Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 30

Đôi mắt trong vắt của Triệu Tiêu Dạng nhìn anh, ánh mặt trời từ sau lưng anh rơi vào phòng bệnh, trải đầy trên mặt đất.

Chu Tranh xoay mặt đi trước, anh nhấc chân lên giường. Gối đầu lên cánh tay nhìn ra ngoài cửa sổ một lát rồi lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Bị thương thì nói với tôi, tôi sẽ không nói với người khác.”

Không ai đáng sợ bằng cậu!

Triệu Tiêu Dạng nhìn canh trên bàn, cưỡng chế chuyển chủ đề, “Cậu không uống à?”

“Khó chịu.” Chu Tranh rút tay ra, “Có mang điện thoại của tôi qua không?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, cánh tay dài của Chu Tranh vươn ra trước mặt cô, ngón tay anh thon dài, cổ tay trắng nõn, “Đưa điện thoại cậu cho tôi.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức lấy điện thoại đưa cho Chu Tranh, Chu Tranh cầm lấy, nhìn phần mềm chỉ có duy nhất một app BBC, sở thích của Triệu Tiêu Dạng thật nhạt nhẽo. Kết nối với wifi của phòng bệnh, Chu Tranh tải game.

Lần trước Triệu Tiêu Dạng nhập ID trước mặt anh nên anh đã nhớ.

Chu Tranh lại tải wechat xuống, nói, “Cậu dùng phần mềm gì để trò chuyện? QQ à?”

“Tin nhắn.” Triệu Tiêu Dạng nói xong liền nhìn thấy tiểu thiếu gia cao quý lạnh lùng co giật khóe môi, cô ép dục vọng muốn đánh người xuống.

Chu Tranh cài đặt xong app, nhập số của mình vào, kết bạn.

Triệu Tiêu Dạng ngồi ngay ngắn bên cạnh nhìn tiểu thiếu gia cầm điện thoại của cô, thuần thục gõ vào màn hình, khoảng hai phút sau thì âm thanh trò chơi quen thuộc phát ra từ điện thoại, ngón tay thon dài của Chu Tranh cầm điện thoại, đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình.

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Sao cậu ta không ốm chết đi? Choáng như thế còn có thể chơi game.

“Cậu mang tai nghe không?”

“… Không…”

Triệu Tiêu Dạng ngồi một bên nhìn Chu Tranh chơi game, Chu Tranh đánh một nửa thì ném điện thoại cho Triệu Tiêu Dạng, “Thao tác gần giống trên máy tính, đánh giúp tôi.”

Nói rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh, sau đó Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng nôn ói.

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Cô vừa ấn vào màn hình, người đối phương đã xông đến một đao giết chết cô.

Chu Tranh nôn xong thì quay lại nằm trên giường, khi cầm điện thoại ngón tay lạnh băng chạm vào Triệu Tiêu Dạng, cô ngẩng đầu nhìn anh một cái, Chu Tranh chuyên tâm chơi game.

Triệu Tiêu Dạng không có sức chửi người, đứng dậy đưa một cốc nước trước mặt Chu Tranh, “Uống chút nước đi.”

Chu Tranh uống một ngụm nước, lại chết rồi, trò chơi kết thúc.

Anh nằm xuống nhéo mi tâm.

Dì Trương đi vào nhìn thấy điện thoại bên cạnh Chu Tranh, bà ta kêu lên một tiếng, “Thiếu gia của tôi ơi, cậu đã như vậy rồi, có thể chơi ít một chút không? Cậu không chê khó chịu à?”

Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại ngồi trên sofa.

Dì Trương càm ràm nói, “Bị thương ở đâu? Dì bôi cho.”

“Để đấy đi.” Giọng Chu Tranh thanh lạnh, “Nếu dì không có việc gì thì về trước đi, Triệu Tiêu Dạng ở đây là được.”

Dì Trương há miệng, nhìn Triệu Tiêu Dạng lại nhìn Chu Tranh, dù sao thì nam nữ cũng khác nhau.  “Không thích hợp lắm nhỉ?”

“Có gì không thích hợp? Dì mau về đi.” Chu Tranh mất kiên nhẫn, “Tôi không ổn thì gọi y tá là được.”

“Được được đươc, dì đi về.” Dì Trương dỗ dành Chu Tranh, “Đừng nổi nóng, lại đau đầu.”

Dì Trương rời đi, Chu Tranh nằm một lát lại ngồi dậy xuống giường, cầm thuốc bóc vỏ hộp ra, đi đến trước mặt Triệu Tiêu Dạng. Anh nhìn cô chằm chằm, Triệu Tiêu Dạng tránh về phía sau, Chu Tranh cúi đầu chống lên tay vịn sofa, anh vẫn mặc bộ ngủ pijama màu xám khói, cổ áo mở ra rất rộng để lộ một mảng da thịt lớn, Triệu Tiêu Dạng sắp dán chặt vào tựa lưng của sofa, Chu Tranh mới ngồi xuống xắn ống quần Triệu Tiêu Dạng lên.

“Tự tôi làm…” Triệu Tiêu Dạng muốn lấy thuốc nhưng Chu Tranh tránh đi.

“Không cho cậu.” Ngữ khí của anh thong dong, hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt vô cùng tà mị trên khuôn mặt trắng nhợt.

Tay Triệu Tiêu Dạng cứng đờ trong không khí, mặt đỏ hồng.

Chu Tranh phun thuốc lên đầu gối của Triệu Tiêu Dạng, mùi thuốc bao phủ trong không khí. Lòng bàn tay của anh chạm lên đầu gối Triệu Tiêu Dạng, cô tránh đi, đau đến nỗi nước mắt lưng tròng.

“Không đau?” Chu Tranh hừ lạnh.

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh mặt đi, da chạm vào nhau, lần đầu tiên cô gần một cậu con trai như vậy. Sự kỳ lạ không nói thành lời, cô muốn tránh đi, con trai có thể sờ đầu gối con gái sao? Cô nắm chặt tay.

Thuốc mát lạnh dần nóng lên, thiếu đốt da cô, Triệu Tiêu Dạng co chân lại.

Chu Tranh chậm chạp ý thức được điều đó, tín hiệu này truyền đến đại não, anh đứng dậy, “Cậu ấn chỗ máu tụ ra, nếu không sau này sẽ đau.”

“Ừ.” Triệu Tiêu Dạng cúi đầu chỉ có thể nhìn thấy gáy cô.

Chu Tranh vào nhà vệ sinh rửa tay.

Buổi trưa dì Trương đưa cơm đến lại dặn dò Triệu Tiêu Dạng ở đây cùng Chu Tranh. Phản ứng của Chu Tranh rất mạnh, anh ngủ suốt, sáu giờ chiều Chu Khải Thụy đi vào, Triệu Tiêu Dạng vội đứng dậy, “Chú Chu.”

“Nó ngủ rồi à?” Chu Khải Thụy mặc quân trang, nhìn có hơi nghiêm túc.

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, thấp giọng nói, “Nôn hai lần rồi ạ.”

Chu Khải Thụy tháo mũ đặt lên bàn, khom lưng nhìn Chu Tranh, sờ tóc anh. Chu Tranh lập tức nhíu mày, mở mắt ra, Chu Khải Thụy đứng thẳng dậy, hắng giọng, “Sao cơ thể lại kém thế? Gần đây không rèn luyện à?”

Chu Tranh cụp mắt hừ lạnh.

“Bình thường bảo con rèn luyện nhiều thì không nghe, suốt ngày chơi game, yếu thành thế này mà là con trai của Chu Khải Thụy à?”

“Vậy bố đi nhận người khác làm con trai đi.”

“Thằng láo toét này!”

“Ai bảo bố tới?” Chu Tranh bực dọc.

“Mày muốn ăn đòn rồi à?”

“Chú Chu, chú uống nước ạ.” Triệu Tiêu Dạng bưng nước đưa cho Chu Khải Thuy, nói, “Chú ngồi đi ạ.”

“Nhìn em gái Tiêu Dạng đi, nhìn lại mày xem.”

Triệu Tiêu Dạng: “… …” Cô nằm im cũng trúng đạn.

Vì sao khi người lớn dạy dỗ con mình đều phải kéo thêm đứa trẻ khác vào? Vậy khi làm cha mẹ vì sao không so mình với những ông bố bà mẹ khác?

Chu Khải Thụy ngồi xuống, Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng đang đứng bên cạnh ông, vắt tay lên trán.

Không vui.

“Tiêu Dạng ăn cơm chưa con?”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, “Bà Trương mang tới ạ.”

“Vậy lát nữa về với chú.”

Chu Tranh đặt tay xuống, chân mày anh tuấn lại nhíu lại, nhưng anh không thể kéo Triệu Tiêu Dạng ở đây cả một đêm được.

Triệu Tiêu Dạng gật đầu.

Chu Khải Thụy lại giáo dục Chu Tranh, “Sau này đừng chơi game suốt ngày.”

Chu Tranh nằm xuống kéo chăn chùm qua đầu, Chu Khải Thụy đặt cạch chiếc cốc xuống bàn, “Nói chuyện với con đó, thái độ của con nghiêm túc một chút? Đừng có che đầu.”

Chu Tranh ngộp thở, vùng dậy tung chăn xuống giường, kéo đôi dép lê đi vào nhà vệ sinh, giật mạnh cửa. Một tiếng rầm cực mạnh, Chu Khải Thụy nói, “Chu Tranh…”

“Chú, phản ứng bình nguyên không liên quan đến việc cơ thể có tốt không ạ.” Triệu Tiêu Dạng thấp giọng nói.

Chu Khải Thụy: “… …”

“Bây giờ cậu ấy đã rất khó chịu rồi ạ.” Triệu Tiêu Dạng mím môi, “Chú, chú đừng mắng cậu ấy nữa.”

Ánh mắt Chu Khải Thụy sắc bén, khi nghiêm túc thì rất dữ, Triệu Tiêu Dạng đứng nhưng áp lực rất lớn, ngón tay ma sát vào quần, “Nếu như cháu nói sai thì cháu xin lỗi chú ạ.”

“Cháu nói không sai.” Chu Khải Thụy đứng dậy, thẳng tắp, ông rất cao.

Chu Tranh đi ra, nhấc chân quăng mình lên giường, lạnh mặt nói, “Khi nào thì bố đi?”

“Thẳng nhóc thối!” Chu Khải Thụy có sai cũng không nhận, ông không thể buông cái tôi của mình trước mặt Chu Tranh, “Đuổi bố đi? Bố còn không muốn đến thăm mày ấy, Tiêu Dạng, chúng ta đi.”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Chu Khải Thụy đi ra ngoài phòng bệnh trước, Triệu Tiêu Dạng đi lấy cặp sách.

“Để điện thoại của cậu cho tôi.” Chu Tranh nói.

Triệu Tiêu Dạng lập tức lấy điện thoại đưa cho Chu Tranh, Chu Tranh ngồi dậy, “Điện thoại của tôi ở đầu giường, mật khẩu là 0101, cậu chơi của tôi đi.”

“Ồ.”

“Còn nữa, laptop của tôi ở trong tủ đầu giường, cho vào cặp sách đừng để bố mẹ tôi nhìn thấy, mai mang hết đến cho tôi.”

“Cậu đã như vậy còn muốn chơi máy tính?” Triệu Tiêu Dạng không nhịn được nói anh một cậu, chạm vào ánh mắt của Chu Tranh lại nuốt nốt nửa sau xuống, “Biết rồi.”

“Mùng tám có trận đấu, Húc Nhiên không thể ra viện, bọn tôi thiếu một người, tôi dạy cậu chơi.”

Triệu Tiêu Dạng trợn tròn mắt, cửa phòng bị gõ, “Tiêu Dạng?”

Triệu Tiêu Dạng cực kỳ khiếp sợ, nếu như chuyện thi đấu bị Chu Khải Thụy biết thì cô chết thảm nhất. Chu Tranh là con ruột của Chu Khải Thụy, cũng không thể làm gì, bản thân mình là phận ăn nhờ ở đậu, nếu không nghe lời thì sẽ bị vứt bỏ.

Triệu Tiêu Dạng đeo cặp chạy, Chu Tranh cầm điện thoại của Triệu Tiêu Dạng chơi game.

Triệu Tiêu Dạng không ỷ lại vào điện thoại, không có điện thoại thì cô làm đề thi thử, học từ mới. Ngày hôm sau dì Trương gọi cô đến bệnh viện với Chu Tranh, lúc này Triệu Tiêu Dạng mới nhớ phải cầm điện thoại và máy tính cho Chu Tranh.

Phòng Chu Tranh kéo rèm kín mít, tối om om, Triệu Tiêu Dạng lấy laptop trong tủ đầu giường cho vào cặp sách, lại tìm điện thoại và dây sạc. Dưới lầu dì Trương gọi, “Tiêu Dạng, xong chưa?”

“Xong rồi ạ.”

Triệu Tiêu Dạng đi đến đầu cầu thang thì nhớ đến lời soi mói của Chu Tranh, cô về phòng thay chiếc áo nỉ ngắn màu vàng và quần bò, đeo cặp sách xuống lầu.

“Hôm nay dì không qua đó nữa, cháu đem canh qua đi, tài xế đang ở ngoài.”

“Vâng.”

Triệu Tiêu Dạng ôm hộp giữ nhiệt đi ra, tài xế kéo cửa xe cho cô, “Chào buổi sáng.”

“Chào chú ạ.” Triệu Tiêu Dạng được chăm sóc nên hơi kinh ngạc, cô rất không quen người khác kéo cửa xe cho mình, “Cảm ơn chú.”

Chiếc xe lái một mạch đến bệnh viện, Triệu Tiêu Dạng còn chưa kịp đẩy cửa ra ra thì tài xế đã mở giúp, “Cảm ơn chú.”

“Từ từ thôi, chú không đi vào cùng cháu đâu.”

“Triệu Tiêu Dạng?”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy Vương Hạo mặc quần yếm kẻ caro, áo sơ mi trắng trộng rãi, đầu đội mũ, tay ôm một túi KFC to đùng. “Đến thăm anh Tranh à?”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, ngay sau đó đối diện với ánh mắt của Phương Linh Lợi phía đối diện, Phương Linh Lợi mặc chân váy màu hồng, áo khoác len rất công chúa, đẹp chói mắt, “Cậu?”

Cô ấy nhìn chiếc xe đã đi xa, đó là xe của Chu Khải Thụy, Triệu Tiêu Dạng có lai lịch gì?

“Không được gây sự.” Vương Hạo ngoảnh đầu cảnh cáo Phương Linh Lợi.

Phương Linh Lợi khịt mũi xem thường, “Ai gây sự? Cậu có bệnh à?”

“Đi vào đi.” Vương Hạo nói, “Sáng sớm nay tớ mới biết anh Tranh bị ốm, sao cậu không báo cho bọn tớ?”

“Không chắc cậu ta đã biết.”

Vương Hạo dùng ánh mắt nhìn đổ ngốc để nhìn Phương Linh Lợi, “Tôi kiến nghị cậu đừng nói linh tinh, dễ vả mặt.”

Chuyện Triệu Tiêu Dạng sống trong nhà Chu Tranh họ không nói với bên ngoài.

“Cậu mới bị vả mặt.” Phương Linh Lợi không chịu yếu thế.

“Anh Tranh dùng điện thoại của Triệu Tiêu Dạng.” Vương Hạo nói bằng khẩu hình miệng lúc Triệu Tiêu Dạng không nhìn thấy, xoa tóc Phương Linh Lợi, “Ngốc rồi chứ?”

Đầu óc Phương Linh Lợi trống rỗng, “Hả?”

Phương Linh Lợi mơ hồ đến khi vào phòng bệnh, Chu Tranh vừa rửa mặt xong, mái tóc vẫn ướt đi từ nhà vệ sinh ra. Anh mặc quần áo bệnh nhân, bộ đồ rộng thùng thình khiến anh trở nên rất gầy, kéo lê đôi dép, khuôn mặt anh tuấn nhợt nhạt không có cảm xúc, đôi mắt đen trầm lạnh.

“Mang máy tính qua rồi chứ?”

Triệu Tiêu Dạng đặt hộp giữ nhiệt xuống, mở cặp sách lấy máy tính và điện thoại đưa cho anh, “Ừm.”

Phương Lợi Linh nhìn Triệu Tiêu Dạng, lại nhìn Chu Tranh, dùng hết năng lực làm dịu ngữ khí, cười nói, “Điện thoại và máy tính của anh sao lại ở chỗ cô ấy?”

“Chúng tôi sống cùng nhau.” Ánh mắt Chu Tranh nhàn nhạt nhìn Phương Linh Lợi.

← Chương 29  |  Mục lục  |  Chương 31 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi