Hai đoạn cáp treo, độ cao 4800m so với mặt nước biển. Ra khỏi xe cáp gió lạnh buốt thấu xương, phóng tầm mắt ra xung quanh toàn là tuyết trắng. Mây đen cuồn cuộn dưới chân, Triệu Tiêu Dạng chạy về phía trước thì cổ tay bị túm lại, “Chậm thôi.”
Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu đối diện với đôi mắt đen như mực của Chu Tranh, ánh mắt Chu Tranh rất trầm, “Tôi không quan tâm người khác như thế nào, bây giờ cậu phải ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi.”
Lòng bàn tay Chu Tranh nóng rực, nắm chặt lấy cô. Thiêu đốt cả trái tim cô, Triệu Tiêu Dạng giãy giụa một chút Chu Tranh mới thả cô ra, tuần lễ vàng Quốc khánh, trên con đường hẹp toàn là người. Gió thổi ngọn cờ bên đường kêu phập phù, Triệu Tiêu Dạng đi sau Chu Tranh tiến lên phía trước. Trên núi cao không khí loãng, dần dần hít thở khó khăn, cô dừng chân lại hít thở.
Ngoảnh đầu nhìn thấy Vương Hạo đã ngồi vật xuống đất, thở phì phò, “Triệu Tiêu Dạng? Cậu thật sự nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên đi lên sao? Không nhìn nhầm chứ?”
“Chắc là cậu ấy.”
Vương Hạo hít thở gắng sức, nói, “Mệt thật, tớ sắp mệt chết rồi.”
Triệu Tiêu Dạng cũng khó chịu, phản ứng cao nguyên khiến cô hít thở khó khăn, cô bò lên lan can hít thở, càng hít thở càng nghiêm trọng, quả thực hơi khó thở. Một chiếc bình oxy dạng nhỏ đưa qua, Triệu Tiêu Dạng chợt ngẩng đầu, Chu Tranh mở nắp ra nói, “Hít một hơi.”
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn dáng người cao lớn của Chu Tranh khom lưng nửa ngồi trước mặt Triệu Tiêu Dạng, phục vụ người ta hít oxy, khóe miệng cậu co rút, bò qua túm chân Chu Tranh, ngẩng mặt lên, “Anh Tranh, oxy đâu ra vậy? Cho em hít một hơi.”
Chu Tranh vừa tìm người mua được, anh đá bay Vương Hạo, “Cậu ngồi cáp treo xuống đi.”
“Em không đi.” Vương Hạo ôm chân Chu Tranh.
Triệu Tiêu Dạng bình ổn lại Chu Tranh mới đưa bình oxy cho Vương Hạo, “Thưởng cho cậu.”
“Tạ chủ long ân.” Vương Hạo giống như một con cá sắp chết, ôm bình oxy hít hai hơi dài, bò ra bậc thềm bằng gỗ, “Chắc chắn Tưởng Húc Nhiên chưa lên, nơi này cậu ta lên sẽ chết mất.”
Chu Tranh ngước mắt nhìn lên cao, giây phút ra khỏi xe cáp, trong lòng Chu Tranh có một giọng nói. Chắc chắn Tưởng Húc Nhiên sẽ đến, Triệu Tiêu Dạng không nhìn nhầm, anh nói đơn giản, “Cậu và Triệu Tiêu Dạng ở lại đây, tôi đi lên.”
“Cùng nhau đi.” Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, tâm trạng có chút phức tạp, “Nhỡ đâu cậu có chuyện gì thì chúng tôi không thể giải thích được.”
Vương Hạo cũng bò dậy, “Vậy em đi chậm một chút.”
Một đoạn đường ngắn ngủi, đi gần một tiếng mới được một phần hai. Vương Hạo không hề cảm nhận được sự lãng mạn của núi tuyết, chỉ thấy mệt, cậu và Triệu Tiêu Dạng yếu ớt bò lê bò lết phía sau.
“Em gái Tiêu Dạng, chúng ta cũng được coi là anh em trong hoạn nạn rồi đấy.”
Triệu Tiêu Dạng lấy nước trong ba lô vặn ra đưa cho Vương Hạo, Vương Hạo uống một ngụm lớn, hổn hển, “Cảm ơn em gái Tiêu Dạng, nếu như anh có thể sống xót quay lại, nhất định sẽ báo đáp ân tình của em.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Cô bò trên lan can tiếp tục hít thở, đột nhiên nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên, Tưởng Húc Nhiên đeo khẩu trang, mặc áo phao dáng dài màu đen, bóng lưng gầy gò, cậu ấy đang khom người thở.
