Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 32

Một cái chạm lành lạnh, mềm mại giống như cơn gió khẽ vuốt ve đồng lúa.

Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy lông mi của Chu Tranh, vừa dày vừa đen. Cô hít sâu một hơi, dùng sức đẩy Chu Tranh ra. Máy tính rơi xuống đất phát ra tiếng kêu, cô bụm mặt nhìn Chu Tranh, trái tim đập như sấm mùa xuân đì đùng khắp chốn. Cổ họng cô khô khốc, mím chặt môi. Đôi mắt đen nhánh của Chu Tranh trầm xuống nhìn cô, tiếng trò chơi trong máy tính vẫn đang tiếp tục. Móng tay của Triệu Tiêu Dạng khảm sâu vào lòng bàn tay, hơi đau.

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, Chu Tranh nhanh nhẹn nhặt máy tính ném ra sau ghế sofa, một loạt hành động rất trôi chảy.

“Đang làm gì thế? Sao đứng hết cả vậy?” Tiết Cầm đi vào cười nói, “Mang đồ ăn cho các con này.”

Triệu Tiêu Dạng buông thõng tay, cúi đầu, tìm lại giọng nói của mình, “Dì đến rồi ạ?”

“Sao mặt lại đỏ vậy? Bị cảm sao?” Tiết Cầm muốn đi qua sờ trán Triệu Tiêu Dạng, cô tránh đi theo bản năng, tránh xong liền cảm thấy ngượng ngùng, “Không ạ.”

Đầu óc cô trống rỗng, không suy nghĩ được bất cứ điều gì.

“Trời nắng như vậy, cô ấy ngồi cạnh cửa sổ phơi nắng.” Chu Tranh cầm coca trên bàn uống một ngụm, khí ga đã hết chỉ còn lại thứ nước ngọt ngấy. Ngay sau đó anh phản ứng lại, đây là coca Triệu Tiêu Dạng đã uống, anh liền vội vàng bỏ xuống. Chu Tranh liếm môi, da Triệu Tiêu Dạng thật đẹp, mịn màng mềm mại.

Tiết Cầm nhíu mày, cứ cảm thấy bầu không khí không bình thường, bà đi qua sờ trán Chu Tranh, nghi hoặc nói,”Không sốt mà sao cổ đỏ như vậy?”

“Mặc nhiều quá.”

Tiết Cầm nhìn chiếc áo sơ mi mỏng tang trên người Chu Tranh, cổ áo còn phanh ra, “Con mà còn mặc nhiều? Mau mặc áo khoác vào. Nếu để bị sốt thì tổn thương sức khỏe cả đời đấy.”

Chu Tranh nhấc chân lên giường, “Đau đầu.”

“Phải đau thêm hai ngày nữa.” Tiết Cầm xoa đầu Chu Tranh, “Con dưỡng bệnh cũng không có vấn đề gì lớn, thương lượng với con một chuyện. Mẹ phải đến thành phố S tham gia hội giao lưu học thuật, con thấy một mình con ở đây được không?”

“Con nói không được thì mẹ không đi à?” Chu Tranh gối đầu lên cánh tay, hừ lạnh.

Tiết Cầm gõ nhẹ đầu anh, “Thằng bé này.”

Triệu Tiêu Dạng rót cho Tiết Cầm một ly nước, nói, “Con đi rửa tay.” Nói rồi xoay người trốn vào nhà vệ sinh.

Tiết Cầm nhìn Chu Tranh hồi lâu, mặt Chu Tranh tỏ vẻ phản nghịch, bà giơ tay xoa đầu Chu Tranh, anh ngoảnh đầu tránh đi, nghiêng đầu dựa lên giường.

“Giận rồi à?”

“Không.”

“Trên người vẫn còn tiền chứ?”

“Ừm.”

“Gần đây sức khỏe bà ngoại con không tốt lắm, mẹ còn phải đi châu Âu một chuyến, phải tháng 12 mới về được.”

Chu Tranh ngoảnh mặt đi không nhìn Tiết Cầm.

“Muốn gì? Mẹ mua cho con.”

“Không cần.”

“Đừng nằm nữa, dậy ăn cơm đi.”

“Lát nữa.”

“Gọi em gái Tiêu Dạng ra ăn, hai đứa cùng ăn đi, để đấy nguội mất.”

Chu Tranh cụp mắt, “Mẹ có phiền không? Có việc thì mẹ đi trước đi.”

“Chê mẹ phiền?” Tiết Cầm còn muốn mắng Chu Tranh nhưng lại có điện thoại, bà đứng dậy, “Con đừng bắt nạt em, chung sống hòa bình, có chuyện gì thì gọi cho mẹ.”

Bà bắt máy rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Căn phòng trở nên yên tĩnh, Chu Tranh nằm trên gường nhìn trần nhà trắng toát. Nếu như có một ngày anh biến mất khỏi thế giới này, sợ là cũng không có ai phát hiện ra.

Chu Tranh ngồi dậy, “Triệu Tiêu Dạng!”

Cánh cửa nhà vệ sinh bị kéo mở, Triệu Tiêu Dạng thò đầu ra, đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng. Trên mặt vẫn còn nước, tóc mái cũng ướt bết lại lộ ra cái trán trắng bóng, sạch sẽ lay động lòng người. “Hả?”

Chu Tranh híp mắt lại, “Mẹ tôi đi rồi, còn trốn hả?”

“Tôi không trốn.” Mặt Triệu Tiêu Dạng đỏ bừng, toàn thân cô mềm mại vô hại, giống như một chú thỏ nhỏ vậy. Chu Tranh lại hôn cô, còn suýt nữa bị dì Tiết nhìn thấy, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt nắm đấm, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đẹp của Chu Tranh, “Sau này cậu đừng như vậy được không?”

“Như vậy là thế nào?” Đôi chân dài của Chu Tranh gác lên giường, trong đôi mắt đen hàm chứa ý cười nhàn nhạt, cực kỳ lưu manh.

Triệu Tiêu Dạng không chống đỡ được, rời ánh mắt đi, “Vậy tôi đi về đây.”

“Bây giờ về làm gì? Ăn cơm.” Chu Tranh nhảy xuống giường, bước đôi chân dài đi về phía Triệu Tiêu Dạng, Triệu Tiêu Dạng giống như một chú thỏ bị dọa sợ, trốn tránh nhảy đến sofa cầm ba lô của mình, “Tôi không muốn ăn.”

“Không cho đi.” Chu Tranh chặn đường của Triệu Tiêu Dạng, hất khuôn cằm lạnh lùng, ánh mắt trầm xuống, “Ăn cơm cùng tôi.”

Triệu Tiêu Dạng vòng qua anh định chạy, một giây sau bị Chu Tranh ôm ngang lên, cô bất ngờ mở to mắt túm lấy áo Chu Tranh, trái tim sắp vọt từ cổ họng ra ngoài.

“Chu Tranh!”

Chu Tranh đặt cô lên ghế sofa, kéo ghế ngồi xuống đối diện, mở đôi chân dài ra chống lên sofa. Với hộp cơm mở ra, đặt cơm trước mặt Triệu Tiêu Dạng, gương mặt đẹp trai lạnh lùng ra lệnh, “Ăn.”

Triệu Tiêu Dạng cảm thấy trong không khí đều là hơi thở của Chu Tranh, rợp trời kín đất chèn ép khiến cô không thở được nữa, cô hơi khó chịu.

“Muốn tôi bón cho cậu?”

Triệu Tiêu Dạng đã ăn bữa cơm gian nan nhất, mùi vị của cơm như thế nào cô cũng không biết, trong tầm mắt toàn là Chu Tranh. Đôi chân phải khép chặt lại, chỉ cần thả lỏng một chút là chạm vào chân Chu Tranh. Cô vội vàng nuốt cơm, đặt hộp xuống, “Tôi ăn xong rồi.”

“Muốn ra ngoài chơi không?”

“Bài tập nghỉ lễ cậu làm xong rồi à?”

Chu Tranh: “… …”

“Cậu không làm?”

Chu Tranh ngước đôi mắt phóng khoáng, “Sao cậu quản nhiều thế?”

Bỗng nhiên Triệu Tiêu Dạng đá anh một cái, tốc độ cực nhanh, Chu Tranh sững người. Triệu Tiêu Dạng bước qua đôi chân dài của anh, túm lấy cặp sách, “Tôi làm bài tập, tự cậu chơi đi.” Xoay người chạy đi.

Chu Tranh: “… …”

Triệu Tiêu Dạng điên cuồng chạy cả đoạn đưuòng đến trạm xe bus mới thở hổn hển, cô lau mặt một cái thật mạnh, xe bus đi đến, cô lên xe ngồi ở vị trí bên cạnh cửa sổ đeo tai nghe lên. Trong tai nghe không có gì cả, cô chỉ đeo để đấy thôi, Chu Tranh lại hôn cô.

Ngày hôm sau dì Trương gọi Triệu Tiêu Dạng đưa cơm cho Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng kiên quyết không đi, cô tránh né thấp giọng nói, “Cháu có việc, không đi đâu ạ.”

“Một mình cậu chủ ở bệnh viện nhàm chán.”

“Vương Hạo ở đấy.”

Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng từ chối dì Trương, dì Trương nhìn cô hồi lâu, nói,”Cậu chủ bắt nạt cháu?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Không ạ.”

“Tự trong lòng cháu có tính toán, ở thành phố B cháu không nơi nương tựa, tương lai tốt nghiệp xong cũng phải dựa vào nhà họ Chu.” Bình thường dì Trương rất ít khi nói thẳng thừng như vậy, nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của Triệu Tiêu Dạng, “Quan hệ tốt với cậu chủ là việc đúng đắn.”

Hôn ước gì đó đều là trò đùa, người bây giờ ai còn thực hiện nữa chứ? Tính tình của Chu Tranh cũng không phải người sẽ cúi đầu nhẫn nhục. Quan hệ tốt rồi, đeo thêm cái danh hiệu con gái nhà họ Chu, tương lai cho dù không theo Chu Tranh cũng sẽ không tìm công việc quá kém, lấy người quá tệ.

“Ồ.”

“Vậy cháu ở nhà làm bài tập đi.” Dì Trương nói, “Dì đến bệnh viện.”

Dì Trương rời đi, Triệu Tiêu Dạng đứng ở phòng khách một lát rồi xoay người lên lầu. Sống dựa vào người khác cả đời? Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, tuyệt đối không có khả năng.

Mùng bảy đi học, sáu giờ sáng dì Trương đã đi bệnh viện, Triệu Tiêu Dạng ngồi xe bus đến trường. Vừa xuống xe liền nhìn thấy Phương Linh Lợi, Phương Linh Lợi nhìn cô một cái rồi rời mắt đi thẳng. Triệu Tiêu Dạng đeo cặp sách đi vào cổng trường.

Ngồi vào chỗ, nghe thấy có người đang thấp giọng thảo luận thành tích của kỳ thi tháng, còn một tháng xếp chỗ một lần. Giáo viên nhanh chóng đi vào, Triệu Tiêu Dạng lấy sách tiếng anh ra.

“Cúp Kim ngữ lần thứ ba bắt đầu tiến hành rồi.” Lớp trưởng nói, “Nếu như cậu muốn báo danh thì có thể tìm giáo viên tiếng Anh lấy phiếu báo danh, trường chúng ta có danh sách.”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, “Cái gì cơ?”

Lớp trưởng mặc đồng phục ngay ngắn chỉnh tề, cô ấy hơi gầy, đỡ kính lấy một tờ tuyên tuyền trong cặp sách đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “ Nếu như có thể đoạt giải, thi đại học được cộng điểm.”

Triệu Tiêu Dạng cầm tờ tuyên truyền, nhìn thấy trên đó là cuộc thi thuyết trình tiếng Anh toàn quốc, phần thưởng là hai vạn, lọt vào top ba toàn quốc là có thể có cơ hội được giáo viên nổi tiếng huấn luyện.

“Cảm ơn cậu.”

Lớp trưởng không nói gì, lại nhìn cặp sách của mình, giáo viên tiếng Anh gõ bàn Triệu Tiêu Dạng, “Làm gì đó?”

Triệu Tiêu Dạng vội vàng cất tờ tuyên truyền đi, bắt đầu đọc bài khóa tiếng Anh.

Năm phút nghỉ giải lao, Triệu Tiêu Dạng lấy điện thoại ra tìm kiếm tài liệu về cúp Kim ngữ, nhìn thấy mấy người nổi tiếng, khi đấu chung kết sẽ live stream trực tiếp ở hiện trường.

Bàn học bị gõ mấy cái, Triệu Tiêu Dạng cho rằng là đại biểu môn đến thu bài tập. vội vàng lấy ra, “Tớ nộp này.”

“Là tôi.” Giọng nam trầm thấp.

Triệu Tiêu Dạng ngẩng phắt đầu lên, Chu Tranh mặc áo khoác đồng phục rộng rãi, bên trong là áo sơ mi trắng tinh, Môi vẫn hơi nhợt, tóc đen rủ xuống trước trán, “Cho cậu.”

Chu Tranh đặt một chai sữa chua lên bàn Triệu Tiêu Dạng trước mặt tất cả lớp, đi về phía hàng cuối, kéo ghế ra nghênh ngang ngồi xuống, cặp sách ném lên bàn.

Mặt Triệu Tiêu Dạng nóng bừng, nhìn sữa chua trên bàn lại không thể không nhận, chuông vào học vang lên, Triệu Tiêu Dạng vội vàng nhét sữa chua vào cặp sách. Chủ nhiệm cầm bảng điểm đi vào lớp, công bố thành tích.

Thành tích của Triệu Tiêu Dạng rất ổn định, giáo viên từng dạy cô đều đã có tình toán trong lòng, đọc đến thành tích của Chu Tranh, chủ nhiệm nhìn Chu Tranh một cái, “Lần này có hai người cùng đứng nhất, lớp trưởng, chia bài đi.

Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh có điểm số giống hệt nhau, cùng đứng nhất toàn khóa. Tưởng Húc Nhiên thấp hơn họ 0.5 điểm, xếp thứ hai.

Triệu Tiêu Dạng cầm bài thi thử bắt đầu kiểm tra những câu mất điểm, chủ nhiệm lớp nói, “Điều chỉnh vị trí theo điểm số, từ cao đến thấp, không có ý kiến gì chứ?

Hình thức này rất dân chủ, không có bất cứ ý kiến gì.

“Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh, hai em ai chọn trước?”

“Cô ấy.” Giọng Chu Tranh nhàn nhạt, ngước mắt lên.

“Em không chuyển.” Triệu Tiêu Dạng nói.

“Vậy được, Chu Tranh thì sao?”

Chu Tranh đứng dậy, cao gầy thắng tắp, bước đôi chân dài đến vị trí của lớp trưởng, “Em ngồi đây.”

Người lên lớp thì ngủ, tan học thì đi đánh bóng, ngồi hàng đầu không bị giáo viên đánh chết thật chứ?

Triệu Tiêu Dạng bị Chu Tranh làm cho sợ hãi, nhìn chằm chằm Chu Tranh, Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống dưới ánh nhìn của cô, anh ném căp lên trên bàn, nhàn nhã tựa người.

Rất nhiều người không muốn đổi chỗ, muốn giữ nguyên như ban đầu, hàng sau có người giơ tay, “Cô ơi em cận thị, ngồi hàng sau nhìn không rõ.”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu thấy lớp trưởng cũng ngồi hàng sau, lớp trưởng cũng thấp, gần như bị che lấp trong đám người, lần này lớp trưởng thi không tốt sao?

“Có ai muốn đổi chỗ với bạn ấy không?”

Triệu Tiêu Dạng giơ tay, “Thị lực của em rất tốt.”

Chu Tranh: “… …”

“Được, vậy em đổi với bạn đi.” Triệu Tiêu Dạng xách cặp đứng dậy, ánh mắt Chu Tranh âm u nặng nề, toát ra sự tức giận. Bỗng nhiên cánh tay bị chạm vào, Chu Tranh ngầng đầu, Triệu Tiêu Dạng dùng khẩu hình miệng nói, “Cậu đổi với lớp trưởng.”

Triệu Tiêu Dạng vừa ngồi xuống Chu Tranh đã đổi lại, mục đích vô cùng rõ ràng, chính là muốn ngồi cùng bàn với Triệu Tiêu Dạng. Vốn chủ nhiệm lớp đã không ưa gì Chu Tranh, cậu ta ngồi bàn cuối không nhìn thấy đỡ ngứa mắt, ngồi hàng trên áp lực quá lớn. Bà ấy còn muốn sống thêm vài năm nữa, vì vậy khi Chu Tranh đề nghị đổi chỗ bà ấy đồng ý mà không hề do dự.

“Bây giờ bắt đầu vào học.”  Chủ nhiệm nói. “Bạn học sinh cá biệt, đừng ỷ mình thông minh mà không chú ý nghe giảng, một hai lần thi tốt không đồng nghĩa với việc lần nào cũng may mắn như vậy.”

Người cá biệt tên Chu Tranh không hề để vào tai, lật sách nói, “Vì sao muốn đổi?”

Triệu Tiêu Dạng không muốn nói nguyên nhân cá nhân, khi Chu Tranh bá đạo thì chẳng nói lý lẽ gì cả, ai biết có thể làm ra chuyện gì, “Cậu ngồi bàn đầu ngủ có thích hợp không?”

← Chương 31  |  Mục lục  |  Chương 33 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi