Yang Ying

2 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 21

Lời nói có sự uy hiếp rất rõ ràng.

Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh chăm chú, cô mím chặt môi.

Chu Tranh giơ cổ tay, trên chỗ xương cổ tay thon dài trắng trẻo của anh là chiếc đồng hồ màu đen, mặt đồng hồ tinh tế phát ra ánh sáng lạnh.

“Tối nay chú dì về nhà ăn cơm, họ sẽ hỏi.”

“Đi mua quần áo cùng cậu, họ sẽ không điều tra.” Chu Tranh nói, “Còn bốn phút.”

“Cậu không đi ăn cùng họ sao?”

“Không đi.”

Sao lại muốn đi mua quần áo cùng cô? Triệu Tiêu Dạng khóc không ra nước mắt, cảm thấy Chu Tranh lại đang định chơi trò gì đây, người này lắm trò lắm.

“Ba phút.”

Triệu Tiêu Dạng lướt qua Chu Tranh chạy, cặp sách bị túm lại, Triệu Tiêu Dạng hấp tấp phanh lại ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Cậu sẽ không tìm nơi đồng không mông quạnh nào vứt tôi lại chứ?”

“Vứt cậu?” Chu Tranh cau mày, gương mặt anh tuấn lạnh lùng. “Triệu Tiêu Dạng, cậu nói lại lần nữa.”

Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, lập tức lắc đầu.

Chu Tranh túm cặp sách Triệu Tiêu Dạng, dáng người anh cao lớn đĩnh đạc, tư thế này giống như đang ôm Triệu Tiêu Dạng vậy, toàn thân cô cứng đờ nhưng không giãy giụa được. Cô cúi đầu, lỗ tai nóng bừng, chỉ cảm thấy cánh tay phía trên cặp sách rất có sức mạnh, giống như đang đặt trên người cô vậy.

Ra khỏi sân vận động, bốn người kia đang đứng ở cổng, Vương Hạo lên tiếng, “Hai người hẹn hò trong đấy à?”

Tưởng Húc Nhiên đập một cái vào đầu Vương Hạo, cậu ta bất ngờ, kỳ lạ ngẩng đầu, “Cậu điên à?”

Tưởng Húc Nhiên ngẩng phắt đầu, ngẩn người nhìn cánh tay trên cặp sách Triệu Tiêu Dạng, yết hầu lăn động. Triệu Tiêu Dạng càng quẫn bách nhưng không dám phản kháng. Chu Tranh khí thế mạnh mẽ bá đạo, căn bản không cho cô cơ hội chạy thoát, anh giơ tay vẫy xe, nói, “Tôi và Triệu Tiêu Dạng có việc phải đi trước đây.”

Chu Tranh kéo cửa xe đẩy Triệu Tiêu Dạng vào rồi bước nhanh qua bên kia lên xe. Chiếc taxi nghênh ngang rời đi, Vương Hạo há miệng, nói, “Họ đi riêng? Không đi cùng chúng ta?”

Phương Linh Lợi hừ lạnh, “Cẩu nam nữ!”

Một bàn tay lại đập vào đầu, Phương Linh Lợi nổi cơn tam bành, “Tưởng Húc Nhiên, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của cậu! Tôi giết cậu!”

“Triệu Tiêu Dạng từng cứu cậu đấy, sao cậu có thể vô lý như vậy?” Vương Hạo vội vàng ngăn Phương Linh Lợi lại, nhíu mày nói, “Em gái Tiêu Dạng rất tốt, là bạn của chúng ta, cậu chửi người ta quá áng rồi đấy. Anh Tranh với em gái Tiêu Dạng cưới hỏi đàng hoàng, có giao ước của bố mẹ nữa, cẩu nam nữ cái gì?”

Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, “Cậu nói gì?”

Vương Hạo chớp mắt, mau chóng bừng tỉnh, “Cái gì cơ?” Cậu ta lập tức thay đổi chủ đề, khoác vai Tưởng Húc Nhiên, “Ăn cơm ăn cơm, họ không đi thì chúng ta đi.”

“Không đi.” Người thông minh như Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy không phải không biết gì, cậu đẩy tay Vương Hạo ra vẫy một chiếc taxi, “Tớ về đây.”

“Cơ thể khó chịu à? Có cần đưa cậu về không?” Vương Hạo truy hỏi.

Tưởng Húc Nhiên lắc đầu, ngồi lên xe.

