Triệu Tiêu Dạng tựa lưng lên cửa nghe thấy tiếng cãi nhau bên ngoài, cô ngồi thụp xuống. Họ sẽ ly hôn sao? Có phải vì mình làm tăng thêm gánh nặng không?
Cô rất mơ hồ, nụ hôn của Chu Tranh khiến cô mơ hồ, Chu Khải Thụy và Tiết Cầm cãi vã khiến cô mơ hồ.
Còn chưa đến mười tám tuổi, khi nào mới có thể trưởng thành, mới có thể độc lập đây?
Bên ngoài nhanh chóng khôi phục yên tĩnh, tám giờ tối, Triệu Tiêu Dạng thay bộ đồ thể thao rộng rãi đi ra ngoài. Tầng một vẫn sáng đèn, dì Trường đang quét mảnh thủy tinh vỡ, cô lết xuống lầu.
Triệu Tiêu Dạng đi qua giúp dọn dẹp rác rưởi, lúc này dì Trương mới phát hiện chân Triệu Tiêu Dạng không bình thường, vội đỡ cô lên, “Chân cháu bị sao thế?”
“Hôm nay chạy bộ bị ngã ạ.”
“Bôi thuốc chưa?” Dì Trương hỏi, “Đau nhiều không? Đưa dì xem xem.”
“Chu Tranh đưa cháu đi bệnh viện rồi ạ.” Triệu Tiêu Dạng vội từ chối, sợ dì Trương lại càm ràm, “Cháu không sao, không đau thật ạ.”
“Vậy cháu đi vào nhà ăn ngồi đi, dì làm cơm ngay.”
Triệu Tiêu Dạng muốn hỏi Tiết Cầm và Chu Khải Thụy thế nào rồi nhưng không biết nên mở lời làm sao, cô cũng không phải ruột thịt với Tiết Cầm và Chu Khải Thụy. Có rất nhiều chuyện không tiện hỏi thẳng.
Triệu Tiêu Dạng nhịn đau, giúp bà Trương mang mảnh vỡ ra ngoài cửa, nhìn thấy chiếc cặp sách trên tủ, cô xách lên đi về phía nhà ăn, cô nghĩ ngợi một lát, hỏi, “Chu Tranh vẫn ở nhà ạ?”
“Ừ.” Dì Trương thở dài, nói, “Đang bực bội trong phòng đấy, hay là cháu đi nói chuyện với cậu ấy đi?”
Triệu Tiêu Dạng giật nảy mình, lập tức lắc đầu. Dì Trương nhìn Triệu Tiêu Dạng một lát, hoàn hồn lại, “Nhìn đầu óc của dì này, bận đến ngớ ngẩn luôn rồi, khi cậu chủ tức giận không thích bị người khác làm phiền.”
Triệu Tiêu Dạng mím môi, cũng không biết nên nói gì, bây giờ cô không quá muốn ở chung một mình với Chu Tranh. Chu Tranh sẽ hôn cô, cũng sẽ ôm cô, Triệu Tiêu Dạng rất lo lắng.
“Vậy dì đi nấu cơm.”
Buổi tối Chu Tranh không xuống lầu ăn cơm, dì Trương nấu canh gà, bà ấy mang lên lầu. Lúc đi xuống lại lắc đầu thở dài, Triệu Tiêu Dạng hơi sợ dì Trương, cũng không hỏi rốt cuộc trong nhà đã xảy ra chuyện gì.
Triệu Tiêu Dạng vùi đầu ăn cơm xong, ôm cặp sách của mình đi lên tầng. Bây giờ cô cố gắng hết sức giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình, hoàn cảnh có chút khó xử.
Làm đề đến mười một giờ, Triệu Tiêu Dạng lật tờ tuyên truyền của cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh ra đọc từng chữ một. Cô mở trang web trên điện thoại điền thông tin của mình vào rồi ấn nộp.
Nếu như giành được giải của cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh này thì có thể đi huấn luyện một thời gian.
Ngày hôm sau sáu giờ Triệu Tiêu Dạng thức dậy, cô đang do dự có cần đợi Chu Tranh không thì anh đã đi xuống. Anh mặc đồ thể thao màu trắng, sạch sẽ lạnh lùng, một tay anh đúc túi nhìn Triệu Tiêu Dạng một cái, rồi đi qua kéo ghế ngồi xuống.
Triệu Tiêu Dạng chưa thấy ai hợp với màu trắng hơn Chu Tranh, anh rất đẹp trai, vô cùng chói mắt. Triệu Tiêu Dạng rót một cốc sữa nóng đẩy đến trước mặt anh, Chu Tranh uống một ngụm, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó lập tức nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng, “Chân còn đau không?”
“Không đau.”
Ánh dương dịu dàng trải trên mặt bàn, Chu Tranh uống sữa xong nhướn khóe môi, trầm thấp nói, “Nói dối.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
“Cậu đau cũng sẽ không nói.” Chu Tranh dựa người vào lưng ghế, nhìn Triệu Tiêu Dạng chăm chú, ánh mắt không nhịn được nhìn xuống dưới, nhìn chằm chằm vào đôi môi ẩm ướt hồng nhuận của cô, “Hừ!”
Hừ cái gì mà hừ! Triệu Tiêu Dạng mà nói đau lát nữa anh lại muốn cõng cô.
Quả thực cõng nhau rất gượng gạo, Triệu Tiêu Dạng cảm thấy rất xấu hổ, cô gái vừa mới dậy thì, trước ngực không khỏi lồi lên, bình thường cô đều mặc quần áo rộng để che đi. Khi nằm bò trên lưng Chu Tranh nó không thể tàng hình được.
Họ trầm mặc ăn xong bữa sáng, Triệu Tiêu Dạng đi qua cầm cặp sách đeo lên, một giây sau Chu Tranh đã lấy mất cặp sách của cô, anh xách hai cái cặp sách khoác lên vai, liếc nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Thật sự không cần tôi cõng cậu?”
Triệu Tiêu Dạng mặc đồng phục chỉnh tề, nghe thấy vậy lập tức đứng thẳng, không dám khập khiễng, “Thật sự không cần đâu, tôi không sao, tôi đi được.” Hai người sóng vai đi ra ngoài, họ một người cà nhắc, một người cổ tay quấn băng, có bao nhiêu cái tàn phế đã ở hết trên người họ, giống như phong cảnh vậy.
Chu Tranh còn cố ý đi chậm lại vì Triệu Tiêu Dạng, phối hợp với bước chân của cô.
Gió thu rít gào chẳng hề dịu dàng, thậm chí còn có chút tàn bạo. Triệu Tiêu Dạng kéo mũ của chiếc áo liền mũ lên che đi nửa gương mặt, Chu Tranh ngoảnh lại nhìn đỉnh đầu cô, Triệu Tiêu Dạng gầy nhỏ.
Đi đến trạm xe bus, Triệu Tiêu Dạng sợ Chu Tranh tấn công bất ngờ nên đứng khá xa. Mỗi người đứng một bên, Chu Tranh đột nhiên đá mặt đất một cái thật mạnh, ngoảnh đầu nhìn về phía cô, “Triệu Tiêu Dạng.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng phắt đầu lên, ánh mặt trời sáng sớm rơi trên gương mặt trắng nõn của cô, sạch sẽ trong trẻo, không vương một hạt bụi, cô nhìn thẳng Chu Tranh. Anh lại thu tay về, nếu như bố mẹ thật sự ly hôn, anh đi theo mẹ rồi thì Triệu Tiêu Dạng phải làm sao?
Sầu!
Cô ngốc này vẫn chẳng hề biết gì.
“Sao thế?”
Chu Tranh lẫm liệt đi về phía Triệu Tiêu Dạng, anh cúi người.
“Chu Tranh.” Triệu Tiêu Dạng giơ tay che miệng, trong ánh mắt có sự cảnh giác, “Đừng!”
Chu Tranh nhìn cô, bỗng nhiên cười thành tiếng, giọng nói trầm trầm khàn khàn. Dưới ánh mắt trời, đôi mắt đen nặng nề của anh như phát sáng, cúi người ở cùng một vị trí với Triệu Tiêu Dạng, anh nhìn cô, “Cậu cho rằng tôi muốn hôn cậu? Hửm?”
Mặt Triệu Tiêu Dạng bỏng rát, chỉ cảm thấy Chu Tranh thô lỗ, cô đẩy Chu Tranh lùi qua một bên, “Tôi không.”
Chu Tranh thu ánh mắt lại, ngẩng đầu nhìn xa xăm, trầm mặc rất lâu, anh lại nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Triệu Tiêu Dạng, sau này cậu sẽ sống cùng tôi chứ?”
Triệu Tiêu Dạng mặt đỏ tía tai, cái quỷ gì vậy? “Xe đến rồi.” Triệu Tiêu Dạng nhảy xuống bậc thềm, nói, “Đi thôi.”
Xe bus chầm chậm lái đến, Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng lên xe, ánh mắt tối đi.
—-
Vào học nửa buổi rồi vẫn không thấy Chu Tranh đâu, chủ nhiệm vào lớp không nhìn thấy Chu Tranh liền nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Chu Tranh đâu?”
Ánh mắt của cả lớp đều tập trung lại, Triệu Tiêu Dạng mím môi, mặt đỏ bừng. Vừa định lắc đầu thì Tưởng Húc Nhiên mở miệng giải vây cho cô, “Đánh bóng bị thương ở tay nên đến bệnh viện rồi ạ.”
Triệu Tiêu Dạng cũng sợ Chu Tranh bị phạt nên vội vã gật đầu.
“Không thèm nói với tôi một tiếng thì đi ra ngoài trường như thế nào?”
Trường họ quản lý kiểu nửa phong bế, buổi trưa không mở cổng, một nam sinh phía trước nói, “Buổi trưa trường mở cổng phụ nên cậu ấy đi ra.”
Chủ nhiệm: “… …”
“Cô ơi có cần nộp bù đơn xin nghỉ học không?”
“Không cần.” Học sinh như Chu Tranh ai gặp phải người ấy đau đầu. Chủ nhiệm vừa yêu vừa hận anh, thành tích tốt, thông minh, nhưng quá tùy hứng. Không chịu quản giáo, tư tưởng phóng khoáng, muốn làm cái gì thì làm cái đấy. Chủ nhiệm rời khỏi phòng học, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu hỏi Tưởng Húc Nhiên, “Tay cậu ấy rất nặng à?”
“Không biết.” Tưởng Húc Nhiên lắc đầu, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Chu Tranh, “Tớ hỏi xem.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
“Không nói như thế thì chủ nhiệm lại gọi phụ huynh, tính tình của chú Chu cậu cũng biết đấy.”
Đương nhiên Triệu Tiêu Dạng biết, đó là thùng thuốc nổ trong nhà mà.
Chu Tranh vẫn không trả lời tin nhắn.
Trong lòng Triệu Tiêu Dạng phiền muộn nhưng không dám biểu lộ quá nhiều, vẫn chuyên tâm học bài.
Buổi tối tan học Triệu Tiêu Dạng về đến nhà cũng không nhìn thấy Chu Tranh, đến giờ cơm anh cũng không ở nhà. Bố mẹ nhà họ Chu thường không ở nhà nên cũng không có kỳ lạ. Dì Trương cũng chỉ càm ràm hai câu về chuyện Chu Tranh không về. Mười một giờ tối Triệu Tiêu Dạng tắm giặt xong cố ý đi xuống tầng nhìn tủ giày, không có giày của Chu Tranh, anh vẫn chưa về.
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, lên lầu lên giường, cô nhắm mắt đi ngủ. Ngày mai vẫn thi, cô cần phải đứng nhất tất cả mọi lần thi mới có thể lấy được học bổng toàn phần của Đức Thuận.
Chiếc giường mềm mại trở nên ngày càng cứng, ngày càng khó chịu, Triệu Tiêu Dạng ngồi dậy mở điện thoại ra, hai giờ sáng. Cô đi dép lê xuống lầu, mở tủ giày ra, vẫn không có giày của Chu Tranh.
“Tranh à?”
Triệu Tiêu Dạng lập tức ngoảnh đầu, dì Trương khoác áo đi ra ngoài, nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng liền nhíu mày, “Sao cháu vẫn chưa ngủ? Bà cho rằng Tranh về.” Bà ta thở dài nói, “Thằng bé này mấy giờ rồi mà còn chưa về nhà.”
“Cháu xuống uống ngụm nước.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Quấy rầy bà ngủ rồi ạ.”
“Có tuổi rồi ngủ không được sâu, không liên quan đến cháu.” Dì Trương nói, “Cậu chủ không nghe điện thoại của bà, cũng không biết chơi bao lâu, cháu uống nước xong thì mau đi ngủ đi.”
“Vâng.”
Triệu Tiêu Dạng giả vờ đi vào bếp rót cốc nước bưng lên lầu. Hai giờ rồi, ngày mai anh có đi học không?”
Triệu Tiêu Dạng nằm vào chăn, gửi tin nhắn cho Chu Tranh, “Mấy giờ cậu về?”
Tin nhắn gửi đi giống như viên đá chìm xuống biển lớn.
Triệu Tiêu Dạng nhìn màn hình tối đi, cô kéo chăn chùm kín đầu. Một phút sau Triệu Tiêu Dạng lại thò đầu ra, trực tiếp gọi vào số Chu Tranh, hai hồi chuông vang lên, điện thoại bỗng nhiên kết nối, giọng nói trầm thấp truyền qua, “Sao thế?”
“Mấy giờ cậu về?”
“Tối nay không về, cậu ngủ đi.”
Triệu Tiêu Dạng nghe thấy tiếng hỗn tạp ở đầu bên kia, hình như ở quán nét, cô hỏi, “Cậu đang chơi game?”
“Ừm.”
“Tay cậu đau không?”
“Cậu quản nhiều thật đấy.” Chu Tranh hừ khẽ, “Triệu Tiêu Dạng.”
“Ngày mai cậu có đi học không? Có bài thi.”
“Nói sau đi.”
Triệu Tiêu Dạng sợ Chu Tranh ngắt máy, lập tức nói, “Dì Trương vẫn chưa ngủ, đang đợi cậu.”
Đầu kia điện thoại trầm mặc, Triệu Tiêu Dạng nắm chặt điện thoại, hít sâu một hơi, giải thích, “Bà ấy lớn tuổi rồi, cứ thức đêm như vậy cơ thể sẽ không chịu nổi.”
“Còn cậu thì sao?”
“Cái gì?”
“Cậu nhớ tôi…” Chu Tranh dừng lại rồi mới nói, “Được rồi, tôi về ngay.”
Chu Tranh ngắt máy.
Triệu Tiêu Dạng đặt điện thoại xuống như lại không ngủ được, trong lòng cô loạn cào cào, hiếm thấy có khi mất ngủ.
Ba giờ sáng, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, nháy mắt cô đã chìm vào ngủ say.
Ngày hôm sau cô vùng vẫy bò dậy, ngủ ba tiếng đồng hồ làm đầu óc nặng trĩu, lướt xuống dưới lầu. Ánh nằng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, Chu Tranh mặc áo len nhạt màu, ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, giống như chàng hoàng tử trong truyện cổ tích.
Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, dụi mắt. Tinh thần của vị đại thiếu gia này thật tốt, ngũ quan anh tuấn trắng nõn của anh chẳng hề nhìn ra chút dấu vết thức đêm nào.
Chu Tranh ngước mắt, đôi mắt đen nhánh thâm trầm, Triệu Tiêu Dạng vội vàng đi qua ăn bữa sáng một cách cấp tốc, “Thời gian không còn sớm nữa, ăn xong rồi mau chóng đến trường.”
“Ừm.”
Trên đường Chu Tranh vẫn rất bình thường, trên xe bus anh cúi đầu đứng bên cạnh cái cột trước mặt Triệu Tiêu Dạng, Lông mi dày rậm hắt bóng trên mặt, anh đeo tai nghe, trầm tĩnh không giống Chu Tranh.
Mấy lần Triệu Tiêu Dạng muốn nói chuyện với anh, nhưng lời nói lên đến miệng lại không biết nên nói gì. Hình như họ không thân thiết đến mức nói hết tất cả mọi chuyện với nhau, đến trường, Triệu Tiêu Dạng sắp xếp đề thi. Chu Tranh ngồi bên cạnh vùi đầu xuongs bàn, kéo mũ áo khoác ra gục đầu ngủ.
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Vị thần tiên này làm gì có chuyện không buồn ngủ, anh giả vờ đấy, đến trường ngủ mới là sự thật.
Tiết đọc buổi sáng kết thúc, Chu Tranh không hề có dấu hiệu tỉnh dậy. Tưởng Húc Nhiên đưa cho Triệu Tiêu Dạng một lọ sữa chua, chỉ Chu Tranh, “Hôm qua mấy giờ cậu ấy về nhà thế? Một giờ sáng tớ vẫn thấy cậu ấy đang on game.”
Người ngồi đằng trước nghe thấy ngoảnh đầu lại, ánh mắt sợ hãi, Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng sống chung? Đây quả thật là một tin tức kinh người. Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy đôi mắt hóng hớt của người đó, lập tức ngậm miệng lại, “Tớ đi vệ sinh.”
Cô đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Tiết thứ hai, giáo viên toán đi vào nhìn một lượt cả lớp, lại nhìn thấy Chu Tranh đang ngủ. Ông quả thật đau đầu, gõ lên mặt bàn, “Bạn học đang ngủ kia mau dậy đi, bắt đầu thi rồi.”
Bạn học họ Chu cá biệt đang ngủ không biết trời trăng gì.
Triệu Tiêu Dạng hích Chu Tranh hai cái anh mới tỉnh, mở mắt nhíu mày, “Làm gì thế?”
“Thi rồi.”
Chu Tranh rũ mắt ngồi thẳng dậy kéo mũ xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú đang ngái ngủ. Mơ màng một lát mới ngoảnh đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, “Có gì uống không?”
Triệu Tiêu Dạng đưa chai sữa chua trên bàn cho anh, Chu Tranh không hề kiêng dè cầm lấy uống một ngụm, anh ngáp dài một cái, “Thi cái gì?”
“Toán.”
Thầy giáo toán học trên bục giảng đã tuyệt vọng hoàn toàn, “Chu Tranh, sao em không về nhà đi? Em về nhà thoải mái biết bao.”
Chu Tranh nhéo mi tâm, vặn nắp chai sữa chua lại, đứng dậy, “Vậy em về đây.”
Triệu Tiêu Dạng: “… …”
Giáo viên toán: “… …”
“Ngồi xuống!” Giáo viên toán tức giận, “Cậu dám đi ra khỏi cái cửa này thì tôi cho cậu mãi mãi không vào được nữa.”
Chu Tranh quả thật không định vào nữa, anh nhấc chân, góc áo bị túm lấy, Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đang túm chặt góc áo anh, cô lắc đầu, “Đừng như thế.”
Chu Tranh ờ một tiếng rồi ngồi xuống, cánh tay dài vắt trên mặt bàn, lười biếng nói, “Em thi.”
Kết quả Chu Tranh thi thật, cả bài thi chỉ viết đúng hai chữ, Chu Tranh.
Lần đầu tiên trong đời Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy kiểu người này, bây giờ cô đã biết lần thi cấp ba bảy mươi điểm đó như thế nào rồi. Chu Tranh quá tùy hứng, anh cũng thật sự dám nộp giấy trắng.
Tiết thứ ba Chu Tranh lại bỏ tiết.
Lần này che giấu cũng không được, chủ nhiệm không phải đồ ngốc, bà ta nổi giận đùng đùng gọi điện cho Chu Khải Thụy. Triệu Tiêu Dạng nhìn vị trí trống của Chu Tranh, bồn chồn lo lắng.
Chu Khải Thụy không đến, Tiết Cầm đến, nhưng phút chốc liền đi ngay, ngược lại cả một buổi chiều Chu Tranh đều không lên lớp. Buổi chiều tan học Triệu Tiêu Dạng gặp xe Tưởng Húc Nhiên ở cổng trưởng, cậu ấy ngồi trong xe, “Cậu về cùng đi.”
“Không cần đâu.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Tớ đi xe bus.”
“Không có Chu Tranh nên xe của tớ cũng không ngồi được à?” Tưởng Húc Nhiên như cười như không, “Chúng ta là bạn bè, tiện đường đưa cậu về nhà là lẽ dĩ nhiên thôi.”
“Thật sự không cần đâu.” Triệu Tiêu Dạng kiên quyết từ chối.
“Gia đình Tranh gần đây xảy ra chuyện gì đúng không? Trạng thái của cậu ấy không bình thường lắm.”
“Không xảy ra chuyện gì cả.”Triệu Tiêu Dạng nhớ đến những lần họ cãi vã, nhưng đó là chuyện gia đình Chu Tranh, không cần nói với người khác, “Tớ đi trước đây, tạm biệt.”
Triệu Tiêu Dạng về đến nhà là sáu rưỡi, trong nhà chỉ có dì Trương. Tiết Cầm và Chu Khải Thụy đều không có nhà, Tiết Cầm không tìm thấy Chu Tranh sao? Hay là tìm thấy rồi nhưng cũng hết cách với anh? Cách thức phản kháng của Chu Tranh quả thực rất ấu trĩ, trong lòng Triệu Tiêu Dạng nghĩ như vậy nhưng vẫn rất lo lắng. Chu Tranh có bỏ học không? Nếu như Tiết Cầm và Chu Khải Thụy ly hôn vậy thì phải làm sao? Chu Tranh sẽ đi châu Âu sao?
Triệu Tiêu Dạng rất lo lắng, nhưng không dám hé một từ với ai cả.
Kỳ thi tháng Chu Tranh nộp hết giấy trắng, dùng thành tích đứng nhất từ dưới lên để nổi tiếng toàn Đức Thuận, Triệu Tiêu Dạng vẫn ngồi vững ở vị trí đầu tiên. Sau một trận mưa thu thì mùa đông đã đến, lạnh đến mức run cầm cập.
Sắp đến kỳ thi giữa kỳ, ai ai cũng vùi đầu ôn tập, chỉ có Chu Tranh ngày ngủ đêm chơi game, cũng không thèm quan tâm tay có bị tổn thương không. Dường như tất cả đều chẳng liên quan đến anh, Triệu Tiêu Dạng biết chuyện của anh nhưng chẳng có cách nào.
Cô không là gì của Chu Tranh, cô không quản được anh.
Trước đó Chu Tranh vẫn đến trường lên lớp, đến cuối tháng mười một thì không thèm đến luôn. Liên tiếp ba ngày không đến trường, buổi trưa giáo viên chủ nhiệm gọi Triệu Tiêu Dạng đến văn phòng, “Em biết Chu Tranh bị làm sao không?”
Triệu Tiêu Dạng lắc đầu.
“Có phải cậu ta yêu đương không? Hay là xảy ra chuyện gì?”
Một câu trước khiến Triệu Tiêu Dạng sợ run lên, một câu sau khiến trái tim đập điên cuồng bình ổn trở lại, “Không có ạ, em cũng không rõ.”
“Cậu ta cứ tiếp tục bỏ học thế này thì có lẽ nhà trường sẽ có biện pháp trừng phạt.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn cô giáo, cau mày, “Sẽ có quyết định gì ạ?”
“Có lẽ sẽ khuyên thôi học.” Chủ nhiệm lớp cười một tiếng nói, “Cho dù không thôi học thì với thái độ học tập của Chu Tranh bây giờ, cậu ta ở trường cũng lãng phí thời gian.”
“Cậu ấy rất thông minh, sẽ nhanh chóng đuổi kịp.”
“Sắp thi giữa kỳ rồi, em cảm thấy cậu ta có thể đuổi được bao nhiêu? Thi tháng chó ngáp phải ruồi được một lần nên cảm thấy mình là thiên tài.” Chủ nhiệm lớp nói, “Em không cần nói đỡ cho cậu ta, cậu ta không đáng để em nói thêm cho cậu ta một chữ.”
Triệu Tiêu Dạng còn muốn cãi lại nhưng không biết nói từ đâu.
Chu Tranh không phải người như vậy? Nhưng quả thực Chu Tranh đã bỏ học ba ngày.
Đi từ văn phòng chủ nhiệm ra Triệu Tiêu Dạng gửi tin nhắn wechat cho Chu Tranh, “Cậu đến trường đi.”
Chu Tranh không trả lời, trạng thái cuối cùng trên vòng bạn bè của anh vẫn là ngày họ giành được chức quán quân cuộc thi LOL.
Buổi tối tan học Triệu Tiêu Dạng vừa vào nhà liền nhìn thấy Tiết Cầm và Chu Khải Thụy ngồi ngay ngắn trong phòng khách. Chu Khải Thụy đang hút thuốc, bầu không khí nghiêm túc, nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng ông mới dập thuốc đi, “Tiêu Dạng về rồi hả?”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu, thay giày rồi để cặp sách xuống, “Chú dì.”
“Buổi chiều Chu Tranh có đến trường không?”
Triệu Tiêu Dạng không biết có nên nói với họ không, cô trầm mặc.
“Không đi hả?” Chu Khải Thụy thở dài nói, “Không sao, chú dì biết rồi, con lên lầu đi.”
Mười giờ Chu Tranh về đến nhà, họ đã ăn tối xong, Triệu Tiêu Dạng đang viết bài tập thì nghe thấy tiếng Chu Khải Thụy quát mắng dưới lầu, “Mày còn muốn đi học không?”
“Không muốn.”
Âm thanh cực lớn vang lên, Triệu Tiêu Dạng đứng dậy kéo cửa xông ra theo bản năng, trong phòng khách Chu Tranh giơ chân đá đổ bình hoa thủy tinh tên cạnh sofa. Bình hoa rơi xuống đất, tiếng vỡ rất chói tai, Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại nắm chặt lan can.
“Mày tạo phản phải không?” Chu Khải Thụy giơ tay lên, Chu Tranh đứng ở phòng khách lạnh lùng nhìn ông, hai người quá giống nhau, từ tính tình đến vẻ ngoài, bàn tay của Chu Khải Thụy không rơi xuống, Chu Tranh hừ lạnh một tiếng. Anh xoay người bước lên lầu, bỗng bước chân đừng lại. Anh nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng trên hành lang tầng hai. Triệu Tiêu Dạng mặc chiếc áo ngủ lông vũ có tai thỏ màu hồng, khuôn cằm gầy nhọn, đôi mắt sáng trong.
“Cậu còn không về phòng làm bài tập đi?” Chu Tranh cố gắng dằn tính tình lại, thay đổi một trăm tám mươi độ, ngữ điệu cũng có chút kỳ lạ, vô cùng kỳ quặc, “Đứng đây làm gì? Hóng gió à?”
Triệu Tiêu Dạng vô cùng bất an, vốn dĩ cô ăn nhờ ở đậu ở nhà người khác, giờ cái tổ này cũng không ổn định, ngày nào cũng mưa gió rung lắc, cô cũng không biết tương lai sẽ ở đâu, rất mơ hồ. Cô nhìn Chu Tranh không biết nên nói gì, đầu óc mơ màng, “Tôi có một câu hỏi không biết, tôi muốn đi hỏi Tưởng Húc Nhiên.”
Sắc mặt Chu Tranh lập tức âm trầm lạnh lẽo, “Bây giờ mấy giờ rồi cậu mặc thế này đi ra ngoài?” Khó chịu đến cực điểm, Chu Tranh nói, “Cậu không biết thì cậu ta biết à?”
Triệu Tiêu Dạng nắm chặt ngón tay, lần đầu tiên trong đời cô nảy sinh tính toán trong lòng, móng tay đâm vào lòng bàn tay ngâm ngẩm đâu, cô lên tiếng, “Lúc thi tháng môn toán cậu ấy được điểm tuyệt đối.” Triệu Tiêu Dạng dừng lại, ngữ khí dường như đang khiêu kích, “Tốt hơn tôi, cũng tốt hơn cả cậu.”

Chia sẻ cùng tôi