Không thể không nói Tiểu Đậu chính là chị em tốt!
Buổi chiều Tiểu Đậu kéo Đào Nhiên qua một bên, rút một quyển sổ trong túi ra nhét vào tay cô, nhỏ giọng nói, “Mau cầm lấy, đừng để chủ nhiệm Tô nhìn thấy.”
“Đây… là gì vậy?” Đào Nhiên lật ra xem, bên trong toàn là nội dung sổ tay lây nhiễm bệnh viện chép tay.
“Sổ tay lây nhiễm bệnh viện! Chép tê cả tay mới được ba lần! Chủ nhiệm Tô có gia hạn thời gian cho cậu không? Hôm nay trở về tớ cố gắng thêm chút nữa, chép hộ cậu mấy lần!” Tiểu Đậu vẩy tay nói.
Quả thực Đào Nhiên cực kỳ cảm động, đây là chị em gì? Đây là tình chị em bền như sắt thép!
Có điều cô cô vẫn trả cho Tiểu Đậu quyển sổ chép tay, “Tớ không dùng được nữa rồi Tiểu Đậu, cậu cầm đi, nhỡ đâu hôm nào đó thầy Cao nghĩ không thông cũng phạt cậu thì sao?”
Tiểu Đậu nhổ liên liếp mấy tiếng liền, “Đào Đào, nể mặt tớ vất vả chép phạt cho cậu như vậy, cậu không thể chúc tớ may mắn được sao? Với lại sao cậu không dùng được nữa? Lẽ nào cậu chép xong trong một buổi tối rồi?”
“Không phải… sáng nay tớ cầu xin thầy Tô, anh ấy đồng ý không phạt tớ chép nữa…”
“Woa!” Tiểu Đậu vừa nghe vậy liền kích động, “Cậu xin thế nào vậy? Lần sau tớ cũng cầu xin thầy Cao!”
Lẽ nào Đào Nhiên nói cô hy sinh sắc đẹp để cầu xin sao? Cô đang định ăn thẳng nói thật, nhưng còn chưa kịp nói thì Tiểu Đậu đã nhìn thấy Cao Chính Hạo, cô ấy liền nhét quyển sổ vào túi, ngẩng cao đầu kéo Đào Nhiên lướt qua trước mặt Cao Chính Hạo bằng vẻ kiêu ngạo, vừa hừ vừa mắng, “Hừ, với cái kiểu của anh ta, tớ cá anh ta cả đời không tìm được bạn gái!”
Còn về chuyện cầu xin thế nào, bởi vì ngay sau đó mau chóng tiến vào công việc bận rộn, nên hai chị em đều quên mất.
Đội y tế thứ hai đến trong ngày hôm nay, lần này là Phó viện trưởng Tô dẫn đầu, cha con Tô Hàn Sơn đồng loạt lên tuyến đầu.
Buổi chiều, đội y tế đã phân chia xong công việc, các nhân viên y tế tản về các khoa phòng được phân, lao vào công việc bằng tốc độ nhanh nhất.
Phó viện trưởng Tô dẫn một đội y bác sĩ nòng cốt đi vào khu điều trị bệnh nhân nặng, mở họp, bàn giao và làm quen với công việc ở đây.
Phó viện trưởng Tô là viện trưởng của Bệnh viện số hai Bắc Nhã, thật ra số lần Đào Nhiên gặp ông cũng không nhiều, trước giờ cũng không lưu ý đặc biệt, nhưng bây giờ thân phận của cô đã thay đổi, chí ít bản thân cô cho rằng như vậy, thế nên khi gặp lại Phó viện trưởng Tô, tâm trạng của cô cũng đối khác, tóm lại toàn bộ quá trình cứ gọi là kích động.
Sao có thể không kích động chứ? Đó là bố cô đó!
Còn về dáng vẻ cô cứ thỉnh thoảng lại cong môi cười ngốc nghếch, cũng may mọi người đều đang đeo khẩu trang, không ai nhìn thấy cái miệng ngoác ra không thể khép lại của cô.
Nhưng Tô Hàn Sơn đã nhìn thấy.
Tô Hàn Sơn đã sớm liếc thấy đôi mắt phát sáng của cô, thỉnh thoảng cười lên đôi mắt cũng híp thành một khe hở, thậm chí khi ông bố anh nói chuyện hai tay cô còn giữ lồng ngực, dáng vẻ kích động giống như thấy nam thần vậy, anh thực sự nghi ngờ bố anh mới là thần tượng của cô đúng không?
Cuộc họp kết thúc, bàn giao công việc rõ ràng, hai người họ tan làm, Tô Hàn Sơn không nhịn được hỏi cô, “Vừa nãy em kích động cái gì vậy?”
Đào Nhiên túm lấy tay áo anh nhảy nhót, “Em phát hiện ra, bố chúng ta nói chuyện thật có trình độ!”
“Bố chúng ta?” Tô Hàn Sơn sững người một chút, chẳng mấy chốc ý cười đã tràn ra khóe mắt.
Đào Nhiên nghiêng đầu, hàng mày nhíu lại, “Sai rồi sao? Sao không phải bố chúng ta? Thầy Tô, em không phải là cô gái tùy tiện đâu… Hôn chúng ta cũng hôn rồi, đó nghĩa là bạn trai bạn gái chân chính, là phải kết hôn, anh nói có phải không?”
“Phải, phải, rất đúng…” Tô Hàn Sơn bật cười, chỉ là anh chưa từng thấy tốc độ như vậy, một ngày trước vẫn mơ hồ chưa xác định rõ quan hệ, hôm nay đã gọi “bố” rồi, chẳng lẽ đây là tốc độ của thanh niên hiện nay? Trái tim của ông già này quả thực phải làm quen mới được.
Bản thân Đào Nhiên cũng cảm thấy cô và Tô Hàn Sơn tiến triển rất nhanh, nhanh đến mức bây giờ cô vẫn có chút không dám tin, cô lại là bạn gái của Tô Hàn Sơn sao? Tô Hàn Sơn thật sự biến thành bạn trai cô? Không phải chứ? Chắc không phải đang nằm mơ đâu nhỉ?
Nhưng vừa nghĩ đây thật sự không phải mơ, cô lại cười đến mức sắp bay lên.
Tô Hàn Sơn nhìn dáng vẻ vui tươi của cô, không nhịn nổi cười, “Nhìn thấy bố anh, à không, bố chúng ta vui như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi! Gặp phụ huynh rồi mà!”
“…” Tô Hàn Sơn suýt chút nữa lảo đảo siêu vẹo, quả thực bị cô trêu chọc, “Đây… đây cũng được gọi là gặp phụ huynh sao?”
“Sao không phải chứ? Anh đã gặp từ lâu rồi!” Tô Hàn Sơn đã sớm qua cửa của bà Lam và ông Đào rồi.
Tô Hàn Sơn không chịu được cười trêu cô, “Vậy tiếp theo đây không phải đến bước kết hôn rồi chứ?”
“Nhất định!” Đào Nhiên gật đầu chẳng chút do dự.
Cô ngốc này! Tô Hàn Sơn không khỏi lắc đầu cười hỏi, “Vậy là đồng ý kết hôn rồi hả? Không cần anh cầu hôn sao? Lễ vật dạm hỏi cũng không cần bàn luôn!”
Đào Nhiên nhìn anh, sau đó híp mắt tiếp tục cười.
Tô Hàn Sơn sờ mặt mình, anh đang đeo khẩu trang nghiêm chỉnh, trên mặt cũng không có vấn đề gì chứ? “Buồn cười vậy sao?”
Đào Nhiên mang dáng vẻ có bí mật muốn nói với anh.
Anh yên lặng tiến lại gần liền nghe thấy cô nhỏ giọng thì thầm, “Thầy Tô, em nói cho anh biết nhé, năm mười tám tuổi em đã muốn kết hôn với anh rồi, được sáu năm rồi đấy, trong lòng em đã đồng ý anh một vạn lần rồi, còn cần anh cầu hôn sao?”
Nói xong bản thân cô cũng có chút ngại ngùng, cười hi hi, “Còn về lễ vật gi đó, ông trời đã đồng ý giao anh cho em, đây chính là lễ vật tốt nhất rồi!”
Ánh mắt Tô Hàn Sơn dừng lại ở đôi mắt cô, rất lâu không rời đi.
Bên trong đó có ánh sáng.
“Cô bé ngốc…” Giọng anh hơi khàn, sau đó nắm lấy tay cô.
Hai người đi đến phòng bệnh của y tá trưởng, hôm nay đến phiên Đào Nhiên chăm sóc chị ấy.
Tô Hàn Sơn có một đôi chân dài, bước chân vừa dài vừa vững vàng, Đào Nhiên thì bị anh dắt tay, nhảy nhót suốt cả dọc đường, chẳng có lấy một phút yên ổn. Hết cách thôi, chỉ cần nghĩ đến chuyện cuối cùng Tô Hàn Sơn cũng là người yêu của cô thì cô không nhịn được muốn nhảy.
Cô gái Đào Nhiên này quả thực cố chấp.
Sáu năm trước khi vừa tròn mười tám tuổi đã thích một người, một lòng một dạ thích người đó, hơn nữa còn mặc kệ tất cả cố gắng đến bên cạnh anh.
Khó khăn lắm mới làm được, cuối cùng cô đã đến bên cạnh anh, nhưng cô lại cho rằng chuyện Tô Hàn Sơn thích mình là một điều không thể, vì thế cô tiến hành yêu thầm anh một cách triệt để, ngược lại ngốc nghếch càng đi càng trái ngược với Tô Hàn Sơn.
Cô chính là người có thể đạt đến trình độ cao nhất ở mỗi một con đường.
Bây giờ có một chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đập trúng người cô, bỗng nhiên Tô Hàn Sơn mơ mơ hồ hồ trở thành người yêu của cô, mặc dù thỉnh thoảng vẫn hoài nghi tính chân thực của chuyện này, nhưng yêu đương cũng cố chấp, cần phải đạt đến trình độ cao nhất.
Khi hai người đến cửa phòng bệnh của điều dưỡng trưởng thì nghe thấy bên trong có tiếng đàn ông nói chuyện.
Đào Nhiên rất kinh ngạc, nhìn vào bên trong, người bên cạnh giường điều dưỡng trưởng lại là chồng của chị ấy.
“Đới Thành đến cùng đội y tế số hai.” Tô Hàn Sơn nhỏ giọng giải thích với cô.
Hóa ra chồng điều dưỡng trưởng tên là Đới Thành.
Tô Hàn Sơn quen biết Đới Thành, vừa đi vào thì anh ta đã chào hỏi anh.
Đào Nhiên trước giờ chưa từng gặp chồng điều dưỡng trưởng, Đới Thành thấy cô đi theo phía sau Tô Hàn Sơn thì cho rằng cô là điều dưỡng, cũng rất lịch sự gật đầu với cô.
Thoạt nhìn sắc mặt điều dưỡng trưởng vẫn rất kém, Đào Nhiên muốn ở lại chăm sóc chị ấy, hôm nay là ca của cô, điều trái ngược là điều dưỡng trưởng không phản đối cô ở lại như đuổi Tiểu Đậu hôm qua, điều này có nghĩa là muốn Đào Nhiên ở lại.
Vậy đương nhiên Đào Nhiên phải ở lại rồi!
Đới Thành hơi ngại ngùng, nhìn Tô Hàn Sơn.
Tô Hàn Sơn âm thầm quay đầu đi, thật sự muốn nói, tôi không quen cô nhóc này…
~ Hết chương 70 ~

Chia sẻ cùng tôi