Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 35

Triệu Tiêu Dạng đi theo họ ra khỏi nơi thi đấu, chân vẫn còn lâng lâng. Chu Tranh đưa mũ bảo hiểm cho cô, Triệu Tiêu Dạng nhận lấy rồi ngẩng đầu, bỗng nhiên cười lên. Dưới ánh đèn, nụ cười của Triệu Tiêu Dạng đẹp chói mắt, ánh mắt Chu Tranh trầm xuống, “Triệu Tiêu Dạng.”

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, Chu Tranh ngồi trên xe máy, hơi nghiêng đầu. Gương mặt anh tuấn xuất hiện trước mắt, Triệu Tiêu Dạng lùi về sau, Chu Tranh ôm lấy bả vai cô, kéo áo khoác đồng phục che lên đầu Triệu Tiêu Dạng, rồi nhanh chóng chui vào trong áo hôn lên má cô, sau đó lui về phía sau một chút.

Triệu Tiêu Dạng nhìn người gần sát bên cạnh, mắt anh đen nhánh, lông mi dày rậm. Hơi thở của anh rất nhạt rơi trên da cô, ấm ấm nóng nóng. Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng tim mình đập rất điên cuồng. Chu Tranh là con trai, cô là con gái, họ không nên như vậy. Sau gáy cô là tay của Chu Tranh, ngón tay xuyên qua tóc cô, da họ sát gần nhau.

Cổ họng Triệu Tiêu Dạng lăn động, nắm chặt quai cặp sách. Cô chớp mắt rồi đẩy Chu Tranh ra, áo khoác rơi xuống đất. Đôi chân dài của Chu Tranh bước từ trên xe máy xuống, đứng trước mặt Triệu Tiêu Dạng. Anh cao gầy thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm rất có tính xâm lược, cứ nhìn cô như thế. Triệu Tiêu Dạng mím môi, hoảng loạn rời ánh mắt, khom người nhặt áo lên ôm vào lòng.

“Anh Tranh!” Chỗ xa xa có tiếng gọi, Chu Tranh ngước mắt. Vương Hạo lái xe máy chậm chạp đi qua, Phương Linh Lợi ngồi nghiêng người ở phía sau, “Đi thôi.”

“Lên xe.” Chu Tranh xoay người lên xe, một chân giẫm xuống đất chống xe, đưa mũ bảo hiểm cho Triệu Tiêu Dạng, “Đi ăn cơm.”

Triệu Tiêu Dạng hít sâu, “Chu Tranh.”

Chu Tranh ngoảnh đầu, “Hửm?”

Lời nói đến miệng nhưng cô lại nuốt xuống, dì Trương nói, cô ở nhờ nhà họ Chu, cô không nơi nương tựa, tương lai vẫn phải nhờ nhà họ Chu, cô cần phải lấy lòng Chu Tranh.

Còn hai năm nữa cô mới đủ mười tám tuổi, nhưng trong lòng cô lại khó chịu nghĩ, cô không phải vì lấy lòng mới thân thiết với Chu Tranh. Nhưng nói vậy ai tin chứ ? Hoàn cảnh của cô bây giờ…

Triệu Tiêu Dạng lên xe đội mũ lên, Chu Tranh đón lấy áo khoác trong tay cô mặc vào, nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, “Túm chặt, đừng rơi xuống.”

“Ố? Đội gà ra rồi à.” Vương Hạo đang đợi Chu Tranh, vừa ngoảnh đầu thì nhìn thấy mấy người STC đi ra, đầu tóc lập tức dựng đứng lên, như tên đã lên dây, “Chúc mừng đội gà mờ bị loại nhé.”

“Đệch! Mày cmn nói cái gì?”

“Tao nói mày là gà đấy!”

Trên chiến trường đối thủ không đánh lại, còn bị Chu Tranh làm cho một vố, oan gia ngõ hẹp, ra cửa lại đụng vào nhau. Vương Hạo huýt sáo một cái, trào phúng nói, “Đồ đần, sao còn không quỳ xuống gọi ông nội?”

Đối phương vung tay tiến lên, Chu Tranh xoay người xuống xe chạy thẳng qua đá một cái ngã một người. Vương Hạo đẩy Phương Linh Lợi ra, nắm đấm vung lên, “Ông mày muốn đánh người lâu rồi, mẹ nó!”

Trần Mặc lái xe vespa đi ra, vừa thấy đánh nhau liền lập tức dừng xe ném cặp sách cho Phương Linh Lợi, trực tiếp xông vào. Chu Tranh xách cổ áo Trần Mặc đẩy qua một bên, dứt khoát nhanh nhẹn giải quyết mấy người còn lại, anh giẫm lên cổ của tên đi rừng đội STC, mặt của Khoa Thụy lõm vào dưới chân Chu Tranh, Chu Tranh híp mắt, “Xin lỗi.”

Chu Tranh tuổi còn nhỏ nhưng võ vẽ rất tốt, khi cụp mắt xuống ánh mắt cực hung dữ, có một sự tàn nhẫn không hợp với tuổi.

“Không thể nào!”

Chu Tranh hơi dùng lực, Khoa Thụy lập tức kêu thảm thiết, Chu Tranh ngước mắt lên, “Triệu Tiêu Dạng, qua đây.”

Triệu Tiêu Dạng đi đến trước mặt Chu Tranh, trên mặt anh vẫn không có cảm xúc gì, thờ ơ liếc nhìn người dưới chân, “Cho mày một cơ hội nữa, xin lỗi, hay là….”

“Xin lỗi.” Nước mắt của Khoa Thụy chảy ra, cậu ta là học sinh trường nghề gần đây, thoạt nhìn cũng hung dữ nhưng gặp người mạnh hơn thì sợ sệt, “Xin lỗi!”

Chu Tranh thu chân lại, liếc người dưới đất, “Cút đi.”

Triệu Tiêu Dạng hơi nhíu mày, theo sau Chu Tranh đi về phía chiếc xe moto, cô ngồi phía sau. Nắm một góc áo của Chu Tranh, đội mũ bảo hiểm lên.

“Sau này gặp ai bắt nạt cậu, đánh được thì đánh, không đánh lại thì gọi người.” Chu Tranh đeo mũ bảo hiểm màu đen lên, dưới ánh đèn, chiếc mũ phát ra ánh sáng lạnh, “Ở trường cũng vậy.”

“Ừm.”

“Cậu không phải…” Cậu có bạn trai có thể bảo vệ mình, anh cảm thấy thẳng thừng quá không thích hợp, nên sửa lại, “Tôi sẽ đánh chết bọn họ.”

Câu này còn thẳng thừng hơn, Chu Tranh cau mày, ngay sau đó trái tim cũng ngông cuồng, anh muốn bảo vệ Triệu Tiêu Dạng. Ai dám nói gì? Triệu Tiêu Dạng có hôn ước với anh, tương lai cũng phải kết hôn, bảo vệ người phụ… nữ của mình không mất thể diện.

Cái từ phụ nữ này, vừa nghĩ đến là lồng ngực anh như có một đốm lửa, thiêu đốt khiến cho toàn thân anh nóng bừng. Cô gái nhỏ, sau này cũng là phụ nữ.

Một tay Chu Tranh nắm tay lái, cụp mắt nhìn thấy bàn tay nhỏ đang nắm chặt của Triệu Tiêu Dạng, chỉ kéo một góc áo khoác của anh, yết hầu anh lăn động, có chút không vui. Túm tay Triệu Tiêu Dạng, cô kêu nhẹ một tiếng, dùng sức rút về. Chu Tranh đặt tay cô lên eo mình rồi mới bỏ ra. Anh ho một tiếng để che giấu cảm xúc, cố gắng nghiêm túc nói, “Túm áo rất dễ bị rơi xuống, cậu có ý thức an toàn không vậy?

Ánh mắt Triệu Tiêu Dạng cụp xuống, cắn môi, cô hơi tức giận. Chu Tranh hôn cô, còn gào lên với cô.

Triệu Tiêu Dạng thu tay, ôm cặp sách ngăn giữa mình và Chu Tranh, không chạm vào anh. Chu Tranh lập tức phanh xe lại, ngoảnh đầu nhìn chằm chằm Triệu Tiêu Dạng. Cô kéo mũ áo lên, cúi đầu.

“Không vui hả?”

“Không.”

“Vậy vì sao không bám vào eo tôi?” Giọng Chu Tranh trầm thấp.

“Không muốn bám.”

Chu Tranh đơn phương nhìn nhưng không nhận được đáp lại, nhìn chằm chằm mái tóc mềm mại của Triệu Tiêu Dạng, có phải cô gái nhỏ vẫn ngại ngùng vì cái hôn vừa nãy không? Con gái ngại ngùng cũng bình thường. Nhưng Triệu Tiêu Dạng là cô gái hay ngại ngùng nhất mà anh đã gặp, mềm mại dịu dàng, chạm nhẹ một cái là đã đỏ mặt, “Vậy tôi lái chậm một chút, cậu ngồi cẩn thận đừng rơi xuống.”

“Ừm.” Triệu Tiêu Dạng cúi đầu đáp.

Đến nhà hàng, gọi xong đồ ăn Phương Linh Lợi muốn đi nhà vệ sinh, nhà vệ sinh của quán lẩu này ở tầng ba, Vương Hạo đi cùng cô ấy. Phục vụ đưa nước hoa quả ra, Trần Mặc mở game, “Làm một ván không?”

“Không chơi.” Một quả quýt màu vàng cam giữa các ngón tay thon dài của Chu Tranh, anh thong dong bóc vỏ. Quả quýt trong tay anh giống như một tác phẩm nghệ thuật, Chu Tranh bóc xong nếm thử một múi. Quýt ngọt, thuận tay bón đến bên miệng Triệu Tiêu Dạng.

Trần Mặc ngồi đối diện vừa vào game nhìn thấy bản update thì ngẩng đầu, “Tranh…”

“Cái gì?”

Vốn Triệu Tiêu Dạng đang cúi đầu xem điện thoại, đột nhiên một miếng quýt hơi chua đưa đến miệng, cô lập tức ngẩng đầu. Đầu ngón tay của Chu Tranh vẫn đang ở bên môi cô, toàn thân cô sững sờ.

Cậu làm gì thế?

Chu Tranh bón xong liền đưa nửa quả quýt còn lại cho Triệu Tiêu Dạng, rút giấy lau tay, nói như không có chuyện gì xảy ra, “Tôi không thích ăn quýt.”

Không thích ăn thì cậu bóc làm gì? Thói gì vậy?

“Cậu ăn.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn chằm chằm ngón tay trắng trẻo sạch sẽ của Chu Tranh duới ánh đèn, trầm mặc một lát rồi nuốt quýt xuống. Trầm Mặc phía đối diện đã ngậm chặt miệng, Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng thật sự là một đôi.

“Cậu vừa muốn hỏi gì?” Chu Tranh hỏi.

“Game update rồi?”

“Tăng cường tính năng của tướng thích khách.” Chu Tranh nói, “Đồ họa cũng có điều chỉnh.”

 “Trò chơi này có chỗ tệ.” Lỗ tai Trần Mặc hơi đỏ, cậu cảm thấy Chu Tranh rất to gan, hình như kỳ thi tháng này Triệu Tiêu Dạng đứng đầu toàn khóa, một cô gái ngoan ngoãn lại yêu sớm. “Trò chơi kiểu này không tiếp tục được lâu.”

“Nếu như không có vận hành kinh doanh thành thục, làm thành cấp thế giới thì tất cả trò chơi đều không được lâu.” Chu Tranh uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói, “Trò chơi này đến cùng cũng chỉ chơi như vậy thôi, không khai phá ra nhiều cách chơi hơn thì sớm muộn cũng sẽ chết.”

“Quả thực không có gì mới mẻ.” Trần Mặc lật xem quy tắc mới.

Triệu Tiêu Dạng ấn điện thoại gửi tin nhắn cho Tưởng Húc Nhiên, “Cậu đỡ hơn tí nào chưa?”

Rất nhanh tin nhắn trả lời của Tưởng Húc Nhiên cũng gửi qua, “Vẫn ở bệnh viện, tốt hơn nhiều rồi.”

Triệu Tiêu Dạng muốn nói chuyện thi đấu, Tưởng Húc Nhiên cũng rất quan tâm cuộc thi này, nhưng nếu tùy tiện nói thì là kích thích đối với Tưởng Húc Nhiên, cậu ấy là một người mẫn cảm như thế.

“Vào chung kết rồi, cậu rất giỏi.” Tin nhắn của Tưởng Húc Nhiên lại nhảy ra.

Triệu Tiêu Dạng sững người, sao cậu ấy biết?

“Vòng bạn bè, cậu không dùng wechat à?”

