Chu Tranh biểu cảm hờ hững, “Cái thứ rác rưởi gì vậy.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Một tiếng sau đó Triệu Tiêu Dạng như đang mơ vậy, toàn bộ quá trình cô đều không chen lời vào được, cũng không có cơ hội trả tiền, đó là sàn diễn Chu Tranh hào phóng mua mua mua. Triệu Tiêu Dạng bị ép thử quần áo, mặt đỏ tía tai đi đến trước mặt Chu Tranh, Chu Tranh đập bàn mua.
Gần mười giờ, Chu Tranh nghe một cuộc điện thoại mới kết thúc màn mua mua mua này. Đi đến cửa trung tâm thương mại, Chu Tranh đặt túi xuống đất nói, “Đứng đây đợi tôi.”
“Cậu đi…”
“Năm phút là về.”
Triệu Tiêu Dạng cho rằng anh muốn đi nhà vệ sinh, dù sao nam nữ cũng khác biệt, tai cô hơi đỏ gật đầu. Đôi chân thon dài của Chu Tranh mạnh mẽ bước đi, rất nhanh đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Triệu Tiêu Dạng đứng ở cửa trung tâm thương mại nhìn đống túi bên cạnh chân, rất nhiều nhãn hàng cô còn chưa cả nghe thấy. Triệu Tiêu Dạng cắn môi, ngoảnh đầu nhìn ánh đèn của cửa hàng bên cạnh, nhìn khoảng hai phút, Triệu Tiêu Dạng xách túi đi vào.
“Chiếc ví này bao nhiêu tiền ạ?” Triệu Tiêu Dạng cầm một chiếc ví nam màu đen.
“Ba nghìn tám trăm chín mươi chín.”
Triệu Tiêu Dạng hít sâu một hơi, tính toán số tiền trong tay, số quần áo hôm nay Chu Tranh tặng cô đã trên một vạn* rồi, cô tặng lại thứ mấy nghìn tệ cũng không đắt lắm, nhưng tiền trong tay Triệu Tiêu Dạng chỉ còn lại hơn một vạn. Triệu Tiêu Dạng mím môi, quá đắt, giá ở trung tâm thương mại này đều rất đáng sợ, “Vậy em xem thêm một chút.”
*Khoảng 35.000.000 VNĐ.
Xem một mạch ba cửa hàng, rẻ nhất cũng không có dưới một ngàn, cô lại quay trở lại. Chỉ một chiếc ví khác, thấp giọng hỏi, “Chiếc này thì sao ạ?”
Nhân viên vẫn là người vừa nãy tiếp cô, khẽ cười nói, “Đắt hơn cái em vừa xem.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, có chút khó khăn mở miệng, “Có chiếc nào khoảng hai nghìn không ạ?”
“Mẫu năm ngoái, có giảm giá.”
Đây là món đồ đắt nhất Triệu Tiêu Dạng mua trong cuộc đời, hai nghìn tám trăm tám mươi chín, một chiếc ví màu nâu. Cô cầm chiếc hộp giống như đang nâng vàng vậy. Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng vội vàng ấn nghe, giọng nói của Chu Tranh truyền qua, “Không phải bảo cậu đứng im sao, đi đâu đấy?”
“Tôi về ngay.”
Triệu Tiêu Dạng thở hổn hển chạy ra cửa liền nhìn thấy Chu Tranh nóng nảy đá không khí trên đường, dáng người anh cao lớn thẳng tắp lại hơi gầy, nhìn từ phía sau vô cùng hút mắt. Làn da trắng trẻo, gương mặt xuất chúng, có mấy cô nữ sinh lén lút lấy điện thoại chụp hình anh. Chu Tranh nhíu mày lạnh mắt nhìn qua, ánh mắt hung dữ, mấy cô nữ sinh đó cúi đầu đi mất. Mất sạch cảm giác đẹp đẽ, Triệu Tiêu Dạng đi qua, “Chu Tranh.” Người ta là hoàng tử, còn Chu Tranh là con rồng dữ tợn, mà là loại biết phun lửa nữa.
“Đi đâu đấy? Cái này cho cậu.” Con rồng hung dữ đưa một chiếc hộp màu trắng qua, sau đó bá đạo cầm hết đống túi, “Đi thôi, chú Trần đến đón.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn chiếc hộp trong tay, quả táo cắn dở, điện thoại? Chiếc xe sang trọng màu đen đánh lái qua, tài xế mau chân xuống xe mở cửa, “Cậu chủ.”
Chu Tranh ném đống túi vào trong, “Bố cháu về nhà rồi?”
