Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 36

“Không thể nói chuyện sao?”

“Tôi hỏi là cậu rất thích nói chuyện với cậu ta à?”

Cửa nhà mở ra, ánh đèn lọt ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng híp mắt.

“Sao muộn thế này hai đứa mới về?”

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn thấy Chu Khải Thụy, da đầu lập tức tê rần, đứng thẳng người. Nếu như để ông phát hiện chuyện chơi game thì toi đời, cô ăn của nhà họ Chu, ở nhà họ Chu, còn dẫn con trai nhà họ Chu đi chơi game, bỏ việc chính đi làm việc khác.

“Chú?”

“Bên ngoài không lạnh sao? Đứng ngoài đó làm gì?”

Chu Tranh trả điện thoại cho Triệu Tiêu Dạng, một tay đúc túi đi vào trước, anh chân dài mạnh mẽ, sắc mặt lạnh lùng.

“Chu Tranh.” Chu Khải Thụy cau mày, “Con đưa em gái đi đâu?”

“Có thể đi đâu được? Sinh nhật bạn đi ăn bữa cơm, ăn đến bây giờ.” Tóc Chu Tranh rũ xuống vô kỷ luật, ánh mắt phản nghịch, anh đeo lệch cặp, cổ áo đồng phục trễ đến tận vai.

“Quần áo không mặc tử tế, không có quy củ gì cả.” Giọng Chu Khải Thụy nghiêm khắc trách mắng, “Đứng nghiêm, bỏ tay ra, kéo khóa tử tế.”

Chu Tranh xoay người bước nhanh lên lầu, Chu Khải Thụy cao giọng, “Đứng lại.”

Chu Tranh giật cửa phòng ngủ thật mạnh, tiếng động cực lớn vang lên, dì Trương khoác áo đi từ phòng ra, nhìn thấy tình hình này liền vội vàng khuyên bảo, “To tiếng với trẻ con làm gì? Hơn mười một giờ rồi, mau đi ngủ thôi.”

“Không ra cái thể thống gì cả.”

Triệu Tiêu Dạng rất sợ người nhà họ Chu cãi vã, mặc kệ là ai cãi nhau với ai cô đều nằm ở hoàn cảnh gượng gạo.

Chu Khải Thụy nổi nóng, khí thế mạnh mẽ, nghiêm giọng nói, “Phản rồi!” Liếc mắt nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đeo cặp sách chỉnh tề ở cửa, cô đứng ở đó, lẻ loi trơ trọi. Chu Khải Thụy tạm thời đè nén cơn giận, cố gắng dịu dàng nói, “Tiêu Dạng, con mau về phòng ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi học.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía Chu Khải Thụy, móng tay cắm vào lòng bàn tay hơi đau, cô muốn nói con đã nói dối, bọn con không làm bài tập mà là đi chơi.

“Tiêu Dạng, cháu về phòng đi.” Dì Trương ra hiệu bằng ánh mắt cho cô, “Mau lên lầu.”

“Xin lỗi chú.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Sau này bọn con sẽ không về muộn vậy nữa, xin lỗi chú ạ.”

Tính tính của Chu Khải Thụy và Chu Tranh người này còn xấu hơn người kia, nhà họ chưa từng có con sai rồi, không có xin lỗi, chỉ có cứng chọi cứng. Quan hệ cha con quy tắc, mệnh lệnh, cứng nhắc.

“Chú không trách mắng con.” Chu Khải Thụy vội vàng dịu giọng, sợ làm Triệu Tiêu Dạng sợ hãi, ông quả thực có chút không biết phải làm sao, không có kinh nghiệm chung sống với con gái nhỏ, “Con đừng sợ, không sao đâu.”

“Để chú chờ lâu như vậy.”

“Cũng không có đâu, chú mới về đến nhà chưa lâu.” Chu Khải Thụy nói.

Di Trương há miệng, rồi lại nuốt lời định nói xuống, ông chủ đen mặt từ sáu giờ đợi đến mười một giờ đêm. Để xem hai người họ khi nào mới về, sao lại thành không lâu lắm rồi?

“Anh Chu Tranh có bắt nạt con không?” Chu Khải Thụy nghi ngờ Chu Tranh kéo Triệu Tiêu Dạng làm chuyện xấu nó sai bảo, Triệu Tiêu Dạng ngoan như thế sao lại về muộn? “Con đừng sợ, nếu như nó bắt nạt con thì chú sẽ xử lý nó. Nó là con chú, con cũng là con chú, chú sẽ không thiên vị nó đâu.”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu.

Chu Khải Thụy nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát, thở dài, “Gần đây ở trường thế nào? Có ai bắt nạt con không?”

“Không có ạ.”

“Học hành thế nào rồi?”

Dì Trương cười thành tiếng, “Ông chủ, ông dọa con bé sợ rồi.”

Đây thật sự không giống quan tâm, mà là chất vấn.

“Cũng tạm ạ.” Triệu Tiêu Dạng cắn môi nói, “Chú, không còn sớm nữa, chú cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ, chú ý sức khỏe.”

Chu Khải Thụy ngẩn người, ông nuôi thằng nhóc thối kia mười mấy năm chưa bao giờ được câu hỏi thăm cả.

“Được.” Chu Khải Thụy nói, “Nếu ở trường Chu Tranh làm bậy thì con cũng phải nói với chú.”

“Kỳ thi tháng náy cậu ấy đứng nhất toàn khóa.” Đôi mắt trong veo của Triệu Tiêu Dạng nhìn Chu Khải Thụy, nói, “Cậu ấy không làm chuyện xấu ạ.”

“Vậy sao?” Chu Khải Thụy không ngờ Chu Tranh lại thi tốt như vậy, lần trước ông quan tâm kết quả học tập của Chu Tranh là thi cấp ba được bảy mươi điểm, trở thành trò cười. “Nó thi tốt vậy sao? Không gian lận chứ?”

Triệu Tiêu Dạng không nói ra được là cảm giác gì, cô cảm thấy bố mẹ nghi ngờ con cái gian lận là sự xỉ nhục lớn nhất đối với đứa trẻ. Bố mẹ cô chưa từng nghi ngờ sự ưu tú của cô, đó là sự kiêu ngạo của cô.

“Con lên lầu trước, chú cũng nghỉ sớm đi ạ.” Triệu Tiêu Dạng thu cảm xúc lại, cúi đầu chào Chu Khải Thụy rồi xoay người bước nhanh lên lầu.

Cô tắm giặt xong nằm lên giường đã là mười hai giờ, Triệu Tiêu Dạng mở wechat ra nhìn thấy danh sách rất yên lặng. Tin đầu tiên trong vòng bạn bè là Vương Hạo đăng, “Bọn nhóc con, chung kết bố đến rồi.” Điên cuồng giống như sắp được quán quân vậy, chỉ có Phương Linh Lợi tương tác với Vương Hạo.

Triệu Tiêu Dạng xem một lát rồi đóng vòng bạn bè, nằm lên giường. Giơ tay che mặt lại, tự dưng lại nhớ đến nụ hôn dưới áo đồng phục của Chu Tranh. Môi anh hơi lạnh, cũng hơi mềm. Sống mũi anh rất cao, khi hôn đầu mũi chạm vào mặt trước sau đó môi mới chạm vào.

Triệu Tiêu Dạng kéo chăn che kín bản thân, ngay cả nghĩ cô cũng không dám, cô bụm mặt. Cô không nên nghĩ những thứ này, Chu Tranh cũng không phải điều cô nên nghĩ.

Hôm sau khi Chu Tranh xuống lầu đã không thấy Triệu Tiêu Dạng, phòng ăn chỉ có Chu Khải Thụy. Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống vùi đầu ăn sáng, Chu Khải Thụy nhìn anh, “Tiêu Dạng học tập thế nào?”

“Thi tháng đứng nhất toàn khóa.”

Triệu Tiêu Dạng nói dối sao? Chu Khải Thụy nhíu mày, “Còn con?”

“Cùng nhất.” Chu Tranh ăn xong bánh mì liền ngẩng đầu nhìn lên lầu, Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa xuống? Anh uống xong sữa rồi cầm áo khoác đồng phục mặc vào. Lại nhìn cửa phòng Triệu Tiêu Dạng, dì Trương quét dọn vệ sinh trên tầng hai gặp phải ánh mắt của Chu Tranh, “Cháu cần gì?”

“Triệu Tiêu Dạng đâu?” Chu Tranh hỏi xong có chút mất tự nhiên, hắng giọng, cau mày cố tỏ ra thiếu kiên nhẫn, “Còn không đi là muộn rồi, cô ấy đang làm gì?”

“Đi từ sớm rồi.” Dì Trương cười, “Từ khi đi đến bây giờ gần hai mươi phút rồi.”

Chu Tranh: “… …”

“Cháu cũng mau đến trường đi, sắp muộn rồi.”

Giọng nói vừa ngắt Chu Tranh đã bước nhanh ra cửa.

Triệu Tiêu Dạng ngồi xe bus đến trường, cô đến khá sớm, cố ý tránh né đám người Vương Hạo. Cô đang đọc buổi sớm thì đột nhiên một chiếc cặp sách đập lên mặt bàn, tiếng vang cực lớn, Triệu Tiêu Dạng ngồi thẳng người dậy.

Ngẩng đầu đối diện với ánh mắt âm trầm của Chu Tranh, Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống, thu cặp sách lại. Triệu Tiêu Dạng thở ra một hơi, lại cầm sách lên.

Ánh mắt bên cạnh sáng rực, thiêu đốt cô có chút khó chịu.

Cảm xúc mâu thuẫn nho nhỏ trong lồng ngực dần lan tràn, cuối cùng lấp đầy trái tim, chi chít dày đặc, khiến người ta hít thở không thông. Từ nhỏ đến lớn Triệu Tiêu Dạng đều được mọi người khen thông minh. Cô học gì cũng nhanh, nhưng chuyện này cô không thể hiểu rõ được, thậm chí có chút sợ hãi cảm xúc thiêu đốt mà sự mập mờ này mang đến.

Hai người vô cớ bắt đầu chiến tranh lạnh.

Trận chung kết cuối tuần rất nhanh đã đến, bảy giờ sáng Triệu Tiêu Dạng bị tiếng gõ cửa đánh thức, cô cho rằng là dì Trương, mở cửa ra liền nhìn thấy Phương Linh Lợi bên ngoài. Bốn mắt nhìn nhau, Triệu Tiêu Dạng cho rằng mình đã xuyên không, vội vàng ngoảnh đầu nhìn gian phòng.

Phương Linh Lợi đánh giá Triệu Tiêu Dạng, có chút ghen tị, Triệu Tiêu Dạng vừa ngủ dậy, mắt có hơi đỏ nhưng vẫn thật sự xinh đẹp, vẻ đẹp không son phấn. Mái tóc cô dài và đen, giống như thác nước đổ xuống tận eo, khuôn cằm nhọn tinh tế.

“Triệu Tiêu Dạng dậy chưa?” Vương Hạo ở dưới lầu nói với lên.

“Dậy rồi.” Triệu Tiêu Dạng thường mặc quần áo đơn giản, buộc tóc đuôi ngựa, Phương Linh Lợi cho rằng đó đã là vẻ đẹp cực hạn rồi, không ngờ vẫn còn hình ảnh khiến người ta phải thốt lên.

“Ba giờ chiều bắt đầu thi đấu, tranh thủ thời gian luyện tập.” Phương Linh Lợi nhíu mày, sao lại có một cô gái xinh đẹp đến vậy, cô ấy nói, “Cậu nhanh lên.”

“Ồ.”

Triệu Tiêu Dạng xỏ chiếc áo len, mặc quần bò rồi nhanh chóng xuống lầu đánh răng rửa mặt, vốn Vương Hạo và Trần Mặc đang ngồi ở phòng khách chơi game, nghe thấy tiếng động liền ngầng đầu, sau đó sững người.

“Triệu Tiêu Dạng?”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, Vương Hạo ngẩn người mấy giây, rồi nói, “Cậu thả tóc ra rất giống một ngôi sao.”

Chu Tranh cắn miếng bánh mì nhìn qua, quay người đá một cái vào chân Vương Hạo, ánh mắt âm trầm, “Không được nhìn.”

Triệu Tiêu Dạng cúi đầu đi vào nhà vệ sinh, cực kỳ ngại ngùng. Đã mấy ngày cô và Chu Tranh không nói chuyện với nhau rồi, đi học ai đi đường nấy. Triệu Tiêu Dạng nhìn mình trong gương, cô vừa ngủ dậy, đôi mắt còn hơi sưng. Đánh răng rửa mặt xong buộc tóc đi ra ngoài, ba người họ đang chơi game trong phòng khách. Triệu Tiêu Dạng vào phòng ăn cầm một miếng bánh mì, nhanh chóng ăn xong rồi đi ra ngoài phòng khách.

“Đi chứ?”

“Vào uống sữa.” Ngón tay thon dài của Chu Tranh đang cầm điện thoại, thao tác nhanh nhạy, hôm nay anh mặc áo len trắng, xương đòn tinh xảo cực kỳ hút mắt dưới ánh mặt trời. Quần áo của anh luôn có thể trắng tinh tươm. Anh không ngầng đầu, trong lời nói cũng không đặc biệt chỉ ai. Lỗ tai Triệu Tiêu Dạng đỏ lên, quay lại rót một cốc sữa uống hết.

Chơi xong một ván, Chu Tranh đứng lên, “Đi.”

Phương Linh Lợi cầm cặp sách nhìn Chu Tranh, có lẽ Chu Tranh là chàng trai duy nhất trên đời này thích hợp với áo len trắng, làn da trắng bóc, gương mặt lạnh lùng, anh tuấn không với tới.

Một giây sau, Chu Tranh cầm áo khoác xoay người đưa cho Triệu Tiêu Dạng.

Đôi mắt Phương Linh Lợi hơi đau, buổi sáng đi qua đây, cô ấy còn rất mong chờ, có lẽ việc sống chung là Chu Tranh lừa cô ấy để từ chối. Khi nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, cô ấy nghĩ, nhà họ Chu nhận nuôi Triệu Tiêu Dạng, sống cùng thì đã làm sao.

Vợ chưa cưới mà Chu Tranh nói có lẽ cũng chỉ là hiểu lầm. Họ mới mười sáu tuổi, không thể có vợ chưa cưới thật.

Chu Tranh bảo Triệu Tiêu Dạng đi uống sữa, Chu Tranh đưa cặp sách cho Triệu Tiêu Dạng. Hình tượng chàng thiếu niên cao ngạo đã sụp đổ, Phương Linh Lợi đầu óc trống rỗng đi ra cửa.

“Gọi xe qua đó đi.” Trời đã chuyển lạnh, nhiệt độ không khí thành phố B không ngừng giảm, lái xe sẽ hơi lạnh. Vương Hạo nói, “Tớ gọi xe.”

Đã mấy ngày Triệu Tiêu Dạng không chơi game, lần luyện tập sáng nay nói là cả đội luyện tập, nhưng thực tế chỉ để rèn giũa một mình cô. Chu Tranh và đám Vương Hạo đều là đồng đội cũ, phối hợp ăn ý.

Quán nét buổi sáng trống trơn, ánh mặt trời từ cửa chớp rơi vào phòng, chiếu lên máy tính. Chu Tranh bảo những người khác vào game trước chơi với người lạ, anh thì cho Triệu Tiêu Dạng luyện tướng mới, một tay Triệu Tiêu Dạng đặt lên bàn phím, một tay khác nhanh chóng mở trình duyệt web tra cứu đặc điểm của tướng.

“Cậu chơi một ván SOLO với tôi.”

“Cái gì?” Triệu Tiêu Dạng không nghe rõ, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh.

“Một đấu một.” Chu Tranh nói, “Hai tướng trước cậu đã dùng bây giờ không được dùng, dùng tướng mới đánh với tôi.”

Triệu Tiêu Dạng chần chừ, Chu Tranh nhìn thấy, hất khuôn cằm lạnh lùng, nói, “Sao? Sợ à?”

Triệu Tiêu Dạng mở chai nước uống một ngụm, gương mặt nhỏ căng ra, ánh mắt nghiêm túc nhìn Chu Tranh, “Không phải sợ, một đánh một, nếu như tôi thắng cậu thì cậu không được nổi nóng.”

Vương Hạo bên kia không đeo tai nghe, nghe thấy vậy liền cười như điên, đập bàn, “Em gái Tiêu Dạng, cậu còn muốn đập anh Tranh?”

← Chương 35  |  Mục lục  |  Chương 37 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi