Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 33

Triệu Tiêu Dạng hoài nghi đầu óc Chu Tranh vẫn nằm ở trạng thái phản ứng bình nguyên, bây giờ không bình thường lắm. Cô không thèm quan tâm Chu Tranh, chuyên tâm nghe bài khóa. Chu Tranh hơi cúi đầu, giọng nói trầm thấp, “Biết đau lòng người ta rồi, hửm?”

Tay Triệu Tiêu Dạng run run, đầu bút bi rạch rách trang sách, xoẹt một tiếng.

Chu Tranh lấy một hộp sữa chua từ trong cặp sách ra uống một ngụm như chỗ không người, “Chóng mặt, tôi ngủ một chút, giáo viên đến thì gọi tôi.”

Triệu Tiêu Dạng cau mày, “Cậu khó chịu thì có thể xin nghỉ.”

Chu Tranh khẽ hừ, không trả lời câu hỏi này. Không phải xin nghỉ thì không nhìn thấy cậu sao? Cô gái nhỏ hiểu gì chứ?

Chuông tan học vang lên, chủ nhiệm nói, “Triệu Tiêu Dạng, em đến phòng làm việc của cô một chuyến.”

Triệu Tiêu Dạng đứng phắt dậy, “Có!”

Ngay lập tức phản ứng lại, ồ một tiếng, người trong lớp đều cười ầm lên. Chu Tranh kéo quần áo ngồi thẳng dậy, đôi mắt lạnh lùng quét qua, những người đó phút chốc đã mở mắt ngậm miệng, không phát ra một tiếng động đi ra ngoài, Chu Tranh không bận tâm cụp mắt xuống, “Cười một tiếng nữa thử xem nào? Muốn chết hả?”

Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Tranh, gập sách lại đi ra ngoài. Chu Tranh đứng dậy, một tay đúc túi bước đôi chân dài đi theo phía sau. Đi đến sân vận động, Triệu Tiêu Dạng xoay người nhìn chằm chằm, “Làm gì thế?”

“Không làm gì, tôi ở đây đợi cậu.”

“Không cần.”

“Nói phí lời nhiều vậy.” Chu Tranh cau mày, hơi mất kiên nhẫn, gan Triệu Tiêu Dạng nhỏ, rất sợ đi gặp giáo viên. “Đi mau đi.”

Triệu Tiêu Dạng mím môi, xoay người bước nhanh đi, đến tòa nhà văn phòng giáo viên, cô ngoảnh đầu lại. Bộ đồng phục Chu Tranh mặc mở tung khóa áo, anh đang cúi đầu đứng trên sân vận động, đứng cũng không nghiêm chỉnh, giơ chân đá bay hòn đá.

Triệu Tiêu Dạng thu ánh mắt lại chạy lên lầu, cô gõ cửa. Trong văn phòng chỉ có chủ nhiệm lớp, cô thấp giọng nói, “Cô gọi em ạ?”

“Bài văn của em đạt giải rồi.”

“Dạ?”

“Giải nhất cuộc thi viết văn học sinh trung học.” Cô giáo nhìn Triệu Tiêu Dạng mìm cười, “Sao vậy? Không tin hả?”

Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới cười, “Em cảm ơn cô.”

“Cảm ơn cô làm gì? Tự em có tài.” Chủ nhiệm cầm một tờ đơn đưa cho Triệu Tiêu Dạng. “Báo sáng sớm đã đăng bài văn của em, em điền tờ phiếu này đi, sau đó báo bên xã hội gửi nhuận bút cho em.”

“Còn có nhuận bút ạ?”

“Không nhiều lắm.” Chủ nhiệm lớp nói, “Em cũng đừng kỳ vọng quá, tiền tiêu vặt.”

“Cảm ơn cô ạ.”

“Chu Tranh là anh trai em.”

Triệu Tiêu Dạng sững người mấy giây, rồi mới hoàn hồn. Dì Tiết đã đến trường gặp chủ nhiệm rồi, dì Tiết là mẹ Chu Tranh, logic cô là em gái Chu Tranh cũng không sai.

“Cô không gọi câu ấy nữa, em về làm công tác tư tưởng với cậu ấu. Thành tích của cậu ấy rất không ổn định, như vậy thì không được.”Chủ nhiệm nói, “Ba năm cấp ba nghe thì rất dài, nhưng nháy mắt là đã qua rồi, thành tích cứ lên lên xuống xuống như vậy không chắc chắn được đại học đâu.”

“Vâng ạ.”

Triệu Tiêu Dạng cầm chứng nhận đạt giải đi ra ngoài, gió thổi mây trôi, Chu Tranh vẫn đứng trên sân vận động. Triệu Tiêu Dạng chạy qua, Chu Tranh ngoảnh đầu, nhìn từ trên cao xuống, “Bị mắng à?”

Triệu Tiêu Dạng giơ tờ chứng nhận sau lưng ra lắc lắc, “Không phải nha.” Khóe môi cô nhướn lên, tuổi trẻ nên chẳng nhiều bí mật, “Đạt giải rồi.”

Chu Tranh cầm tờ chứng nhận, Triệu Tiêu Dạng tránh đi ôm vào trong lòng, cô cũng không phải người hoàn toàn ngốc nghếch vô dụng, cô hất khuôn cằm xinh đẹp lùi sau hai bước, hiếm thấy lộ ra biểu cảm kiêu ngạo, “Giải nhất cuộc thi viết văn học sinh trung học, có tiền nhuận bút.”

Tay Chu Tranh lại đúc túi, hất cằm kiêu ngạo, không thèm để mắt, anh hừ lạnh, “Bao nhiêu tiền?”

Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm Chu Tranh nửa phút, xoay người đi, “Bao nhiêu tiền tôi cũng được giải nhất.” Họ một trước một sau đi trên sân vận động, Chu Tranh nhìn chằm chằm túm tóc đuôi ngựa của Triệu Tiêu Dạng, híp mắt lại, ngay sau đó khóe môi nhướn lên.

Thật ưu tú.

Ngày hôm sau thi đấu, tan học Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa hoàn hồn, Chu Tranh xách cặp cô lên nhét tất cả sách vở vào, “Đi mau.”

“Cậu đừng túm tôi.” Hôm nay trời chuyển nắng, sáng sớm Triệu Tiêu Dạng mặc hơi nhiều, buổi trưa cô cởi áo khoác ra nhét vào cặp sách. Cô cầm áo khoác rồi mới theo Chu Tranh đi ra ngoài.

Bước chân của Chu Tranh dài, rất nhanh đã đến tầng một, anh cố ý dừng lại chờ Triệu Tiêu Dạng, “Nhanh lên chút.”

Triệu Tiêu Dạng chạy đến bên cạnh anh, Chu Tranh kéo chiếc mũ liền áo màu đen của Triệu Tiêu Dạng lên, đội lên đầu cô, “Sáu rưỡi phải có mặt.”

Áo Triệu Tiêu Dạng rộng rãi, mũ cũng rất rộng, che mất nửa gương mặt. Cô cũng lười lấy xuống, đón cặp sách đeo lên vai. Chu Tranh đi lấy xe trước, chiếc mô tô hầm hố bá đạo của anh ầm ầm lái đến, rất nhiều người nhìn qua. Triệu Tiêu Dạng lập tức kéo mũ áo thấp hơn, hận không thể che hết cả gương mặt.

“Bám chắc, đi đây.”

Triệu Tiêu Dạng biết Chu Tranh lái xe mạnh mẽ nhường nào, chần chừ một lát rồi giơ tay vắt ngang eo Chu Tranh.

Chu Tranh nhìn cánh tay thon nhỏ trắng treo ở eo, hàng mày anh tuấn nhướn lên, đội mũ bảo hiểm lái xe đi. Cả đoạn đường đi như bay, sáu giờ hai mươi bảy đến nơi, báo tên đi vào.

Triệu Tiêu Dạng vừa cầm được thẻ ra vào thì đã nhìn thấy Vương Hạo chạy qua như một con ngựa hoang, “Tớ cho rằng hai người không đến nữa, hết hồn.”

Triệu Tiêu Dạng kéo mũ xuống, ngũ quan xinh đẹp lộ ra ngoài, đôi mắt to trong vắt, “Sao các cậu đến sớm vậy?”

“Không học tiết cuối cùng.” Giọng Chu Tranh nhàn nhạt trả lời Triệu Tiêu Dạng, nói, “Bọn Trần Mặc đâu?”

“Ở bên trong, tớ dẫn các cậu qua.”

Trần Mặc đang chơi điện thoại, Phương Linh Lợi dựa ở chiếc bàn bên cạnh uống nước, cô ấy vẫn mặc váy lộ chân trần. Đẹp thì đẹp thật nhưng hơi lạnh.

“Chào mọi người.”

Phương Linh Lợi nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái rồi rời ánh mắt đi.

Bầu không khí rất ngượng ngùng, cũng may trận đấu sắp bắt đầu ngay lập tức, sự ngượng ngùng của Triệu Tiêu Dạng cũng không tiếp tục quá lâu.

“Trần Mặc, cậu chơi vị trí hỗ trợ đi.” Đeo tai nghe lên, Chu Tranh nói.

“Vì sao?” Giọng Phương Linh Lợi chói tai, “Ai đánh đường trên?”

“Triệu Tiêu Dạng.” Giọng Chu Tranh thanh lạnh.

“Anh điên rồi sao?” Phương Linh Lợi gỡ tai nghe xuống ném lên bàn, “Tôi cmn không chơi nữa!”

“Được, tớ hỗ trợ.” Trần Mặc lên tiếng, cậu ấy đỡ kính, gật đầu với Triệu Tiêu Dạng.

“Lão Trần, não cậu hỏng rồi à?” Phương Linh Lợi chất vấn, “Anh Tranh làm loạn mà cậu cũng đồng ý?”

“Ngay từ đâu tớ đã đánh hỗ trợ rồi.” Trần Mặc nói, “Nếu như có đường trên tốt hơn thì tớ chơi hỗ trợ cũng không sao, chỉ cần cậu ấy ưu tú hơn tớ.”

Phương Linh Lợi đứng một lát nhưng cũng ngồi xuống, Vương Hạo kéo cánh tay cô ấy, “Ngồi xuống trước đã, anh Tranh có tính toán của anh ấy, chơi xong rồi nói.”

Cánh tay nắm chặt của Triệu Tiêu Dạng mở ra, cô nhìn về phía màn hình máy tính, tối hôm qua Chu Tranh dẫn cô đến quán nét chơi hai trận, trong lòng cô không nắm chắc.

Cô lại nhìn Chu Tranh, anh đã đeo tai nghe lên. Chu Tranh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên tận khuỷu lộ ra cổ tay tinh xảo, anh ấn mi tâm, lại nhìn về phía màn hình. Gương mặt tuấn tú lạnh như băng, bình tĩnh nhìn về phía trước.

Phương Linh Lợi hất cằm, “Tôi phải xem xem, mấy người nào đó vì để dẫn em gái mà điên cuồng đến mức nào.”

Mặt Triệu Tiêu Dạng hơi nóng, cô là vật phụ thuộc của người khác sao?

Thi đấu nhóm nhỏ cũng đã có quay phim, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy ống kính lia qua, cô kéo mũ áo lên, cụp mắt, cố gắng đưa mình vào một vị trí an toàn.

Trận đấu bắt đầu, Triệu Tiêu Dạng lấy tướng đường trên quen thuộc. Khuỷu tay cô đặt lên bàn, ngồi thẳng lưng. Cô không nghe thấy bất cứ âm thành gì, tập trung toàn bộ sức chú ý lên màn hình máy tính.

Trong đội vô cùng yên tĩnh, Vương Hạo luôn đảm nhiệm vai trò khuấy động không khí cũng không nói gì, cậu không có ý kiến gì với Triệu Tiêu Dạng, nhưng một trận đấu quan trọng như vậy lại để một người vừa học chơi game vào chơi. Cách làm của Chu Tranh khiến cậu rất thất vọng.

Bắt đầu được hai phút, Triệu Tiêu Dạng một mình giết đường trên của đối phương.

Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, hoài nghi Chu Tranh dùng nick của cô, một giây sau Chu Tranh giết đi rừng của đối phương. Có lẽ đường trên của đối phương là một tên ngốc, bất ngờ bất ngờ.

Triệu Tiêu Dạng lại một lần nữa giết đường trên của đối phương, chuyển lính đến dưới trụ.

Vương Hạo nhìn lên đường trên, Triệu Tiêu Dạng chậm rãi đánh cua kỳ cục, cậu thì đang giao đấu với đường giữa của đối phương. Nhìn thấy đi rừng của đối phương đã lên đường trên, Vương Hạo mở miệng nói, “Triệu Tiêu Dạng, đi rừng của đối phương đi bắt cậu rồi, cậu trốn dưới trụ trước đã, tớ ăn xong tốp lính này sẽ đi giúp cậu.

Triệu Tiêu Dạng không trả lời, chưa đầy một phút, trên màn hình đã nhảy ra thông báo hạ gục, Triệu Tiêu Dạng giết đi rừng của đối phương. Giọng Chu Tranh truyền ra từ tai nghe, trầm lạnh không có cảm xúc, “Tôi cần đi không?”

“Không cần.”

Vương Hạo nhìn lên đường trên, Triệu Tiêu Dạng chỉ còn máu tàn đuổi đường trên của đối phương đến trụ 2 rồi giết chết, một đổi một.

Ông anh! Thiệt rồi! Vì sao phải đuổi theo?

Người thuyết minh nói, “Loạt thao tác này thật tuyệt! Tiếp nối sau đi rừng xuất sắc, đội ICE lại xuất hiện một đường trên xuất sắc! Có điều đường trên của ICE có phải hơi tham quá không? Vì để giết người mà không cần cả mạng mình luôn?”

Triệu Tiêu Dạng mở chai nước uống một ngụm, xoay cổ tay rồi lại cầm chuột.

“Sao vậy?” Chu Tranh hỏi.

“Phải về thành mua trang bị.” Giọng của Triệu Tiêu Dạng rất thấp.

Chu Tranh lập tức hiểu, dù sao cũng phải về thành mua trang bị, cô đổi một mạng cũng phải về thành.

Ba người khác trong tai nghe: “… …”

Triệu Tiêu Dạng học Chu Tranh chơi game đúng không? Xuất sắc như thế!

Đường trên của đối phương nhanh chóng sụp đổ, sợ đến nỗi vừa ra khỏi trụ đã bị Triệu Tiêu Dạng đuổi đánh. Lượt này chơi nhẹ nhàng hơn nhiều so với tưởng tượng, lượt cuối cùng ADC của Phương Linh Lợi giết trước, bốn đánh năm. Vương Hạo nói, “Rút đi.”

Triệu Tiêu Dạng xách đao đi lên dùng chiêu ulti, Chu Tranh quay lại tiếp, trong game họ rất ăn ý. Vương Hạo kêu một tiếng thảm thiết, nói, “Bốn đánh năm, đừng nóng nảy! ADC chết rồi!”

Mồm thì gào nhưng người thì đã theo Chu Tranh đánh tiếp. Đi rừng của Chu Tranh thật sự xuất sắc, từ khi bắt đầu thi đấu đến bây giờ, anh luôn ở trạng thái tốt nhất. Đường trên của Triệu Tiêu Dạng rất thô bạo, mặc kệ mày là ai, tiến lên là chém. Đánh thắng hay không chém là xong chuyện, Trần Mặc không nói nhưng hỗ trợ cũng rất ổn định.

Cả nhóm hợp sức ADC của đối phương quay đầu chạy, Triệu Tiêu Dạng đuổi theo.

“Giữ chân nó.” Chu Tranh nói, “Vương Hạo, đẩy trụ.”

Khán giả ngồi xem cười điên cuồng, Triệu Tiêu Dạng đuổi đối phương đến biển cạn đá mòn, Chu Tranh và Vương Hạo bên này đã đẩy xong trụ của đối phương.

“ICE thắng rồi!”

Vương Hạo đập bàn ngoảnh đầu đối diện với đôi mắt rõ ràng của Triệu Tiêu Dạng, lại ngoảnh qua nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Phương Linh Lợi, cậu nhảy lên vượt qua Phương Linh Lợi đập tay với Chu Tranh.

“Tuyệt!”

Triệu Tiêu Dạng uống ngụm nước, Vương Hạo ngồi trở lại, “Em gái Tiêu Dạng, cậu hack à?”

“Siêu thế? Tiến bộ quá nhanh rồi chứ?”

Mặt Triệu Tiêu Dạng đỏ lên, nóng bừng vì được khen, “Chu Tranh dạy!”

Vương Hạo: “… …”

Bạn gái đúng là khác biệt, đãi ngộ khác hẳn, Chu Tranh chưa từng dạy ai chơi game bao giờ!

Mở màn trận thứ hai, đối phương cấm tướng Triệu Tiêu Dạng đã dùng quen, Triệu Tiêu Dạng cũng không ngờ một con gà như mình cũng có giá trị bị cấm. Triệu Tiêu Dạng mặt mày mờ mịt, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Tôi dùng gì?”

“Singed.”

“Hả?”

Chu Tranh nhanh chóng nói một lượt thao tác cho Triệu Tiêu Dạng, nói, “Thay đổi trang bị.”

Ba người khác trợn mắt há mồm, Chu Tranh dạy ngay ở hiện trưởng? Như vậy ổn không? Nhưng lần trước bị Triệu Tiêu Dạng vả mặt rất đau nên họ ngậm miệng không nói, lạnh mắt nhìn Triệu Tiêu Dạng chọn tướng dưới sự hướng dẫn của Chu Tranh.

Tướng này không có tính năng dịch chuyển, Triệu Tiêu Dạng dùng tướng này nên hơi chậm hơn tiết tấu trận đấu. Chưa hoàn toàn hiểu rõ thao tác đã bị đường trên đối phương giết chết, Triệu Tiêu Dạng nhìn màn hình mờ tối, cau mày.

“ Con tướng này của cậu thiên về giữa với cuối trận, đầu trận mà đối đầu sẽ không có ưu thế.” Giọng nói lạnh lùng của Chu Tranh truyền qua, vẫn là ngữ điệu đó nhưng lại dịu dàng đến bất ngờ. “Không sao, đừng sợ.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, “Ừm.”

Hai giây sau, màn hình nhảy ra thông báo hạ gục, Chu Tranh giết đường trên của đối phương, trong tai nghe vang lên giọng nói hung hăng của anh, “Mẹ nó, dám động vào người của tao, chết cả trận đi!”

← Chương 32  |  Mục lục  |  Chương 34 →


Bình Luận

3 phản hồi cho “Thời niên thiếu | Chương 33”

  1. Ảnh đại diện Lehonghanh Dao
    Lehonghanh Dao

    Ying oi cho minh hoi ngoai le chut la Ying edit xong truyen nay thi Ying se edit tiep bo nguoi uy thac ha? Truyen do hay lam Ying dung drop nha. Cam on Ying da dixh truyen. Have a nice day!

Chia sẻ cùng tôi