“Cảm ơn chú ạ.” Triệu Tiêu Dạng vội vàng lên xe, cô biết người này, là tài xế của Chu Khởi Thụy. Lúc cô đến thành phố B chính là người này lái xe, tài xế của Chu Khởi Thụy đến lúc nào vậy? Liên hệ với Chu Tranh sao?
“Sáu giờ đã đến nhà rồi.” Tài xế lên xe khởi động đánh tay lái đi, “Đi mua sắm vui không?”
“Cũng tạm.” Chu Tranh lười biếng dựa vào ghế, cởi một khuy áo ra.”
Chiếc xe ổn định lái ra khỏi bãi đỗ của Trung tâm thương mại, hòa vào làn xe trên đường, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh. Không gian hơi tối, ngũ quan tinh tế của Chu Tranh chìm trong bóng tối, toát ra sự sắc bén và lạnh lùng.
Triệu Tiêu Dạng nắm chiếc hộp trong tay, chần chờ hồi lâu, cô đặt bên cạnh tay Chu Tranh rồi mau chóng rời tầm mắt.
“Cái gì thế?” Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, anh mở hộp nhìn thấy chiếc ví nam bên trong, động tác hơi ngừng lại, ngước mắt, “Mẹ tôi cho cậu tiền rồi à?” Mua đồ đắt như vậy, Triệu Tiêu Dạng còn tiền không?
Sắc mặt Triệu Tiêu Dạng lập tức thay đổi, cô cúi đầu đặt hộp điện thoại bên cạnh Chu Tranh, “Tôi không cần, tôi có điện thoại.”
Người khác cầm điện thoại mới, Triệu Tiêu Dạng vẫn cầm kiểu cổ nhất, Chu Tranh nhíu mày, “Bố mẹ tôi bảo thay cho cậu, cũng không phải tiền của tôi.” Anh rút ví của mình ra lấy tất cả tiền trong đó nhét vào chiếc ví mới rồi nghiêng đầu qua, “Đẹp không?” Hỏi xong mới thấy mình dở hơi, Triệu Tiêu Dạng mua chắc chắn đẹp. “Mua cho cậu thì cứ cầm lấy.”
“Vậy tôi nói với chú dì, tôi không cần, trả lại chiếc điện thoại này.”
“Tiếp tục dùng cái điện thoại hỏng của cậu hả?” Chu Tranh hất cằm, kiêu ngạo nói, “Cậu là người nhà họ Chu chúng tôi, dùng thứ rẻ tiền như thế?”
Triệu Tiêu Dạng lập tức cảm thấy mình vung tiền mua chiếc ví đó đúng là cho heo! Thật là đồ đại đần! Trái tim nhạy cảm và tự ti bị đâm một dao hung ác, máu chảy không ngừng.
Xe tiến vào tiểu khu, Chu Tranh xuống trước, anh cầm túi đồ rồi lại cưỡng chế cầm chiếc cặp xách nặng trịch của Triệu Tiêu Dạng, cô không tranh được cặp, Chu Tranh đã vào nhà rồi.
“Về rồi hả?” Tiết Cầm và Chu Khởi Thụy đang ngồi nói chuyện trong phòng khách, “Ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi.” Chu Tranh đặt túi đồ xuống, thay giày nước vào, cởi chiếc áo khoác rộng rãi ném qua bên cạnh, dì Trương đi qua dọn áo khoác của anh.
Chu Tranh cố ý đi chậm đợi Triệu Tiêu Dạng, cô đi vào nói, “Chú dì.”
“Tiêu Dạng về rồi à? Hôm nay đi mua sắm vui không con?”
Quả nhiên là chú Chu và dì Tiết yêu cầu, vì sao Triệu Tiêu Dạng phải mua ví cho Chu Tranh? Cô điên rồi! Triệu Tiêu Dạng đè nén cảm xúc, ngoan ngoãn nói, “Vui ạ.”
Dì Trương vội vàng đi cắt hoa quả, Triệu Tiêu Dạng thay đôi dép lông đi vào nhà. Cô vừa ngồi xuống đôi chân dài của Chu Tranh đã bước qua, tự nhiên ngồi bên cạnh cô. Hai người ngồi trên chiếc sofa nhỏ, Chu Tranh chiếm hơn nửa.
Chu Tranh vắt chân, nhàn nhã dựa vào sofa, lấy một quả táo cắn một miếng, Chu Khởi Thụy nói, “Chu Tranh, con sang sofa bên cạnh ngồi, đừng có chen với Tiêu Dạng.”
Tiết Cầm huých Chu Khởi Thụy một cái, “Sao cái gì anh cũng quản vậy, bọn trẻ cùng tuổi ngồi gần nhau cho thân thiết, cũng không cùng tuổi anh.”
Chu Tranh cắn miếng táo hừ khẽ, đứng dậy ngồi sang bên cạnh, anh lấy điện thoại chụp ảnh chiếc ví rồi thêm 3 lớp filter mới đăng lên vòng bạn bè*, “Mẫu mới của GUCCI cũng được.”
*Vòng bạn bè: Một chức năng của wechat, tương tự như dòng thời gian của zalo.
Nháy mắt đã được rất nhiều like, bình luận đầu tiên là của Vương Hạo: Không phải anh không thích GUCCI sao? Ai tặng đấy?
Sau đó Tưởng Húc Nhiên trả lời: Đây là mẫu của năm ngoái, hiện tại đang giảm giá.
Chu Tranh: “… …”
Tiết Cầm đưa cho Triệu Tiêu Dạng quả cam đã được cắt ngay ngắn, “Mua quần áo rồi à con?”
“Cảm ơn dì ạ, con mua rồi.”
“Ăn tối thế nào?”
“Ngon lắm ạ.” Triệu Tiêu Dạng sợ họ hỏi thêm lập tức mỉm cười trả lời, “Ăn thịt nướng, rất ngon ạ.” Cô cười vô cùng ngọt ngào, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng.
“Vậy thì tốt.”
Chu Khởi Thụy nói, “Dạo này anh Chu Tranh không bắt nạt con chứ?”
“Con bắt nạt cô ấy làm gì?” Chu Tranh lười biếng dựa vào sofa, lại khoe thêm một lượt trên weibo rồi mới kết thúc.
“Ai hỏi con? Ngồi không ra ngồi.” Chu Khởi Thụy nói, “Chu Tranh, con rảnh thì đi xếp hành lý đi.”
Hai bố con họ trời sinh đã khắc nhau, gặp mặt là cãi lộn.
Chu Tranh cắn miếng táo rồi nhấc đôi chân dài xoay người đi.
“Chuyến bay lúc mười một giờ ngày mai, con muốn mang gì thì để dì lên giúp con thu dọn?” Chu Khởi Thụy kiên nhẫn nói chuyện với Triệu Tiêu Dạng, ông thích con gái, đáng tiếc lại sinh được một thằng con trai.
“Không cần phiền dì đâu ạ, bây giờ con lên xếp ạ.” Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, “Chú dì, con lên lầu trước ạ.”
Triệu Tiêu Dạng chạy lên lầu, Chu Khởi Thụy dừng một lát mới ngoảnh đầu nhìn Tiết Cầm, “Lời anh vừa nói có ý đuổi Tiêu Dạng lên lầu à? Sao con bé chạy rồi?”
“Cả ngày anh đều trưng vẻ mặt hung dữ đó ai mà không sợ anh?” Tiết Cầm đứng dậy, “Em đi xem Tiêu Dạng.”
Chu Khởi Thụy: “… …”
Triệu Tiêu Dạng đang gấp quần áo thì Tiết Cầm sách chiếc vali màu hồng hình hoạt hình đi vào, “Cái này cho con đựng quần áo.”
Trước mắt Triệu Tiêu Dạng đáng yêu hơi tối lại, “Con có balo ạ.”
“Balo đựng được mấy chiếc chứ? Hành trình mấy ngày lận, vali có thể đựng thêm vài bộ.” Tiết Cầm mở vali đặt trên nền nhà, nhìn Triệu Tiêu Dạng đang bóc túi quần áo, liền nói, “Quần áo sát người phải giặt sạch mới mặc được.”
“Vậy con đi giặt.” Triệu Tiêu Dạng vội vàng vơ hết toàn bộ quần áo mới, muốn chạy ra ngoài, Tiết Cầm xoa đầu Triệu Tiêu Dạng, “Con sắp xếp hành lý, dì đi giặt.”
Trên người Tiết Cầm có mùi bạc hà rất nhạt, mùi hương sạch sẽ dịu dàng. Đầu Mũi Triệu Tiêu Dạng hơi chua xót, thấp giọng nói, “Cảm ơn dì ạ.”
Tiết Cầm đi ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng cũng không biết phải lấy cái gì, tùy tiện tìm vài chiếc quần áo đặt vào.
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy tin nhắn của Chu Tranh, “Đăng ký điện thoại mới chưa?” Triệu Tiêu Dạng không để ý đến anh, ném điện thoại lên trên giường.
Hai phút sau cửa phòng bị gõ vang, cô đặt điện thoại xuống đứng dậy đi ra mở cửa. Đập vào mắt hình ảnh Chu Tranh nghiêng người dựa vào cửa, cổ áo sơ mi hơi mở, xương đòn trắng trẻo tinh tế dưới ánh đèn, anh lười biếng dựa ở đó. Ngước mắt, dưới hàng mi dày là đôi mắt đen nhánh, “Không trả lời tin nhắn của tôi?”
“Đăng ký cái gì? Tôi chưa hiểu.” Triệu Tiêu Dạng hất cằm.
“Điện thoại đâu?”
“Ở bên trong.”
Chu Tranh nghiêng đầu, “Để tôi vào.”
Triệu Tiêu Dạng lùi sau hai bước nhường đường, Chu Tranh vừa vào cửa đã nhìn thấy chiếc vali màu hồng, lông mày khẽ run, thẩm mỹ của mẹ anh một lời thật khó nói hết.
“Đưa điện thoại cũ cho tôi.”
Triệu Tiêu Dạng nghiến răng đưa điện thoại cũ cho Chu Tranh. Khi nhận lấy tay anh chạm vào ngón tay Triệu Tiêu Dạng, làn da ấm nóng mềm mượt, anh nhìn Triệu Tiêu Dạng, thu tay lại.
Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống, lấy sim trong điện thoại cũ lắp vào cái mới, “Đặt mật mã bốn số.”
Triệu Tiêu Dạng cắn môi dưới, cầm điện thoại, lại ngẩng đầu lên, “Hôm nay cậu đi mua quần áo cùng tôi là vì chú dì bắt cậu đi?”
“Mật mã.” Chu Tranh dựa vào ghế, có chút nóng nảy, “Không thì sao?”
“0910.”
Chu Tranh không ngờ Triệu Tiêu Dạng sẽ nói, anh lại lấy điện thoại về, “Cậu sinh nhật vào mùng mười tháng chín?”
Triệu Tiêu Dạng hiểu ý của anh, trả lời, “Ngày giỗ của mẹ tôi.”
Ngón tay Chu Tranh ngừng lại một chút rồi tiếp tục cài đặt điện thoại, cài đặt xong mật khẩu ID tải phần mềm, một dòng tin nhắn nhảy ra: “Chào bạn, mình là Từ Đạt lớp 1, rất vui được biết bạn.”
Chu Tranh: “… …”
Chu Tranh nhíu mày, không chút do dự xóa tin nhắn đi.
Anh kết nối với mạng trong nhà, nói, “Cậu qua đây, nhập mật mã để tải app thường dùng.”
Triệu Tiêu Dạng kiểm điểm lại bản thân, thì là hiểu lầm Chu Tranh mua quần áo cho mình sau đó vung một khoản lớn mua cho Chu Tranh một chiếc ví. Chu Tranh là con trai của chú Chu và dì Tiết, họ nhận nuôi mình, mình mua đồ cho con trai họ cũng hợp tình hợp lý. Sau này kiếm tiền báo đáp Chu Khởi Thụy và Tiết Cầm, cũng không cần tình toán với Chu Tranh. Triệu Tiêu Dạng nhận điện thoại nhập mật khẩu, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó bất thường, cô vừa ngoảnh đầu liền nhìn thấy gương mặt Chu Tranh gần sát bên cạnh. Hàng mi dày rậm, đồng tử của Chu Tranh đen thuần khiết giống như mực vậy, làn da trắng nhìn không rõ lỗ chân lông, hơi thở sạch sẽ quen thuộc.
Triệu Tiêu Dạng lập tức lùi xa, mặt hơi đỏ.
Lỗ tai Chu Tranh cũng nóng lên, anh gượng gạo di chuyển ánh mắt, đứng dậy, “Cậu đừng có giật thon thót như thế.”
Triệu Tiêu Dạng nắm chặt ngón tay đi sang bên cạnh nghiên cứu tải như thế nào, “Tôi biết tải rồi, cảm ơn.”
Chu Tranh đứng dậy, “Xong rồi thì tải wechat* về, thêm tôi.”
*Wechat: phần mềm trò chuyện giống như zalo.
“Cái gì?”
Chu Tranh nhấc đôi chân dài đi về phía cửa, “Số điện thoại là số wechat, thêm tôi.”
Triệu Tiêu Dạng không có nhu cầu nói chuyện gì cả, mau chóng ném chuyện này ra sau đầu.
Bảy giờ sáng ngày hôm sau Triệu Tiêu Dạng thức dậy, lần đầu tiên đi du lịch, cô xuống lầu giúp dì Trương chuẩn bị bữa sáng. Dì Trường đưa cho Triệu Tiêu Dạng chiếc bánh kem đã nướng xong, rót cho cô một cốc sữa nóng, “Đi ra phòng ăn ăn đi, không cần giúp.”
“Cảm ơn bà.”
Triệu Tiêu Dạng uống sữa xong, Tiết Cầm vội vã xuống lầu, tay cầm áo khoác và túi xách bước nhanh đến cửa thay giày cao gót, “Đơn vị có việc dì phải qua đó trước, Tiêu Dạng, con và anh Chu Tranh đến thẳng sân bay nhé.”
“Dì không ăn sáng sao ạ?” Triệu Tiêu Dạng vội đứng dậy.
“Không.” Tiết Cầm vội vàng ra ngoài, cửa nhà đóng lại.
Triệu Tiêu Dạng có một dự cảm không tốt lắm, mỗi lần dĩ Tiết vội vàng ra ngoài như vậy thì phải mấy ngày mới có thể nhìn thấy bà. Triệu Tiêu Dạng uống sữa xong, khi đang muốn ăn bánh thì Chu Khởi Thụy xuống lầu.
“Chào buổi sáng chú ạ.”
“Tiêu Dạng, chào buổi sáng.” Chu Khởi Thụy nhận điện thoại, sắc mặt nghiêm túc cầm áo khoác mặc vào, không biết đầu bên kia nói gì, Chu Khởi Thụy nói, “Tôi đến ngay.”
Ông bước nhanh ra cửa.
Cách tấm kính sát sàn cực lớn, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy tài xế lái xe qua, Chu Khởi Thụy lên xe. Chiếc xe màu đen chở Chu Khởi Thụy lái đi xa.
Triệu Tiêu Dạng thở dài, ngồi xuống, xúc một miếng bánh kem cho vào miệng, nghĩ đến lời Chu Tranh nói tối hôm đó.
Du lịch một ngày ở sân bay, Chu Tranh thật hiểu bố mẹ anh. Nhưng công việc của chú Chu và dì Tiết, cũng chẳng còn cách nào khác.
Tám rưỡi Chu Tranh xuống lầu, hôm nay anh mặc áo trắng liền mũ, quần dài màu đen phác họa đôi chân dài thẳng tắp, trên cổ treo chiếc tai nghe màu đỏ. Anh còn cố ý vuốt tóc, chàng thiếu niên phóng khoáng và ngông cuồng. Xách chiếc vali màu đen đến phòng khách, vắt tai nghe lên tay kéo vali, đi về phía nhà ăn: “Bố mẹ tôi đâu?”
“Chú dì….”
“Ông bà chủ ra ngoài rồi, có việc gấp phải giải quyết.” Dì Trương đặt bữa sáng lên trên bàn và nói, “Lát nữa dì đưa hai đứa ra sân bay.”
Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống, đôi mắt trầm đi, uống một ngụm sữa bò, anh hừ lạnh, “Biết ngay sẽ như vậy.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn tóc Chu Tranh, tâm trạng phức tạp, Chu Tranh rất mong chờ chuyến du lịch này sao?
“Lần này chắc chắn họ sẽ đi.” Dì Trương nói, “Cậu ăn cơm trước đi.”
Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, “Tôi đi lấy vali.”
Triệu Tiêu Dạng xách vali đến đầu cầu thang, Chu Tranh bước nhanh lên lầu, giơ tay cầm lấy vali.
“Tôi có thể xách được…”
Chu Tranh lạnh lùng nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng ngậm miệng.
Đặt hành lý lên xe, Chu Tranh nói, “Hành lý của bố mẹ tôi đâu?”
“Có lẽ ông chủ không đi được, vừa gọi điện thoại về nói phải họp, hành lý của bà chủ để dì đi xách.” Dì Trương nói.
“Bỏ đi, không cần mang.” Chu Tranh kéo cửa xe ra, lạnh mặt, lửa giận bừng bừng, “Triệu Tiêu Dạng lên xe.”
Triệu Tiêu Dạng vội vàng chạy qua ngồi vào xe, Chu Tranh cũng lên, anh lại vắt tai nghe lên cổ, mặt không cảm xúc nói, “Không cần lấy, bà ấy không đi đâu.”
Dì Trương sững người, “Phu nhân nói nhất định sẽ đi, cậu đừng nóng vội, dì gọi điện thoại hỏi xem.”
Đôi tay dài của Chu Tranh gác lên ghế, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng chống cằm, đôi mắt âm u nhìn về phía trước. Một lát sau anh cười lạnh, “Bà ấy sẽ không đi.”

Chia sẻ cùng tôi