Chu Tranh túm cổ áo Tưởng Húc Nhiên ấn lên tường, ánh mắt hung dữ, “Tưởng Húc Nhiên, cậu nói lại xem.”
“Có phải tất cả mọi người đều nghe cậu đúng không? Cậu là ai?” Tưởng Húc Nhiên cao giọng, lập tức ho kịch liệt, “Cậu coi mình là nhất quen rồi nên thật sự cho rằng mình là hoàng đế sao? Toàn thân cậu đều được hào quang bao quanh, cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của người khác chưa?”
“Anh Tranh!” Vương Hạo sống chết túm tay Chu Tranh, “Anh bình tĩnh chút đi, anh đừng đánh nhau với Húc Nhiên. Húc Nhiên giống như chúng ta, anh đừng ra tay.”
“Tôi không giống các cậu, tôi cmn là bệnh nhân đáng thương hại!”
“Tưởng Húc Nhiên!” Vương Hạo ngoảnh đầu, đôi mắt đỏ ứng, “Cậu ngậm miệng đi.”
Chu Tranh gạt Vương Hạo ra,”Tưởng Húc Nhiên, tôi thấy bây giờ đầu óc cậu có vấn đề.” Vương Hạo sợ Chu Tranh đấm chết Tưởng Húc Nhiên, quay đầu gọi với lên trên lầu, “Triệu Tiêu Dạng!”
Triệu Tiêu Dạng chạy xuống lầu liền nhìn thấy Chu Tranh túm cổ áo Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy thấp hơn Chu Tranh lại còn ốm yếu. Đầu óc cô co rút, xông qua nắm lấy cánh tay Chu Tranh, “Chu Tranh? Các cậu làm gì vậy?”
Đôi mắt đen nhánh nặng nề của Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng, cô lập tức cảm thấy da đầu tê rần, cô bấm bụng cũng có hơi phẫn nộ, Chu Tranh muốn đánh ai thì đánh sao? “Ngay cả bạn cậu mà cậu cũng đánh à?”
“Cậu chắn trước mặt cậu ta?” Chu Tranh mở miệng, giọng rất trầm.
Triệu Tiêu Dạng vẫn túm cổ tay Chu Tranh, cô rõ ràng càm nhận được sức lực của Chu Tranh, con rồng bá vương này chưa từng là giống hiền lành. Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ đó, Triệu Tiêu Dạng không thể lay động một chút, “Cậu không thể đánh người, cậu không thể vô lý vậy được!”
“Cậu nói tôi vô lý?” Chu Tranh hừ lạnh, đột ngột thả Tưởng Húc Nhiên ra, anh rút giấy lau tay, xoay người bước nhanh ra cửa.
Tiếng đóng cửa cực mạnh vang lên, Tưởng Húc Nhiên dựa vào tường nhếch khóe miệng, Triệu Tiêu Dạng vội xoay người, “Tưởng Húc Nhiên, cậu sao rồi? Cậu không sao chứ?” Tưởng Húc Nhiên nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, lập tức hung hăng lau mặt, đẩy Triệu Tiêu Dạng ra bước nhanh lên lầu.
Triệu Tiêu Dạng không biết đã xảy ra chuyện gì, đột nhiên họ gây gổ với nhau, dáng vẻ Chu Tranh tức giận rất đáng sợ. Triệu Tiêu Dạng muốn quay về, cô không muốn ở đây.
Vương Hạo buông thõng tay, đi loanh quanh hai bước, giơ chân đá ngã cái ghế, bực dọc chửi thề một câu, “Đm!”
Trong mắt Tưởng Húc Nhiên cậu là như vậy sao? Thực ra cậu nhỏ hơn Tưởng Húc Nhiên một tháng, bởi vì sức khỏe Tưởng Húc Nhiên không tốt nên luôn nhượng bộ Tưởng Húc Nhiên, nhưng Tưởng Húc Nhiên chửi cậu là chó.
“Vương Hạo?” Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, “Sao vậy?”
“Không sao?” Vương Hạo lại dựng ghế lên, đi đến phòng khách cầm áo khoác của Chu Tranh đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Cậu cầm cho anh Tranh đi, chuyện hôm nay không trách anh ấy được, là do Tưởng Húc Nhiên — cậu ta quá đáng.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn Vương Hạo, Vương Hạo nhếch khóe môi, hất cằm, “Trời lạnh như vậy anh Tranh chỉ mặc áo sơ mi ra ngoài, cậu không lo anh ấy bị ốm sao? Bị cảm trên cao nguyên rất dễ dẫn đến phù phổi.”
Triệu Tiêu Dạng cầm lấy áo xoay người đi nhanh ra cửa, cô không muốn đi tìm Chu Tranh, nhưng Vương Hạo nói cũng có lý, nếu như Chu Tranh bị bệnh, xảy ra chuyện ở đây thì cô có thể yên tâm coi như không liên quan đến mình không?
Triệu Tiêu Dạng gọi điện thoại cho Chu Tranh, không ai bắt máy.
Khách sạn nghỉ dưỡng vô cùng rộng, Triệu Tiêu Dạng chạy đến cửa hỏi bảo vệ trước, bảo vệ nói Chu Tranh không ra ngoài. Cô lại chạy đến bên hồ tìm, gió lạnh gào thét, cô mới cảm nhận được cái lạnh. Cô chỉ mặc một chiếc áo len đã ra ngoài, ngón tay đông cứng run rẩy. Đi qua cửa vòm thì nhìn thấy Chu Tranh, con đường bằng gỗ dài hẹp trên mặt hồ, Chu Tranh nằm bò trên lan can. Vạt áo sơ mi phấp phới trong gió, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc, đầu thuốc bị gió thổi ửng đỏ lên.
Anh hơi gầy, chiếc quần dài đen bao lấy đôi chân dài thẳng tắp, có chút mảnh khảnh. Dưới ánh mặt trời, cổ tay như phát ra ánh sáng lạnh.
Triệu Tiêu Dạng đi tới cứng ngắc đưa áo cho anh, “Cho cậu này.” Chu Tranh dụi tắt thuốc rồi mới ngoảnh đầu, nhìn Triệu Tiêu Dạng từ trên xuống dưới, cô mặc áo len màu hồng nhạt, cần cổ trắng ngần tinh tế, mặt cũng trắng, đôi mắt to tròn vô cùng linh động, Chu Tranh cau mày, “Không lạnh?”
“Đưa áo cho cậu xong tôi đi về ngay.” Đang nói Triệu Tiêu Dạng lại hắt xì một cái, Chu Tranh ném đầu lọc thuốc vào thùng rác, bước dài về phía trước. Triệu Tiêu Dạng lùi về sau, lưng chạm vào lan can, Chu Tranh kéo Triệu Tiêu Dạng qua. Rút áo khoác trong tay cô choàng lên người Triệu Tiêu Dạng, cưỡng chế nhét cánh tay cô vào tay áo, kéo khóa lên.
“Mặc vào không được cởi.” Chu Tranh lùi ra một chút, “Đứng cùng tôi một lát.” Anh lại chống vào lan can hướng mắt về nơi xa, ánh mắt xa xăm, Triệu Tiêu Dạng ngửi thấy mùi hương rất nhạt trên áo khoác, hơi ấm dần dần bốc lên, cô đứng thẳng người cách Chu Tranh một mét.
Từ nơi này có thể nhìn thấy đỉnh núi tuyết Ngọc Long, trắng xóa một mảng dưới nền trời xanh thẳm.
“Tôi rất bá đạo sao?” Chu Tranh hỏi.
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn sườn mặt Chu Tranh, ngũ quan của anh tuấn tú và sắc bén, có một sự mạnh mẽ mang tính xâm lược. Hầu kết của chàng thiếu niên mờ mờ, trắng không nhiễm một hạt bụi.
Cậu không có chút tự nhận thức nào với bản thân à?
Chu Tranh không nhận được câu trả lời, cau mày nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Rất bá đạo?”
Triệu Tiêu Dạng cào lan can bằng gỗ, “Cậu có quay về không?”
“Cậu cảm thấy tôi rất khó chung sống?”
Triệu Tiêu Dạng lại hắt xì một cái, nháy mắt nước mũi đã chảy ra, cô bụm mặt đi tìm giấy. Chu Tranh lấy giấy đưa cho cô, lửa giận đã tiêu tan hết.
Triệu Tiêu Dạng lau mũi ửng đỏ, hậm hực nói, “Cậu đi về không? Nếu bị cảm ở đây thì rất đáng sợ.”
Mặt Chu Tranh âm trầm, Triệu Tiêu Dạng vẫn sợ anh, vượt qua Triệu Tiêu Dạng bước nhanh đi, “Đi về.”
Hai người một trước một sau quay về, gió thổi cây cối xung quanh kêu xào xạc. Đến cửa thì va phải Vương Hạo, Chu Tranh nói, “Cậu ra làm gì?”
“Húc Nhiên đi rồi.”
“Cái gì?”
“Em gọi điện thoại cho dì Đổng.” Mắt Vương Hạo hơi đỏ, bị anh em tốt nhất mắng như vậy, cậu ấy rất tủi thân. Dù sao cũng chỉ là thiếu niên mười sáu tuổi, chững chạc mấy cũng là trẻ con. Cậu ấy lau mặt thật mạnh, ngẩng đầu, “Anh Tranh, chúng ta là anh em, em không phải chó của ai cả.”
Chu Tranh vỗ vai Vương Hạo đi vào cửa, “Tôi biết, gọi điện đi, đừng để lộ quá nhiều cảm xúc.”
Vương Hạo cực kỳ khó chịu, cậu ấy thật lòng coi Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên là anh em, cậu ôm mặt hít sâu một hơi mới hòa hoãn được cảm xúc, gọi điện thoại cho mẹ Tưởng Húc Nhiên.
Chu Tranh vào phòng mặc áo khoác vào, bên Vương Hạo đã gọi điện thoại xong, đi qua cúi đầu ngồi trên sofa, mất hồn mất vía.
“Dì Đổng nói thế nào?” Chu Tranh hỏi.
“Bà ấy nói bà ấy liên lạc với Húc Nhiên.”
Ba giờ chiều mẹ Tưởng Húc Nhiên đến Lệ Giang, sau khi chạm mặt Chu Tranh thì trực tiếp đi tìm Tưởng Húc Nhiên. Tưởng Húc Nhiên ở trong khách sạn gần phố cổ, sau khi gặp được người thì dì Đổng gửi tin nhắn cảm ơn Chu Tranh và Vương Hạo. Hôm đó không đi được đâu cả.
Chu Tranh không nói chuyện, Triệu Tiêu Dạng vùi đầu làm bài tập, mọi chuyện cô đã hiểu hết, cũng biết mẹ Tưởng Húc Nhiên đã qua đây, vậy thì không sao nữa rồi. Chập tối Vương Hạo kiến nghị đi cổ trấn Thúc Hà, Triệu Tiêu Dạng không chống lại được hai ông thần nên bị kéo ra khỏi khách sạn. Con người Vương Hạo không tim không phổi, buồn rầu một ngày, ăn lẩu xong thì lại nạp đầy máu.
“Tớ đặt xe ngày mai rồi, ba chúng ta đến núi tuyết Ngọc Long.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Chu Tranh: “… …”
Chu Tranh đưa cho Triệu Tiêu Dạng một hộp sữa chua, Triệu Tiêu Dạng nhận lấy uống một ngụm, “Cậu thật sự muốn đi?”
“Đỉnh núi, đệ tam quốc, nơi gần thiên đường nhất.” Vương Hạo mở chiếc máy ảnh đang treo trên cổ, ngồi xổm xuống chụp ảnh ngọn đèn, cậu chụp rất chuyên chú và khát khao, “Cậu biết Tuẫn Tình cốc không?”
Triệu Tiêu Dạng không có khát khao với thứ này, cô cũng không có tinh thần mạo hiểm, cô không cảm nhận được sự lãng mạn của cái chết. Chết, chính là mãi mãi rời xa, là vĩnh biệt.
“Tình yêu thuần túy, không trộn lẫn thế tục.”
Triệu Tiêu Dạng ôm hộp sữa chua mát lạnh, liếm khóe miệng, cảm giác lời Vương Hạo nói rất buông thả và không sát thực tế.
“Hai người yêu nhau mặc quần áo đẹp đẽ, hẹn nhau trên núi tuyết cùng đến miền đất lý tưởng, có phải nghe rất lãng mạn không?”
“Miền đất lý tưởng là cái gì?” Triệu Tiêu Dạng đột nhiên mở miệng.
“Chính là tất cả những thứ muốn có, nơi đó không có đau khổ, không có bệnh tật, không có chia xa, chỉ có hạnh phúc vĩnh cửu.”
“Nghĩa là không muốn bỏ ra nhưng lại có tất cả hả?”
Vương Hạo sững người, Triệu Tiêu Dạng lại uống sữa chua, cô rất thích sữa chua ở đây, “Chết là dễ nhất, những thứ khác đều cần bỏ ra rất nhiều cố gắng mới có thể đạt được.”
Vương Hạo: “… …”
Vương Hạo đứng dậy nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng, “Sao cậu có thể lý giải như thế chứ? Đậu má, Triệu Tiêu Dạng cậu quá đáng sợ, cậu không lãng mạn một chút nào cả!”
Triệu Tiêu Dạng mím môi, thấp giọng nói, “Cái gọi là lý tưởng chẳng qua chỉ là mộng tưởng hợp lý. Không hợp lý thì coi là lý tưởng cái gì?”
Một tay Chu Tranh đúc túi, khóe môi giương lên, hất khuôn cằm lạnh lùng, “Chính là đạo lý này, không hợp lý viển vông à?”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Hai người này quả thực không thể nói chuyện được, Vương Hạo sa sút tinh thần ở nơi lãng mạn này.
Qua chín giờ phố cổ đã vào đêm, họ gọi xe quay về. Ngày hôm sau phải dậy sớm leo núi tuyết, nghỉ ngơi sớm. Rạng sáng Triệu Tiêu Dạng đang ngủ ngon lành thì điện thoại kêu lên. Cô lật điện thoại ở đầu giường ra xem, nhìn thấy một tin nhắn, “Cậu chưa kết bạn wechat với tôi.”
Cái gì? Wechat là cái gì? Triệu Tiêu Dạng ném điện thoại qua một bên, Chu Tranh lên cơn gì vậy? Con rồng bá vương lại đổi tên thành con rồng thần kinh rồi à? Cô kéo chăn vùi đầu ngủ tiếp.
Sáu giờ sáng hôm sau cô bị chuông báo thức gọi dậy, xách ba lô ra ngoài đạp lên ánh sao còn sót lại bước lên xe. Triệu Tiêu Dạng nghiêng đầu dựa vào chỗ ngồi, Chu Tranh lên xe đưa áo phao cho Triệu Tiêu Dạng.
“Cảm ơn.” Đầu Triệu Tiêu Dạng rụt trong áo phao, bỗng nhiên lỗ tai bị ngón tay ấm nóng chạm vào, cô sợ hãi đến mức lông tơ dựng ngược, thình lình mở mắt. Ánh mặt trởi phá bức màn tối tăm, chiếu sáng khoang xe. Chu Tranh nhai kẹo ca su, lười biếng dựa trên ghế, dưới mái tóc đen nhánh, một chiếc tai nghe không dây nhét vào tai cô.
Triệu Tiêu Dạng sờ lỗ tai, họng hơi khô, cô lập tức muốn lấy ra.
“Đừng lấy xuống.” Ngữ khí của Chu Tranh như ra lệnh, “Không được lấy xuống.”
Triệu Tiêu Dạng sờ lỗ tai, trong tai là một bài hát xa lạ, giọng hát trầm thấp quanh quẩn bên tai.
“Tôi không muốn đeo tai nghe.”
“Tôi muốn.” Chu Tranh kéo mũ áo phao che mất nửa bên mặt, khuôn cằm mạnh mẽ lạnh lùng như phát sáng nhàn nhạt, giọng nói uy hiếp âm u truyền đến, “Cậu dám lấy xuống thử xem.”
Triệu Tiêu Dạng không muốn chọc Chu Tranh, nên dựa người trở về.
Giọng hát trong tai nghe trầm bổng, chậm rãi trong trẻo.
Đi đến chân núi, ngọn núi cao hùng vĩ, dưới bánh xe đất đá kêu lọc xọc, phóng mắt ra nhìn sẽ thấy hoang vắng. Trời rất lạnh, mây núi và sương mù quấn quanh, chàng thiếu niên trong tai nghe đang hát về lý tưởng, hát về hy vọng. Triệu Tiêu Dạng nhắm mắt lại đè nén cảm giác trống trải.
Họ ăn cơm dưới chân núi rồi mới tiếp tục leo, khi đợi cáp treo Chu Tranh nhận được điện thoại của dì Đổng, “A Tranh, Húc Nhiên đi tìm con sao?”
“Không ạ, Húc Nhiên sao rồi?”
Triệu Tiêu Dạng và Vương Hạo đồng thời quay đầu nhìn Chu Tranh.
“Không thấy nó đâu cả.” Dì Đổng nói rồi khóc, “Sáng sớm ngủ dậy đã không thấy đâu nữa, các con ở đâu?”
Chu Tranh gọi Vương Hạo nói, “Mau quay về, không thấy Tưởng Húc Nhiên đâu nữa, chúng ta về tìm cậu ấy.”
Triệu Tiêu Dạng đi theo Chu Tranh quay lại, một hình ảnh lướt qua, cô túm tay áo Chu Tranh, “Đó là Tưởng Húc Nhiên à?”
Chu Tranh ngoảnh đầu, người trên cáp treo ngồi nghiêng, mặc một chiếc áo phao dáng dài màu đen, bóng lưng gầy gò lướt qua.

Chia sẻ cùng tôi