Chỉ còn ba người trong cơn gió tiêu điều, Phương Linh Lợi cắn môi, nghiêm mặt một lát rồi phẫn nộ ngoảnh đầu đối mặt Vương Hạo, “Cậu dám đi tôi giết cậu.”

“Cậu giết được ai?” Vương Hạo chả thèm quan tâm, túm lấy tay áo Phương Linh Lợi, “Đi thôi, tôi mời cậu ăn cơm.”

Trần Mặc nghe điện thoại rồi nói, “Tớ cũng phải đi trước rồi, hôm nay chị tớ về.”

Vương Hạo đã bình tĩnh, xua tay, “Đi đi.”

Hai người lên xe, Phương Linh Lợi nhìn chằm chằm Vương Hạo, “Vừa nãy cậu nói là ý gì? Bây giờ chỉ có hai người chúng ta, cậu đừng hòng lừa tôi.”

Vương Hạo lấy một viên xylitol ném vào trong miệng, nhai, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, “Phương Linh Lợi, đừng thích Chu Tranh nữa.”

—-

Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh trầm mặc như kim đi đến trung tâm thương mại, Triệu Tiêu Dạng lại bị xách xuống xe. Cô ngầng đầu nhìn trung tâm thương mại đèn đuốc sáng trưng, thủy tinh trưng bày xa hoa cao quý lấp lánh rực rỡ.

“Đi đâu thế?”

Cánh tay dài của Chu Tranh vươn ra, Triệu Tiêu Dạng giật nảy mình, lập tức mở to mắt. Chu Tranh kéo cặp sách cô, hất khuôn cằm lạnh lùng tỏ ý, “Lên lầu.”

Triệu Tiêu Dạng hoàn toàn lạ lẫm nơi này, cô đi theo phía sau Chu Tranh tiến vào thang máy chật chội, một người đàn ông bên cạnh sát lại, Triệu Tiêu Dạng vô cùng mất tự nhiên, lập tức tránh sang bên cạnh. Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng, anh nghiêng người chống tay lên tấm kính phía sau cô, bao vây cô trước mặt mình.

Triệu Tiêu Dạng lập tức nín thở, mím môi, cô cúi đầu nắm chặt quai cặp, không dám ngẩng lên.

Thang máy đến lầu năm. Những người khác đều đi ra, Chu Tranh mới xoay người giơ tay chặn cửa thang máy, “Triệu Tiêu Dạng.”

Triệu Tiêu Dạng chạy nhanh ra ngoài cách xa Chu Tranh một mét, tim đập chân run.

Chu Tranh híp mắt, Triệu Tiêu Dạng chạy xa thế làm gì? Sợ mình ăn thịt cô ta à?

“Muốn ăn gì?”

“Hả? Không phải đi mua đồ sao?” Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, cô mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, tay áo rất dài chỉ hở ngón tay ra ngoài. Tay Triệu Tiêu Dạng rất nhỏ, ngón tay tinh tế, mềm mại trắng nõn.

“Ăn cơm trước.”

“Hả?”

“Hả cái gì?” Chu Tranh nhướn hàng mày anh tuấn.

“Không có gì.”

Bàn tay to lớn của Chu Tranh với qua sau đầu Triệu Tiêu Dạng, cô lập tức tránh đi, ngoảnh đầu cảnh giác nhìn anh chằm chằm, trên mặt tỏ ý cậu muốn làm gì?

Tay Chu Tranh sững lại giữa không trung, có lẽ hai giây sau anh mau chóng đúc tay vào túi quần, cao ngạo nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Trên đầu cậu cắm cái gì thế?”

Triệu Tiêu Dạng giơ tay sờ chiếc dây buộc tóc trên đầu, đôi mắt to tròn sáng trưng, “Sao…sao vậy?”

“Xấu.” Chu Tranh hừ lạnh, xoay người đi vào nhà hàng đồ nướng, “Vào đây.”

Triệu Tiêu Dạng sững sờ, chỉ giây lát máu toàn thân đều xông hết lên mặt, cô cắn răng. Đồ của cô đều không đáng giá, Chu Tranh chê mặt cô, còn chê cả dây buộc tóc của cô.

Ngày thứ ba sau khi Triệu Tiêu Dạng đến nhà họ Chu, dì Trương đã vứt đôi giày đó của cô. Chiếc dây buộc tóc trên đầu Triệu Tiêu Dạng do mẹ cô mua, hình như năm tệ gì đó, về nhà mẹ còn khen suốt mấy ngày.

“Triệu Tiêu Dạng?” Chu Tranh vào nhà hàng rồi mới phát hiện Triệu Tiêu Dạng chưa đi theo, anh ngoảnh đầu khẽ chau mày, lên giọng, “Qua đây đi.”

Triệu Tiêu Dạng cúi đầu đi vào, khi đến trước mặt Chu Tranh cô bất chợt giơ tay tháo chiếc dây buộc tóc xuống nhét vào túi áo. Mái tóc dài như thác nước rơi xuống, chạm đến eo, hương thơm hoa anh đào tản ra trong không khí.

Đầu mày nhíu lại của Chu Tranh vẫn chưa thả lỏng, bên cạnh có người đi qua cũng nhìn thêm một chút.

Triệu Tiêu Dạng quá giống thiếu nữ bước ra từ truyện tranh, tóc dài mắt to, da trắng như ngọc. Chu Tranh bước nhanh đến phía sau Triệu Tiêu Dạng, chặn cô lại, “Cậu thả tóc làm gì?”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu trừng anh, “Ngồi đâu?”

Phục vụ nhịn cười, giơ tay chỉ đường, “Mời đi bên này.”

Hai người ngồi ở vị trí gần cửa sổ, Triệu Tiêu Dạng đặt cặp xách xuống, đôi mắt to tròn vẫn cứ nhìn Chu Tranh chằm chằm, cô ngồi thẳng lưng ở phía đối diện.

Phục vụ đặt máy tính bảng trước mặt Triệu Tiêu Dạng, lúc này mặt cô mới vừa đỏ vừa nóng, cô không biết chọn món, cũng chưa từng ra ngoài ăn bao giờ.

Chu Tranh vươn tay lấy qua chọn món, chọn xong thì trả cho phục vụ.

“Uống gì?”

“Nước cam.”

Chu Tranh đặt cặp xách và áo khoác xuống, nói, “Cậu buộc tóc lên đi.”

“Tôi không buộc.” Vốn dĩ tính tình của Triệu Tiêu Dạng rất tốt, Chu Tranh vô cớ công kích dây buộc tóc của cô. Không biết cô tủi thân điều gì chỉ vô cùng khó chịu.

“Cậu bỏ cặp sách xuống đi, đeo mãi không mệt à?”

Triệu Tiêu Dạng vẫn không lên tiếng, cũng không nhúc nhích.

Phục vụ bưng nước hoa quả lên, Chu Tranh uống một ngụm rồi khoanh tay dựa về phía sau, “Triệu Tiêu Dạng, cậu đang giận dỗi tôi?”

“Không.”

“Cậu lại nói cậu không nữa đi?”

Triệu Tiêu Dạng đặt cặp sách xuống, ôm ly uống nước hoa quả, kiên quyết không nói chuyện với Chu Tranh. Cô lấy điện thoại ra nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên, “Hôm nay phát huy không tốt lắm, rất thất vọng đúng không?”

Triệu Tiêu Dạng suy nghĩ một lát rồi trả lời, “Tớ không hiểu game lắm, các cậu đều chơi rất tốt, cậu giỏi lắm.”

Chu Tranh bỗng nhiên đứng dậy, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, Chu Tranh xoay người đi ra ngoài. Triệu Tiêu Dạng lại cầm điện thoại nhìn mẩu tin nhắn đó của Tưởng Húc Nhiên, thực ra Tưởng Húc Nhiên cũng là người rất nhạy cảm.

Phục vụ bưng món ăn lên, hỏi Triệu Tiêu Dạng nước chấm và độ chín của thịt, cô nghe không hiểu, Chu Tranh lại không có mặt. Cô mặt đỏ tía tai, đối diện với phục vụ không biết làm sao mới phải.

Phục vụ nở nụ cười thân thiện, “Vậy tôi làm theo tiêu chuẩn bình thường có được không ạ?”

“Cảm ơn ạ.”

Triệu Tiêu Dạng vượt qua một màn, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Nướng xong hai đĩa thịt, phục vụ nói, “Còn cần tôi giúp gì không ạ?”

“Không cần ạ, cảm ơn.”

Phục vụ rời đi rồi Triệu Tiêu Dạng mới thở phào, lại sợ ăn sai cách làm trò cười, cô thử cầm đũa lên thì liếc mắt thấy một dáng người cao lớn mạnh mẽ bước qua. Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, Chu Tranh bước đến ném một chiếc túi trước mặt Triệu Tiêu Dạng, “Cho cậu.”

Triệu Tiêu Dạng lại đặt đũa xuống, Chu Tranh đã ngồi phía đối diện, “Con gái thật phiền phức.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Chu Tranh đặt thịt bò lên vỉ nướng, dùng rau sống cuốn hai miếng thịt ba chỉ tưới nước sốt lên rồi đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Cầm lấy, mau lên.”

Triệu Tiêu Dạng vội vàng nhận lấy thịt, Chu Tranh rút giấy lau tay. Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng cầm dụng cụ kẹp, lật thịt bò nhưng đôi mắt thì vẫn nhìn Triệu Tiêu Dạng.

Triệu Tiêu Dạng ăn một miếng thịt nướng nhỏ, Chu Tranh cắt thịt bò đã nướng chín thành miếng rồi đặt vào chiếc đĩa trước mặt Triệu Tiêu Dạng, “Ngon không?”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu.

Khóe môi Chu Tranh cong lên rồi lại cố gắng đè xuống. Ai đã được ăn thịt anh nướng chứ? Chỉ một mình Triệu Tiêu Dạng thôi, còn không biết tốt xấu.

“Sau này không được giận dỗi tôi.”

Triệu Tiêu Dạng cho rằng Chu Tranh suy nghĩ linh tinh, vốn dĩ cô không giận dỗi gì anh cả. Nhưng bây giờ cô cũng không muốn giải thích, thịt bò quyện trong nước sốt đậm đà, thơm ngon mềm ngọt. Vô cùng ngon, ngon hơn những thứ cô ăn trước kia.

Ăn xong Triệu Tiêu Dạng mới chú ý đến chiếc túi đó, cô lau sạch tay rồi cầm lên. Bên trong dựng mười mấy chiếc kẹp tóc và dây buộc xinh xắn. Triệu Tiêu Dạng đặt túi xuống, uống một ngụm nước hoa quả rồi nhìn người đang từ tốn ăn phía đối diện.

“Cái này là cho tôi?”

“Ừm.”

“Có thể trả lại không?”

“Không thể.”

Triệu Tiêu Dạng lấy ví ra, “Bao nhiêu tiền, tôi trả cậu.”

Chu Tranh ngẩng đầu, đôi mắt đen lạnh lùng, “Cậu dám trả tôi tiền thử xem.”

Chu Tranh ăn xong liền gọi phục vụ qua, lấy ví thanh toán. Triệu Tiêu Dạng vội cầm ví ra đòi trả, đối diện với ánh mắt đen nhánh đó của Chu Tranh lại âm thầm cất ví đi, bây giờ cô cũng tiêu tiền nhà họ Chu, có ý nghĩa gì chứ?

“Ăn xong rồi?”

Triệu Tiêu Dạng đứng dậy.

Cô hoa mắt đi quanh trung tâm thương mại với Chu Tranh, bước vào một cửa hàng đồ nữ, Chu Tranh nói, “Thích cái gì thì chọn tùy ý.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn nhãn mác, giá cả kinh người, tiền trong tay cô không đủ mua, thấp giọng nói, “Tôi thật sự không cần quần áo, chúng ta đi thôi?”

Chu Tranh chỉ chiếc áo khoác đơn giản màu hồng treo ở cửa, nói với nhân viên, “Chiếc này, tìm kích cỡ của cô ấy.”

“Hiện tại đồ thu đông không được giảm giá.” Nhân viên đánh giá Triệu Tiêu Dạng, không có ý định lấy áo xuống, “Cô quyết định mua thì tôi lấy cho cô, quần áo màu nhạt không được thử.”

Chu Tranh một tay đúc túi bước nhanh ra ngoài, “Đổi một cửa hàng khác.”

“Tôi cũng cảm thấy cửa hàng này đắt lạ thường.” Triệu Tiêu Dạng đuổi theo, thấp giọng nói.

Chu Tranh dừng chân lại ngoảnh đầu, ánh đèn chiếu từ đỉnh đầu anh xuống, ngũ quan anh tuấn cao quý khó ai sánh được, hừ nhẹ, “Đổi cửa hàng khác có nghĩa là đẳng cấp cửa hàng này quá thấp, không xứng với cậu.”

← Chương 20  |  Mục lục  |  Chương 22 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi