Bởi vì hút thuốc nên giọng Chu Tranh hơi trầm, khàn khàn nghe không hề đứng đắn.
Trong đầu Triệu Tiêu Dạng ong ong rồi hoàn toàn trống rỗng, tiếp theo đó cô ném kẹo lên người Chu Tranh rồi xoay người rời đi. Cô tức giận đến nỗi mất đi lý trí, đi đến phòng khách nhìn thấy hai người ở đó, Triệu Tiêu Dạng lại cố gắng kiềm ném nước mắt.
Chu Tranh bất mãn với hôn ước thì bắt nạt cô, vậy còn cô thì sao? Ngay cả hôn ước là gì cũng không biết. Vô duyên vô cớ bị đeo cái mác vợ chưa cưới, Chu Tranh dựa vào đâu mà nói như vậy?
“Em gái Tiêu Dạng?” Vương Hạo nhìn thấy cô đỏ mắt quay lại, lập tức đứng dậy, “Sao vậy?”
Triệu Tiêu Dạng hít sâu một hơi, “Không sao.” Cô xoay người chạy rầm rầm lên lầu.
Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn Tưởng Húc Nhiên đang ngồi trên sofa, thấp giọng buôn chuyện, “Cãi nhau với Chu Tranh à?”
Tưởng Húc Nhiên đang chơi game, ngước mắt nhìn chằm chằm Vương Hạo một lát, Vương Hạo bị nhìn đến nỗi chột dạ, “Sao thế?”
Tưởng Húc Nhiên lại cụp mắt, một chiêu giết chết đối phương, ngón tay thon dài trắng bệch cầm điện thoại điều khiển nhân vật, “Anh Tranh bị người nhà cho leo cây nên tâm trạng không tốt, gặp ai là nạt người đó, cậu đừng quan tâm.”
Vương Hạo miễn cưỡng nhồi nhét trên chiếc sofa đơn, “Hay là cậu đi dỗ Triệu Tiêu Dạng đi? Con gái phải dỗ dành, anh Tranh quá thô bạo.”
Tay Tưởng Húc Nhiên khẽ run suýt chút nữa ném điện thoại đi, cố gắng ổn định tâm trạng, làm như không có chuyện gì nói, “Thích hợp không?”
“Có gì không thích hợp?” Vương Hạo lấy điện thoại ra, mở trò chơi, “Quan hệ giữa cậu và Triệu Tiêu Dạng rất tốt, chắc các cậu có thể nói chuyện với nhau đấy, cô ấy căn bản không quan tâm đến tớ.”
Hóa ra Vương Hạo chẳng biết Tưởng Húc Nhiên không hề tập trung chơi game, “Tớ chơi nốt ván này đã.”
Nghe thấy tiếng bước chân, Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, Chu Tranh đi qua ném menu của khách sạn cho Vương Hạo, cậu ấy luống cuống bắt lấy, “Làm gì?”
“Gọi điện bảo khách sạn mang đồ ăn đến.” Chu Tranh uống một ngụm nước để làm dịu mùi thuốc, anh xách vali của Triệu Tiêu Dạng lên lầu.
Vương Hạo gác chân lên bàn lật menu, nghiêng đầu nói với Tưởng Húc Nhiên, “Cậu không cần đi nữa rồi, anh Tranh đi dỗ rồi.”
Tưởng Húc Nhiên nhìn chằm chằm Vương Hạo, ánh mắt nguy hiểm, Vương Hạo đứng dậy đi sang sofa trước mặt, “Húc Nhiên, cậu rất có tiềm năng biến thái.”
Tưởng Húc Nhiên lấy điện thoại tra nhà hàng ở gần đó, “Ăn lẩu đi, tớ mời.”
Vương Hạo ném menu nhào qua chen chúc với Tưởng Húc Nhiên, rất hưng phấn, “Có giao à? Có Haidilao* không?”
*Haidilao là một chuỗi nhà hàng lẩu nổi tiếng ở Trung Quốc và thế giới, cũng đã có mặt tại Việt Nam. “Hai” ở đây là biển.
“Có Hedilao*.” Tưởng Húc Nhiên đá cậu ấy một cái, “Uống rượu không?”
*“He” ở đây là sông.
“Đậu má! Cậu dám uống á?”
Tưởng Húc Nhiên nhìn chiếc bật lửa và hộp thuốc trên bàn, trong nhóm họ chỉ có Chu Tranh hút thuốc, “Có gì không dám?”
—
Tầng hai, Chu Tranh mang hành lý của Triệu Tiêu Dạng đến phòng ngủ nhỏ, không nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng. Phòng ngủ lớn cũng không có Triệu Tiêu Dạng, Chu Tranh đẩy cánh cửa ở cuối hành lang ra thì nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đang bò trên lan can.
Cô giơ bàn tay thon nhỏ hứng mưa. Chiếc áo len khoác ngoài rộng thùng thình càng làm cô trở nên nhỏ bé, dưới ánh sáng ngón tay trắng gần như trong suốt. Mái tóc đen dài buông phía sau lưng, sườn mặt thanh tú xinh đẹp.
Chu Tranh đi qua, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngoảnh đầu, đôi mắt đỏ hồng.
“Khóc hả?” Chu Tranh đè giọng nói xuống rất thấp.
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, bàn tay nắm chặt lan can suy nghĩ xem nên đi từ bên nào.
Bỗng nhiên Chu Tranh khom lưng nghiêng người qua,Triệu Tiêu Dạng mở to mắt, “Cậu…”
“Tôi cái gì?” Cánh tay thon dài của Chu Tranh vươn qua chống lên lan can phía sau Triệu Tiêu Dạng, hàng mi dày rậm của anh gần kề, khẽ cụp, đôi mắt đen thuần khiết nhìn thẳng Triệu Tiêu Dạng.
Triệu Tiêu Dạng lập tức ngoảnh mặt đi. Chu Tranh lại đứng thẳng dậy, lấy một viên kẹo ở trong túi ra bóc ném vào miệng nhai. Đôi mắt phóng khoáng sắc lẹm, phồng má khẽ nói, “Cậu chê tôi?”
Hơi thở của anh mang theo vị ngọt của hương bạc hà, Triệu Tiêu Dạng cảm thấy không khí bí bách, có chút khó chịu.
“Không phải.”
“Khóc hả?”
“Không phải.”
Chu Tranh xoay người dựa vào lan can bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, thái độ lười biếng, ánh mắt sâu xa, ngữ khí trầm trầm, “Nói dối.”
Không khí đột ngột trở nên loãng hơn, Triệu Tiêu Dạng thẳng người muốn đi. Chu Tranh liền nắm cổ tay Triệu Tiêu Dạng, chớp mắt hai người dừng động tác, Chu Tranh hoàn hồn trước, anh buông tay Triệu Tiêu Dạng, xoay mặt đi cắn mạnh viên kẹo, “Không cho phép khóc nữa.”
Cậu không thích hút thuốc thì sau này không hút nữa, có to tát gì đâu?
Nơi bị Chu Tranh nắm vào nóng bừng, Triệu Tiêu Dạng xoa cổ tay, trái tim nặng nề. Phía sau Chu Tranh là màn mưa mịt mờ, hòn non bộ trong khu vườn nhỏ kiểu kiến trúc cổ phong tựa như đang phát sáng trong màn mưa. Ngũ quan tinh tế của Chu Tranh ngược sáng, làn da trắng sáng vô cùng thu hút ánh nhìn.
Gió rét thổi qua lạnh cắt da cắt thịt, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay hơi đau.
“Tôi khóc cũng không liên quan đến cậu.”
Chu Tranh nhìn chằm chằm gương mặt Triệu Tiêu Dạng, làn da của cô trơn láng, mềm mềm, đôi mắt to tròn đẹp lóa mắt, khiến người ta không rời được ánh nhìn. Cô đối xử với người khác đều rất tốt, chỉ hung dữ với một mình anh. Đôi môi mỏng của Chu Tranh khẽ động, từ ngữ đơn giản ý đồ sâu sắc, “Xấu mù.”
Cậu thì đẹp! Cả thế giới đều xấu, chỉ có Chu đại thiếu gia đẹp nhất!
Triệu Tiêu Dạng giận dữ, lửa nóng xông thẳng lên đầu, cô xoay người đi.
Chu Tranh: “Này?”
Triệu Tiêu Dạng hùng hổ giật cánh cửa hành lang, đáp lại anh bằng tiếng vang cực lớn.
Chu Tranh: “…. ….”
Lẩu nhanh chóng được ship đến, Vương Hạo ném áo khoác, xắn tay áo rồi rơi vào trạng thái đứng yên.
“Làm gì thế? Chủ nhật?” Tưởng Húc Nhiên mở lon Sprite, Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn cậu ấy, “Cậu biết mở lửa không?”
Tưởng Húc Nhiên nhìn cái bếp rồi cũng rơi vào chuỗi trầm tư dài dặc, Vương Hạo gào lên, “Anh Tranh! Mau qua đây.”
Chu Tranh từ trên lầu đi xuống, anh vừa mới tắm xong, mặc áo sơ mi trắng và quần dài đen, tay áo sơ mi xắn lên tận khuỷu, lộ ra cổ tay trắng trẻo.
Sải đôi chân dài qua ngồi xuống, dáng vẻ ung dung, anh lật nhìn một phút đồng hồ rồi lên tiếng, “Có sách hướng dẫn không?”
“Em đi tìm.” Vương Hạo đứng bật dậy như khỉ đi tìm hộp.
Triệu Tiêu Dạng xoa đầu mày, cô cầm chiếc bếp ra nhét bình ga mini vào, sau đó đặt nồi lên và mở lửa. Ngọn lửa màu xanh bùng lên, ba người kia: “… …”
Triệu Tiêu Dạng mở túi đồ ăn bày lên bàn, chia nước chấm cho những người khác, Vương Hạo cười gượng, “Dùng như vậy à.”
Chu Tranh bật lon bia uống một ngụm, “Tôi biết, vừa nãy tôi định giả vờ như vậy.”
Chu thiếu gia đừng ra vẻ nữa, cậu biết cái gì!
Vương Hạo cầm bia lên hưng phấn nói, “Chúc mừng chúng ta lần đầu tiên uống bia.”
“Húc Nhiên, Tiêu Dạng, hai cậu đừng uống coca nữa, thử bia đi.”
Ngoại trừ Chu Tranh, ba người khác đều là lần đầu tiên chạm vào chất cồn. Họ tự cho rằng như vậy là trưởng thành, muốn tiếp xúc với thế giới của người lớn, Triệu Tiêu Dạng bị nhét cho một lon bia. Cô nhìn Chu Tranh uống, rồi mím môi chạm lon với Vương Hạo.
Cô dè dặt uống một ngụm, lập tức phun ra, xoay người nôn vào thùng rác.
Không nói ra được vị gì, Triệu Tiêu Dạng đẩy bia đi.
Vương Hạo đập bàn cười điên cuồng, Tưởng Húc Nhiên nhấp bia, cau mày nuốt xuống.
Vương Hạo ra vẻ lão luyện, uống một ngụm lớn rồi cố gắng nuốt, “Đã.”
Triệu Tiêu Dạng liếm vị bia còn xót lại nơi khóe miệng, có chút đắng. Không ngon cũng không đã, nhưng lại âm thầm có cảm giác kích thích của việc phá bỏ xiềng xích.
Chu Tranh thay lon bia trước mặt Triệu Tiêu Dạng thành nước chanh.
Một nồi lẩu ăn đến năm giờ chiều, trời đã mờ tối, mưa đã ngừng. Vương Hạo uống một lon bia, chất cồn bốc lên, vô cùng hưng phấn, “Anh Tranh, người ta nói đây là nơi gặp gỡ tươi đẹp, chúng ta đi bar đi?”
Tưởng Húc Nhiên đập vào đầu Vương Hạo, đứng dậy mặt đỏ tía tai, “Một mình cậu đi đi.”
Chu Tranh đứng dậy, xách Triệu Tiêu Dạng rời đi.
“Đậu, các cậu giả vờ đứng đắn cái gì? Các cậu đòi tớ phim…” Vương Hạo còn muốn nói, nhưng Chu Tranh đã thả Triệu Tiêu Dạng ra quay lại bịt miệng Vương Hạo, thẳng thừng xách cậu ta dậy, “Cậu muốn chết hả?”
“Phim gì?” Triệu Tiêu Dạng mờ mịt, phản ứng của Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên mạnh như vậy làm gì?
Chu Tranh trực tiếp kéo Vương Hạo đi, cả căn nhà đều là tiếng kêu gào của Vương Hạo. Chu Tranh ném Vương Hạo vào phòng ngủ, xoay cổ tay, âm u nói, “Cậu chết chắc rồi.”
“Em vừa kiếm được hàng mới rồi, anh mà đánh em thì sau này không có nữa đâu!”
Chu Tranh giơ tay lên đánh.
Triệu Tiêu Dạng dọn dẹp bát đũa, cuối cùng cũng vỡ lẽ, chắc là thứ không tốt. Cô đỏ mặt cúi đầu nhặt đũa bắt vào túi, Tưởng Húc Nhiên mở lon coca đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Không cần dọn, lát nữa khách sạn sẽ cho người đến dọn.”
“Ồ.” Triệu Tiêu Dạng nhận lấy coca, “Cảm ơn.”
Đến tối Vương Hạo nhất quyết muốn đi phố cổ, bảy giờ, bốn người lại thay quần áo dày cộp nặng nề. Lúc Chu Tranh đi ra lấy thẻ phòng bỗng nhiên nhìn thấy một hộp kẹo bạc hà vỏ màu tím đang đặt trong góc.
Đậu!
Triệu Tiêu Dạng lấy thứ kẹo rẻ tiền như thể để dỗ mình? Cô ấy cũng không phải cố ý để dành kẹo cho mình! Triệu Tiêu Dạng quá đáng thật.
“A Tranh.” Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, “Đi thôi.”
Chu Tranh bẻ ngón tay, khớp xương kêu răng rắc, anh rút thẻ phòng xoay người bước nhanh ra ngoài.
Ra ngoài cửa, Chu Tranh kéo ghế lái phụ ngồi vào trong. Hàng sau ba người ngồi, Tưởng Húc Nhiên nói, “Triệu Tiêu Dạng, cậu ngồi trong cùng đi.”
Triệu Tiêu Dạng ngồi vào lập tức dán chặt cửa sổ, Tưởng Húc Nhiên ngồi giữa, Vương Hạo ở bên tay phải Tưởng Húc Nhiên.
Dọc đường chỉ có Vương Hạo nói chuyện, cậu ta sung sướng như một con khỉ, nhảy lên nhảy xuống, tám nhiệt tình với tài xế.
Triệu Tiêu Dạng nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố này nồng đậm hương vị cổ xưa, vừa vào đêm phần lớn địa điểm đã chìm vào tĩnh lặng. Giống hệt như quê nhà, bố mẹ không còn nữa, ngôi nhà đó Triệu Tiêu Dạng cũng sẽ không quay trở lại.
“Nghe nhạc không?” Giọng nói dịu dàng truyền đến, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn vào đôi mắt anh đào đẹp đẽ của Tưởng Húc Nhiên. Cô lắc đầu, Tưởng Húc Nhiên tháo một bên tai nghe đưa cho cô, “Bài hát của Hứa Nguy (Xu Wei).”
Chảng thiếu niên dịu dàng như ánh mặt trời tháng ba. Triệu Tiêu Dạng lắc đầu không nhận tai nghe, điện thoại kêu một tiếng, cô cầm lên nhìn thấy tin nhắn của Chu Tranh, “Tránh xa Tưởng Húc Nhiên một chút.”
Mấy chữ lạnh lùng, Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng lấy tay che điện thoại, sợ Tưởng Húc Nhiên nhìn thấy. Cô cảm thấy nhục nhã, cô giống như là đồ vật riêng của Chu Tranh, phải nghe lời Chu Tranh, cô không có quyền kết bạn.
Vương Hạo hưng phấn nói, “Nhìn thấy chưa? Thành cổ Lệ Giang.”
Dưới màn đêm thành cổ tràn đầy cảm giác thời gian, xe dừng lại bên đường, tài xế nói, “Từ đây đi vào là cửa chính, bên trong có rất nhiều quán bar, chú ý an toàn.”
“Cảm ơn chú.”
Triệu Tiêu Dạng xuống xe, trong không khí se lạnh cô khẽ ngẩng đầu. Trời đã quang đãng hơn, gió thổi tan mây đen, trả lại bầu trời đầy sao. Nơi thành phố cao nguyên, ánh sao sáng đến kinh người. Chiếc bánh xe nước phía xa xa phát ra tiếng ồn ào, Vương Hạo đưa máy ánh cho Tưởng Húc Nhiên, “Tớ phải đi chụp ảnh.”
Tưởng Húc Nhiên nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô đứng bơ vơ nơi đầu đường, cậu vừa định từ chối thì Chu Tranh đi về phía Triệu Tiêu Dạng, Tưởng Húc Nhiên thu ánh nhìn lại, “Chụp ở đâu?”
“Cậu muốn chụp ảnh không?” Chu Tranh hỏi.
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, cô đúc tay vào túi, Chu Tranh đi bên cạnh cô. Chu Tranh rất cao, chiếc bóng của hai người chồng lên nhau, anh nhìn chiếc bánh xe nước cực lớn của thành cổ. Tạm thời tha thứ cho hành vi dùng kẹo rẻ tiền để dỗ mình của Triệu Tiêu Dạng, anh định giơ tay xoa đầu cô nhưng trượt.
Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại ngẩng đầu nhìn Chu Tranh. Mũi cô hơi đỏ, cô gái nhỏ ngẩng khuôn cằm nhỏ dưới màn đêm, đôi mắt to phát sáng, vẻ đẹp đó là độc nhất vô nhị, “Chu Tranh.”
Chu Tranh nhíu mày, gương mặt Triệu Tiêu Dạng rất nghiêm túc.
“Cậu rất ghét tôi sao?”

Chia sẻ cùng tôi