Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 46

Ánh mắt Chu Tranh lạnh lùng chèn ép trái tim khiến Triệu Tiêu Dạng không hít thở nổi, cô cảm thấy ngạt thở. Cô cũng không thích cảm giác bức bách như vậy, nụ cười dần thu lại, trước mặt cô băng lạnh.

“Chúng ta mới mười sáu tuổi.”

“Mười sáu tuổi thì làm sao? Không phải cậu là vợ chưa cưới của tôi sao?”

Triệu Tiêu Dạng cắn môi, cố nhịn đau lùi về sau nửa bước. Hôn ước, vợ chưa cưới, lấy anh, mấy từ này giống như Ngũ Chỉ Sơn của Phật Tổ vậy, đè chặt Triệu Tiêu Dạng dưới đó. Cô không có con đường khác để lựa chọn, cô là vợ nuôi từ nhỏ của Chu Tranh. Vợ nuôi từ nhỏ cũng không phải từ gì hay ho, đến giờ cô vẫn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, Vương Hạo giễu cợt nói cô là Lâm muội muội.

Bảng tên trên người cô không phải Triệu Tiêu Dạng, mà là vợ nuôi từ nhỏ của Chu Tranh.

“Anh Tranh!” Vương Hạo chạy qua, nói, “Đi chơi game không? Lâu lắm không chơi rồi, đưa cả em gái Tiêu Dạng đi nữa, chúng ta vừa đủ một đội.”

“Không đi.” Chu Tranh đột nhiên bế ngang Triệu Tiêu Dạng lên, nói, “Các cậu đi đi.”

Triệu Tiêu Dạng hoàn hồn lập tức giãy giụa, “Chu Tranh!”

Chu Tranh không cần tay nữa à? Anh điên rồi sao?

Mấy người phía sau cũng sững sờ, Chu Tranh ôm kiểu công chúa?

Tưởng Húc Nhiên nhấc chân định đuổi theo nhưng bị kéo lại, nhíu mày ngoảnh đầu, “Làm gì thế?”

Vương Hạo giữ chặt vai Tưởng Húc Nhiên, “Chúng ta đi chơi game đi, chuyện của vợ chồng trẻ nhà người ta, chúng ta đừng nên can thiệp thì hơn.”

Vợ chồng trẻ cái gì? Sắc mặt Tưởng Húc Nhiên thay đổi, sau đó từ cổ đến tai đều đỏ ửng lên nóng bừng.

“Hả?”

“Cậu chưa yêu bao giờ cậu không hiểu.” Vương Hạo bày ra vẻ của người từng trải, cảm thán nói, “Người ta cần không gian riêng.”

Mông bị đá cho một cái, Vương Hạo ngoảnh đầu, “Phương Linh Lợi!”

Phương Linh Lợi hất cằm hừ lạnh, “Cậu nhiều kinh nghiệm lắm nhỉ?”

Chu Tranh bước đi lẫm liệt, sải bước lên cầu thang, xung quanh đã không còn ai. Anh cúi người dán sát vào lỗ tai Triệu Tiêu Dạng, ngữ khí hung dữ, hơi thở nóng bỏng, “Cậu còn nhúc nhích là tôi hôn cậu ở đây đấy.”

Triệu Tiêu Dạng cứng đờ, hơi thở nóng bỏng đó khiến trái tim cô ngâm ngẩm đau.

Đi vào phòng học, Chu Tranh đá cửa ra, đặt Triệu Tiêu Dạng ngồi lên bàn. Phòng học trống trải, những người khác đều ở sân vận động, chỉ có hai người họ. Triệu Tiêu Dạng đẩy Chu Tranh ra muốn nhảy xuống ghế, Chu Tranh nhấc đầu gối chặn lại, bàn học phía sau trực tiếp đập vào tường, Chu Tranh giơ tay chống lên tường, cụp mắt nhìn Triệu Tiêu Dạng, đôi mắt đen nhánh tràn ngập lửa giận, “Triệu Tiêu Dạng, cậu trốn tôi?”

Triệu Tiêu Dạng và anh hôn cũng đã hôn rồi, ôm cũng…coi như ôm rồi đi, mặc dù cô ôm anh trong trạng thái cực kỳ sợ hãi, nhưng điều này không quan trọng, vẫn là ôm rồi. Bây giờ lại không nhận.

“Nếu như cậu lại như thế.” Triệu Tiêu Dạng ngẩng cầm, cắn răng nói, “Tôi sẽ nói với bố mẹ cậu, cho dù cậu sẽ đánh tôi, tôi cũng nói với họ.”

“Cái gì?” Còn định tìm phụ huynh mách tội? Không phải, anh chạm vào Triệu Tiêu Dạng lúc nào?

Cổ họng Triệu Tiêu Dạng lăn động, cô hít sâu, giây phút nói ra khỏi miệng đầu óc liền trống rỗng, “Cậu quá thô lỗ.”

Chu Tranh: “… …”

Đôi mắt to tròn của Triệu Tiêu Dạng ầng ậng nước, lông mi cũng ướt nhẹt. Gương mặt nhỏ nghiêm túc, đôi môi anh đào mím chặt, cô bày ra biểu cảm không sợ chết. Thô lỗ? Chu Tranh sắp không nhận biết hai từ này rồi.

“Tôi đánh cậu lúc nào?”

Triệu Tiêu Dạng lau mặt thật mạnh, cô tức đến cực điểm, tức đến nỗi ngón tay run lên. Lời uy hiếp của Chu Tranh khiến cô cảm thấy Chu Tranh là một tên lưu manh, sao lại có người tồi tệ như thế chứ? Cô cho rằng Chu Tranh tốt lên rồi.

“Cậu muốn nói gì với họ?” Chu Tranh đứng thẳng người, ngoảnh đầu nhìn về phía bảng đen, nhéo mi tâm. Bỗng nhiên lại xoay người lại, nắm đấm đập lên chiếc bàn Triệu Tiêu Dạng đang ngồi lên, “Đi nói với họ tôi đang hẹn hò với cậu xem họ có quản không?”

Triệu Tiêu Dạng sợ đến mức run lên, từng giọt nước mắt rơi xuống, cô khóc không lên tiếng. Chỉ có nước mắt rơi xuống, đôi mắt to nhìn chằm chằm Chu Tranh.

“Khóc cái gì? Cậu còn tủi thân?” Chu Tranh buồn bực, nôn nóng vô cùng, Triệu Tiêu Dạng lại khóc khiến anh không biết làm sao mới được.  “Triệu Tiêu Dạng, cậu có biết hôn ước có nghĩa là gì không?”

Có nghĩa là, cô là vật phụ thuộc của Chu Tranh, cô không có tự do. Cho dù nói với Chu Khải Thụy và Tiết Cầm thì đã làm sao? Giống như Chu Tranh nói vậy, thì thế nào? Chính tai cô nghe thấy Chu Khải Thụy nói họ sẽ kết hôn trong tương lai.

Triệu Tiêu Dạng không có quyền lựa chọn, cô ăn nhờ ở đậu nhà người ta.

“Đừng khóc.”

Triệu Tiêu Dạng cúi đầu, đầu gối đau tê dại, cô cắn môi, cắn chảy máu, vị tanh tanh mằn mặn chui vào miệng, Triệu Tiêu Dạng nuốt xuống.

“Tôi bảo cậu đừng khóc mà.” Chu Tranh tức giận nói.

Triệu Tiêu Dạng bấm lòng bàn tay, ngẩng đầu nhìn Chu Tranh, lại cảm thấy anh rất xa lạ. Ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau, Triệu Tiêu Dạng rụt cổ lại, Chu Tranh nói, “Cậu rất sợ tôi?”

Bỗng dưng anh có một suy nghĩ rất hoang đường, Triệu Tiêu Dạng để anh hôn có phải bởi vì sợ anh nên không dám phản kháng không? Suy nghĩ này một khi chui vào đại não liền lan tràn như ngọn lửa, thiêu trụi hoàn toàn lý trí của anh.

Tay Chu Tranh giữ cằm Triệu Tiêu Dạng, dùng ngón cái lau nước mắt của cô đi, cúi đầu nhìn cô chằm chằm, rồi lại lặp lại một lần, “Cậu rất sợ tôi?”

Triệu Tiêu Dạng co vào trong chiếc vỏ của mình, gật đầu một nửa lại lắc đầu.

“Rốt cuộc là có sợ không?”

Mặt của Triệu Tiêu Dạng khảm hoàn toàn vào bàn tay của Chu Tranh, cô không thể rút mặt ra được, bị ép đối diện với Chu Tranh. Cô lại cắn môi, anh nhíu mày, trầm giọng nói, “Không được cắn.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức thả ra.

“Đậu!” Chu Tranh buông Triệu Tiêu Dạng ra, anh thật sự rất vô lực, rất kìm nén. Mẹ nó, anh đang làm gì chứ? Chọc cho Triệu Tiêu Dạng khóc rất sướng sao? Sướng con mẹ nó! Phiền chết đi được, Chu Tranh nâng tay áo bừa bãi lau mặt Triệu Tiêu Dạng một hồi, “Tôi sẽ không đánh cậu, cả đời này cũng không!” Nổ quá Triệu Tiêu Dạng cũng sẽ coi là thật, cô không giống như đám Phương Linh Lợi. Cô là búp bê sứ đươc điêu khắc tỉ mỉ, chạm vào sẽ vỡ, “Tôi không hỏi nữa, cậu đừng khóc.”

Triệu Tiêu Dạng ngồi trên bàn không nói một lời.

“Tôi xem chân của cậu một chút.” Chu Tranh kéo ghế ngồi xuống, lúc này mới phát hiện máu đã thấm đẫm cả quần bò, cô đang mặc một chiếc quần bò màu tối, một mảng ở đầu gối bị máu nhuộm tối hơn.

“Xắn quần lên.”Chu Tranh ra lên.

Triệu Tiêu Dạng nhìn người trước mặt, tóc Chu Tranh vừa cứng vừa đen, thoạt nhìn rất hung dữ. Triệu Tiêu Dạng không xắn được quần lên, đau toát mồ hôi, quần bò quá chặt. Cô ngẩng đầu, chạm vào mắt Chu Tranh lập tức lắc đầu, “Tôi không đau, thật đấy.”

Chu Tranh sắp tức chết rồi.

Anh lại xoay lưng, “Lên đi, tôi cõng cậu đến bệnh viện.”

“Tôi thật sự không đau.”

“Còn phí lời nữa là tôi…” Chu Tranh còn không thể uy hiếp, uy hiếp thì Triệu Tiêu Dạng sẽ tưởng thật, tưởng thật sẽ làm anh tức chết. Chu Tranh nghiến răng nghiến lợi, lát sau nói tiếp, “Vậy tôi bế cậu, tay tôi không cần nữa, tôi bế cậu được không?”

Cuối cùng Triệu Tiêu Dạng lại bò lên lưng Chu Tranh, chuyện này quả thực không thể nói. Khi xử lý vết thương ở bệnh viện, cô cảm thấy mình đang gây sự vô lý, nhà họ Chu cho cô tất cả những thứ tốt đẹp, Chu thiếu gia muốn thế nào cũng được, đó là chuyện bình thường. Nhưng về mặt tình cảm cô lại cảm thấy không nên như vậy. Ở bên nhau có nghĩa là gì? Có nghĩa là thích Chu Tranh.

Bây giờ cô vẫn rất mơ hồ về từ thích, là định nghĩa cô không thể xác định. Hiện tại cô không biết Chu Tranh đối tốt với mình bởi mình là Triệu Tiêu Dạng, hay bởi mình là vợ chưa cưới của anh.

Mặc dù hai thân phận đều là Triệu Tiêu Dạng nhưng ý nghĩa lại khác biệt. Cô khó xử đến mức khó chịu, trong lòng cô đang nghiêm khắc phê bình bản thân, nhưng đối diện với Chu Tranh vẫn khó xử.

Vì quần dính máu và da nên không thể không cắt bớt phần dưới ống chân. Triệu Tiêu Dạng giãy giụa đứng dậy, Chu Tranh liền cởi áo khoác đồng phục khom lưng buộc lên eo cô, che đi nửa ống quần xấu xí.

“Đi tôi, cõng cậu về nhà.”

Một đôi vợ chồng già đang đợi khám bệnh cảm khái, “Tình cảm anh em tốt thật.”

Anh em cái con khỉ! Đây là bạn gái. Chu Tranh trầm mặt nhưng lại không thể phản bác, Triệu Tiêu Dạng nghe được lại khóc chết đi sống lại, dỗ con gái quá tốn công. Anh ngồi xuống, “Mau lên đi.”

Khi về đến nhà đã là bảy giờ, đến cửa Triệu Tiêu Dạng quyết liệt yêu cầu Chu Tranh thả cô xuống, lúc đấy Chu Tranh mới cho Triệu Tiêu Dạng xuống, anh đeo hai cái cặp sách, “Không đi được thì gọi tôi.”

“Ừm.”

Vào nhà bất ngờ nhìn thấy Tiết Cầm và Chu Khải Thụy đang lạnh mặt đối diện nhau trên ghế sofa, không khí vô cùng kỳ lạ, Chu Tranh đặt cặp sách lên tủ, “Bố mẹ.”

Tiết Cầm đứng dậy nói, “Tan học rồi à?”

“Ừm.”

Triệu Tiêu Dạng đi theo vào, Tiết Cầm không quá để tâm, nhìn qua cô rồi nói, “Hai đứa đi cùng nhau? Rất tốt.”

Chu Tranh nhìn Tiết Cầm, bà không nhìn thấy chân Triệu Tiêu Dạng sao?

“Con chào dì.” Triệu Tiêu Dạng ngoan ngoãn chào hỏi.

“Tiêu Dạng ngoan.” Tiết Cầm miễn cưỡng gượng cười, đặt tay lên vai Chu Tranh, nói, “Mẹ phải đi châu Âu một chuyến, thời gian này không thể ở nhà cùng con.”

Triệu Tiêu Dạng cũng cảm nhận được bầu không khí khác lạ, cô nhìn về phía đồng bọn là Chu Tranh theo bản năng, Chu Tranh nghiêng đầu ra hiệu cho cô lên lầu. Triệu Tiêu Dạng tập tễnh đi lên, Chu Khải Thụy đang ngồi trong phòng khách châm một điếu thuốc. Khói thuốc quẩn quanh, cũng không ai chú ý đến cô, cô nhịn cơn đau lê đôi chân bước nhanh lên tầng.

“Sao lại đi châu Âu nữa? Không phải vừa về sao ạ?”

“Bà ngoại con bị bệnh.” Tiết Cầm nói, “Rất nghiêm trọng, có lẽ không qua được.”

“Hả?” Chu Tranh không ngờ sẽ như vậy, anh đã rất lâu không gặp ông bà ngoại, từ khi họ chuyển đến châu Âu thì Chu Tranh không gặp lại nữa, “Vậy con đi cùng mẹ? Sao lại như vậy?”

“Tiết Cầm, bây giờ em đi châu Âu, em biết rất rõ điều này có nghĩa gì đối với anh.” Chu Khải Thụy đứng dậy, điếu thuốc trong tay vẫn đang cháy, “Em rõ mà.”

“Đó là bố mẹ tôi! Bố mẹ tôi!” Tiết Cầm xoay người, nhếch khóe môi cười lạnh tràn đầy châm chọc, “Anh chỉ quan tâm tương lai của anh, anh có tình cảm không? Chu Khải Thụy, anh máu lạnh phải không?”

“Vì sao họ phải đến châu Âu? Trong lòng em không rõ sao? Anh bảo vệ được em đã đủ khó khăn rồi. Bây giờ em làm như vậy thì ai mới là người máu lạnh?” Chu Khải Thụy rít một hơi thuốc, bóp tàn thuốc rồi ném đầu lọc vào gạt tàn, tàn thuốc bắn ra ngoài. Ông đứng thẳng dậy, cảm xúc nặng nề ẩn chứa trong đôi mắt trầm lắng, “Chu Tranh không thể đi châu Âu, em cũng không thể, chuyện này không cần bàn bạc.”

Tiết Cầm xoay người ôm lấy Chu Tranh, nắm chặt cánh tay anh, nắm đến nỗi anh thấy hơi đau. Chu Tranh nâng tay ôm Tiết Cầm, siết chặt nắm đấm.

Chu Khải Thụy tiến lên hai bước, ông giơ tay lên, dừng một lát trong không trung rồi lại hạ xuống. Nháy mắt ông đã bộc lộ ra trạng thái mệt mỏi, “Cầm à, chúng ta không có lựa chọn.”

← Chương 45  |  Mục lục  |  Chương 47 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi