Yang Ying

6 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 20

Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, “A Tranh….”

Sau đó mau chóng quay đầu lại, cậu ấy ngẩn ngơ nhìn con đường phía trước.

Chu Tranh thu tay, nghiêng đầu, khóe môi nhướn lên. Anh lấy một viên kẹo ném vào miệng mình sau đó dựa vào cửa sổ xe. “Có chuyện gì?”

Đầu ngón tay dính chút bột kẹo trộn với cảm giác mềm mại của môi Triệu Tiêu Dạng, vị ngọt của dâu tây. Chu Tranh khẽ nhíu mày, anh không thích ăn kẹo nhưng vì sao lại muốn mua kẹo? Có lẽ thứ đồ chơi này rất phù hợp với khí chất của Triệu Tiêu Dạng.

Tưởng Húc Nhiên kéo góc miệng cười một tiếng, “Hôm nay phải chơi ba trận, có chút lo lắng.”

Chu Tranh cất hộp kẹo vào túi quần, rút ra một tờ giấy thong dong lau tay, “Người nên lo lắng là họ, dù sao đối thủ là tôi.”

Tưởng Húc Nhiên nhìn lướt qua Chu Tranh, sự ngông cuồng bây giờ của Chu Tranh và vừa nãy khi bón kẹo vừa tùy ý vừa gian tà, thật cmn!

Có người trời sinh đã thuộc về ánh sáng, là con cưng của trời. Cậu ta mím môi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thứ gì Chu Tranh cũng có.

Địa điểm thi đấu ở sân vận động thành phố, lần này Triệu Tiêu Dạng chỉ cầm một tấm thẻ ra vào, không có tư cách đi vào hậu trường. Vương Hạo ném cặp cho Triệu Tiêu Dạng nói, “Trông cặp sách cho anh nhé.”

Triệu Tiêu Dạng suýt nữa bị đụng ngã, lảo đảo một chút, bả vai được nắm lấy. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy khuôn cằm lạnh lùng và đôi mắt đen trầm tĩnh của Chu Tranh.

Cánh tay dài của Chu Tranh vươn qua Triệu Tiêu Dạng túm lấy cặp sách, anh xoay người nhấc một chân đá lên chân Vương Hạo, “Ném bừa bãi cái gì?”

Vương Hạo xoay eo tránh đi, ngoảnh đầu cười nói, “Ném quen rồi, quên mất em gái Tiêu Dạng nhà chúng ta cần được bảo vệ, không thể thô bạo.”

Tưởng Húc Nhiên lại đá cậu ấy một cái, Chu Tranh ném toàn bộ mấy cái cặp sách lên hàng ghế đầu tiên, kéo một chiếc ghế cho Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống, anh cởi áo khoác đồng phục đưa cho Triệu Tiêu dạng, “Ở đây đợi tôi, nhanh thôi.”

Ba trận thắng hai, nhưng Chu Tranh có đủ tự tin cuộc thi lần này chỉ cần đánh hai trận là kết thúc.

Triệu Tiêu Dạng ôm chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm, gật đầu.

Năm người họ đi vào phía sau, khóe môi Triệu Tiêu Dạng rướn lên một độ cong rất mỏng, nhưng lại nhanh chóng đè nén lại. Thật ghen tỵ với họ, vô lo vô nghĩ.

Xung quanh phần lớn là thanh niên, còn có cả mấy ông chú dạn dày sương gió, nhìn chằm chằm lên màn hình lớn trên sân khấu.

Đội Invincible xuất hiện trên màn hình lớn, bên cạnh có người thấp giọng nói, “Jungle của đội họ siêu cực, lần trước một mình quét sạch đường dưới của đối thủ, giết đến nỗi không dám ra khỏi tế đàn*.”

*Tế đàn: là nơi nhân vật hồi sinh, sau khi nhân vật chết, qua một thời gian nhất định nhân vật sẽ hồi sinh tại tế đàn.

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, màn hình lớn hiển thị đội Invincible, Chu Tranh đeo tai nghe màu đen. Mái tóc dài hơi rối lòa xòa trước trán, hàng mi dày đậm, đôi mắt đen nhánh lạnh lùng, gương mặt không cảm xúc ngồi thẳng ở đó. Một nữ sinh bên cạnh che miệng ngạc nhiên, “Jungle của Invincible đẹp trai thật, lông mi dài đến nỗi có thể khiêu vũ trên đó.”

Lần trước Triệu Tiêu Dạng là đồng đội của Chu Tranh, lần này cô là khán giả.

Trận đầu tiên mau chóng bắt đầu, Chu Tranh vẫn chơi ở vị trí Jungle. Tưởng Húc Nhiên chơi hỗ trợ, người tên lão Trần đó đánh đường dưới, khai trận một phút, Tưởng Húc Nhiên đột nhiên bị bóp chết.

Triệu Tiêu Dạng là một người ngoài ngành cũng có thể nhìn ra được Tưởng Húc Nhiên di chuyển sai, đi lên trước quá sâu nên một lát đã bị giết chết. Cô nắm chặt áo khoác của Chu Tranh, điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy tin nhắn của dì Trương, “Tối nay ông bà chủ về ăn cơm, điện thoại của cậu chủ không gọi được.”

Bên cạnh có người kích động chửi mắng: “Đồ con gà!”

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, Tưởng Húc Niên lại chết, bình luận viên cười nói, “Chắc tuyển thủ này chưa tỉnh ngủ, đang mộng du.”

Năm phút giao tranh, Tưởng Húc Nhiên là một hỗ trợ nhưng lại không ngăn được sát thương, thẳng thừng vứt bỏ Chu Tranh chạy.

Trong tai nghe Vương Hạo kêu gào, “Tưởng Húc Nhiên, cậu đi đâu đấy?”

Chu Tranh hạ gục xong ADC* của đối phương thì chết, một đổi một.

*ADC: Chỉ những nhân vật có khả năng gây sát thương vật lý mạnh, có khả năng gánh team.

“Bên tớ lag.” Tưởng Húc Nhiên vừa nói vừa chạy về, Chu Tranh híp mắt, lúc giao tranh Tưởng Húc Nhiên chạy đi, đợi họ đánh xong Tưởng Húc Nhiên mới quay lại, muốn chết sao? Quả nhiên đường giữa của đối phương lấy được 3 kill.

Nuôi béo nó.

Vương Hạo chửi thề một câu, Trần Mặc giúp đỡ giao tranh, mất luôn trụ ngoài đường duới.

Tai nghe chất lượng kém không thể ngăn được những âm thanh của bình luận viên, họ cười trên nỗi đau của người khác, “Invincible mở màn thất bại, mất trụ ngoài, trụ ngoài đường giữa chỉ còn lại một nửa máu! Có lẽ đội sắc đẹp đỉnh cao sắp rớt xuống rồi.”

Vốn dĩ Triệu Tiêu Dạng không lo lắng, hai mươi phút, bên phía Chu Tranh bị đánh đến trụ chính, Chu Tranh vẫn chưa bùng phát, bị đánh đến nỗi không có sức đánh trả, Triệu Tiêu Dạng không nhìn thấy mặt Chu Tranh nhưng nghĩ cũng biết bây giờ Chu Tranh sẽ có bao nhiêu nóng nảy, một người kiêu ngạo như vậy.

Suy nghĩ của tất cả mọi người đều giống như Triệu Tiêu Dạng, cho rằng Chu Tranh sẽ bực tức chửi người, nhưng trên thực tế Chu Tranh không làm gì hết. Anh không chửi bới, cũng không bực bội, anh vẫn trầm mặc như vậy, có sự thành thục vượt ra khỏi lứa tuổi, “Giữ, đừng đi ra.”

Chu Tranh chơi game rất siêu, cũng chính là điên cuồng người ta nói, bảo anh bình tĩnh đánh kiểu tù túng chắc chắn là không thể, nhưng hiện tại Chu Tranh lại vô cùng bình tĩnh chơi phòng thủ.

Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, lướt qua máy tính nhìn xuống dưới sân khấu. Triệu Tiêu Dạng ôm áo đồng phục của Chu Tranh ngoan ngoãn ngồi trên ghế, cô hoàn toàn khác biệt với hoàn cảnh xung quanh. Tĩnh lặng dịu dàng, tập trung nhìn màn hình.

“Húc Nhiên.”

Trong tai nghe bỗng vang lên giọng nói của Chu Tranh, Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu.

Chu Tranh lại không nói gì nữa, chuyên tâm điều khiển nhân vật, trận đầu tiên tốn bảy mươi phút, hai bên đều hao tổn, bỗng nhiên Chu Tranh đánhh đến hàng sau, nháy mắt đã giết chết ADC.

“Vương Hạo, đón lấy.”

Vương Hạo sử dụng chiêu mạnh xông lên, lượng máu còn lại của Chu Tranh lại giết một người của đối thủ, anh và Vương Hạo phối hợp nhuần nhuyễn. Cả đội đối thủ chết sạch, họ trực tiếp đẩy qua.

Lật ngược tình thế, quá xuất sắc, Triệu Tiêu Dạng đứng lên, một cậu học sinh nhỏ bên cạnh cũng đứng lên, “Quá đẹp trai! Quá đẹp trai!”

Triệu Tiêu Dạng xoay đầu nhìn cậu bé đó, cậu ta đeo mắt kính to, cô rướn môi, “Vậy sao?”

“Chị có nhìn thấy thao tác vừa nãy không? Đó là cứu thế.”

Kết thúc trận chiến, lật ngược tình thế, Invincible thắng trận đầu tiên.

Triệu Tiêu Dạng chăm chú nhìn màn hình lớn, camera quét qua góc, cô nhìn thấy Chu Tranh ngồi ở giữa, vẫn dáng vẻ lười biếng đó, biểu cảm hờ hững.

Mẹ nói với cô con gái không được chơi game, học sinh không được chơi game, trò chơi sẽ làm tổn hại ý chí, đó là một thứ không tốt, là nước lũ là dã thú. Nhưng nhiều người như vậy lại đang điên cuồng kích động vì một trò chơi, reo rắc thanh xuân.

Triệu Tiêu Dạng nhìn xung quanh, rồi lại ngồi xuống, máu huyết trong người sôi sục hồi lâu không thể bình tĩnh lại. Chuyển bại thành thắng, sức hấp dẫn lạ lùng của kỹ thuật thi đấu, cô mím môi thở ra một hơi.

Trận thứ hai bắt đầu, trái tim Triệu Tiêu Dạng cũng bị treo ngược lên. Cô nhìn khóa chặt màn hình lớn, lần này Tưởng Húc Nhiên không tặng mạng cho đối thủ trong một phút nữa, họ phối hợp nhuần nhuyễn, trạng thái của Tưởng Húc Nhiên khôi phục.

Bàn tay nắm chặt của Triệu Tiêu Dạng buông lỏng, ổn định rồi.

Invincibale mạnh mẽ tiến lên, chơi theo chiến thuật xung phong họ giỏi nhất. Họ giống như lưỡi dao sắc bén, khí thế hung hãn.

Cách một màn hình Triệu Tiêu Dạng vẫn có thể cảm nhận được sự sợ hãi của đội đối phương, lúc đến trụ chính căn bản không theo kịp. Áp lực tâm lý và kỹ thuật yếu kém, mười năm phút kết thúc trận đấu.

Cậu bé đeo kính bên cạnh nhảy cẫng lên hoan hô, nữ bình luận nói bằng giọng kích động, “Mười năm phút, đây là lần nhanh nhất kể từ khi bắt đầu cuộc thi, tạo thành kỷ lục trong lần thi đấu offline này.”

Triệu Tiêu Dạng cũng đứng dậy, cô rướn khóe môi nở nụ cười, như sóng triều cuồn cuộn.

Bốn chàng trai và một cô gái đi từ trên sân khấu xuống, Triệu Tiêu Dạng vẫy tay, chàng trai cao lớn anh tuấn bước nhanh qua. Triệu Tiêu Dạng hất khuôn cằm, lấy hết dũng khí nhưng giọng nói vẫn nhỏ nhẹ nói, “Nice!”

Tiếp theo đó cơ thể cô rơi vào một vòng tay, cánh tay mạnh mẽ ôm lấy bả vai cô. Chu Tranh một mét tám, cô một mét sáu, hai mươi centimet, đầu Triệu Tiêu Dạng chạm vào vai Chu Tranh, cô ngẩng đầu.

Chu Tranh xoay người đập tay với Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên, thừa dịp buông Triệu Tiêu Dạng ra.

Mặt Triệu Tiêu Dạng nóng bừng, cái ôm của Chu Tranh vừa nãy khiến không khí xung quanh trở nên mỏng manh, dường như Triệu Tiêu Dạng đang giẫm lên bông, lơ lửng không tiếp đất.