Triệu Tiêu Dạng vội vàng thoát khỏi tin nhắn mở wechat ra, là Chu Tranh tải wechat cho cô, cô chưa mở ra bao giờ. Mở wechat ra đầu tiên nhìn thấy một loạt yêu cầu kết bạn, Triệu Tiêu Dạng mở ra, đầu tiên nhất là Tưởng Húc Nhiên. Cô ấn xác nhận, sau đó Vương Hạo Phương Linh Lợi Trần Mặc, còn có rất nhiều người không quen.

Triệu Tiêu Dạng từ chối toàn bộ người không quen.

Ảnh đại diện của Tưởng Húc Nhiên nhảy ra, “Cậu lên wechat rồi à?”

Ngay sau đó gửi một cái đầu mèo cực moe qua, phía trên còn viết “tỏ ra đáng yêu”. Triệu Tiêu Dạng cười, một con mèo siêu đáng yêu, cô trả lời, “Tớ chưa dùng cái này bao giờ.”

Vương Hạo và Phương Linh Lợi quay lại, Vương Hạo kéo ghế ngồi xuống, nói cạnh khóe, “Đồ quỷ nhát gan! Đi vệ sinh cũng sợ.”

“Đồ trai thẳng chết tiệt! Miệng cậu độc như thế cả đời này không tìm được bạn gái đâu.” Phương Linh Lợi mở điện thoại ra, ngẩng đầu kinh ngạc nói, “Triệu Tiêu Dạng, cậu chơi wechat rồi à?”

“Hả?”

“Á!” Vương Hạo cầm điện thoại lên, “Thật luôn, ấy không phải, Phương Linh Lợi sao cậu biết?”

Trần Mặc nhìn thông báo phía trên, yên lặng thoát game.

Chu Tranh ngước mắt, ánh mắt âm u lạnh lùng nhìn qua, “Các cậu add cô ấy làm gì?”

Ba người, “… …”

Phương Linh Lợi khiêu khích, “Hiểu sâu hơn về em gái Tiêu Dạng của các cậu.”

Chu Tranh cho thịt bò vào nồi lẩu, hừ lạnh, “Đừng có gây chuyện, quản lý cái thứ trò chơi trên cổ cho tốt, cẩn thận hôm nào đó tôi lấy mất.”

Phương Linh Lợi nghiến răng, không dám tức giận cũng không dám nói, cuối cùng chỉ hừ một tiếng thật mạnh.

Vương Hạo cười bò ra bàn, Phương Linh Lợi không dám hung dữ với Chu Tranh, chỉ dám bắt nạt cậu. Một cái đấm đập vài vai cậu, hung dữ nói, “Ngậm miệng, không được cười.”

Bữa cơm tối kết thúc đã là mười một giờ, Chu Tranh lái xe như bay đưa Triệu Tiêu Dạng về nhà, xe dừng lại ở cổng. Chu Tranh tháo mũ xuống, nhìn Triệu Tiêu Dạng, nhàn nhạt nói, “Sao lại bắt đầu chơi wechat?”

“Xem vòng bạn bè ở đâu?”

“Điện thoại.”

Triệu Tiêu Dạng đưa điện thoại cho Chu Tranh, anh nhét chìa khóa xe vào túi, ngón tay trượt trên màn hình mở wechat ra, vừa vào liền nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên ở đầu tiên. Vừa nãy Triệu Tiêu Dạng nói chuyện với Tưởng Húc Nhiên nên cười vui vẻ như thế sao?

Ánh mắt Chu Tranh âm trầm, ấn vào phần khoảnh khắc, “Ở đây, vòng bạn bè.”

Đôi chân dài của Chu Tranh bước lên bậc thềm, một tay đúc túi, “Cậu muốn đăng gì?”

Ánh sáng trắng của điện thoại chiếu vào ngũ quan đẹp đẽ lạnh lùng của Chu Tranh, đôi mắt đen của anh trầm như biển sâu, có chú hung dữ.

“Không đăng, chỉ xem thôi.” Triệu Tiêu Dạng đi lấy điện thoại, Chu Tranh giơ tay tránh đi, kết thúc ở bậc thềm cuối cùng. Anh đứng ở cửa, hất khuôn cằm lạnh lùng, nhìn Triệu Tiêu Dạng từ trên xuống, “Cậu rất thích nói chuyện với Tưởng Húc Nhiên?”


Thông báo: Có lẽ từ giờ mình sẽ hơi bận nên mình sẽ cố gắng đăng 2 -3 chương/ tuần nhé. Cảm ơn mọi người đã đọc. Good night!

← Chương 34  |  Mục lục  |  Chương 36 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi