“Anh Tranh, chụp ảnh không?” Vương Hạo gọi, “Mau qua đây.”
“Không chụp.” Chu Tranh khí thế dọa người đi về phía Triệu Tiêu Dạng. Triệu Tiêu Dạng lùi hai bước, cảm thấy vẫn không ổn liền xoay người chạy. Cổ tay bị túm lấy, Triệu Tiêu Dạng lập tức ngoảnh đầu. Chu Tranh túm cổ tay Triệu Tiêu Dạng, lòng bàn tay anh ấm nóng, nắm rất chặt, Triệu Tiêu Dạng đã cảm nhận được sự đau đớn. Mắt cô nhanh chóng đỏ hồng lên, nghiến răng, “Làm gì thế?”
Chu Tranh nghiêng người chắn hết mọi người ở phía sau, anh cúi người đôi môi hơi lạnh đặt lên trán Triệu Tiêu Dạng. Họ đồng thời ngơ ngẩn, mười sáu tuổi, vẫn mơ màng với tình cảm, chưa hề biết gì cả. Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy cả thế giới đều là hơi thở ấm nóng của Chu Tranh, điên cuồng bức bách.
Triệu Tiêu Dạng sững sờ nhìn Chu Tranh, ngón tay thon dài của anh đặt lên đầu cô. Sau đó anh lại lướt tay xuống, dưới lòng bàn tay là lông mi dày rậm của Triệu Tiêu Dạng, lông mi cọ vào lòng bàn tay, ngưa ngứa.
Chu Tranh nghe thấy tiếng tim mình đập, rất không bình thường.
Anh vội vàng buông Triệu Tiêu Dạng ra mím môi, đúc tay vào túi quần, rời ánh mắt đi. Rồi lại hung hăng đá viên sỏi dưới đất, “Tôi không ghét cậu, giữa chúng ta có hôn ước, bố tôi đã đồng ý với mẹ cậu. Tôi sẽ tuân thủ, cậu cũng phải tuân thủ.”
Triệu Tiêu Dạng vẫn nhìn chằm chằm anh, viền mắt đỏ ửng, Chu Tranh thật sự hôn cô sao? Cô rất sợ, cũng rất mơ hồ.
“Nhớ kỹ, cậu là của tôi, cậu chỉ có thể thân thiết với tôi, sau này cậu cũng phải kết hôn với tôi.”
Chu Tranh sải đôi chân dài rời đi, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt quai cặp hít thở dồn dập, cô không thuộc về bất cứ ai cả, cô là Triệu Tiêu Dạng, cô thuộc về bản thân mình.
Chu Tranh đi đến dưới bánh xe nước, lần sờ thuốc lá trong túi nhưng lại phát hiện mình vứt hộp thuốc đi rồi. Anh lại đá viên sỏi, có chút thiếu kiên nhẫn, ngoảnh đầu muốn gọi Triệu Tiêu Dạng. Bỗng nhiên không nhìn thấy cô, trái tim của anh nhảy thót lên, bước nhanh quay lại.
“Anh Tranh?”
Chu Tranh xoay đầu nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên, anh túm lấy bả vai cậu ấy, “Triệu Tiêu Dạng đâu?”
“Đang chụp ảnh.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Cùng Vương Hạo kìa.”
Chu Tranh: “… …”
“Cậu ở bên đấy làm gì? Không chụp ảnh à?”
Chu Tranh:”… …”
Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn qua đó, Vương Hạo kéo Triệu Tiêu Dạng xuống dưới bánh xe nước, cưỡng chế chụp ảnh. Chu Tranh híp mắt, ánh mắt trở nên thâm trầm, Vương Hạo gọi, “Anh Tranh, chúng ta chụp ảnh chung đi!”
“Không chụp.”
Vương Hạo cũng không khuyên nữa, kéo Triệu Tiêu Dạng và Tưởng Húc Nhiên rồi đưa máy ảnh cho người đi đường, Triệu Tiêu Dạng đứng bên cạnh Vương Hạo, sao lại gai mắt thế?
Chụp liên tiếp ba tấm, Chu Tranh lạnh lùng đi qua đứng bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, Vương Hạo cười xấu xa, “Ô ô ô, không phải anh không chụp à?”
“Im miệng.”
Triệu Tiêu Dạng cảm nhận được hơi thở của Chu Tranh liền cứng đờ cả người, lập tức tránh xa Chu Tranh chạy đến bên cạnh Tưởng Húc Nhiên.
Vương Hạo nói: “Chụp nhé.”
Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, gương mặt nhỏ của cô căng thẳng, túm chặt quai cặp.
Người qua đường nói, “Cười một chút, nhìn ống kính nào.”
Một tiếng tách vang lên, đèn flash lóe lên Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt, Chu Tranh xoay đầu nhìn cô.
“Cảm ơn ạ.” Vương Hạo cầm lấy máy ảnh lật xem, phì cười thành tiếng, “Tấm này vui thật, về để in ra.”
Tưởng Húc Nhiên xúm lại xem, Vương Hạo che điện thoại, “Không cho xem, cậu đến quán bar mời tớ uống rượu thì tớ cho xem.”
Chưa đủ mười tám tuổi không được phép vào quán bar.
Bốn người đứng ở cửa quán, trầm mặc một lát, Chu Tranh xoay người đi, “Về.”
Vương Hạo không cam tâm, nhất định phải đi mua rượu. Thời tiết rất lạnh, không ai muốn đi cùng cậu ấy, Triệu Tiêu Dạng vừa di chuyển, Chu Tranh mở miệng, giọng lạnh lùng, “Triệu Tiêu Dạng, cậu đi cùng tôi.”
Triệu Tiêu Dạng cau mày ngoảnh đầu nhìn anh, tính tình Chu Tranh rất xấu, anh đã nói đến mức này rồi, rốt cuộc Triệu Tiêu Dạng muốn thế nào? Không biết Triệu Tiêu Dạng đang khó chịu điều gì.
“Vậy tớ cùng Húc Nhiên đi.” Vương Hạo bá cổ Tưởng Húc Nhiên, dẫn nhau đi. Con ngõ yên tĩnh chỉ còn lại Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh, một tay Chu Tranh đúc túi ngẩng đầu nhìn bầu trời tối tăm một cái, rồi lại nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, “Triệu Tiêu Dạng.”
“Vừa nãy cậu hôn tôi?”
“Đúng.” Khuôn cằm lạnh lùng của Chu Tranh hơi hất lên.
Triệu Tiêu Dạng cắn môi dưới, “Vì sao?”
“Cái gì vì sao? Hôn thì hôn thôi, không thì cậu hôn lại đi.” Từ cổ Chu Tranh bắt đầu nóng, người con gái này làm sao vậy?
Sau đó con ngõ đột nhiên vang lên tiếng nhạc.
Chờ đợi cái ôm của em, tiểu bảo bối của anh
Muốn nắm tay em biết bao… …
Chu Tranh nhìn thấy đôi mắt to trong suốt của Triệu Tiêu Dạng, tâm trạng phiền muộn cực kỳ, ngoảnh đầu hét lên, “Có thể đổi bài khác không?”
Chủ cửa hàng là một người đàn ông tóc dài, lườm anh một cái rồi đổi thành Chia tay vui vẻ.
Má!
“Bây giờ tôi không muốn nói chuyện với cậu, tôi đi tìm bọn Vương Hạo đây.” Triệu Tiêu Dạng xoay người chạy đi.
Triệu Tiêu Dạng mơ hồ với tất cả mọi thứ, cô đi một lát rồi ngồi xuống ven đường. giơ tay che mặt thì nước mắt trào ra, cô bị con rồng ngang ngược phun lửa kia hôn rồi.
Một người ngồi xuống bên cạnh, Triệu Tiêu Dạng lập tức buông tay đứng dậy, giọng nói trầm vui vẻ vang lên, “Triệu Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu liền nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy đưa một ly trà sữa nóng cho cô, “Cho cậu này.”
Triệu Tiêu Dạng lau mắt một cái, “Cảm ơn.”
Tưởng Húc Nhiên cũng ngồi xuống, quan sát Triệu Tiêu Dạng, “Cậu thích nơi này không?”
Triệu Tiêu Dạng cầm ly trà sữa, mặt sắp vùi cả vào tay áo, “Cũng tạm.”
“Tớ rất hướng về.” Tưởng Húc Nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, “Nơi này thật đẹp, vốn tớ cho rằng đời này sẽ không đến được đây.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, gương mặt Tưởng Húc Nhiên trắng bệch có chút ốm yếu, cậu ấy bị tim bẩm sinh, Chu Tranh đã từng nói qua.
Trà sữa ấm nóng, tâm trạng của Triệu Tiêu Dạng cũng dần bình tĩnh hơn. Cô và Chu Tranh có hôn ước, cô được nhà họ Chu nhận nuôi, Chu Tranh hôn cô không cần lý do.
Thành cổ quy ẩn dưới màn đêm, tất cả đều yên tĩnh, trầm mặc một lúc lâu, Triệu Tiêu Dạng nhướn khóe môi, “Nơi này rất giống quê tớ.”
“Thật hâm mộ cậu, sinh ra đã biết nhiều hơn bọn tớ. Tưởng Húc Nhiên là vẻ dẹp dịu dàng, giọng nói cũng ôn hòa, “Cuộc đời tớ là bệnh viện nhà trường học, nơi nào cũng đều giới hạn, giống như cuộc sống trong lồng giam vậy.”
“Họ quan tâm cậu.” Triệu Tiêu Dạng nhướn khóe môi, cô rất thích nói chuyện với Tưởng Húc Nhiên, không có công kích, không có phân chia tầng lớp, không ai xem thường ai, là bạn.
“Quan tâm cái gì? Tớ chính là con mèo cưng.” Lời nói này của Tưởng Húc Nhiên có hơi chua chát.
Triệu Tiêu Dạng nhìn cậu ấy một lát, nói, “Nếu nói như vậy tớ chính là mèo hoang, ngay cả lồng cũng không có.”
“Sao hai người lại ở đây? Anh Tranh đâu?” Vương Hạo nói như bom nổ, hai người đồng thời hoàn hồn, Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, “Cậu ấy vẫn ở ngõ đó.”
Tưởng Húc Nhiên cũng đứng dậy, “Đi tìm cậu ấy đi.”
Rẽ một lần đã đến ngõ của Chu Tranh, liền nghe thấy tiếng trống. Xung quanh người vây đầy, giọng thiếu niên hơi trầm phát ra từ loa, đang hát Hướng vãng, cao hơn nguyên phối, đến nốt cao có hơi yếu.
“Vđ! Anh Tranh!” Vương Hạo lên tiếng trước, Triệu Tiêu Dạng sững người, giẫm lên bậc thềm nhìn thấy chàng thiếu niên ngồi ở cửa tiệm trống. Anh mặc áo kiểu sơ mi mỏng manh rộng rãi, lộ ra xương quai xanh trắng mà tinh tế. Là trống Ấn độ, âm điệu đơn giản nhưng dưới tay anh lại vang lên âm thanh khiến người ta rung động, đường nét cổ tay rõ ràng trắng nõn. Ngũ quan tinh tế đẹp lạnh lùng, môi mỏng mím chặt, lúc ngước mắt lên mang theo sát khí, dứt khoát thay đổi một bài hát dịu dàng thành sát khí ngùn ngụt.
Hát đến cuối cùng, tiểu thiếu gia mất kiên nhẫn, vung tay. Ba chiếc trống phát ra tiếng vừa dồn dập vừa hung dữ giữa tay anh, là một điệu hoàn toàn xa lạ, chủ cửa hàng ngậm thuốc vỗ vai Chu Tranh, “Đừng lấy trống của tôi để phát tiết, có mua không?”
Nháy mắt tất cả âm thanh đều tắt ngấm, Chu Tranh đứng dậy nhấc đôi chân dài lướt qua trống, cầm áo khoác của mình lên mặc vào. “Không mua.” Chu Tranh vừa mở miệng tiên khí đó đều biến mất, trở lại là một tên nhóc, “Chất lượng âm không tốt.”
“Cậu thật biết nói chuyện ha.” Chủ cửa hàng cũng không túc giận, ngậm thuốc ngẩng đầu, “Bạn cậu đến rồi kìa.”
Chu Tranh đột nhiên ngước mắt nhìn qua, đôi mắt đen lạnh lùng xuyên qua khoảng cách chạm vào Triệu Tiêu Dạng, Triệu Tiêu Dạng ôm ly trà sữa nhảy xuống bậc thềm. Nhớ đến nụ hôn vừa nãy, nhẹ như lông vũ bay liệng rơi xuống nước, tạo thành sóng nước, nhưng lại yên lặng không tiếng động. Giây phút đó cô nhìn thấy mắt Chu Tranh, đen nhánh thuần túy.
“Anh Tranh siêu thật.” Vương Hạo cười hi hi nói, “Một đoạn dài như vậy, gõ không đúng nhịp nào.”
Chu Tranh: “… …”
Ánh mắt Chu Tranh lướt qua Triệu Tiêu Dạng, xoay người đi thẳng.
Đi về rất nhanh, không còn mong chờ và hứng phấn như lúc đến, mọi người rất yên tĩnh, về đến khách sạn Triệu Tiêu Dạng trở về phòng, không quan tâm đến ai cả.
Vương Hạo nói, “Uống rượu đi, tớ tìm bộ phim.”
Chu Tranh cởi áo khoác vứt lên sofa, sải chân lên lầu, “Ngủ, sáng mai dậy sớm đi hồ Nugu.”
Lên tầng hai anh nhìn thấy cửa phòng Triệu Tiêu Dạng đóng chặt, muốn đi vào chất vấn cô, nhưng cuối cùng vẫn không vào, đứng một lát rồi xoay người về phòng. Tắm rửa xong nằm lên giường, Tưởng Húc Nhiên vào cửa liền lấy thuốc trong vali ra, rót một cốc nước ngửa đầu nuốt xuống.
Vương Hạo thần bí vào phòng đóng cửa lại, lấy laptop trong vali ra, “Trước khi đến tớ tải một phim….”
Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên mỗi người một cái gối đầu, ném vào Vương Hạo.
***
Kế hoạch ban đầu là sáng ngày hôm sau đi hồ Nugu, tám giờ sáng Chu Tranh nhận được điện thoại. Mưa liên tiếp, đường từ Lệ Giang đến hồ Nugu sạt lở. Trừ khi ngồi máy bay đến sân bay Ninglang sau đó lại đi tiếp đến hồ Nugu, nhưng có lẽ tuần lễ vàng sẽ không đặt được vé máy bay.
Triệu Tiêu Dạng đến nhà ăn của khách sạn ăn sáng, rồi tiện thể mang về cho những người khác. Vào cửa liền nhìn thấy ba người kia chơi game ở phòng khách, Triệu Tiêu Dạng đặt bữa sáng xuống, nói, “Mấy giờ đi?”
“Không đi hồ Nugu nữa, sạt lở không đi được.” Vương Hạo di chuyển sai nên chết, vỗ đùi, “Anh Tranh! Mau cứu!”
Một giây sau Chu Tranh cũng đi nhầm ngỏm luôn, đường giữa sai đồng thời.
Vương Hạo: “… …”
Chu Tranh đặt điện thoại xuống đứng dậy, nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, “Mang bữa sáng về rồi à?”
“Ừ.” Triệu Tiêu Dạng rời ánh mắt đi,”Vậy hôm nay có ra ngoài không? Nếu không ra thì tớ đi làm bài tập đây.”
“Cậu ăn rồi?”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu, Chu Tranh đi đến nhà ăn kéo ghế ngồi xuống, “Muốn đi cưỡi ngựa không?”
Triệu Tiêu Dạng không hứng thú với việc cưỡi ngựa, nhưng đối điện với Chu Tranh có chút khó khăn, luôn ngoài ý muốn nhớ đến nụ hôn nhẹ nhàng như lông vũ đó. Cô nói, “Các cậu quyết định đi, tôi không có ý kiến gì.”
“Tớ muốn đi leo núi tuyết.” Vương Hạo giơ tay, nói, “Chiều đi, thế nào?”
“Không đủ thời gian.” Chu Tranh nhìn Vương Hạo một cái, nói, “Trong kế hoạch không có núi tuyết, Húc Nhiên không thể đi.”
“Tớ không sao.” Tưởng Húc Nhiên ngẩng đầu, đặt điện thoại xuống, cười nói, “Tớ không phải sắp chết, leo núi tuyết thôi mà.”
“Không được.” Chu Tranh nói, “Đừng chơi nữa, ăn cơm đi.”
Triệu Tiêu Dạng đúc tay vào túi, bên ngoài hơi lạnh, cả đường xách đồ ăn sáng quay về nên tay hơi lạnh, “Tớ lên làm bài tập đây.”
“Đợi chút.” Chu Tranh gọi cô lại, bước nhanh ra phòng khách, bạo lực rút con gấu làm ấm tay dưới tay Vương Hạo dúi cho Triệu Tiêu Dạng, “Cậu đi đi.”
Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên mở to mắt, nhanh chóng nhìn về phía hai người kia.
Vương Hạo há miệng, Chu Tranh lạnh mắt liếc qua, mặt uy hiếp. Kháng nghị của Vương Hạo lại bị nuốt xuống, cười nhạt, “Em gái Tiêu Dạng, gấu làm ấm tay chuẩn bị cho cậu đó.”
“Cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng ôm gấu sưởi tay bước nhanh lên lầu.
Vương Hạo nhìn hai người treo máy trong đội, gọi trời không thấu, bị địch chiếm mất căn cứ.
Vương Hạo trượt xuống sofa, “Hồng nhan loạn quốc!”
“Lượn!”
Tưởng Húc Nhiên chậm rãi ăn bữa sáng, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi trên làn da trắng nhợt của cậu ấy, cậu ấy ngước mắt nhìn Chu Tranh, “Đến Lệ Giang không đi núi tuyết Ngọc Long, đến vô ích.”
“Bỏ mạng ở đây thì không phí.” Mặt Chu Tranh không cảm xúc nói.
“Nếu như vẻn vẹn chỉ hít thở được tính là sống thì tớ thà chết ở ca mổ đầu tiên.” Tưởng Húc Nhiên đẩy đĩa thức ăn trước mặt đi, ngước cằm, “Tớ sẽ không bắt các cậu chịu trách nhiệm, tớ đã nói với bố mẹ tớ rồi.”
“Tôi ở đây thì cậu không được đi núi tuyết.” Chu Tranh ăn bánh sừng bò, ngước mắt, “Tôi dẫn các cậu đến đây, tôi phải đưa các cậu an toàn trở về.”
“Cậu cho rằng cậu là ai?” Tưởng Húc Nhiên đứng dậy, cười lạnh một tiếng, “Chu Tranh, tớ cũng không phải do cậu đưa đến.”
Chu Tranh đứng bật dậy, Vương Hạo bổ nhào qua ôm Chu Tranh, “Anh Tranh, đừng tức giận.” Ngoảnh đầu nói, “Húc Nhiên, anh Tranh cũng vì tốt cho cậu thôi. Đừng như thế, xin lỗi anh Tranh đi.”
“Đó là anh Tranh của cậu.” Tưởng Húc Nhiên mặc áo len màu be, dưới ánh sáng làn da trắng xanh xao, cậu ta nhếch môi. Nụ cười gay gắt và sắc bén, nói, “Vương Hạo, cậu là chó của Chu Tranh sao? Chu Tranh bảo cậu làm gì cậu làm cái đấy? Chuyện gì cũng tìm cậu ta? Cậu có thể sống độc lập không?”

Chia sẻ cùng tôi