Chu Tranh cầm áo khoác, vắt chéo cặp trên vai, “Đợi tôi năm phút.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, hôm nay Tưởng Húc Nhiên không phấn chấn lắm, cậu ấy cúi đầu đi qua lấy cặp sách. Triệu Tiêu Dạng nhìn ngón tay trắng bệch của cậu ấy, mím môi, “Giỏi lắm!” Cô giơ ngón tay cái, cười xán lạn, “Cố lên!”

“Tớ không giỏi.” Tưởng Húc Nhiên lắc đầu, vặn nắp chai nước uông một ngụm, cậu ấy cười tự giễu.

Vương Hạo khoác cổ Tưởng Húc Nhiên, “Cmn cậu có cay không? Cậu là đồ con gà! Gà thì luyện tập nhiều vào, tự ai tự oán, cậu là oán phụ à?”

“Lượn!”

“Đồ con gà!”

Chu Tranh trả lời một tin nhắn, tặng mỗi người một cú đá, “Đi lấy vé trận quyết chiến, muốn chết à?”

Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên ngậm miệng, Chu Tranh là người cao nhất trong bọn họ, cánh tay dài kẹp cổ Vương Hạo, rồi khoác vai Tưởng Húc Nhiên, “Thắng rồi, không tính toán nữa.”

Mặt Tưởng Húc Nhiên nóng bừng.

Ký tên xong, nhận được quyền tham gia thi đấu, họ khoác vai bá cổ đi qua.

Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía sau họ, trên màn hình lớn viết khẩu hiệu của cuộc thi đấu này: Thanh xuân không dừng bước, ước mơ đợi bạn đến!

“Đi thôi, đồ lùn.” Phương Linh Lợi liếc Triệu Tiêu Dạng, “Chị mời các em ăn đồ tây.”

“Nói ai là đồ lùn?” Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên đồng thời mở miệng, Chu Tranh nhìn Tưởng Húc Nhiên, Tưởng Húc Nhiên gượng gạo rời ánh mắt, còn không quên đả kích Phương Linh Lợi. “Phương Linh Lợi, cậu cũng có mặt mũi nói Tiêu Dạng lùn? Cậu đừng có đi giày độn!”

“Đậu!” Phương Linh Lợi xông thẳng qua, Tưởng Húc Nhiên xoay đầu chạy.

Chu Tranh một tay đúc túi đi đến bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, nhìn đỉnh đầu cô.

“Bà Trương vừa gửi tin nhắn nói hôm nay chú dì về nhà…”

“Muốn mua quần áo không?”

“Hả?” Triệu Tiêu Dạng lập tức ngẩng đầu, “Gì cơ?”

Lần trước Chu Tranh đưa cô đi mua quần áo, phơi nắng đến độ bỏng cả mặt, lần này lại định làm gì? Triệu Tiêu Dạng sợ anh rồi, vị đại thiếu gia này ba phải lắm.

“Mua quần áo hay túi xách, trang sức, gì cũng được, bây giờ trung tâm thương mại vẫn chưa đóng cửa.”

Chu Tranh đúc hai tay trong túi, đi đến trước mặt Triệu Tiêu Dạng, anh hơi hất cằm. Ánh mắt có chút ngạo mạn nghiêng đầu, đôi mắt đen thăm thẳm nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, “Tâm trạng tốt, muốn mua cho cậu.”

Triệu Tiêu Dạng nắm chặt quai đeo của cặp sách, cô sợ Chu Tranh lại lừa cô một vố, lắc đầu, “Không cần.”

Chu Tranh híp mắt, toát ra hơi thở nguy hiểm, “Cho cậu một cơ hội nữa.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn vào mắt Chu Tranh, tiếp tục lắc đầu, “… Không.”

Vương Hạo gào lên ở phía xa, “Anh Tranh, hai người làm gì đấy? Nhanh lên.”

Ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, anh đứng thẳng lên, nghiêm nghị lạnh lùng, “Triệu Tiêu Dạng, suy nghĩ kỹ rồi trả lời tôi. Cậu có thể từ từ suy nghĩ, tôi đợi cậu năm phút.”

← Chương 19  |  Mục lục  |  Chương 21 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi