Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 34

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn Chu Tranh, rồi lại đồng loạt cúi đầu xuống.

Chu Tranh có thể làm người một lần không?

Năng lực cá nhân của Chu Tranh rất mạnh, đường giữa Vương Hạo cũng là một đường giữa mạnh. Anh kéo Vương Hạo đi đàn áp rừng của đối phương, mạnh mẽ bức bách, đi rừng của đối phương không có thời gian thở nên không thể lên đường trên bắt Triệu Tiêu Dạng được. Triệu Tiêu Dạng yên tâm thể hiện, mỗi lần khi không đánh được là Chu Tranh nhanh chóng chạy đến, cuối cùng vẫn nhường mạng cho cô, Triệu Tiêu Dạng dùng tướng có cả vẻ ngoài và kỹ năng, giá cao nhất toàn đội. Đường trên của đối phương quả thực muốn chết, bị đánh quá thảm.

Mười năm phút combat lần đầu tiên, đối phương chết hỗ trợ, ADC bên họ nhào vào liền mất dạng. Hai bên đánh cân tài cân sức, vừa đánh vừa lui. Chu Tranh còn lại máu tàn định biến về, ADC của đối phương tấn công qua. Triệu Tiêu Dạng tốc biến nhào đến, màn hình máy tính nháy mắt tối đi.

Giọng nói của người giải thích truyền từ tai nghe chất lượng thấp qua, vang vọng khắp hiện trường, “Tốc biến cản thương! Đây là tình cảm gì vậy? Cuộc đời này bạn có người liều mạng vì mình không?”

Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, đầu mũi hơi vểnh lên dưới mũ của Triệu Tiêu Dạng trắng đến mức trong suốt, cằm thon nhọn, tay cô cũng rất nhỏ, chiếc áo rộng thùng thình làm bật lên vẻ gầy gò mềm yếu. Cô ngồi thẳng, mặt không biểu cảm.

“Anh Tranh về thành.” Trần Mặc nói, “Tớ chặn.”

Chu Tranh lợi dụng lính hồi máu, quay người một đánh ba, anh không thèm quan tâm đến hai người khác tự dâng đến cửa, chỉ giết ADC của đối phương.

Trần Mặc: “… …”

ADC của đối phương ngã xuống, Chu Tranh chỉ còn chút máu né đòn, lại giết chết đường giữa của đối phương, cột máu của Chu Tranh thấp đến mức chỉ cần binh lính chạm vào một cái là chết. Vương Hạo tốc biến nhảy qua chặn phép của đi rừng đội bạn, nháy mắt đã gần hết máu, “Anh Tranh, đi!”

Trần Mặc ném cho Vương Hạo cái lá chắn rồi bị hạ gục, Vương Hạo di chuyển né đòn, giết ngược lại đi rừng của đối phương, toàn thể hiện trường hô hào náo nhiệt. Vương Hạo cắn răng, chửi một câu, “Đánh anh em của tao, cháu trai, bố giết chết chúng mày!”

Ván thứ hai thắng vô cùng nhanh, hai mươi phút, kết thúc trận. Vương Hạo nhảy lên đập bàn thật mạnh, xoay người ôm Phương Linh Lợi, Phương Linh Lợi cũng hơi kích động, hai người ôm xong mới phát hiện không bình thường. Phương Linh Lợi nhấc chân đá bay Vương Hạo, cổ Vương Hạo đỏ bừng, ngốc nghếch ôm Trần Mặc, rồi ôm Chu Tranh.

Nếu như ôm hết tất cả mọi người thì chắc chắn Phương Linh Lợi sẽ không nghĩ nhiều. Vương Hạo không ôm được Triệu Tiêu Dạng, Chu Tranh xách cổ áo cậu đẩy qua một bên, “Ôm linh tinh cái gì?”

Vương Hạo cong khóe môi, đôi mắt khuôn mày đều cong hết lên, giơ tay ra, “Em gái Tiêu Dạng, đánh rất tốt, có tố chất.”

Chu Tranh cũng nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, mắt anh đen nhanh, khuôn cằm hơi hất lên, kiêu ngạo không đè nén được. Triệu Tiêu Dạng, của anh.

Triệu Tiêu Dạng tháo tai nghe xuống, đập tay với Vương Hạo, cô hất cằm nở nụ cười, Cô vừa cười, tất cả đều ngốc luôn. Đó là một vẻ đẹp không trải qua tỉa tót, đẹp thuần tự nhiên, mười sáu tuổi, sạch sẽ giống như hạt sương trên lá sen buổi sáng sớm, tia nắng đầu tiên chiếu vào, trong suốt óng ánh.

“Các cậu dẫn tớ mới có thể chơi tốt được.” Cô chưa từng có trải nghiệm như vậy, cùng đồng đội liều mạng vì một trò chơi, reo mừng nô đùa, điên cuồng rải nhiệt huyết. Cô không có bạn bè gì cả, luôn rất cô độc. Từ nhỏ đã phải học chín chắn như thế nào, làm sao để trở thành một người lớn, cô có chút ngại ngùng, “Chúng ta là một đội, thiếu một người cũng không được.”

Phương Linh Lợi cũng cảm thấy Triệu Tiêu Dạng thực sự xinh đẹp, là kiểu càng nhìn càng xinh. Cô ấy ho một tiếng, vỗ một cái vào đầu Vương Hạo, “Đi thôi, đến phòng nghỉ, chuẩn bị trận đấu tiếp theo.”

Trần Mặc cũng đập tay với Triệu Tiêu Dạng, Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía Phương Linh Lợi. Phương Linh Lợi giơ tay lên hừ một tiếng mới đập tay với Triệu Tiêu Dạng, khó chịu nói, “Sau đây vẫn còn một trận đấu nữa, đừng kéo chân cả đội.”

“Tớ bảo này, cậu mới đừng kéo chân ấy? Em gái Tiêu Dạng cũng chưa chết nhiều lần thế đâu.” Vương Hạo cởi áo khoác ra vắt lên vai, mở chai nước đưa cho Phương Linh Lợi.

“Cậu không đâm chọc tôi thì chết à?” Phương Linh Lợi cầm lấy nước uống một ngụm, lại nhìn Chu Tranh. Quả thực Chu Tranh rất anh tuấn, là kiểu đẹp trai hiếm có trong số thiếu niên, tính cách lại cao ngạo, là mỹ nam độc mồm lạnh lùng luôn đứng trên cao nhìn xuống. Cô lại thích kiểu này, lạnh lùng càng không để ý cô càng cảm thấy thú vị.

Đi vào phòng nghỉ, Chu Tranh ngồi xuống sofa, mở nước đưa cho Triệu Tiêu Dạng trước rồi mới lấy một chai uống một ngụm. Ngước đôi mắt lạnh lùng, yết hầu lăn động nuốt nước. Cơ thể anh ngả về phía sau dựa vào lưng ghế, nhìn chằm chằm màn hình lớn. Ba chữ ICE nhảy ra, anh mới thu ánh mắt lại, “Tám giờ hai mươi đấu với STC, trận này thắng sẽ vào chung kết.”

Vương Hạo kéo ghế cho Phương Linh Lợi ngồi, cậu ngồi xổm một bên kiêu ngạo nói, “Chắc chắn có thể thắng, cuộc thi này còn có đối thủ của chúng ta sao?

Phương Linh Lợi gật đầu, “Anh Tranh là đi rừng giỏi nhất.”

“Mười giờ lẩu Đức Trang đóng cửa.” Trần Mặc tháo kính ra lau, chậm chạp nói, “Đánh xong vẫn có thể đi ăn một bữa lẩu, chị tớ cho tớ tiền rồi, hôm nay tớ mời.”

Một đám thanh niên nghênh ngang, làm gì biết chữ sợ viết thế nào.

Chu Tranh nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng. Cô đang tìm bánh quy trong cặp sách, bỗng nhiên nhận được bốn cặp mắt. Đôi mắt to hiền lành lộ ra vẻ mở mịt vô hại, hồi lâu sau mới dịu giọng nói, “Chỉ cần họ thả tướng tớ biết dùng, các cậu muốn tớ dí ai, tớ sẽ dí chết người đó.”

Vương Hạo phì cười thành tiếng, lập tức giơ ngón cái lên, “Được Chu Tranh chân truyền.”

Triệu Tiêu Dạng lấy bánh quy ra, “Các cậu ăn không?”

Bốn cánh tay giơ qua.

Chu Tranh cắn miếng bánh rồi ngẩng đầu, bánh quy trôi vào miệng, cơ thể ngả về phía sau dựa vào sofa, cánh tay dài tùy tiện vắt trên thành sofa phía sau Triệu Tiêu Dạng, tựa như đang ôm lấy cô.

Ngón tay thon dài của Chu Tranh gõ trên sofa, ngông cuồng nói, “Tiễn chúng nó về nhà học bài đi.”

Rất nhanh đã bắt đầu trận đấu thứ hai, ban tổ chức làm việc rất chín chu, trước khi mở màn còn cho hai đội gặp mặt bắt tay. Triệu Tiêu Dạng mặc áo liền mũ màu đen, kéo mũ xuống lộ ra ngũ quan xinh đẹp, khi chơi game cô vẫn luôn đội mũ, nhìn không rõ mặt. Bây giờ nhìn thấy gương mặt khiến người ta kinh ngạc, năm tên trạch nam của đội STC sững sờ mấy giây rồi giơ tay qua, “Hóa ra là một em gái đáng yêu.” Ngay sau đó mồm miệng giơ bẩn nói, “Mấy người chơi game hay sắc dụ thế?”

Sắc mặt Chu Tranh lập tức thay đổi, ánh mắt trở nên lạnh lùng, dáng vẻ như muốn ra tay, Triệu Tiêu Dạng túm lấy cổ tay Chu Tranh. Nếu như đánh nhau hôm nay thì không thể thi đấu nữa, chắc chắn sẽ bị hủy bỏ tư cách, “Chu Tranh.” Cô nói, “Đừng kích động.”

Đi rừng của đối phương cười đê tiện, đè thấp giọng chỉ để cho mấy người họ nghe thấy, “Nếu không gọi một tiếng anh trai đi, anh lương tay với em, em đánh đường trên đúng không?”

“Bây giờ mày quỳ xuống gọi một tiếng ông nội thì tao lương tay với mày.” Ánh mắt Vương Hạo trầm xuống, bắt nạt Triệu Tiêu Dạng cậu cũng không nhịn được, cậu xắn tay áo, “Cháu trai, hay là gọi một tiếng ông nội nghe thử?”

“Đậu!”

Đi rừng của đối phương lập tức muốn túm lấy Vương Hạo, Chu Tranh đá đối phương một cái làm hắn quỳ xuống. Người thuyết minh bên cạnh ngoảnh đầu nhìn qua, Chu Tranh hoạt động cổ tay hững hờ nói, “Chạm vào mày rồi à? Xin lỗi nha, không sao chứ?”

Đối phương chỉ cảm thấy đầu gối sắp vỗ rồi, vừa định đánh trả thì lập tức bị đồng đội ấn xuống, bọn họ cúi đầu thầm thì, “Nếu như đánh nhau thì trận đấu này cũng đi luôn.” Cậu ta cắn răng đứng dậy, hung ác nói. “Đánh xong bọn mày chờ đầy.”

Chu Tranh xoay người, con ngươi đen nhánh âm trầm, toàn thân tỏa ra nộ khí, đánh xong trận đấu này, anh đảm bảo tất cả người của STC đều chết rất thảm.

Ngồi vào vị trí, đeo tai nghe lên, trầm mặc dị thường. Triệu Tiêu Dạng kéo mũ áo lên, nhìn về phía màn hình máy tính. Ngoài ý muốn, trước kia cô ghét nhất người khác bình luận về vẻ ngoài của cô, luôn cảm thấy nó mang theo tính chất xỉ nhục. Con trai dùng ngữ khí bình luận đó khiến cô phẫn nộ không thôi, vì gương mặt này nên cô có thể bị người khác tùy ý bình luận xỉ nhục sao? Cô không có thành tích gì sao?

“Chơi game xong tôi sẽ khiến bọn chúng biết chữ chết viết thế nào.” Ngón tay thon dài đẹp đẽ của Chu Tranh nắm chuột, giọng nói lạnh lẽo âm trầm, “Phế vật mới công kích giới tính.”

“Có lẽ bố mẹ không dạy dỗ tử tế.” Vương Hạo ngồi nghiêng trên ghế, gương mặt ngạo nghễ, “Vào chiến trận để bố ICE dạy chúng làm người.”

STC khá ghi thù, cấm toàn bộ vị trí đi rừng. Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, Phương Linh Lợi mắng một câu, “Bọn chúng là lũ ngốc à? Nhắm hết vào anh Tranh?”

“Anh Tranh dùng quen rất nhiều tướng, cấm không hết được.” Vương Hạo cười lạnh, “Gấp gì chứ? Để bọn nó cấm. Cứ đánh tốt, hôm nay ai không làm tốt thì đi nhúng lẩu.”

“Đậu!” Phương Linh Lợi cười thành tiếng.

Vương Hạo đánh nhau cũng rất hăng, Phương Linh Lợi không nói nữa.

Sau khi đối phương nhìn thấy vẻ ngoài của Triệu Tiêu Dạng thì hoàn toàn không coi trọng cô,  một cô gái nhỏ xinh đẹp, đánh tốt là ngoài ý muốn, đánh dở mới là bình thường.

Mở màn hai phút, đường trên của đối phương bị Triệu Tiêu Dạng hạ gục, Vương Hạo gào lên trong tai nghe, “Triệu Tiêu Dạng, đừng khách sáo với đám con cháu đó, đập nát đầu chó của chúng nó đi.”

“Ờ.”

Cả ván chơi đường trên của đối phương bị Triệu Tiêu Dạng đánh như chó, đuổi đánh. Tâm trạng đều sụp đổ, 23 phút, ICE đánh tung căn cứ của STC. Vương Hạo tháo tai nghe xuống đập bàn đứng dậy, giơ ngón giữa với đội địch.

Cháu trai, quỳ xuống gọi bố đi!

Chu Tranh liếc mắt nhìn đối phương, giễu cợt, “Thú vị đấy.”

Triệu Tiêu Dạng làm ổ trên ghế, cơ thể cô nhỏ bé nên quả thật nhìn không rõ, lại mặc áo rộng thùng thình, chỉ lộ ra đầu mũi tinh xảo và đôi môi hồng mềm mại dưới ánh đèn, không có vẻ hung dữ.

Khi thảo luận cấm tướng, có đội viên đề nghị cấm đường trên của Triệu Tiêu Dạng, đưỡng giữa mắng một câu, “Có mất mặt không? Sợ đàn bà?”

Không phải thi đấu chuyên nghiệp nên lời họ nói bên này cũng có thể nghe thấy.

Vương Hạo lập tức mở miệng giễu cợt, “Bủn rủn chân tay rồi à, về nhà làm ruộng đi! Chơi cmn game à.”

Ván thứ hai đối phương không cấm Triệu Tiêu Dạng, quả thực không thể mất thể diện được, sau đó Triệu Tiêu Dạng khiến bọn họ trải nghiệm cái gì gọi là quỷ gặp quỷ sầu. Combat không đánh thắng, đường trên bị mất, bắt Triệu Tiêu Dạng lại bắt không chết.

Bốn người bọn họ đi bắt Triệu Tiêu Dạng, bên kia Chu Tranh dẫn người đẩy đến trụ trong, bắt được Triệu Tiêu Dạng một lần thì tổn thất hai trụ.

Tâm trạng hoàn toàn sụp đổ, cuối cùng loạn cào cào, trực tiếp cam chịu lạc hậu. Mười năm phút đẩy xong căn cứ của đối phương, ngay cả rồng cũng không ăn.

Người thuyết minh nói, “Thắng rồi! ICE lại một lần nữa tạo ra kỳ tích! Mười năm phút đã giỡ nhà! Từ khi bắt đầu thi đấu đến nay ICE đã tạo ra tỉ lệ thắng 100%, không thua một trận nào.”

Triệu Tiêu Dạng bình tĩnh lạ thường, cơn giận cũng đã biến mất sau thắng lọi của trò chơi. Mạnh hay yếu, suy cho cùng giới tính có hạn chế phát triển hay không, thành tích đã chứng minh, không hề!

Cô tháo tai nghe xuống đứng dậy. Ngay sau đó rơi vào một vòng ôm mát lạnh mang theo vị bạc hà, Triệu Tiêu Dạng ngẩng phắt đầu nhìn khuôn cằm lạnh lùng của Chu Tranh. Đôi mắt đen nhánh lóe lên rồi qua, anh ôm một chút rồi buông tay, ngoảnh mặt đập tay với Vương Hạo, tựa như cái ôm vừa nãy không hề xảy ra.

MC đã đi qua phỏng vấn, micro đưa cho Chu Tranh, Chu Tranh mặc quần dài đen, áo sơ mi trắng, cổ áo không đóng cúc, xương đòn tinh xảo trắng trẻo lộ ra ngoài, chàng thiếu niên đẹp như họa.

“Có lời gì muốn nói với đội đối thủ STC không?”

Chu Tranh cầm micro, ngước mắt, ánh mắt đẹp nhưng tà mị, ngông cuồng kiêu ngạo, “Sau này nhìn thấy cô bé nhà tôi thì nhớ chạy,… À không đúng, đánh dở tệ như thế.” Anh khẽ hừ, thong dong nói, “Không có sau này.”

← Chương 33  |  Mục lục  |  Chương 35 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi