Yang Ying

6 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 23

Dì Trương gọi ba lần cũng không thấy Tiết Cầm bắt máy. Cảm giác quen thuộc, cách thức quen thuộc. Không gọi được điện thoại, dì Trương ngoảnh đầu nói với Chu Tranh, “Vậy cứ mang theo đi, nhỡ đâu bà chủ đến kịp.”

“Tùy dì.”

Chu Tranh đeo tai nghe lên, đội mũ nhắm mắt dựa vào ghế ngồi.

Triệu Tiêu Dạng muốn xuống xe xách hành lý giúp dì Trương, giọng Chu Tranh lạnh lùng, “Ngồi im.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh, anh vẫn đang nhắm mắt, hàng mi dày rậm như hắt bóng xuống gương mặt trắng trẻo. Triệu Tiêu Dạng mím môi, thấp giọng nói, “Bà Trương xách được không?”

Chu Tranh mở mắt ra, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, ánh mắt anh lạnh lùng tựa như mặc thạch ngâm ở nơi sâu nhất trong núi băng. Triệu Tiêu Dạng lập tức sợ hãi, nói, “Tôi đi một chút thôi, sẽ quay lại rất nhanh.”

“Có phải ai cậu cũng muốn giúp không?”

Triệu Tiêu Dạng mím môi, “Bà ấy lớn tuổi rồi.”

Chu Tranh tháo tai nghe ném sang một bên, thiếu kiên nhẫn nói, “Tôi đi, cậu đừng có kiếm thêm chuyện cho tôi nữa, bây giờ tâm trạng tôi không tốt.”

Anh nhanh chóng ra khỏi xe bước nhanh vào nhà. Mặc dù Chu Tranh hơi gầy nhưng sức lực cực lớn, rất nhanh anh đã xách vali ra ngoài, đặt nó vào cốp xe rồi lên xe mặc áo vào kéo cửa xe lại, “Đi.”

Đến sân bay là chín rưỡi, vẫn chưa gọi được cho Tiết Cầm, vì Tiết Cầm không dặn dò gì. Dì Trương nói, “Đợi thêm hai mươi phút nữa, nếu như phu nhân không đến thì cô cậu đi vào.”

Chu Tranh khoanh tay dựa vào cây cột bên cạnh, ngũ quan tinh tế lạnh băng. Triệu Tiêu Dạng nhìn sườn mặt của Chu Tranh, hóa ra Chu Tranh không mạnh đến mức không có điểm yếu, chắc là anh rất buồn đúng không?

Chín giờ năm mươi năm phút, Chu Tranh kéo hành lý của mình và Triệu Tiêu Dạng xoay người bước nhanh vào sân bay, “Triệu Tiêu Dạng.”

“A Tranh!” Dì Trương gọi, Chu Tranh không để ý, bà ta ngoảnh đầu nói với Triệu Tiêu Dạng, “Hai đứa đi cùng nhau, đừng để bị lạc, tôi liên hệ được với phu nhân sẽ gọi điện cho hai người.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu đeo cặp sách lên vai, đuổi theo Chu Tranh, “Không đợi dì sao?”

Chu Tranh nói, “Mang hành lý qua, đi ký gửi.”

“Chu Tranh?”

Chu Tranh đưa giấy tờ làm thẻ lên máy bay, “Đừng nói chuyện.”

Làm xong thẻ lên máy bay Chu Tranh đi thẳng về phía cửa kiểm tra an ninh, Triệu Tiêu Dạng đuổi theo, “Bây giờ đi đâu?”

Triệu Tiêu Dạng bị dòng người đẩy đến bàn kiểm tra an ninh, Chu Tranh đi qua trước nhưng anh không đi ngay mà đúc một tay vào túi đứng ở chỗ không xa, tay cầm thẻ lên máy bay. Khuôn mày anh tú vẫn luôn khẽ nhíu, toàn thân toát ra sự nóng vội.

Triệu Tiêu Dạng kiểm tra an ninh xong liền vội vã cầm điện thoại và áo khoác đuổi theo Chu Tranh, Chu Tranh nhấc chân đi lên thang máy, “Bây giờ đi đâu?

“Phòng chờ.”

Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại nhìn thấy một dòng tin nhắn, dì Trương gửi, “Có lẽ phu nhân không đến được, cháu quan sát thiếu gia xem, tốt nhất là có thể khuyên cậu ấy quay về.”

Triệu Tiêu Dạng mau chóng trả lời, “Vâng.”

Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng ngồi máy bay, cô không biết gì cả chỉ đi theo phía sau Chu Tranh. Lơ mơ nhìn xung quanh, sau khi Chu Tranh ngồi xuống Triệu Tiêu Dạng lập tức ngồi xuống bên cạnh anh.

Chu Tranh lười biếng dựa vào sofa, gương mặt hờ hững, cũng không nói chuyện với Triệu Tiêu Dạng. Ngồi một lát Triệu Tiêu Dạng thấp giọng nói, “Cậu muốn uống trà sữa không?”

Chu Tranh ngước mắt, Triệu Tiêu Dạng lập tức nhoẻn miệng cười, cô cười đẹp muốn chết, Chu Tranh híp mắt một chút mới mở miệng, “Ừ.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức đứng dậy, đeo cặp sách lên chạy đi.

Chu Tranh giơ tay nhéo đầu mày, nhìn bóng đèn trên đỉnh đầu. Điện thoại vang lên, anh nhìn nó, kêu đến lượt thứ hai mới nghe máy, “Nói đi.”

“Chỗ mẹ có một ca mổ khẩn cấp không thể đi được.”

Chu Tranh vắt chân ngửa người dựa về phía sau, “Con biết ngay.”

“Con với Tiêu Dạng tìm một chỗ ăn cơm trưa, ăn xong thì đi về cùng dì Trương.”

“Con và Triệu Tiêu Dạng đi.” Chu Tranh nói.

Đầu kia điện thoại trầm mặc một lát, “Triệu Tiêu Dạng đồng ý?”

“Quốc Khánh người khác đều ra ngoài chơi, cô ấy cũng muốn đi chơi, cô ấy đã mong chờ rất lâu.” Chu Tranh nói, “Nếu không hôm qua cũng không cầu xin con đưa cô ấy đi mua quần áo.”

“Con được không? Con dẫn con bé ra ngoài sẽ không lạc mất cả hai đứa đấy chứ?”

“Trước kia con đi một mình cũng không thấy mẹ lo con lạc mất.” Cánh tay dài của Chu Tranh gác lên tay vịn, ánh mắt hững hờ cụp xuống, “Bà Tiết à, làm người không được tiêu chuẩn kép, mẹ không tin tưởng con thì bây giờ mẹ qua dẫn Triệu Tiêu Dạng đi.”

“Vậy mẹ đặt khách sạn cho hai đứa nhé? Tiền chuyển đến thẻ của con rồi.” Tốt xấu gì hai đứa trẻ cũng có người bầu bạn, một mình Chu Tranh nói không chừng sẽ lại làm ra chuyện cực đoan gì đó, Chu Tranh thường dạo chơi bên ranh giới phạm tội.

“Vâng.”

“Ở đó có bất cứ chuyện gỉ phải lập tức gọi điện thoại cho mẹ, không được tùy hứng.”

“Biết rồi.”

“Không được bắt nạt em gái Tiêu Dạng, nghe thấy chưa? Không được không biết nặng nhẹ.”

“Vâng.”

“Đừng đi những chỗ nguy hiểm.”

Bên đó có người gọi, “Chủ nhiệm Tiết, chị có điện thoại.”

“Con quên rồi.”

Chu Tranh hừ lạnh, điện thoại đã bị cúp. Anh đeo tai nghe lên giơ tay che mặt, tức đến nỗi muốn đánh người. Điện thoại lại kêu, Chu Tranh sát khí phừng phừng lấy ra nhìn thấy Vương Hạo gọi đến, anh nghiến răng nghiến lợi ấn nghe, “Nếu như cậu…”

Một tiếng kêu khóc thảm thiết lọt vào tai, “Anh Tranh! Anh! Anh ruột của em, anh đang đâu đấy?”

“Sân bay.”

“Đi đâu?”

“Lệ Giang.”

“Mấy giờ bay? Có thể dẫn thêm em không?” Vương Hạo bi thương nói, “Anh em không cần em nữa rồi, vứt em lại rồi, anh ấy đi New York rồi.”

Tâm trạng Chu Tranh tốt lên trong nháy mắt, không phải đi Anh sao? Sao lại không đi nữa! Nắm chặt điện thoại, cánh tay dài gác lên tay vịn ghế, cố gắng đè nén nụ cười xấu xa, nói, “Mười một giờ bay.”

“Được, em đổi vé qua.” Vương Hạo nói, “Đợi em, em và Húc Nhiên đến ngay.”

“Không phải Húc Nhiên đi Tokyo à?”

“Đi cái quái gì.” Nói đến Tưởng Húc Nhiên, Vương Hạo liền thu hết bi thương lại, không hề che giấu cười trên nỗi đau của người khác, “Cậu ta cũng bị cho leo cây rồi, cười chết em, chúng ta gặp thì nói sau.”

Một ly trà sữa xuất hiện trước mắt, Chu Tranh nhìn theo ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn, Triệu Tiêu Dạng đứng trước mắt anh. Trên ly trà sữa có một logo đơn giản, là cô gái thắt bím tóc. Chu Tranh nhận lấy, trà sữa ấm nóng tỏa ra hương thơm đậm đà, anh bỏ điện thoại xuống cúp máy, “Cảm ơn.”

Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống bên cạnh, cô cầm một ly nước chanh, đeo tai nghe lên.

“Đang xem gì đấy?”

Triệu Tiêu Dạng giơ điện thoại ra trước mặt Chu Tranh, cô đang dùng mạng của sân bay đọc tin thời sự buổi trưa. Chu Tranh trầm ngâm giây lát, đồ cổ hủ này.

“Vương Hạo và Tưởng Húc Nhiên đi cùng chúng ta.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức tháo tai nghe xuống, Tưởng Húc Nhiên đi cùng họ?

“Tưởng Húc Nhiên không đi cùng người nhà sao?”

Chu Tranh nghiêng đầu, “Chắc vậy.”

Triệu Tiêu Dạng uống một ngụm nước tranh, chưa thể thoát khỏi sự ngạc nhiên, “Dì sẽ qua à?”

“Mẹ tôi không đi, cậu đi cùng chúng tôi.”

Vốn dĩ Triệu Tiêu Dạng vẫn đang nghĩ về lời dì Trương, tìm một lý do khuyên Chu Tranh đi về, lần này thì hay rồi. Chu Tranh không về, còn thêm hai người nữa, ba người họ đi cùng nhau liệu có thể quay về không?

“Vậy hay là tôi cũng đi về?”

Cô không muốn đi cùng ba cậu con trai ra ngoài.

“Cậu dám đi về thử xem.” Ngón tay thon dài của Chu Tranh gõ nhẹ ly trà sữa, “Cậu đi theo tôi.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Mười rưỡi, Vương Hạo mặc quần yếm và Tưởng Húc Nhiên mặc áo khoác sơ mi đơn giản xuất hiện trước mặt họ, Vương Hạo ném chiếc ba lô lên bàn, “Mệt chết, có gì uống không?”

“Ra cửa rẽ phải, nhà vệ sinh có.”

“Má!”

Tưởng Húc Nhiên khoác chiếc sơ mi màu trắng nhàn nhã, bên trong là áo phông màu xám cùng loại, quần lửng màu be lộ ra mắt cá chân trắng trẻo. Cậu ấy luôn như vậy, đơn giản mà trang nhã, đôi mắt hoa đào liếc qua Triệu Tiêu Dạng rồi mới nói với Chu Tranh, “Chú dì đâu?”

“Sao cậu không đi Tokyo nữa?” Chu Tranh không trả lời mà hỏi ngược lại.

Nào! Tổn thương lẫn nhau đi!

Tưởng Húc Nhiên ngồi xuống bên cạnh, ngón tay thon dài đan vào nhau chống dưới cằm, thờ ơ nói, “Bị cho leo cây.”

“Mẹ cậu ta muốn đi Paris xem biểu diễn thời trang, đá cậu ta đi.” Vương Hạo nhìn bên cạnh tay Chu Tranh còn nửa ly trà sữa, cầm lấy uống một ngụm, nhíu mày, “Anh Tranh, anh thích uống thứ của con gái thế này từ bao giờ đấy? Ngấy chết mất.”

“Cút.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn nửa ly trà sữa trong tay Vương Hạo, đồ ở sân bay đắt chết đi được, trà sữa bảy mươi tệ.

Chu Tranh đá một cái, Vương Hạo mau chóng tránh đi, tiện tay ném ly trà sữa đã uống hết vào thùng rác, cậu ta ngồi trên tay vịn sofa bên cạnh Chu Tranh, “Cùng là người lưu lạc chân trời góc bế, anh Tranh, anh dịu dàng với em tí đi.”

Dịu dàng cái bà nội cậu!

Loa thông báo có thể lên máy bay, Chu Tranh đứng dậy xách cặp của Triệu Tiêu Dạng, “Đi thôi.”

Triệu Tiêu Dạng bị đẩy ra trước mặt, cô cúi đầu bước nhanh ở phía trước, trên cặp sách hơi nặng, đó là tay của Chu Tranh. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn anh, Chu Tranh ngước mắt, trầm giọng nói, “Đi.”

Triệu Tiêu Dạng đi theo Chu Tranh lên máy bay, lần đầu tiên cô ngồi máy bay, cái gì cũng mới lạ. Đánh giá quan sát xung quanh, Chu Tranh kéo Triệu Tiêu Dạng lại, “Đi đâu đấy?”

Triệu Tiêu Dạng sững người, vội vàng lấy vé máy bay ra, Chu Tranh nói, “Sợ độ cao không?”

Triệu Tiêu Dạng mau chóng lắc đầu, Chu Tranh nói, “Ngồi trong.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn chiếc vé trong tay, Chu Tranh đẩy cô vào trong, Vương Hạo ngồi ở phía trước, ngoảnh đầu cười nói, “Anh Tranh, ngồi cùng nhau rồi.”

Tưởng Húc Nhiên ngồi ở vị trí gần lối đi, thắt dây an toàn rồi đeo tai nghe lên.

“Cậu không sao chứ?” Vương Hạo nhìn sắc mặt Tưởng Húc Nhiên không tốt lắm, mở một chai nước đưa cho cậu ấy, “Nếu không thoải mái thì lập tức nói với tớ.”

“Cảm ơn.”

Vương Hạo tiếp tục ngoảnh đầu nói với Chu Tranh, “Anh Tranh, anh đặt xong khách sạn rồi chứ?”

Chu Tranh cũng đeo tai nghe lên, “Ừ.”

“Vậy em và Tưởng Húc Nhiên không đặt nữa, ở chỗ anh luôn.”

Chu Tranh mặt không cảm xúc hừ lạnh, mở nước ra uống một ngụm, đè xuống vị ngọt ngấy của trà sữa, anh không thèm để ý Vương Hạo nữa.

Máy bay cất cánh, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngồi nghiêm chỉnh, căng thẳng nắm lấy tay vịn. Chu Tranh híp mắt, kéo mũ áo lên che kín nửa bên mặt.

Máy bay dần ổn định, Chu Tranh sắp chìm vào giấc ngủ, bỗng nhiên bả vai hơi nặng, Chu Tranh lập tức mở mắt ngoảnh đầu nhìn thấy đầu Triệu Tiêu Dạng. Lông mi của cô hơi cong, dưới chiếc mũi tinh tế là đôi môi anh đào. Chu Tranh nhíu mày đẩy đầu Triệu Tiêu Dạng ra, khoanh tay ngồi ngay ngắn. Vừa nhắm mắt thì đầu của Triệu Tiêu Dạng lại dựa qua.

Trong mơ cô nhíu hàng mày xinh đẹp, khẽ hừ một tiếng, dường như cảm thấy lạnh, cô ôm chặt lấy cơ thể cọ vào Chu Tranh, giống như một chú mèo con mềm mại vô hại.

Tiếp viên đi qua thấp giọng hỏi, “Có cần đóng tấm chắn sáng không?”

Chu Tranh duy trì tư thế ngồi, gật đầu, sau đó thấp giọng nói, “Lấy cho tôi một chiếc chăn, cảm ơn.”

← Chương 22  |  Mục lục  |  Chương 24 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi