Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 37

“Cậu có thể thắng tôi.” Chu Tranh thu ánh mắt lại, trên gương mặt lạnh lùng không có cảm xúc gì, lạnh nhạt nói, “Triệu Tiêu Dạng, nếu như cậu thắng tôi thì tôi cõng cậu đi một vòng thành phố B.”

Vương Hạo òa một tiếng, “Chơi lớn vậy?”

Chu Tranh cụp mắt, ngón tay khớp xương rõ ràng đặt trên bàn phím, dưới hàng mi dày rậm là đôi mắt đen đẹp đẽ. “Tôi nói được làm được.”

Lỗ tai Triệu Tiêu Dạng đỏ lên, ngẩng đầu nhìn màn hình máy tính, “Tất cả tướng đều có hạn chế số liệu.”

Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Cậu biết sức hấp dẫn của trò chơi này ở đâu không?”

Triệu Tiêu Dạng giỏi nhất là tính toán, tất cả trò chơi đều là tham số, đều là trình tự số liệu, sau lần đầu tiên thua rất thảm, trở về cô bắt đầu nghiên cứu những lí luận trong này. Độ thành thạo của cô bình thường nhưng có thể tính toán chính xác khoảng cách làm bị thương và chịu đòn của mỗi tướng, dùng tướng di chuyển có thể tránh né và tấn công chính xác.

“Cùng một tướng có thể có mức sát hại khác nhau.”

“Tham số trang bị.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Những thứ này con người cũng có thể tính toán.”

Cô biết Chu Tranh chơi game rất giỏi, nhưng trò chơi là do con người làm ra, tất cả người chơi đều không thoát khỏi cái khung này.

“Cậu cảm thấy cậu có thể thắng tôi?”

Trái tim Triệu Tiêu Dạng đột ngột nảy lên, ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, “Tôi không nói chắc chắn.”

“Cậu không có cơ hội.” Ngữ khí của Chu Tranh trầm và chậm.

Năm phút sau Triệu Tiêu Dạng bị đánh đến nỗi không ngóc đầu lên được, cô nhìn chằm chằm màn hình máy tính tối đi, mím môi, không có sức đánh trả.

Ván thứ hai Triệu Tiêu Dạng dùng tướng ván trước Chu Tranh dùng, trí nhớ của cô luôn rất tốt. Thao tác của Chu Tranh in sâu trong đầu cô.

Tướng này đánh đầu trận, là vua combat. Chu Tranh dùng tướng cô dùng ván trước, vô cùng kịch bản. Hai phút sau, lần giao đấu đầu tiên, Triệu Tiêu Dạng thua.

Đột nhiên chết, không kịp đề phòng, những lý luận của cô không có đất phát huy trước thực lực tuyệt đối.

Triệu Tiêu Dạng buông chuột, ngón tay chống cằm nhìn màn hình.

“Đây là sự khác biệt giữa thiên tài và người bình thường.”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn, phía sau có ba cái đầu đang chen chúc, mặt cô càng đỏ. Vì lời nói lúc mở màn, cô bị Chu Tranh đánh chết.

“Cậu cũng là thiên tài.” Vương Hạo vội vàng bổ sung, nói, “Em gái Tiêu Dạng, vừa nãy chơi tốt như vậy, cậu chắc chắn là thiên tài, chỉ là thiếu chiến đấu thực tế thôi.”

“Một ván nữa.” Triệu Tiêu Dạng mở miệng, giọng nói rất thấp nhưng không mềm.

Lại bắt đầu.

Mười ván, ván dài nhất là mười lăm phút, Triệu Tiêu Dạng dùng tướng sở trường, những tướng khác đều bị Chu Tranh dí đánh.

“Phần lớn mọi người hiểu một tướng bảy phần là đã rất giỏi rồi, anh Tranh là người đàn ông chín phần.”  Trình độ nịnh hót của Vương Hạo phải gọi là đỉnh, không ai địch nổi.

Chu Tranh tháo tai nghe xuống dựa vào ghế uống ngụm nước, đầu ngón tay vuốt ve chai nước, ngoảnh đầu nói, “Đừng nói phí lời, luyện thêm hai ván nữa thì đi ăn cơm trưa, còn phải đến nơi thi đấu nữa.”

Đám người Vương Hạo vội vàng về chỗ, Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, “Phục không?”

Triệu Tiêu Dạng cầm chai nước tốn sức mở ra, không bắt đèn. Một bàn tay trắng trẻo khớp xương rõ ràng bên cạnh vươn qua, Triệu Tiêu Dạng chợt ngẩng đầu, Chu Tranh cầm lấy chai nước mở ra rồi lại trả cho Triệu Tiêu Dạng. Hai tay anh đan vào nhau chống cằm, ngón tay vô cùng đẹp, lông mi ngước lên, đôi mắt đen nhánh sâu thăm có một vẻ đẹp lay động lòng người, “Muốn học không? Tôi có thể dạy cậu.”

Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng thu mắt lại, ôm chai nước uống một ngụm lớn, trái tim nhảy nhót điên cuồng. Giọng nói trầm thấp vui tai của Chu Tranh vẫn văng vẳng bên tai, anh nghiên đầu, chiếc ghế trượt đi phát ra âm thành. Đột nhiên bị lại gần, Triệu Tiêu Dạng phồng má bất ngờ đối diện với đôi mắt Chu Tranh.

Gần đến mức có thể ngửi thấy hơi thở, Triệu Tiêu Dạng bị sặc, cô ho đỏ cả mặt. Chu Tranh rút giấy cho cô, nhìn cô sâu xa rồi mới thu ánh mắt lại.

Triệu Tiêu Dạng lau nước trên bàn, nhớ đến ánh nhìn dưới áo đồng phục hôm đó. Cô cắn môi dưới, vào game. Triệu Tiêu Dạng không đánh lại Chu Tranh, nhưng quả thực cô chưa từng thua combat, cách tính toán của cô vẫn rất có hiệu quả ở một trình độ nhất định.

Trận chung kết này tổ chức long trọng hơn nhiều so với họ tưởng tượng, xe dừng lại, ngoài cửa còn có biển tiếp ứng. Triệu Tiêu Dạng sững người, lập tức ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh.

“K thần rất giỏi” Mấy cô gái che gương mặt đỏ hồng, vẫy biển tiếp ứng trong tay.

Chu Tranh nhíu mày, anh đóng cửa xe lại một tay đúc túi, khi mặt không cảm xúc đi qua Triệu Tiêu Dạng, anh giơ tay kéo mũ áo của Triệu Tiêu Dạng úp lên đầu cô. Trái tim Triệu Tiêu Dạng suýt nhảy từ cổ họng ra, tay Chu Tranh thu lại, tiếp tục đúc túi quần. Bước đôi chân dài, lẫm liệt đi vào.

ID game của Chu Tranh là King.

Lòng bàn tay Triệu Tiêu Dạng đầy mồ hôi, cô đúc tay vào túi áo khoác, trên vai có thêm một cánh tay, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu đối diện với ánh mắt của Phương Linh Lợi. Phương Linh Lợi cười giễu nói, “Đường trên khó nhằn nhất Church mà cũng biết sợ à? Có mất mặt không?”

Triệu Tiêu Dạng giật khóe môi, ID game của cô là Church, Phương Linh Lợi thu tay lại, “Lát nữa người trên sân còn nhiều hơn, không điều chỉnh tâm trạng kịp thì cậu sẽ sụp đổ.”

Triệu Tiêu Dạng trầm mặc đi theo cô ấy vào trong.

“Đúng là chiếc chiếu mới.” Phương Linh Lợi lại châm biếm một câu, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của Chu Tranh. Cô ấy nhún vai, nén nụ cười xuống.

Cmn biết bảo vệ thật.

Trận chung kết cuộc thi lần này làm rất long trọng, còn có mấy streamer game. Đối thủ của họ là đội TC, đang trang điểm ở cánh gà, Chu Tranh đi vào ngồi lười biếng trên chiếc ghế dài.

Người của ban tổ chức nói: “ICE qua xếp hàng trang điểm.”

“Nhan sắc của đội chúng tôi cũng cần trang điểm?” Chu Tranh thờ ơ ngước mắt, khẽ hừ, “Xem thường ai chứ?”

Ban tổ chức: “… …”

Thợ trang điểm: “… …”

Cuối cùng ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn về phía Trần Mặc, Trần Mặc là một cậu chàng kỹ thuật im lặng kiệm lời, bỗng dưng bị nhìn: “Có…có ý gì?”

“Cậu không có một gương mặt không cần make up.” Vương Hạo quăng mình lên sofa, vắt chân lên, cười trên nỗi đau của người khác, “Nghĩa là cần make up đó.”

Trần Mặc: “… …”

Biết xấu hổ không?

Mấy người này có biết xấu hổ không?

Thợ trang điểm kéo Trần Mặc đi, Triệu Tiêu Dạng cầm nước trên bàn, nước bị lấy mất. Ánh mắt Vương Hạo trần xuống, lắc đầu, “Đừng uống đồ ở đây.”

Triệu Tiêu Dạng hiếm thấy Vương Hạo nghiêm túc, nước có vấn đề sao? Họ chơi game rất giỏi, chắc không phải lần đầu tiên tham gia cuộc thi như thế này.

Vương Hạo lấy nước trong ba lô đưa cho Triệu Tiêu Dạng, khịt mũi xem thường, “Ban tổ chức thật cmn keo kiệt, cung cấp nước giá rẻ, uống của anh này, em gái Tiêu Dạng của chúng ta sao có thể uống loại nước này.”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Ánh mắt sắc lạnh của Chu Tranh liếc qua, Vương Hạo ném cho mõi người một chai, “Lúc sáng dì giúp việc nhà tớ nhét vào.”

Trước khi đấu có phỏng vấn ghi hình, Triệu Tiêu Dạng muốn biến mình thành người tàng hình, MC hỏi Chu Tranh, “Bạn nắm chắc trận đấu bao nhiêu phần?”

“Mười phần.”

Lời nói này quả thực không khiêm tốn, không thể tiếp tục, MC gượng cười, xoay đầu phỏng vấn người trông khá hiền hòa là Vương Hạo, “Bạn cảm thấy đội TC đánh thế nào?”

“Rất tốt.”

MC mỉm cười, cuối cùng cũng có người khiêm tốn, một giây sau Vương Hạo nói, “Nhưng kém chúng tôi một chút.”

MC: “… …”

Triệu Tiêu Dạng đang cúi đầu suy nghĩ làm sao để vượt qua, micro đã xuất hiện trước mặt, cô ngẩng đầu. Đôi mắt trong vắt nhìn vào ống kính, cameraman có chút choáng váng, đường trên Church của ICE quá xinh, giống như tiên nữ.

“Bạn khá không muốn gặp phải ai ở đội TC?”

Triệu Tiêu Dạng suy nghĩ một lát, không biết thành viên đội TC là ai.

“Không biết.”

“Cái gì?”

Triệu Tiêu Dạng nắm chặt ngón tay, hít sâu một hơi rồi thả tay ra, đôi mắt to xinh đẹp nhìn người MC, “Gặp ai đánh người ấy.” Cô thẹn thùng cười, mềm dịu nói, “Tôi không khiêu khích.”

Cuộc phỏng vấn này không thể tiếp tục nữa, bạn không khiêu khích, trận đấu trước bạn đuổi theo hai người để chém!

Cuộc thi trực tiếp có hình thức livestream, còn chưa bắt đầu phỏng vấn đã hot trước. Người thích họ, khen họ đáng yêu, thi đấu game chỉ có thắng thua. Người không thích họ cảm thấy họ ngông cuồng không coi ai ra gì, tố chất quá thấp.

Đội TC là đội đấu chuyên nghiệp, không giống như đội nghiệp dư ICE bọn họ, TC là đội nhận lương để đánh game.

Mở màn ván đầu tiên, từ lúc chọn tướng đến khi vào trận. Vận hành của đối phương rất tốt, đám Triệu Tiêu Dạng đường trên, đường dưới, đường rừng phối hợp đủ tốt nhưng vẫn hết cách. Bị đánh rất thảm, hai mươi phút, đẩy đến trụ phụ.

Đây là lần thảm nhất từ khi họ chơi game. Phía đối diện khả năng combat bình thường nhưng vận hành quá tốt, chuyển lính tốt. ICE đánh không qua, cho dù đánh thắng combat toàn đội, không có lính thì không làm được gì. Khu vực rừng cũng không lấy được gì, đây chính là khác biệt của đội chuyên nghiệp và đội nghiệp dư. Bốn mươi năm phút, căn cứ của ICE bị phá.

Vương Hạo tháo tai nghe xuống ném lên bàn phím, đẩy ghế đứng dậy.

“Vương Hạo!” Chu Tranh đột nhiên lên tiếng, vô cùng nghiêm khắc, “Ngồi xuống.”

Vương Hạo ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh, mắt cậu hơi đỏ, đánh quá nhu nhược. Từ khi chơi game đến giờ, lần đầu tiên bị thua nhu ngược như vậy, tiếng la ó dưới sân khấu cậu đều có thể nghe thấy.

“Bây giờ cậu đi ra ngoài, không đánh đã thua.” Giọng Chu Tranh bình tĩnh lạ thường, anh cởi áo khoác ném sang một bên, tay áo len xắn lên tận khuỷu. Anh ngồi thẳng người, trên gương mặt anh tuấn không có bất cứ cảm xúc nào. “Cậu muốn quỳ xuống đầu hàng thì cậu có thể đi.”

Triệu Tiêu Dạng uống một ngụm nước, lên tiếng, “Tôi nghe đội trưởng.”

Giây phút lên tiếng, ngón út của cô khẽ run, nhưng cô giỏi ngụy trang, trên mặt không lộ ra bất cứ biểu cảm nào.

“Tôi cũng nghe đội trưởng.” Phương Linh Lợi lau mặt một cái, hất cằm, “Thua đứng còn hơn quỳ xuống đầu hàng.”

“Thua đứng.” Giọng Chu Tranh lạnh nhạt, nói, “Trong từ điển của tôi không có từ thua.”

Đánh thế nào với đội chuyên nghiệp? Một mặt thắng cũng không có.

Triệu Tiêu Dạng quay đầu, giơ tay ra, “Có phải nên tiếp sức một cái không?”

Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng, đôi mắt Triệu Tiêu Dạng kiên định lạ thường, lỗ tai cô hơi đỏ, “Không đúng sao?”

Tay Chu Tranh đặt lên tay Triệu Tiêu Dạng, hai bàn tay chồng lên nhau. Tay Trần Mặc cũng đặt lên, sau đó Phương Linh Lợi cũng đi qua đặt tay lên, tất cả mọi người nhìn về phía Vương Hạo, cậu xoa mặt một cái, đặt tay lên trên cùng.

“Cmn! Tôi là người muốn đánh trận quyết chiến, không sợ ai cả.”

Người của đội TC tháo tai nghe xuống, nhìn họ như đang xem kịch, vẻ mặt xem thường. Vương Hạo nhìn qua, đè những bàn tay đang chồng lên nhau thật mạnh, nói, “ICE là quán quân! Vô địch!”

“Cố lên!”

Giọng Vương Hạo vang vọng, cảm nhiễm tâm trạng của tất cả mọi người. Triệu Tiêu Dạng chỉ cảm thấy lồng ngực thắp lên ngọn lửa, cô không quá hứng thú với trò chơi này, cô muốn tiền thưởng mới tham gia. Nhưng đi đến bây giờ, hình như cô phát hiện ra sức hút của trò chơi này, đồng đội, bạn bè và cả tuổi trẻ không bao giờ nói thua.

“Tớ chưa thua bao giờ.” Triệu Tiêu Dạng hất khuôn cằm xinh đẹp, gương mặt dịu dàng lúc này có thêm sự ngông cuồng của thiếu niên, “Lần này cũng không.”

← Chương 36  |  Mục lục  |  Chương 38 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi