Yang Ying

2 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 49

“Ai… ai nhìn trộm cậu?” Triệu Tiêu Dạng sững người, cô bị chụp lên cái tiếng xấu này rất đột ngột. Nhớ đến mọi chuyện xảy ra tối qua, gương mặt Triệu Tiêu Dạng đỏ rần, “Cậu nói bậy!”

Chu Tranh hất cằm, đôi môi mỏng khẽ nhớn lên, “Vậy cậu nhìn thấy rồi chứ?”

“Tôi….”

“Nhìn thấy rồi thì là sự thật.”

“Tiêu Dạng, cháu mau ăn sáng đi.” Dì Trương đi từ bếp ra nhìn thấy bữa sáng của Triệu Tiêu Dạng vẫn chưa động vào, “Tranh, cháu chắn đường con bé làm gì?”

Chu Tranh: “… …”

Triệu Tiêu Dạng chạy vào phong ăn bưng cốc lên uống một hơi hết phần sữa bò, cầm miếng bánh mì lên cắn một miếng, nói, “Cháu đi trước đây, tạm biệt bà Trương.”

Cô chạy điên cuồng ra cửa, gió bên ngoài lạnh thấu xương, cô kéo mũ áo khoác lên nhanh chóng ăn bánh mì, tiếng còi xe vang lên phía sau, Triệu Tiêu Dạng tránh đường. Chiếc xe moto dừng lại bên cạnh, Triệu Tiêu Dạng lập tức nhảy lên bậc thềm, ngoảnh đầu nhìn qua. Chu Tranh mặc áo khoác dáng ngắn màu đen, đôi chân dài thẳng tắp mạnh mẽ đang giẫm lên đôi bost kiểu dáng mới mẻ.

Anh đưa mũ bảo hiểm qua, “Lên xe.”

“Tôi không ngồi.” Triệu Tiêu Dạng không nhận, “Tôi ngồi xe bus.”

Bỗng nhiên Chu Tranh xuống xe, lẫm liệt bước qua.

Triệu Tiêu Dạng giật mình, Chu Tranh muốn làm gì? Có phải lại định động chân động tay? Vừa định chạy Chu Tranh đã bế ngang cô lên, cánh tay anh mạnh mẽ, dứt khoát đặt Triệu Tiêu Dạng lên chiếc xe moto hầm hố của anh.

Triệu Tiêu Dạng hít sâu, nhìn Chu Tranh đang gần ngay trước mắt. Chu Tranh xách chiếc mũ bảo hiểm màu đen đội lên đầu cô, ngón tay thon dài cài quai nón, anh cúi người dùng đôi mắt trầm lắng nhìn cô, “Triệu Tiêu Dạng.”

“Cậu muốn làm gì?”

Triệu Tiêu Dạng muốn nhảy xuống xe, nhưng vì chân ngắn nên không với tới đất.

Chu Tranh trực tiếp ấn chân cô lại, sức lực anh rất lớn, Triệu Tiêu Dạng không giãy ra được, mặt nhịn đến mức đỏ bừng, “Chu Tranh.”

“Không được nhúc nhích.” Chu Tranh lạnh lùng nói, Triệu Tiêu Dạng đối diện với anh, nhíu mày, “Cậu buông tay ra.”

Chu Tranh buông tay, ngừng lại mấy giây nói, “Tối qua cậu nói với tôi nhiều như thế có ý là cậu không có người nhà đúng không?”

Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Năng lực lý giải của vị thần tiên này quả thực vô địch, Triệu Tiêu Dạng sững sờ, rốt cuộc đầu anh là cái kho báu gì vậy?

“Tôi chết rồi à?” Tay Chu Tranh chống bên cạnh người Triệu Tiêu Dạng, chăm chú nhìn cô, giọng nói lạnh lùng trầm thấp, đôi mắt đen nhánh cực kỳ chấn động, “Nghe cho rõ đây, từ hôm nay trở đi, Chu Tranh tôi chính là người nhà của cậu.”

Triệu Tiêu Dạng há mồm, gió lạnh thổi qua, cô lại ngậm miệng lại.

 Chu Tranh đứng thẳng dậy kéo tay Triệu Tiêu Dạng, anh lấy một đôi găng tay to đùng từ trong túi ra đeo lên tay cô, găng tay dày dặn chắn hết gió lạnh, dần dần có hơi ấm. “Cho dù tương lai xảy ra chuyện gì, có bao nhiêu biến cố, tôi đều sẽ ở bên cạnh cậu.”

Đôi chân dài bước lên xe, anh nắm tay lái, “Đi đây.”

Trong găng tay có hơi ấm, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy ngón tay khớp xương rõ ràng của Chu Tranh đông cứng trong gió, “Cho cậu găng tay.”

“Không được tháo ra.” Chu Tranh nói, “Ôm chặt tôi.”

Lưu manh! Không ôm!

Chiếc mô tô lao vút đi, Triệu Tiêu Dạng vội ôm lấy eo Chu Tranh. Anh cúi đầu nhìn cánh tay trên eo mình, híp mắt lại, sau đó bàn tay rơi xuống túm tay Triệu Tiêu Dạng nhét vào túi áo mình.

“Triệu Tiêu Dạng, tôi sẽ chăm chỉ học hành.”

Cho dù tương lai có ra sao anh vẫn còn Triệu Tiêu Dạng.

Giọng nói rơi vào gió lạnh, Triệu Tiêu Dạng không nghe thấy, tay cô nhét trong túi áo khoác của Chu Tranh. Ngón tay ấm nóng, cô chống đầu lên lưng Chu Tranh, thời tiết hôm nay ngồi xe máy lạnh chết mất! Cô muốn ngồi xe bus.

Đến trường học, Triệu Tiêu Dạng xuống xe trước tháo mũ bảo hiểm trả cho Chu Tranh. Cô vội vã tháo găng tay ra, Chu Tranh cất mũ cẩn thận, ngước đầu liền nhìn vào đôi mắt sáng tỏ của Triệu Tiêu Dạng, “Sao vậy?”

“Tôi không cố ý nhìn trộm cậu tắm, cậu đừng nói linh tinh.”

Chu Tranh đứng thẳng tắp, thong dong cất chìa khóa xe đi, ánh mắt mê người nhìn Triệu Tiêu Dạng, ý tứ sâu xa, “Tôi không để ý bị cậu nhìn.”

“Từ đầu tới cuối tôi đều không muốn nhìn, tôi không có.” Triệu Tiêu Dạng nôn nóng, đỏ từ cổ đỏ lên, tưởng chừng bốc khói đến nơi. Cô ném găng tay cho Chu Tranh, nói, “Trả cậu!”

Triệu Tiêu Dạng xoay người định đi, Chu Tranh liền túm tay cô lại. Cái lạnh thấu xương khiến Triệu Tiêu Dạng run cầm cập. Quay ngoắt đầu lại, Chu Tranh thu tay nhét vào túi như chẳng có chuyện gì, “Còn có thể đăng ký cuộc thi toán học không?”

Tay Chu Tranh lạnh đến đáng sợ, anh đưa găng tay cho cô, cứ như vậy tay trần lái xe.

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, tay cô ấm nóng, siết chặt một lát mới nói, “Cậu hỏi giáo viên toán xem.”

Chẳng qua giáo viên toán có gõ vỡ đầu Chu Tranh hay không thì Triệu Tiêu Dạng không biết, giáo viên toán đã không vừa ý Chu Tranh từ lâu, anh còn bỏ học lâu như vậy nữa.

“Anh Tranh, em gái Tiêu Dạng.”

Vương Hạo lái xe điện đi tới, cậu giơ tay muốn đập tay với Chu Tranh nhìn cực ngốc, Chu Tranh lạnh lùng nhìn cậu, giơ tay xách mũ áo Triệu Tiêu Dạng đi thẳng vào trường. Vương Hạo đỗ xe, túm lấy cặp sách điên cuồng đuổi theo, cậu nhảy lên khoác vai Chu Tranh, “Chu Tranh, Phong Nhuệ liên hệ với anh rồi sao?”

“Ừm.”

“Anh có tham gia cuộc thi tuyển chọn của họ không?”

Chu Tranh đạp Vương Hạo tránh ra, đôi mắt đen nhìn đỉnh đầu của Triệu Tiêu Dạng, anh buông tay chỉnh áo phao cho Triệu Tiêu Dạng, “Nói sau đi.”

“Mùng 10 tháng 12.” Vương Hạo nói, “Chẳng mấy ngày nữa.”

Chu Tranh nhíu mày, trên gương mặt tuấn tú toát ra vẻ thiếu kiên nhẫn, “Cậu muốn đăng ký thì đăng ký, tôi chưa chắc.”

Phía sau “rầm” một tiếng, ba người đồng loạt ngoảnh đầu nhìn thấy Phương Linh Lợi lái xe điện bị kẹt ở cổng tự động của trường. Chuông vào học đã vang lên, Triệu Tiêu Dạng lập tức chạy về phía Phương Linh Lợi, Chu Tranh túm bả vai cô lạ. Triệu Tiêu Dạng bị kéo xoay vòng vòng tại chỗ, liền đập đầu vào Chu Tranh, ngẩng cổ, “Làm gì đấy?”

“Vương Hạo sẽ xử lý, không cần cậu lo, đi học.”

Vương Hạo ngừng mấy giây rồi quỳ xuống đất cười như điên, “Phương Linh Lợi, cậu còn giỏi hơn được nữa không?”

“Vương Hạo, tôi mà ra thì cậu chết chắc!”

“Lớp nào đây? Suốt ngày đến trường sát giờ học!” Bảo vệ tức giận đùng đùng, Vương Hạo bò dưới đất lên, chạy qua kéo Phương Linh Lợi ra rồi đẩy sang một bên. Ngoảnh đầu nhìn bảo vệ, ánh mắt thành khẩn, “Chú, cháu đảm bảo đây là lần cuối cùng.”

Triệu Tiêu Dạng muốn tách Chu Tranh ra rồi vào lớp nhưng thất bại, cô đi nhanh Chu Tranh cũng đi nhanh, cô đi chậm Chu Tranh cũng bám theo. Hai người một trước một sau vào lớp, lớp học đang hỗn loạn phút chốc đã lặng ngắt như tờ. Tất cả mọi người nhìn Chu Tranh, một tay Chu Tranh đúc túi, mặt không cảm xúc đi theo phía sau Triệu Tiêu Dạng đi đến hàng cuối cùng. Anh kéo ghế ngồi xuống, thả cặp sách, rút ra sách tiếng Anh.

Chu Tranh liên tục bỏ học, sao tự nhiên lại lên lớp? Không khoa học.

Ánh mặt trời sáng sớm chiếu qua cửa kính, rơi trên ngũ quan tuấn tú lạnh lùng của Chu Tranh.

“A Tranh.”

Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên, nghiêng đầu, vẫn dáng vẻ phóng khoáng đó, “Hửm?”

Tưởng Húc Nhiên ném một thứ qua, Chu Tranh giơ tay chuấn xác đón lấy, mở ra nhìn thấy một hộp kẹo dẻo. Vô vị, Chu Tranh bóc một viên ném vào miệng, số còn lại cho hết vào cặp sách của Triệu Tiêu Dạng.

Từ nhỏ Tưởng Húc Nhiên đã ốm yếu, thường xuyên phải uống thuốc nên cậu luôn mang kẹo theo bên người, họ lớn lên cùng nhau, hồi nỏ Phương Linh Lợi và Vương Hạo hay khóc nhè, té ngã khóc, tranh nhau đồ chơi khóc, bố mẹ cãi vã cũng khóc, Tưởng Húc Nhiên hay lấy kéo dỗ họ.

Lần này Chu Tranh gặp phải trắc trở của cuộc đời, vậy nên Tưởng Húc Nhiên cho anh một hộp kẹo.

Họ không hỏi cặn kẽ chuyện nhà Chu Tranh, nhưng cũng rõ đã xảy ra điều gì. Hiện tại nhà Tưởng Húc Nhiên theo buôn bán, nhưng quan hệ trước kia cũng ít nhiều biết chút chuyện của nhà họ Chu.

Tiết đọc buổi sáng kết thúc, Chu Tranh bị chủ nhiệm lớp gọi đi. Trái tim Triệu Tiêu Dạng lập tức bị treo lên, thoạt nhìn Chu Tranh mạnh mẽ không gì có thể xô ngã, nhưng trên thực tế lại rất nhạy cảm. Chủ nhiệm lớp chắc chắn sẽ mắng anh đúng không? Anh có thể chịu được không?

Triệu Tiêu Dạng đóng sách lại, Tưởng Húc Nhiên ngẩng đầu, “Cậu đi đâu vậy?”

“Nhà vệ sinh.” Triệu Tiêu Dạng nhanh chóng ra khỏi lớp, đầu tiên là đến nhà vệ sinh. Nhìn trái nhìn phải rồi bước xuống tầng, điên cuồng chạy về phía phòng làm việc giáo viên.

Đến tầng hai, ba cái đầu đang dán lên ván cửa, Triệu Tiêu Dạng: “… …”

Vương Hạo giơ tay đè lên môi, làm động tác suỵt. Triệu Tiêu Dạng thở ra một hơi, chuyện này rất căng thẳng, cô âm thầm lui xuống bậc thang.

Nghe thấy tiếng bước chân gấp rút, Triệu Tiêu Dạng lập tức dịch sang bên cạnh, Vương Hạo xông xuống trước, “Đi mau, đừng để anh Tranh biết chúng ta đến. Không sao đâu, trường học không đuổi anh ấy, anh Tranh cũng không cãi nhau với chủ nhiệm.”

Tiếng mở cửa vang lên, Vương Hạo và Phương Linh Lợi mỗi người chạy một bên, chạy toán loạn.

Tưởng Húc Nhiên mặc áo phao màu đen trắng, mặc dù nhã nhặn nhưng tốc độ bước chân cũng phát huy đến cực hạn, “Tớ đi trước đây.”

Triệu Tiêu Dạng quay đầu chạy.

“Triệu Tiêu Dạng!”

Da đầu Triệu Tiêu Dạng tê rần, giả vờ không nghe thấy, tiếp tục cắm đầu đi về phía trước.

“Triệu Tiêu Dạng.” Giọng nói của Chu Tranh trầm lạnh, thong dong nói, “Cậu còn giả vờ không nghe thấy nữa, cậu sẽ hối hận.”

Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, ngoảnh đầu.

Một tay Chu Tranh đúc túi, nhấc đôi chân dài bước đến chỗ cô. Mãi đén khi đến bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, anh nghiêng đầu nhìn cô, “Lo lắng cho tôi?”

“Tôi đi ngang qua.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Đi nhà vệ sinh.”

“Nhà vệ sinh của tầng ba ở bên này?”

Triệu Tiêu Dạng không nên qua đây, là do cô ngu ngốc, cô xoay người bước nhanh đi. Chu Tranh sóng vai với cô, khẽ chạm vào cánh tay Triệu Tiêu Dạng một cái, giọng nói đè xuống rất thấp, “Lo lắng thì cứ nói thẳng, cậu lo lắng cho bạn trai của cậu, cũng không mất mặt.”

Phút chốc tóc Triệu Tiêu Dạng đã dựng đứng cả lên, nhìn chằm chằm Chu Tranh, “Cậu… cậu đừng nói linh tinh.”

Chu Tranh giơ tay chụp lên đầu Triệu Tiêu Dạng, cô lập tức tránh xa, đề phòng anh lại động tay động chân, “Chủ nhiệm lớp nói gì?”

“Kiểm điểm ba ngàn chữ, đại hội toàn trường hôm thứ tư lên đọc.” Chu Tranh bực dọc, chửi thể một câu, “Chẳng muốn đi học nữa.”

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, hình phạt này cũng coi như nhẹ nhàng, nhưng đối với người coi trọng thể hiện hơi ông trời như Chu Tranh mà nói chính là đòi mạng của anh.

“Ba ngàn chữ thôi mà, cũng không mất nhiều thời gian.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Trường tôi lúc trước, bỏ học một tuần đã đuổi thẳng cổ rồi, cậu đã tốt lắm rồi.”

“Ý cậu là bảo tôi làm theo?”

“Cậu cứ coi như người khác không tồn tại.” Triệu Tiêu Dạng cắn cánh môi khô khốc, nhanh chóng liếc Chu Tranh một cái, “Cũng tốt hơn bị đuổi.”

“Mất mặt.” Chu Tranh hừ lạnh.

“Có mất mặt bằng thi được điểm không không?” Con quái thủ nhỏ trong lòng Triệu Tiêu Dạng khua nanh múa vuốt vươn ra răng nanh sắc nhọn, ánh mắt trong trẻo nhìn Chu Tranh, “Có mất mặt bằng thông báo đuổi học trước mặt mọi người không?”

Chu Tranh: “… …”

“Tôi về lớp trước đây.” Từ sau khi Triệu Tiêu Dạng biết nguyên nhân Chu Tranh phản khảng cô luôn kiềm nén những lời nói này. Bây giờ nói ra thật sảng khoái, nhưng gương mặt âm u của Chu Tranh khiến trái tim cô hoảng hốt, sợ Chu Tranh ra tay, “Tôi về lớp trước đây.”

Triệu Tiêu Dạng chưa chạy được thì cổ tay đã bị nắm lấy. Cô ngoảnh đầu, Chu Tranh kéo cô qua. Một cánh tay giữ lấy eo thon của Triệu Tiêu Dạng, một tay khác kéo mũ áo phao của Triệu Tiêu Dạng lên. Che đi hơn nửa gương mặt, anh dùng cơ thể to cao che khuất Triệu Tiêu Dạng bé nhỏ, cúi đầu dán cánh môi mình lên môi cô.

~ Hết chương 49 ~

← Chương 48  |  Mục lục  |  Chương 50 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi