chu Tranh lên xe, không khí bỗng chốc trở nên loãng hơn, Triệu Tiêu Dạng xoa lòng bàn tay, “Tôi không hiểu game lắm, thực ra không đi cũng được…”
“Hôm nay tôi thi đấu.” Chu Tranh lấy một hộp kẹo trong cặp sách, mở ra đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Cậu phải đi.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn chiếc hộp màu xanh trong tay Chu Tranh, ngón tay Chu Tranh đẹp nhất trong mấy cậu con trai này, lần trước ăn kẹo này là Chu Tranh bón cho mình. Đầu ngón tay hơi lạnh, viên kẹo vị dâu chua chua ngọt ngọt.
“Vì…”
Chu Tranh đưa kẹo lên môi cô, đôi mắt đen thuần khiết như bầu trời sao đẹp nhất. Khóe miệng anh nhướn lên, cười kiêu ngạo, “Xem tôi thắng.”

Chia sẻ cùng tôi