Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời Niên Thiếu | Chương 24

Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, bất ngờ nhìn thấy gương mặt khi ngủ của Triệu Tiêu Dạng, đẹp dịu dàng. Mái tóc dài buông xõa che một nửa gương mặt, dưới ánh đèn vàng, vẻ đẹp của cô rung động lòng người.

Cô dựa vào cánh tay Chu Tranh, Chu Tranh ngồi ngay ngắn, mũ áo kéo rất thấp, dường như cũng đang ngủ. Triệu Tiêu Dạng hơi nhúc nhích, chiếc chăn rơi xuống, Chu Tranh mở mắt ngoảnh đầu qua.

Tính tình của Chu Tranh rất tệ, nhưng anh không hề nổi giận như trong dự đoán, chỉ dùng một tay cẩn thận đỡ đầu Triệu Tiêu Dạng, khom người nhặt chăn đắp lại lên người cô, rồi lại đặt tay về vị trí cũ cho Triệu Tiêu Dạng gối đầu.

Giây phút đó Tưởng Húc Nhiên giống như bị sét đánh.

Cậu ấy quen Chu Tranh đã lâu như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên thấy Chu Tranh kiên nhẫn như thế. Chu Tranh ngước đôi mắt buồn ngủ lên, khẽ híp lại, chạm phải ánh mắt của Tưởng Húc Nhiên, “Không ngủ à?”

Giọng Chu Tranh trầm thấp dịu dàng, một đôi mắt đen thuần túy.

Trầm mặc một lúc lâu Tưởng Húc Nhiên mở miệng, “Cuộc thi hôm qua.” Cậu giật khóe môi, “Tớ đánh thật sự rất kém.”

“Cũng không phải chơi chuyên nghiệp, đánh linh tinh thôi.”

Tưởng Húc Nhiên lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, Chu Tranh ngước mắt, Tưởng Húc Nhiên lập tức xoay người rút chai nước uống một ngụm, ngón tay trắng bệch cọ xát trên nắp chai, trên khóe miệng nở nụ cười nhạt, “Cũng đúng.”

“Thuyết phục mẹ cậu thế nào?” Cái lý do quỷ quái mẹ cậu ta đi Paris bỏ cậu ta lại chỉ là để lừa Vương Hạo, Tưởng Húc Nhiên bị tim bẩm sinh, mẹ cậu ta tuyệt đối không cho phép cậu ta đi ra ngoài một mình.

“Gì cơ?”

Chu Tranh đeo tai nghe lên, ngả người về sau, “Ba tiếng rưỡi, ngủ đi.”

Khi Triệu Tiêu Dạng tỉnh dậy vẫn mơ mơ màng màng, cô cọ cọ một chút mới ngước mắt, sau đó nhìn thấy gương mặt sát gần bên cạnh của Chu Tranh. Anh đang ngủ nhưng tư thế ngồi vẫn ngay ngắn, mũ áo kéo rất thấp che đi phần lớn gương mặt. Sống mũi cao thẳng trắng gần như phát sáng, môi mỏng lạnh lùng, đôi mắt trầm lắng bị hàng mi dày rậm che phủ. Triệu Tiêu Dạng mới ý thức được mình đang nằm bò lên người Chu Tranh ngủ, cô lập tức ngồi dậy, trái tim đập thình thịch, sao cô có thể ngủ trên người Chu Tranh chứ? Quá hoang đường.

Trong loa tiếng tiếp viên hàng không nhắc nhở hành khách gấp bàn lại, Triệu Tiêu Dạng chột dạ, Chu Tranh có biết cô dựa vào người anh ngủ không? Có hiểu lầm mình có suy nghĩ bất lương với anh không? Triệu Tiêu Dạng chỉnh sửa đầu tóc, chiếc chăn trên người rơi xuống đất, cô nhặt lên, cầm chăn ngẩn người.

Chăn ở đâu ra đây?

“Dậy rồi?” Triệu Tiêu Dạng xoay ngoắt đầu lại, một chai nước được đưa qua, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng phát sáng dưới ánh đèn, tiếp theo đó là đôi mắt mệt mỏi buồn ngủ của Chu Tranh, “Uống nước không?”

“Cảm ơn.”

Chu Tranh ngáp một cái, hoạt động khớp vai rồi dựa vào ghế ngồi, ngón tay đặt trên mí mắt. Cổ tay của anh tinh tế, đường nét mềm mại kéo dài vào trong tay áo nỉ màu trắng.

“Cậu lấy chăn giúp tôi sao?” Triệu Tiêu Dạng nắm chặt chai nước, mím môi.

“Bị ốm bố mẹ tôi lại làm to chuyện.” Chu Tranh thả tay xuống, hếch khuôn cằm kiêu ngạo, di chuyển ánh mắt.

Triệu Tiêu Dạng mở chai nước uống một ngụm, nước lạnh băng chảy vào dạ dày khiến cô tỉnh táo hơn chút, “Cảm ơn.”

Tiếp viên hàng không đi qua mở tấm chắn sáng, ánh mặt trời chiếu vào, trong khoang máy bay tràn ngập ánh sáng. Triệu Tiêu Dạng dịch đến bên cạnh cửa sổ, nắm chặt chai nước đặt toàn bộ sức chú ý ra bên ngoài. Núi non nhấp nhô trùng điệp hiện ra giữa tầng mây, đất đai rộng lớn liên miên không dứt. Trong loa đang thông báo nhiệt độ hiện tại của Lệ Giang, nhiệt độ cao nhất mười một độ. Triệu Tiêu Dạng lấy chiếc áo khoác trong balo mặc vào, lúc cử động đã chạm vào tay Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng mau chóng thu tay lại, “Xin lỗi.”

Chu Tranh mở nước của mình uống một ngụm, đôi mắt lạnh nhạt nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát, bỗng nhiên cảm thấy rất không thoải mái, anh vươn tay xoa đầu Triệu Tiêu Dạng. Triệu Tiêu Dạng cảm thấy rất kỳ lạ, mái tóc rơi ra, cô ngước mắt nhìn Chu Tranh. Anh thu tay lại ngẩng đầu uống nước, yết hầu tinh tế lăn động, anh đặt chai nước rỗng về chỗ cũ rồi khoanh tay dựa vào ghế, “Đến thì gọi tôi.”

Gọi thì gọi còn xoa đầu làm gì?

Con quái thú nhỏ trong lòng Triệu Tiêu Dạng giục dịch cử động, vừa nãy lòng bàn tay của Chu Tranh ấm nóng, cô có một cảm giác rất kỳ lạ, nói không nên lời, chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, tựa như có một con vật nhảy nhót trong tim, chạy điên cuống, khiến người ta đứng ngồi không yên, cô giơ tay tháo dây buộc tóc xuống.

“Ồ! Em gái Tiêu Dạng!” Vương Hạo ngoảnh đầu liền nhìn thấy mái tóc dài đen như mực của Triệu Tiêu Dạng rơi xuống, sững sờ, trước kia cậu ấy chỉ biết Triệu Tiêu Dạng rất xinh, nhưng buông tóc ra thì đẹp như có tiên khí. Đôi mắt trong trẻo như nước, da trắng như ngọc, “Tóc cậu dài thật.”

Chu Tranh ngước mắt, liếc nhìn Vương Hạo rồi ngoảnh đầu nhìn tóc Triệu Tiêu Dạng. Nháy mắt mặt cô đỏ bừng lên, Vương Hạo nói gì? Triệu Tiêu Dạng vội vàng buộc tóc lên, Vương Hạo nói, “Không phải ở trường mà, cậu có thể buông tóc ra, đẹp cực kỳ, không cần buộc lên.”

Triệu Tiêu Dạng càng thêm xấu hổ, có cảm giác bức bách như hồi cấp hai khi đi qua con ngõ có một đám nam sinh ngồi thành hàng huýt sáo với cô. Cô rất không thích ánh mắt như vậy, nó khiến cô bất an.

Vương Hạo còn muốn nói nhưng bị một túi hạt cứng nhét vào miệng, Vương Hạo cắn chiếc túi nhìn kẻ gây tội Chu Tranh, “Anh Tranh, anh bắt nạt em.”

Tưởng Húc Nhiên hung hăng vò đầu Vương Hạo, làm tóc cậu ta rối mù.

Vương Hạo nhổ túi hạt ra bổ nhào qua vò đầu Tưởng Húc Nhiên, hai người đùa nhau ầm ĩ.

Mười phút sau không nhìn thấy mặt trời nữa mà thay vào đó là mây đen.

Loa phát thanh thông báo Lệ Giang đổ mưa, chênh lệch nhiệt độ khá lớn, đề nghị mặc quần áo dày.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Lệ Giang lúc hai rưỡi, mưa vẫn chưa ngớt, trời đất âm u. Vừa đặt chân xuống máy bay là không khí lạnh ập tới, Vương Hạo gào lên một tiếng, “Đm, lạnh thế!”

Nháy mắt Tưởng Húc Nhiên bị lạnh đến nỗi sắc mặt trắng bệch, cậu ấy mặc áo cộc tay và sơ mi khoác ngoài, tựa như đang khoe body vậy. Đang run cầm cập thì có một chiếc áo khoác đưa tới, Tưởng Húc Nhiên nhìn theo cánh tay đó.

“Các cậu không tra thời tiết còn đến đây làm gì?” Chu Tranh trầm mặt nói, “Mặc vào đi.”

“Cảm ơn.”

Vương Hạo đã dùng tốc độ 100m chạy nước rút xông vào đại sảnh sân bay, bốn phía gió lùa.

Triệu Tiêu Dạng đi theo phía sau Chu Tranh, nhìn quần áo trên người anh, cô chạy nhanh đến sóng vai bên cạnh anh, cởi chiếc áo khoác len đưa cho anh, “Chu Tranh.”

Áo khoác của Triệu Tiêu Dạng rộng rãi, kiểu dáng nam nữ đều có thể mặc.

Chu Tranh bất ngờ với việc Triệu Tiêu Dạng đưa áo khoác, anh ngừng lại, đôi mắt đen nhánh chăm chú đánh giá Triệu Tiêu Dạng. Cô bị nhìn đến nỗi sởn tóc gáy, hành vi này của cô quả thực có chút ngốc nghếch, nắm chặt áo nói, “Coi như tôi chưa nói gì.”

Rồi ôm áo cúi đầu chạy.

Hai tay Chu Tranh đúc túi, hất cằm, ánh mắt lạnh hơn chút, tiếp theo đó là nghiến răng. Rốt cuộc có muốn đưa áo không? Cô chạy cái gì chứ?

Bốn người đi lấy hành lý, vali của Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng ra trước, Chu Tranh mở vali lấy áo khoác ra mặc vào xong xuôi thì vali của Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo mới đến, Tưởng Húc Nhiên lấy chiếc áo khoác xanh da trời mặc vào rồi trả áo cho Chu Tranh.

Vương Hạo giống như một con cún hoang xổng chuồng vậy, đẩy hai cái vali to tướng chạy ra ngoài, “Anh Tranh, đi đâu bắt xe? Khách sạn ở đâu?”

Chu Tranh mở điện thoại nhận tin nhắn, mẹ anh đã gửi thông tin khách sạn qua, gần cổ trấn. Ra khỏi đại sảnh, gió lạnh một lần nữa ập đến.

Chu Tranh kéo mũ lên, cánh tay dài vắt qua cặp sách Triệu Tiêu Dạng, “Bên này.”

Triệu Tiêu Dạng bị đè xiêu vẹo, Chu Tranh ý thức được tay mình nặng, gượng gạo buông ra, lên giọng nói, “Vương Hạo, bên này.”

Vương Hạo lại phi qua giống như một làn gió, quả thật thành cún hoang rồi.

Gọi một chiếc taxi, Chu Tranh và Vương Hạo chuyển vali, Tưởng Húc Nhiên thì nghe điện thoại, trên mặt thể hiện sự thiếu kiên nhẫn, hung hăng đá viên sỏi bên đường, “Không cần, con đi cùng họ.”

Điện thoại của Vương Hạo kêu một tiếng, cậu ấy lấy ra nhìn, tin nhắn của mẹ gửi đến, “Con đi cùng Húc Nhiên hả? Chăm sóc Húc Nhiên nhiều một chút, thằng bé có gì không thoải mái lập tức liên hệ với bố mẹ.”

Vương Hạo đóng cốp xe lại, nói, “Ba người chúng ta ngồi ghế sau, Húc Nhiên ngồi ghế phó lái.”

Chu Tranh tự nhiên và thản nhiên ngồi ở giữa, bên phải anh là Triệu Tiêu Dạng.

Tưởng Húc Nhiên đã cúp máy bước lên xe, ngoảnh đầu cười với ba người họ, “Cảm ơn.”

“Khách sáo, mấy người chúng ta tính toán gì chứ.” Cánh tay dài của Vương Hạo khoác lên vai Chu Tranh, “Đúng không anh Tranh?”

Chu Tranh đánh bay tay Vương Hạo, đưa địa chỉ cho tài xế, “Đến chỗ này.”

Trải qua hơn ba tiếng ngồi máy bay, Triệu Tiêu Dạng cũng không say, cô bò trên cửa sổ nhìn bên ngoài. Ấn tượng sâu sắc nhất của cô với du lịch là năm đó bố nói muốn đưa cô đến thành phố B thăm Trường Thành, sau đó cô đến thành phố B, nhưng là để tham gia tang lễ của bố.

Từ đó hai chữ du lịch không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa.

Quãng đường năm mươi phút, xe đến khách sạn. Triệu Tiêu Dạng giúp đỡ chuyển hành lý, Vương Hạo vừa xách vừa càu nhàu, “Nhân viên khách sạn đâu? Có thể qua giúp cái không? Đây là khách sạn cao cấp sao? Sao thái độ phục vụ kém thế?”

Chu Tranh lấy điện thoại gọi đi, xe của khách sạn mau chóng đi qua, Vương Hạo ngồi bệt trên xe, “Anh Tranh, em muốn ăn cơm.”

Đồ ăn trên máy bay họ chê không ngon nên không ăn, Triệu Tiêu Dạng ngủ mê man nên Chu Tranh từ chối thay cô.

Khách sạn kiểu nghỉ dưỡng, hai tầng. Vào phòng Vương Hạo liền quăng mình lên sofa, đôi chân dài gác lên bàn, “Anh Tranh, anh bảo khách sạn mang đồ ăn đến đi.”

Chu Tranh ném balo xuống, dặn dò phục vụ mở hệ thống sưởi, điện thoại vang lên, anh cầm lên nhìn thấy cuộc gọi của Tiết Cầm, “Mẹ có chuyện gì?”

“Đến rồi à?”

“Vâng, đang ở khách sạn.”

“Vương Hạo và Húc Nhiên cũng đi?”

“Vâng.” Chu Tranh đá chân Vương Hạo, cậu ta thu chân lại, anh ngồi xuống sofa đối diện.

“Vậy vừa tốt, khách sạn mẹ đặt đủ cho bốn đứa ở.” Tiết Cầm nói, “Vốn mẹ còn lo con với Tiêu Dạng sống chung không hợp, có Húc Nhiên thì mẹ yên tâm hơn rồi.”

Đây là mẹ kiểu gì đấy? Chu Tranh hừ lạnh một tiếng, liền nghe thấy giọng nói dịu dàng như bông của Triệu Tiêu Dạng, “Uống nước không? Nước nóng.”

Chu Tranh ngước mắt, Triệu Tiêu Dạng đặt chiếc ly thủy tinh đang còn bốc hơi trước mặt anh, rồi lại chạy đến nhà bếp bưng hai ly khác, có lẽ là cho Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo.

Tâm trạng của Chu Tranh tốt lên, cô gái nhỏ còn biết quan tâm người khác, lấy nước cho anh trước.

“Nếu mấy đứa đi leo núi tuyết thì đừng cho Húc Nhiên đi, bên đó độ cao trên mặt nước biển lớn, sức khỏe thằng bé không chịu nổi đâu.” Tạp âm bên phía Tiết Cầm rất lớn, có lẽ vẫn đang bận, “Con là anh phải chăm sóc bọn trẻ.”

“Biết rồi.” Chu Tranh hơi mất kiên nhẫn.

Đầu kia điện thoại yên lặng khá lâu, Tiết Cầm nói, “Không vui hả?”

Chu Tranh cầm điện thoại đứng dậy đi đến đầu khác của phòng khách, đứng trước cửa sổ sát sàn nhìn hạt mưa ngoài cửa sổ, lất phất rơi trên con đường đá xanh.

“Công việc chỗ mẹ bận rộn, không còn cách nào khác.” Tiết Cầm nói, “Mẹ cũng muốn đi cùng con, xin lỗi con….”

Bên đó có người nói, “Chủ nhiệm Tiết, có tình huống đột xuất.”

“Tiền đã chuyển cho con rồi, tuyệt đối đừng đi mấy nơi nguy hiểm. Không đủ tiêu thì nói với mẹ, mẹ phải đi làm việc rồi.”

Chu Tranh trực tiếp ngắt máy, anh lấy một điếu thuốc từ hộp thuốc trong túi ra cắn lên miệng. Ngọn lửa màu xanh từ bật lửa đốt cháy điếu thuốc, Chu Tranh mở cửa thủy tinh ra, gió lạnh len vào thổi hồng đầu thuốc.

Cửa bị đóng lại ngăn gió ở bên ngoài, Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng. Đôi mắt to trong veo của cô lướt qua, nhìn Chu Tranh giây lát, giơ tay ra, trong lòng bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo là một viên kẹo hoa quả bọc trong giấy màu tím, “Ăn kẹo không?” Cô mím môi, giọng mềm mại nói rất khẽ, “Hút thuốc không tốt lắm.”

Chu Tranh cắn đầu thuốc, một tay đúc túi dựa vào cửa thủy tinh, giọng nói trầm ấm, “Còn chưa lấy cậu mà, đã bắt đầu quản lý người khác rồi? Hửm?”

← Chương 23  |  Mục lục  |  Chương 25 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi