Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 44

Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới phát hiện cô và Chu Tranh vẫn đang dắt tay nhau, vội rụt tay lại.

Ánh mắt lạnh lùng của Chu Tranh liếc qua, âm u nhìn Triệu Tiêu Dạng, lại nhìn Tưởng Húc Nhiên, “Làm gì?”

“Sao không lái xe?” Tưởng Húc Nhiên thu ánh mắt lại, sắc mặt như bình thường.

Chu Tranh kéo tay áo lộ ra cổ tay đang quấn băng, “Tay bị thương.”

“Đi cùng đi.”

“Được, cậu lên phía trước ngồi.”

Tưởng Húc Nhiên: “… …”

Tài xế: “… …”

Này! Cậu đang đi nhờ xe đó!

“Tớ ngồi ghế trước, hai người ngồi im.” Hai đại thiếu gia đều kiêu ngạo vô cùng, Triệu Tiêu Dạng không muốn chọc vào ai cả, kéo ghế lái phụ ngồi vào trong, “Cảm ơn cậu cho chúng tớ đi nhờ.”

Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên ngồi cùng nhau, cơ thể Chu Tranh ngả ra sau dựa vào ghế, ánh mắt nhàn nhạt nhìn Tưởng Húc Nhiên, “Không sao rồi à? Đến trường được rồi?”

“Ừm.” Tưởng Húc Nhiên mở chai nước uống một ngụm, chiếc xe từ từ lăn bánh. Cậu lại nhìn Triệu Tiêu Dạng ngồi phía trước, Triệu Tiêu Dạng chỉ lộ ra góc áo đồng phục, cơ thể gầy nhỏ.

Chu Tranh gật đầu, “Vậy thì tốt.”

Sau đó thì không nói thêm gì nữa, đến trường ba người cùng xuống xe. Triệu Tiêu Dạng đi ở ngoài cùng, Chu Tranh và Tưởng Húc Nhiên cũng không nói chuyện.

“Vương Hạo?” Tưởng Húc Nhiên lên tiếng.

Vương Hạo đeo cặp sách đi phía trước dừng chân ngoảnh đầu lại, quầng thâm mắt rất rõ ràng, “Làm gì?”

Ánh mắt Tưởng Húc Nhiên tối lại, “Hôm nay Phương Linh Lợi không đi cùng cậu à?”

“Không.” Thái độ của Vương Hạo có hơi lạnh lùng, một tay đúc túi ngoảnh đầu chào hỏi Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng, “Chào buổi sáng.”

Tưởng Húc Nhiên nhíu mày, sau đó nhướn môi nở cụ cười tự giễu, “Tôi đi trước.”

Rõ ràng Vương Hạo có chuyện muốn nói với Chu Tranh, Triệu Tiêu Dạng nói, “Vậy tôi cũng đi trước.”

Chu Tranh nhíu mày, sắc mặt lập tức âm trầm, đôi mắt đen lạnh giá bắn qua, “Có chuyện?”

“Anh Tranh.” Vương Hạo nắm chặt tay, sau đó lại thả ra, cuối cùng thở dài một tiếng. Chu Tranh đá một cái vào khoeo chân của cậu, cất bước đi, “Không nói thì lượn.”

Vương Hạo bay qua ôm lấy bả vai Chu Tranh, “Nói nói nói, xin anh đó, nghe xem nói xong đã.”

“Bỏ tay.” Chu Tranh lạnh lùng nói.

Vương Hạo vội vàng thả tay ra, vòng đến trước mặt Chu Tranh, “Lúc anh và Triệu Tiêu Dạng hôn nhau thì phản ứng của cô ấy như thế nào?”

Chu Tranh dừng chân lại, hai tay Vương Hạo đan vào nhau, “Anh Tranh, xin anh đó, cứu em đi! Tối qua em mất ngủ rồi, cả đêm không ngủ được, sao phản ứng của Phương Linh Lợi mạnh như thế? Em phải làm sao?”

Một giây sau Vương Hạo nằm đo nền xi măng, Chu Tranh nhìn từ trên cao xuống khinh thường cậu, “Cậu còn nhắc đến chuyện này với tôi, tôi giết cậu.” Chân dài bước qua cậu, lẫm liệt rời đi.

Triệu Tiêu Dạng không định đi cùng Tưởng Húc Nhiên, ở trường độ nổi tiếng của Tưởng Húc Nhiên rất cao, cậu ấy có rất nhiều fan cuồng, Triệu Tiêu Dạng không muốn vướng vào rắc rối.

Đi mãi đi mãi bỗng tốc độ của Tưởng Húc Nhiên phía trước chậm lại, trừ khi Triệu Tiêu Dạng dừng lại nếu không chắc chắn sẽ đi đến bên cạnh cậu ấy. Cô bước nhanh muốn vượt qua Tưởng Húc Nhiên.

“Triệu Tiêu Dạng.”

Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, ngoảnh đầu.

“Bây giờ cậu rất ghét tớ?”

“Không có.” Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, cô cũng là người mẫn cảm, có thể hiểu được sự mẫn cảm của Tưởng Húc Nhiên.

“Chuyện trước kia thật sự xin lỗi, là do tớ tùy hứng.” Giọng nói của Tưởng Húc Nhiên ôn hòa, dịu dàng như cơn gió đầu xuân.

“Mỗi người đều có sự lựa chọn khác nhau.” Trước mặt Tưởng Húc Nhiên, cô sẽ nói nhiều hơn một chút. Người bạn đầu tiên cô quen khi đến thành phố B là Tưởng Húc Nhiên, cô không cần bận tâm nhiều thứ như vậy, “Cậu chỉ lựa chọn việc cậu muốn làm.”

Tưởng Húc Nhiên chợt bật cười, nhìn đỉnh đầu Triệu Tiêu Dạng. Thời gian cậu nằm viện, Chu Tranh và Vương Hạo đều không đến thăm cậu, cậu cũng biết do nguyên nhân gì. Lần ở Vân Nam đó dù sao cũng thành nút thắt trong lòng.

Tầng ba tòa nhà học tập, ở khúc quanh, Tưởng Húc Nhiên dừng lại xoay người, “Cho cậu cái này.”

“Cái gì?”

Ngón tay thon dài trắng trẻo của Tưởng Húc Nhiên lắc lư trước mặt Triệu Tiêu Dạng, một con gấu nhỏ màu vàng xinh đẹp đung đưa trong không khí, ngón tay cậu móc vào vòng treo chìa khóa, “Con trai không dùng cái này, tặng cậu.”

“Không cần không cần, cảm ơn cậu, cậu có thể tặng bạn cậu.”

“Cậu không phải bạn tớ sao?” Đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Tưởng Húc Nhiên nhạt đi, thoạt nhìn có chút cô đơn. Có lẽ là vì phải nằm viện nên cậu gầy hơn, áo đồng phục rộng rãi có cảm giác yếu ớt.

Chắc là con gấu nhỏ cũng không phải thứ gì quá đắt nhỉ? Lần sau cô có thể mua quà tặng lại cho Tưởng Húc Nhiên.

“Cảm ơn cậu.” Triệu Tiêu Dạng nhận con gấu.

Khóe môi Tưởng Húc Nhiên khẽ cong lên, nụ cười thoáng chốc đó không hề che giấu niềm vui, sạch sẽ khiến người ta kinh ngạc. “Vậy tớ đi trước đây.”

Triệu Tiêu Dạng ngồi vào chỗ treo con gấu lên khóa cặp, Tưởng Húc Nhiên bỏ lỡ lần xếp chỗ ngồi của cuộc thi tháng, chỉ còn lại một chỗ cuối cùng, cậu ngồi ở một bên hành lang.

“Sao cậu lại ngồi hàng cuối?” Tưởng Húc Nhiên mở cặp lấy sách ra, “Bỏ mất rất nhiều bài, cậu có ghi chép bài học không? Có thể cho tớ mượn dùng một chút không?”

Triệu Tiêu Dạng vội mở cặp lấy vở đưa qua, một đôi chân dài thẳng tắp xuất hiện trong tầm mắt, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt âm trầm của Chu Tranh, “Tránh ra.”

Tưởng Húc Nhiên cầm lấy vở, mỉm cười nói, “Cảm ơn nhé.”

Chu Tranh muốn đánh Tưởng Húc Nhiên, anh kéo ghế ra ngồi xuống, ngả người dựa về phía sau, híp mắt đánh giá Tưởng Húc Nhiên. Cậu ta lấy hai hộp sữa chua trong cặp ra, nói, “Tranh, cậu uống không?”

Chu Tranh hừ lạnh, Tưởng Húc Nhiên đặt sữa chua lên bàn Triệu Tiêu Dạng.

Buổi chiều Tưởng Húc Nhiên mới biết Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng cùng đứng nhất trong kỳ thi tháng, nhưng cũng không ngạc nhiên quá nhiều, Chu Tranh là một người khiến người khác đố kỵ.

Cậu ta lên lớp thì ngủ, tan học đi đánh bóng, vô tổ chức vô kỷ luật. Khi đi thi thì nhẹ nhàng được hạng nhất, người học ngày học đêm như cậu, được hạng nhất một lần còn phải đợi Chu Tranh mắc lỗi.

Số phận công bằng ở đâu chứ? Chu Tranh không hề làm gì cả, Triệu Tiêu Dạng đã tin tưởng cậu ta, đã thích cậu ta. Có vài người, trời sinh tốt số, là con cưng của ông trời, không cần cố gắng cũng có thể muốn gì được nấy.

Tưởng Húc Nhiên che miệng ho, cảm thấy rất buồn cười, lại cảm thấy mình thật đáng buồn.

Đại hội thể thao tiến hành sôi sục, đội bóng rổ mất đi thành viên chủ lực do Chu Tranh bị thương, nhanh chóng thua bởi trường số 16. Triệu Tiêu Dạng bị Chu Tranh uy hiếp ép buộc đi xem trận đấu bóng bàn của đại hội thể thao, sau khi tàn mất một tay, anh lại kiên cường ghi tên vào hạng mục bóng bàn. Dùng tay trái đánh sôi nổi với người ta, thân tàn nhưng chí không tàn, khiến người ta cảm động từ tận đáy lòng.

Triệu Tiêu Dạng không hiểu bóng bàn lắm, cũng không biết sự nhiệt tình của những người xung quanh đến từ đâu, la hét khản cả giọng. Chu Tranh mặc bộ đồ thể thao màu đen, cổ tay phải quấn lớp băng dày cộp. Tay trái cầm vợt đánh bóng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xung quanh, hoạt động bả vai.

Trước kia Triệu Tiêu Dạng chỉ nhìn thấy thầy giáo có tuổi của trường thong dong đánh bóng bàn. Còn Chu Tranh đánh bóng như giết người vậy, Triệu Tiêu Dạng nhìn mà hoa mắt, quả bóng trong tay anh mạnh mẽ xé gió.

Chu Tranh tay dài chân dài, thân hình rắn chắc khỏe mạnh, đánh đến nỗi đối thủ luống cuống tay chân. Mười một và không, Chu Tranh đặt vợt đánh bóng xuống, cao ngạo nhìn đối thủ, hoạt động cổ tay.

Thành viên đối thủ của lớp một trực tiếp ngồi thụp xuống đất, đậu má! Chu Tranh là người à? Chu Tranh hack game rồi à! Một cánh tay tàn rồi mà cũng có thể đánh cho mình không được điểm nào.

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

“Nước.” Gần đây giọng Chu Tranh càng ngày càng trầm, sắp mười bảy tuổi rồi, âm tuyến cũng cơ bản được định hình. Khi Triệu Tiêu Dạng gặp anh lần đầu tiên, âm tuyến của anh vẫn giống thiếu niên hơn một chút.

Triệu Tiêu Dạng đưa nước cho anh, rồi đưa cả khăn giấy, cô không dám nhìn xung quanh. Mặt nóng bừng bừng, cô không biết người khác sẽ nhìn mình thế nào.

Chu Tranh ngẩng đầu uống nước, yết hầu lăn động, làn da trắng nõn vô cùng chói mắt dưới ánh mặt trời, Triệu Tiêu Dạng rời mắt đi, Chu Tranh uống nước xong liền lấy một gói kẹo ngậm ở trong túi đưa cho Triệu Tiêu Dạng, “Nhàm chán lắm à? Ăn cái này đi.”

Những ánh mắt bên cạnh đồng loạt liếc qua, Chu Tranh đánh bóng bàn dậy sóng như thế mà còn có người cảm thấy nhàm chán?

“Không cần!” Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng lắc đầu, mặt nóng kinh khủng, “Tôi đi vệ sinh, đồ tôi để trên ghế cho cậu.”

Chu Tranh cũng để kẹo lên ghế, uống nốt chỗ nước còn lại, Triệu Tiêu Dạng đã chạy ra khỏi nhà thi đấu bóng bàn. Hiệp đấu tiếp theo còn mười phút, Chu Tranh ngồi trên băng ghế bên cạnh.

“Anh Tranh.”

Chu Tranh ngước mắt, lạnh nhạt nói, “Nói.”

Phương Linh Lợi đặt nước xuống, nhìn thấy gói kẹo ngậm trên ghế, “Sao anh biết em thích ăn cái này.”

“Đặt xuống.” Chu Tranh lạnh lùng nhìn qua, “Cô muốn ăn thì bảo Vương Hạo mua cho cô, không được động vào của Triệu Tiêu Dạng.”

Phương Linh Lợi cầm gói kẹo muốn ném thẳng vào mặt Chu Tranh, nhưng nhìn thấy đôi mắt của Chu Tranh, cô lại không dám, sợ hãi vô cùng, đặt kẹo xuống, “Thật keo kiệt, Triệu Tiêu Dạng ở đây cô ấy cũng sẽ cho em ăn.”

“Xin cô hãy nhớ rõ một chuyện, người không cho cô ăn là tôi.” Chu Tranh ném tờ khăn giấy vào thùng rác, lạnh lùng nói, “Cô ấy ở đây tôi cũng không cho cô ăn.”

Phương Linh Lợi: “… …”

“Vương Hạo cũng đăng ký bóng bàn.” Giọng Chu Tranh trầm thấp, “Trận đấu lúc ba giờ.”

Phương Linh Lợi đứng dậy chạy mất.

Triệu Tiêu Dạng vào nhà vệ sinh rửa mặt, lau sạch rồi định ra ngoài, đúng lúc đó lớp trưởng xông thẳng vào, sắc mặt khó coi.

“Lớp trưởng?”

Triệu Tiêu Dạng lập tức nghe thấy tiếng nôn ói, lớp trưởng nhanh chóng đi ra, sắc mặt trắng bệch, đầu cũng toát đầy mồ hôi. Triệu Tiêu Dạng vội đỡ cô ấy, nói, “Cậu không sao chứ?”

Lớp trưởng lắc đầu, đi qua rửa tay.

Sau đó lớp trưởng ngã xuống đất, Triệu Tiêu Dạng ngây người mấy giây, đầu óc trống trơn, lại gặp phải tình huống như vậy. Cô đứng đực ở đó, có người đi vào hét lên, Triệu Tiêu Dạng mới hoàn hồn. Cô thở một hơi từ lồng ngực ra, cánh tay run rẩy chống lên bồn rửa tay, chân mềm oặt. Đây là lần thứ tư, lần đầu tiên là khi mẹ qua đời.

Triệu Tiêu Dạng nhìn bản thân mình, vì sao lại sợ hãi? Vì sao lại run rẩy?

“Mau đưa đến phòng y tế đi.”

Triệu Tiêu Dạng bị đẩy ra, cô trượt xuống ngã ngồi dưới đất, ủy viên thể dục lớp hai đi qua đỡ cô, “Cậu không sao chứ? Cậu cũng khó chịu à?”

Triệu Tiêu Dạng đứng dậy, lắc đầu, “Không sao, không sao, đưa cậu ấy đến phòng y tế trước đi.”

Trên đường đi lớp trưởng tỉnh lại, Triệu Tiêu Dạng cùng đi đến phòng y tế, cô ấy bị hạ đường huyết cộng thêm kỳ sinh lý nên ngất xỉu, “Nghỉ ngơi tốt thì sẽ không sao, thời gian này đừng vận động mạnh.”

“Có thể chạy không ạ?”

“Tốt nhất là không.” Bác sĩ nói, “Điều kiện chữa trị ở trường chúng ta có hạn, kiến nghị em đến bệnh viện kiểm tra.”

“Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ.” Lớp trưởng ra khỏi phòng y tế, bồn chồn lo lắng, nhíu mày, “Bốn giờ thi đấu chạy nước rút, không tham gia là bỏ thi.”

Triệu Tiêu Dạng đã khôi phục lại trạng thái bình thường, mặt mày nặng nề, cô đang suy nghĩ vấn đề của mình.

“Triệu Tiêu Dạng, cậu chạy hai trăm mét thay tớ nhé?”

Triệu Tiêu Dạng giật mình, chỉ vào mũi mình, “Tớ?”

Ủy viên thế dục cũng giật mình, nhìn cơ thể gầy nhỏ của Triệu Tiêu Dạng, khịt mũi xem thường, “Để Triệu Tiêu Dạng tham gia chạy nước rút không bằng trực tiếp bỏ thi, ít nhất còn không làm trò cười.”

← Chương 43  |  Mục lục  |  Chương 45 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi