Triệu Tiêu Dạng nói liền một mạch, mặt cô bị Chu Tranh túm lấy, ngón tay cái của anh đè trên má cô, làn da trắng nõn mềm mại bị đè biến dạng, cô hất cằm, “Chu Tranh!”
Nơi họ đứng người dưới lầu không nhìn thấy, dưới ánh đèn đôi mắt to tròn của Triệu Tiêu Dạng trong vắt sáng ngời, cô phồng má. Lông mi khẽ động, Chu Tranh vẫn giữ cằm cô, bỗng nhiên anh cúi người xuống đè lên cánh môi Triệu Tiêu Dạng. Chỉ một chút rồi nhanh chóng rời đi.
Dì Trương dưới lầu đang quét dọn mảnh bình hoa vỡ, nói, “Nói chuyện bình tĩnh, nổi nóng với trẻ con làm gì?”
“Nó là thằng mất dạy!”
Chu Tranh nhìn chằm chằm vào mắt Triệu Tiêu Dạng, một giây sau Triệu Tiêu Dạng giơ chân đá vào chân Chu Tranh, đẩy mạnh anh ra xoay người chạy về phòng, tiếng đóng cửa vang lên, lưng cô dán sát vào cánh cửa ngẩng đầu thở hổn hển.
Một lúc lâu sau, cô nắm tay thành nắm đấm đặt lên môi. Trên môi Chu Tranh có mùi thuốc lá, anh lại hút thuốc. Triệu Tiêu Dạng chớp chớp mắt, giọt lệ lăn xuống, cô hung hăng lau đi, rồi lại cưỡng chế đè chặt tất cả cảm xúc lại. Nếu như Chu Tranh thôi học, có phải anh sẽ đi theo Tiết Cầm không?
Cửa sổ bị gõ vang, trong màn đêm tĩnh mịch trở nên rất rõ ràng, Triệu Tiêu Dạng giật nảy mình, chợt ngẩng đầu nhìn thấy Chu Tranh đứng bên ngoài bệ cửa sổ, anh dùng khẩu hình miệng nói, “Mở ra.”
Triệu Tiêu Dạng sợ hết hồn, sao Chu Tranh lại bò lên cửa sổ? Cô chạy nhanh qua mở cửa sổ ra, Chu Tranh lanh lẹ nhảy vào. Anh hoạt động cổ tay, cởi áo khoác vứt lên bàn, kéo ghế ở bàn học ngồi xuống, vắt chân lên, thái độ lạnh lùng, “Câu nào không biết?”
Triệu Tiêu Dạng bò trên cửa sổ nhìn ra ngoài, sao Chu Tranh lại qua đây? Dù sao cũng là tầng hai đó. “Sao cậu lại qua đây? Thế này cũng bò được sao?”
“Giẫm lên cục nóng điều hòa, cậu đừng nhìn nữa, cậu không được bò.”
Ai thèm bò cục nóng điều hòa chứ! Triệu Tiêu Dạng lại không bị điên, cửa lớn không đi lại bò cửa sổ. Cô đóng cửa sổ lại đi qua, liếc mắt, cô rút một tờ đề trên bàn lật đến trang cuối cùng câu cuối cùng, “Câu này.”
Chu Tranh lấy bút và giấy nháp ra, “Cái này có gì khó? Không phải là…”
Sau đó tay anh dừng lại ngẩng đầu nhìn Triệu Tiêu Dạng, sau đó lật đề thi, “Cậu muốn tham gia cuộc thi toán học?”
“Tôi đã đăng ký trại đông.” Triệu Tiêu Dạng bấm bụng nói, “Có câu này không biết, cậu biết không?”
Chu Tranh đẩy đề thi và bút đi, nhìn Triệu Tiêu Dạng. Từ khi anh bắt đầu bỏ học đến bây giờ, chỉ buổi tối hôm đầu tiên Triệu Tiêu Dạng gọi điện cho anh, sau đó cô hoàn toàn giữ thái độ thờ ơ.
Chu Tranh dựa lên ghế, đăm chiêu, anh ngước đôi mắt đen nhánh, “Tưởng Húc Nhiên cũng đăng ký?”
“Ừm.”
“Đăng ký lúc nào?”
“Chiều hôm qua.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Thành tích tốt mới được đăng ký.”
Câu nào câu nấy của Triệu Tiêu Dạng đều nhắc đến thành tích, kích thích vào trái tim Chu Tranh, anh cau mày, “Vậy hai người các cậu đi?”
“Ừm.”
Đậu! Chu Tranh nghiến răng, ngón tay gõ lên mặt bàn, anh trầm mặt rất lâu rồi ngước mắt, “Không ai nói cho tôi.”
“Cậu cũng muốn bỏ học rồi, vì sao phải nói cho cậu điều này?”
“Ai nói tôi muốn bỏ học?” Chu Tranh ngước đôi mắt sắc bén bắn thẳng qua.
“Cậu đã rất lâu không đến trường rồi còn cần ai nói nữa?” Lần đầu tiên Triệu Tiêu Dạng dùng thái độ đối chọi gay gắt như vậy với Chu Tranh, cô nhìn anh chằm chằm, lấy dũng khí, “Thi giữa kỳ cậu vẫn muốn được bảy mươi điểm à?”
Bảy mươi điểm là nỗi đau của Chu Tranh, anh dứng bật dậy, “Triệu Tiêu Dạng?”
Triệu Tiêu Dạng mím môi, chỉ lùi ra sau nửa bước rồi lập tức đứng lại, mắt cô vẫn hơi đỏ nhưng lúc này lại xinh đẹp sắc bén, “Cậu thật sự cho rằng cậu thông minh đến mức không ai sánh nổi sao? Cậu làm bừa cũng có thể được điểm tuyệt đối? Vậy sao lúc thi lên cấp ba cậu không được điểm tuyệt đối? Cậu thi đạt yêu cầu thôi cũng được, ngay cả đạt yêu cầu cậu còn không được, cậu thế này chính là thông minh ngược lại bị thông minh hại.”
Chu Tranh trầm mặt, lạnh lùng nhìn Triệu Tiêu Dạng.
“Cậu cảm thấy cậu là chính nghĩa, việc cậu làm là đúng, cậu làm tổn thương bản thân mình để ép họ thỏa hiệp vì cậu. Nếu như không có họ cậu vẫn sống chứ? Có phải cậu sẽ lập tức đi tự sát không?” Triệu Tiêu Dạng biết vì sao Chu Tranh bỏ tiết, cô biết rất rõ. Cô không hỏi bất cứ ai, nhưng sống dưới cùng một mái nhà, cô mẫn cảm cảm nhận được sự thay đổi của mỗi người, cô biết trong gia đình này có lẽ sẽ xảy ra chuyện gì đó. Cô không dám hỏi, cũng không thể hỏi, cô thu mình trong góc cẩn thận quan sát, quan sát mỗi người.
“Cậu hiểu cái gì?”
“Tôi không hiểu.” Triệu Tiêu Dạng nhướn khóe môi, cô muốn cười nhưng cười không được, cô lại lùi về sau nửa bước, “Tôi không hiểu gì cả, lần đầu tiên tôi đến thành phố B không phải là vì bố tôi đồng ý đưa tôi đi du lịch, mà là khi ôm hộp tro cốt của bố tôi về, tôi cũng hy vọng mình không hiểu. Tôi hết lần này đến lần khác nhận thông báo nguy kịch trong bệnh viện, rồi nhận được tin mẹ tôi qua đời, khi đó tôi thật sự hy vọng mình không cần hiểu gì cả.”
Triệu Tiêu Dạng luôn trầm mặc kiệm lời, cô chẳng mấy khi giao lưu với người khác, cô vùi đầu học tập, cố gắng thi được kết quả tốt. Cô mặc quần áo rộng thùng thình tự cho rằng an toàn ngụy trang bản thân, cô giữ khoảng cách khi tiếp xúc với bất cứ ai. Lần đầu tiên cô nói nhiều như vậy, nói với Chu Tranh.
Chàng trai cô từng ghét nhất, anh tồi tệ như thế, đã làm hết mọi chuyện xấu rồi. Nhưng anh cũng là người đầu tiên chịu đối xử tốt với cô, sẽ giơ tay bảo vệ cô.
“Mặc kệ có họ hay không thì cuộc đời là của cậu, sắp đặt thế nào là do cậu. Đừng mong dùng cách thức làm tổn thương bản thân mình để trói buộc người khác, nó không có ý nghĩa gì cả, chỉ khiến người ta coi thường. Học tập là chuyện của cậu, không liên quan đến ai.”
Nắm tay siết chặt của Chu Tranh dần thả lỏng, đôi mắt âm trầm vẫn nhìn Triệu Tiêu Dạng.
“Hành vi này rất ngu ngốc.” Triệu Tiêu Dạng lại lùi về sau một bước, cô cắn răng lần đầu tiên nói tục, “Con mẹ nó ngu ngốc chết mất.”
Chu Tranh đẩy Triệu Tiêu Dạng ra sải bước rời đi, Triệu Tiêu Dạng loạng choạng một chút rồi ngã lên giường, cửa phòng bị sập lại rất mạnh. Chấn động làm tai ong ong, Triệu Tiêu Dạng ngẩng mặt nằm trên giường, giơ tay lên che mắt.
Cô không có bố mẹ.
Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng bịt mặt hít sâu, điều chỉnh tâm trạng rồi mới cầm điện thoại lên, là Tưởng Húc Nhiên gọi tới, Triệu Tiêu Dạng chần chừ một lát mới bắt máy.
“Bây giờ cậu có thời gian không?”
“Sao vậy?”
“Câu cuối cùng trong đề thi cậu giải ra chưa?”
“Chưa.” Câu hỏi Triệu Tiêu Dạng vừa đưa cho Chu Tranh quả thật cô vẫn chưa giải được, thoạt nhìn giống một bài toán lớp mười nhưng giải được một nửa thì phát hiện không đúng, không giải tiếp được.
“Sao giọng cậu khàn khàn thế?”
“Cảm cúm.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Ngày mai đến trường hỏi giáo viên đi, tớ phải đi ngủ.”
“Chúc ngủ ngon.” Tưởng Húc Nhiên dịu dàng nói.
Triệu Tiêu Dạng ném điện thoại đi lăn một vòng trên giường, cô kéo chăn đắp lên người. Cô có bị vứt bỏ không? Nếu như không bị vứt bỏ thì cô phải sống tiếp thế nào?
Bây giờ trong tay có hơn mười ngàn, cuộc thi toán học lần này nhất định phải lấy được thứ hạng, nếu lấy được thì học phí năm sau không cần phải lo nữa. Còn hai năm, nếu như cô có thể giữ vững thành tích thì tiền học bổng đủ tìm phòng không?
Cô không có thời gian sinh sự cùng Chu Tranh, ngày hôm nay đến đây là dừng, nếu như Chu Tranh không nghe thì cô cũng hết cách. Chu Tranh có nền móng để sinh sự, anh có bố mẹ có tiền cái gì cũng có. Triệu Tiêu Dạng mà sinh sự thì sẽ không sống tiếp được.
Triệu Tiêu Dạng tắt đèn nhắm mắt lại.
Ba giờ sáng cô bỗng nhiên tỉnh lại. Mơ thấy một con đường giải đề khác, cô bò dậy mở đèn lên, chạy thẳng ra bàn học. Câu hỏi cuối cùng đã giải ra.
Triệu Tiêu Dạng đập bàn một cái rồi giơ tay vỗ trán, đây không phải kiến thức lớp mười, trước đây cô nhìn thấy câu này trên một tạp chí, vậy mà lại quên mất.
Triệu Tiêu Dạng hưng phấn một hồi, không có nơi nào giải tỏa, cô đi lại một vòng trong phòng, mở cửa ra đi vệ sinh rồi quay về ngủ tiếp.
Cô ngủ mơ màng đầu óc không chú ý đèn nhà vệ sinh đang sáng, đẩy cửa nhà vệ sinh ra, trong căn phòng mờ mịt bất chợt nhìn thấy Chu Tranh đang để trần nửa người trên, hai người nhìn vào mắt nhau, Triệu Tiêu Dạng ngây người. Chắc hẳn Chu Tranh vừa tắm xong, mái tóc đen ướt rượt dán lên cái trán trắng bóc, vẫn đang rớt nước xuống. Giọt nước trượt qua thân người tinh tế đang để trần của anh chạy vào trong quần ngủ.
Triệu Tiêu Dạng đóng mạnh cửa lại, cô vô cùng hoảng loạn, trái tim đập rất bất thường, giống như bị bệnh vậy. Gương mặt lạnh lùng tinh tế của anh không làm sao xua đi được.
Không phải anh nói không dùng nhà vệ sinh trên tầng sao? Triệu Tiêu Dạng điên cuồng chạy về phòng, đóng cửa lại như bị ma đuổi. Trong đầu toàn là cơ thể của Chu Tranh, sao anh tắm không khóa cửa? Sao rạng sáng anh mới tắm?
Chu Tranh điên rồi!
Triệu Tiêu Dạng quăng mình lên giường, cô cầm chăn che kín đầu lại.
Vốn dĩ Triệu Tiêu Dạng định đi vệ sinh nhưng bị Chu Tranh dọa nhịn trở lại. Cô mơ mơ màng màng ngủ, trong mơ Chu Tranh để trần nửa người trên xông vào phòng cô, đè cô lên giường, sáp môi lại muốn hôn cô.
Triệu Tiêu Dạng phát ra một tiếng thở gấp từ trong cổ họng, mở bừng mắt ra, ánh sáng khắp phòng. Cô xoa mái tóc, phía dưới ẩm ướt.
Cô lật chăn ra, trên ga giường màu hồng là một mảng máu đỏ tơi. Trải qua lần kinh nguyệt đầu tiên cô đã biết đây là gì, vội vàng bò dậy, trên quần ngủ cũng toàn là máu. Triệu Tiêu Dạng suýt nữa khóc thành tiếng, cô thay quần áo sạch sẽ rồi chạy thẳng ra nhà vệ sinh, khi ngồi trên bồn cầu thay băng vệ sinh thì cửa lại bị đẩy ra.
Cô sợ đến nỗi trái tim sắp nhảy ra ngoài, nhìn chằm chằm vào bóng người cao dáo bên ngoài tấm thủy tinh mờ, cô há miệng không phát ra tiếng. Sau đó bóng người đó rời đi, trên đầu Triệu Tiêu Dạng cũng toàn là mồ hôi, vội vã thay băng vệ sinh rồi đánh răng rửa mặt ra ngoài.
Bởi vì đến tháng nên cô loay hoay đến sáu giờ bốn mươi mới đi xuống lầu. Sắp đi muộn rồi, Triệu Tiêu Dạng xách cặp sách chạy thẳng vào phòng ăn, cô lập tức dừng lại. Chu Tranh đang ngồi ngay ngắn ở đó, từ tốn ăn bữa sáng.
Anh mặc áo len màu đen, chiếc cổ trắng trẻo thon gầy, xương quai xanh rõ ràng. Cổ tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, anh vẫn đeo chiếc đồng hồ màu đen đó. Đôi mắt đen như mực ngước lên nhìn Triệu Tiêu Dạng. Cô vô thức nhớ đến cơ thể của anh, xoay người đi, “Tôi không ăn nữa, tôi sắp muộn rồi.
“Đứng lại.” Giọng nói trầm lạnh của Chu Tranh vang lên, giọng anh đã cơ bản được định hình, là kiểu hơi trầm. “Đi qua ăn cơm.”
“Không ăn đâu, tôi đến trường rồi mua sau, muộn rồi là không có xe bus nữa.” Triệu Tiêu Dạng không dám ngoảnh đầu, cô lại mơ thấy Chu Tranh, đây là chuyện gì chứ?
“Tôi lái xe đưa cậu đi, không muộn đâu.” Giọng Chu Tranh mạnh mẽ không cho phép từ chối, “Cậu có ăn không?”
“Tôi không…”
Chu Tranh kéo ghế ra đứng dậy, chiếc ghế trượt trên mặt đất phát ra tiếng kêu, anh sải bước về phía Triệu Tiêu Dạng. Cô ném cặp sách lên vai chạy thẳng ra cửa, mũ áo khoác bị túm lại, Triệu Tiêu Dạng phanh gấp, ngoảnh đầu, “Làm…gì thế? Cậu thả tay ra.”
“Chuyện cậu nhìn trộm tôi tắm.” Chu Tranh cúi người ghé sát vào tai Triệu Tiêu Dạng, “Cậu muốn tôi gửi vào nhóm không?”

Chia sẻ cùng tôi