Triệu Tiêu Dạng xông qua theo bản năng, cô túm cánh tay của Tưởng Húc Nhiên, thở dốc. Thở đến nỗi nói không ra lời, Tưởng Húc Nhiên sững sờ nhìn Triệu Tiêu Dạng.
Trên đỉnh núi cao 5000m so với mặt nước biển, tuyết trắng bao phủ, Triệu Tiêu Dạng túm cổ tay cậu. Yết hầu Tưởng Húc Nhiên lăn động, nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng.
Thế giới trở nên tĩnh lặng.
Rốt cuộc ý nghĩa của việc sống là gì?
“Chu Tranh Vương Hạo!” Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, “Tưởng Húc Nhiên ở đây.”
Tiếp theo đó Tưởng Húc Nhiên bị đẩy vào lan can, cậu ngẩng đầu, nắm đấm của Chu Tranh lơ lửng trên không trung không rơi xuống. Chu Tranh cười lạnh một tiếng, thả Tưởng Húc Nhiên ra, “Cậu thật biết tìm chết!” Họ cùng sinh ra trong một bệnh viện, cùng nhau trưởng thành, cho dù mâu thuẫn nhưng không bỏ được nhau.
Vương Hạo mắng, “Tưởng Húc Nhiên, cậu cmn chính là…” Sau đó ôm chặt lấy Tưởng Húc Nhiên, nước mắt lăn xuống, “Cậu cmn!” Không nói tiếp nữa, cậu hít sâu một hơi, lấy oxy ra liều mạng hít, khó thở chết mất.
Tưởng Húc Nhiên cúi đầu, “Xin lỗi.”
“Đi về, mẹ cậu đợi dưới núi.” Chu Tranh kéo cánh tay Tưởng Húc Nhiên nhưng không kéo được.
Tưởng Húc Nhiên lắc đầu, “Còn hai trăm mét nữa.”
“Cậu sẽ chết ở đây đấy.”
“Tớ sẽ không chết, tớ sẽ sống bò lên.” Tưởng Húc Nhiên nói, “Chí ít cuộc đời này của tớ đã làm được một chuyện chứ không phải chết trên giường bệnh.”
“Leo núi tuyết không thể hiện cậu là anh hùng!” Chu Tranh nói, “Người dùng sinh mạng để đánh cược là ngu ngốc nhất!”
“Cậu không hiểu.”
“Tôi cmn không hiểu cái gì?” Chu Tranh đã muốn dùng biện pháp mạnh rồi, cổ tay đột nhiên bị nắm lấy, ngoảnh đầu nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng bị lạnh đến nỗi mũi đỏ ửng, anh cắn răng, “Triệu Tiêu Dạng?”
“Hay là thử một lần đi?”
“Cậu cũng điên như cậu ta à?” Giọng Chu Tranh nghiêm khắc.
Triệu Tiêu Dạng mím môi, ngoảnh đầu nhìn đỉnh núi tuyết trắng phất phơ, “Chỉ còn hai trăm mét.”
“Triệu Tiêu Dạng!” Ánh mắt Chu Tranh đen nhánh sắc bén, ẩn chứa sự tức giận, “Cậu biết nó có nghĩa gì với một người bệnh tim không?”
“Không ai có quyền can thiệp vào kế hoạch cuộc đời của người khác cả, cho dù cậu là bạn tốt nhất của cậu ấy.” Giây phút nói ra, đầu ngón tay của cô khẽ run, cô căng thẳng đến mức đầu óc trống trơn, viền mắt đỏ lên. “Cậu ấy là người tự do.”
Họ đối mặt với nhau rất lâu, Chu Tranh buông tay, cười khẩy, “Được, các cậu đều là người tự do! Đi đi.”
Mắt Tưởng Húc Nhiên đỏ hồng, cậu ngoảnh mặt đi, Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu uống thuốc chưa? Cậu muốn uống nước không?”
Vương Hạo lập tức lấy bình oxy đưa cho Tưởng Húc Nhiên, Tưởng Húc Nhiên lắc đầu, thu ánh mắt lại, xoay người đi lên đỉnh núi.
Dùng nửa tiếng mới đi hết đoạn đường hai trăm mét ngắn ngủi, mệt đến nỗi phổi cũng đau. Đứng trên khoảng đất bằng phẳng, mây đen bỗng nhiên tản đi, ánh mặt trởi vàng óng rạch toang những tầng mây nặng nề, chiếu ánh vàng rực rỡ lên tuyết trắng, phản xạ thành tia sáng, tựa như thiên đường.
Có người cởi áo khoác gọi í ới, bảo bạn đồng hành chụp ảnh cho. Triệu Tiêu Dạng nhìn, ánh mắt bị che đi. Lòng bàn tay Chu Tranh ấm nóng, trước mắt tối đen, Triệu Tiêu Dạng lập tức thoát khỏi phạm vi của Chu Tranh mới hít thở được.
“Đẹp thật.” Vương Hạo ôm bình oxy cảm thán.
Tưởng Húc Nhiên nhìn Chu Tranh, “Xin lỗi.”
Chu Tranh hừ lạnh đặt tay lên lan can, Tưởng Húc Nhiên nhìn Triệu Tiêu Dạng bên cạnh anh, lại cười một cái, cậu nắm tay thành nắm đấm, hít thở sâu một hơi, câu thích đã biến thành, “Cậu có ước mơ không?”
Một tràng cười ở chỗ không xa, Vương Hạo góp vui, gào lên, “Tớ có ước mơ, tớ muốn đi thi đấu chuyên nghiệp! Tớ muốn nhận được quán quân S3! Tớ muốn trở thành trung đơn* mạnh nhất thế giới!”
*Một vị trí trong game.
Triệu Tiêu Dạng nhướn môi, cô nhớ bố mẹ, che mặt lại. Cô không thích nơi này, cô cũng không thích Chu Tranh, cô muốn về nhà, cô không muốn bị bắt nạt.
“Tớ muốn trở thành không quân! Tớ muốn lái máy bay chiến đấu!” Tưởng Húc Nhiên hét xong thì hít thở nửa ngày, cậu nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng. Bỗng nhiên cười, đối mắt hoa đào hơi híp lại, khóe môi trắng bệnh nhướn lên. Phía sau lưng là ánh sáng bao la, dưới chân là mây trời, cậu dường như phát sáng. Cậu cười, ấm áp dịu dàng, “Tớ muốn trở thành người có ích.”
“Triệu Tiêu Dạng, cậu thì sao?” Vương Hạo ngoảnh đầu.
Triệu Tiêu Dạng hơi xấu hổ, trước giờ cô chưa từng như vậy, không quan tâm đến ánh mắt của người khác sống vô lo lo vô nghĩ, cô cắn môi dưới, “Tớ không muốn hét.”
“Không sao, ai dám cười cậu thì tớ đánh người ấy.” Vương Hạo vừa hít oxy vừa nói, “Anh Hạo bảo vệ cậu.”
Triệu Tiêu Dạng nhướn môi, cô đặt tay bên miệng, nhắm mắt, “Tớ muốn trưởng thành, trở thành người lớn!”
Một tràng cười vang lên phía sau, Triệu Tiêu Dạng mơ màng ngoảnh đầu, Vương Hạo há miệng, “Em gái Tiêu Dạng, cậu nói trở thành người lớn không giống như bọn tớ hiểu đúng chứ?”
Nếu không tìm Chu Tranh là có thể thực hiện rồi.
Chu Tranh nhấc chân đá đít cậu ta, lạnh lùng ngoảng đầu lườm mấy người đang cười, mấy người đó rời ánh mắt đi.
Triệu Tiêu Dạng không biết họ cười gì nhưng không phải chuyện gì tốt, cô liền ngậm miệng. Yên lặng đứng đó, chỉ nghe tiếng mây bay gió thổi.
“Anh Tranh thì sao?”
Một tay Chu Tranh đúc túi, đứng một lát rồi nói, “Đi về thôi.”
Xuống núi mặt Tưởng Húc Nhiên đỏ bất thường, Chu Tranh lại tìm người mua một bình oxy cho cậu ấy. Xe cáp xuống núi, có tín hiệu, điện thoại của Chu Tranh lập tức vang lên, anh cầm lên ấn nghe, tiếng khóc của dì Đổng truyền qua, “Nhìn thấy Húc Nhiên rồi chứ?”
“Con đưa cậu ấy xuống rồi, ở cổng.”
“Húc Nhiên!” Vương Hạo ôm lấy Tưởng Húc Nhiên, Tưởng Húc Nhiên trượt xuống, cũng làm Vương Hạo ngã nhào, Triệu Tiêu Dạng cũng nhanh chóng kéo Tưởng Húc Nhiên, “Chu Tranh!”
Máu mũi Tưởng Húc Nhiên chảy ra, màu máu đỏ chói mắt trên làn da trắng nhợt.
Chu Tranh khiến mình trở nên bình tĩnh, nói với đầu bên kia, “Gọi xe cứu thương, ở cổng, cậu ấy ngất xỉu rồi.”
Chu Tranh cõng Tưởng Húc Nhiên xông thẳng về phía cổng, dì Đổng đón ở đó, ngay sau đó còn có nhân viên y tế. Người bị khiêng đi, mấy người Chu Tranh cùng ngồi lên xe, bác sĩ mắc oxy cho Tưởng Húc Nhiên.
Triệu Tiêu Dạng vô thức túm tay áo Chu Tranh, họ không ai nói chuyện, yên lặng nhìn Tưởng Húc Nhiên đang được cấp cứu. Xe đến bệnh viện, ba người đi xuống, trong tay Vương Hạo còn đang ôm bình oxy đã dùng hết.
“Anh Tranh?” Cậu ấy không biết nên làm gì, ánh mắt cầu cứu nhìn Chu Tranh.
Điện thoại của Chu Tranh vang lên, anh nghe máy, giọng Tiết Cầm truyền đến, “Húc Nhiên sao rồi?”
“Phản ứng cao nguyên, đang cấp cứu.” Chu Tranh nhéo mi tâm, xoay người muốn đi, tay áo bị kéo lại, ngoảnh đầu nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đang túm chặt áo mình.
Lần trước Tưởng Húc Nhiên ngất xỉu, Triệu Tiêu Dạng cũng có phản ứng như vậy. Hoảng loạn, thất thần, ngón tay run rẩy. Chu Tranh túm cổ tay Triệu Tiêu Dạng, nhẹ nhàng ấn xuống, biểu thị cô đừng sợ.
Triệu Tiêu Dạng ngồi xụp xuống, từng giọt từng giọt nước mắt lăn dài, Chu Tranh ngồi xuống bên cạnh cô đưa giấy.
“Tiêu Dạng có chuyện gì sao?” Tiết Cầm hỏi.
“Không có.”
“Chăm sóc em cho tốt.” Tiết Cầm nói, “Tình hình của Húc Nhiên các con đều biết, còn dám theo nó đi Vân Nam. Nếu như xảy ra chuyện gì lớn thì sau này chúng ta gặp chú Tưởng thế nào?”
Chu Tranh trầm mặc, Tiết Cầm nói, “Con là anh lớn, không thể không gánh trách nhiệm.”
“Mau chóng quay về.” Tiết Cầm không tiện nói thêm gì nữa, “Đừng làm loạn nữa.”
Lời phản bác của Chu Tranh không nói ra, cũng cảm thấy không có ý nghĩa gì, “Ừm.”
“Mẹ đặt vé máy bay cho bọn con nhé?”
“Con đặt.” Chu Tranh quan sát Triệu Tiêu Dạng, đôi vai gầy gò của Triệu Tiêu Dạng run rẩy, cô đang sợ hãi. Ánh mắt trầm xuống, cố gắng để giọng nói bình tĩnh. “Bên này con còn có việc, cúp máy trước đã.”
Tiết Cầm thở dài một hơi, cúp máy.
Chu Tranh cất điện thoại đi, cực kỳ phiền. Triệu Tiêu Dạng xoay người ôm cổ anh, nước mắt ẩm ướt lăn vào cổ áo anh. Chu Tranh sững người, cô gái nhỏ yên lặng khóc, hai cánh tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy anh. Mùi hương dịu dàng trên người cô gái tràn ngập khoang mũi anh, tay Chu Tranh cứng đờ trong không trung. Bầu không khí ngưng đọng, tất cả xung quanh đều trở nên yên tĩnh.

Chia sẻ cùng tôi