Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 57

Đầu óc Triệu Tiêu Dạng nổ ầm một tiếng, cô đột ngột đẩy Chu Tranh ra. Anh ngã ngồi xuống giường, Triệu Tiêu Dạng nhìn anh chăm chú, cô gái nhỏ mặt đỏ tía tai che miệng, “Cậu?”

Đôi mắt đen láy của Chu Tranh nặng nề, cô bặm môi, lại nếm được vị ngọt đó.

“Tôi cái gì?” Chu Tranh tháo dép lê của cô ra, ủ đôi chân lạnh giá của cô trong lòng bàn tay mình, giọng nói trầm khàn, “Hửm?”

Hửm cái gì? Cậu hửm cái gì? Tai Triệu Tiêu Dạng càng ngày càng đỏ hơn, cảm giác hơi thở cũng nóng bỏng, cô sắp nổ tung rồi. Đôi bàn chân dần dần có tri giác, cô bắt đầu điên cuồng suy nghĩ mình có bị thối chân không? Có mùi gì không? Cô khó chịu muốn rút chân lại, gót chân lại bị anh giữ lấy, Chu Tranh ngước mắt, “Không được nhúc nhích.”

Cổ họng Triệu Tiêu Dạng khô khốc, cừng ngắc ngồi trên giường. Cô không ghét Chu Tranh, chỉ là cảm thấy những chuyện này thật khiến người ta khó khăn, da thịt cô dần dần trở nên cứng đờ. Triệu Tiêu Dạng cẩn thận dịch người đi một chút, trong không khí toàn là mùi hương của anh, có lẽ anh đã ăn kẹo cho nên vừa nãy đôi môi mới có thể chua ngọt như vậy. Triệu Tiêu Dạng không biết nên loại trừ cảm giác nóng rực khiến người ta phát điên này thế nào, cô thấp giọng nói, “Chân không lạnh nữa.”

Trong phòng có mở máy sưởi, nóng bừng bừng. Chu Tranh hơi cúi người xuống, giữa hai người chỉ cách mấy centimet, hàng mi dày của anh khẽ động, “Triệu Tiêu Dạng?”

“Hả?”

“Cậu rất căng thằng?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu được một nửa lại gật đầu, cô không dám thở ra quá nhiều, bởi vì rất gần nên hơi thở của cô và Chu Tranh đan cài vào nhau, khiến cô muốn trốn tránh, “Cậu đừng cách tôi gần như vậy.”

Khóe môi Chu Tranh nhướn lên, ngũ quan sắc nét của chàng thiếu niên chẳng mấy chốc đã nở nụ cười tà mị và ngông ngênh, “Sợ tôi hôn cậu? Hửm?”

Triệu Tiêu Dạng nuốt nước bọt, “Tôi thật sự không lạnh nữa, cậu không cần ủ đâu.”

Chu Tranh thì cúi đầu hôn lên môi Triệu Tiêu Dạng, làn môi mềm mại ấm áp, thơm tho. Chu Tranh nhìn cô, còn cô thì ngây ngốc ngồi trên giường.

“Chu Tranh!” Bên ngoài bỗng dưng vang lên tiếng gọi của Chu Khải Thụy, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập gấp gáp, giọng nói hoảng loạn của Chu Khải Thụy từ bên ngoài truyền vào, “Dì Trương gọi điện thoại cho lão Trần đi, không thấy Chu Tranh đâu nữa.”

Triệu Tiêu Dạng lập tức rụt chân lại, “Có phải chú đến phòng cậu không?”

Chu Tranh đứng dậy, Triệu Tiêu Dạng lập tức nhảy xuống giường xỏ dép, cô đại khái đoán được nguyên nhân Chu Khải Thụy hoảng hốt, “Có phải cậu không đóng cửa sổ không?”

Ban đầu Chu Khải Thụy gõ cửa nhưng không thấy Chu Tranh đáp lại. Ông đẩy cửa đi vào thì phát hiện cửa sổ đang mở, gió lạnh vù vù chui vào, chẳng nhìn thấy người đâu. Năm đó Chu Khải Thụy đi duy trì hòa bình, đối diện với mưa bom bão đạn lướt qua người cũng chẳng hề hoảng loạn như lúc này, ông sải bước xuống tầng một cầm chìa khóa xe.

“Sao vậy?” Dì Trương vội vàng chạy qua, cũng hốt hoảng theo, “A Tranh làm sao rồi?”

“Không sao.” Giọng nói lạnh lùng vang lên trên tầng, bước chân mạnh mẽ của Chu Khải Thụy ngừng lại, ông làm dịu cảm xúc rồi quay đầu, nhíu mày lại, “Chu Tranh.”

“Vừa nãy con ở nhà vệ sinh.” Một tay Chu Tranh đúc túi, cơ thể dựa nghiêng vào lan can, trên gương mặt không nhìn ra cảm xúc gì.

Gân xanh trên trán Chu Khải Thụy giật giật đau đớn, ông chỉ vào Chu Tranh, một lát sau mới nổi nóng, “Cái thằng mất nết này!”

“Thằng bé đi vệ sinh cũng không sai mà.” Dì Trương vội ngăn Chu Khải Thụy và nói, “Không sao là được rồi, đừng nổi nóng với thằng bé.”

Chu Tranh lạnh mặt, ánh mắt hờ hững, khiêu khích nói, “Tự bố chưa làm rõ lại đi trách con.”

“Mày…” Chu Khải Thụy tức đến mức không nói nên lời, một hồi sau mới giận dữ nói, “Giữa mùa đông mày mở cửa sổ làm gì hả? Chưa lạnh chết à!”

“Ngột ngạt khó chịu, muốn hít thở không khí trong lành không được à?” Huống chi là tầng hai, cho dù nhảy xuống cũng không ngã chết được, kích động gì chứ? Trước kia cũng không phải chưa nhảy bao giờ.

Triệu Tiêu Dạng đi ra liền nhìn thấy Chu Tranh và Chu Khải Thụy đang đối chọi gay gắt, tưởng như hai người lập tức có thể xông vào đánh nhau. Cô vội vàng ngăn cản Chu Tranh, thấp giọng nói, “Chú lo lắng cho cậu.”

Chu Tranh xùy lạnh, một tay đúc túi xoay người rời đi.

Chu Khải Thụy chỉ lên lầu rồi nói với dì Trương, “Dì xem bây giờ nó giống cái gì?”

Dì Trương trầm mặc một lát, “Thằng bé sai ở đâu?”

“Thái độ!”

Vốn dĩ Triệu Tiêu Dạng muốn đi xuống dưới nhà, nghe thấy vậy cô liền dừng chân lại, mím môi. Hai bố con nhà này thật giống nhau, quả thực rất giống.

Điện thoại trong túi áo kêu lên một tiếng, Triệu Tiêu Dạng lấy ra nhìn thấy tin nhắn của Chu Tranh, “Về phòng ngủ, tôi không muốn lại trèo cửa sổ sang ủ chân cho cậu lần nữa đâu.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Năm giờ sáng hôm sau Triệu Tiêu Dạng đã thức dậy, cô mặc áo khoác rồi kéo va li ra ngoài, bỗng nhiên nhìn thấy Chu Tranh mặt mũi ngái ngủ đang dựa bên cạnh cửa. Gương mặt anh hở hững, mặc chiếc áo nỉ màu đen, mũ áo che khuất cả đôi mắt. Làn da trắng, dưới sống mũi cao là đôi môi mỏng không cảm xúc.

“Sao cậu dậy sớm vậy?”

Chu Tranh vươn tay ra, bàn tay trắng trẻo khớp xương rõ ràng không vướng một hạt bụi, anh cầm va li của Triệu Tiêu Dạng, sải đôi chân dài lạnh mặt đi xuống lầu, “Hừ.”

Hừ cái gì! Con quái thú nhỏ trong lòng Triệu Tiêu Dạng nhe nanh múa vuốt, sau khi nhìn chằm chằm gáy Chu Tranh thì lại trở nên yên lặng.

Tầng một vẫn chưa mở đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ phòng bếp hắt ra ngoài. Chu Tranh mở đèn phòng khách lên, dì Trương từ trong bếp thò đầu ra, “Mỳ nấu xong rồi, mau qua đây.”

Chu Tranh đặt va li xuống, vào nhà ăn kéo ghế ra rồi khoanh tay ngồi đó. Triệu Tiêu Dạng đi qua mới phát hiện anh đang nhắm mắt, hàng mi dày rũ xuống. Cô rót một ly nước ấm cho Chu Tranh, thấp giọng nói, “Cậu đi ngủ đi, cứ kệ tôi.”

Chu Tranh uống một ngụm nước, ngước đôi mắt buồn ngủ, anh gằn từng chữ, “Không được.”

Rất nhanh dì Trương đã bưng mì lên, “A Tranh cũng ăn ít đi cháu?”

“Không cần.” Chu Tranh nhíu mày, “Không ăn.”

“Cái thằng bé này.” Dì Trương lẩm bẩm một câu, “Lát nữa đợi ở đâu? Có xe đến đón không?”

“Dì đi ngủ đi.” Chu Tranh ngáp dài một cái, “Cháu đưa cô ấy đi.”

“Bên ngoài lạnh như vậy cháu mặc nhiều một chút.” Dì Trương nhìn thấy vẻ thiếu kiên nhẫn trên mặt Chu Tranh, thở dài, “Vậy dì về phòng đây, ăn xong thì để bát ở đó.”

Năm rưỡi sáng ngày mùa đông, bầu trời vẫn đen đặc không lọt một chút ánh sáng. Gió lạnh gào thét, Chu Tranh đi đến bậc thềm thì dừng chân lại, Triệu Tiêu Dạng suýt nữa đâm vào người anh, cô lập tức ngẩng đầu.

Chu Tranh quay về lấy chiếc khăn của mình trên giá treo đồ xuống, lẫm liệt đi qua kéo Triệu Tiêu Dạng rồi quàng khăn lên cổ cô. Quấn hai vòng làm cô gái nhỏ chỉ hở mỗi đôi mắt lúng liếng ra ngoài, Chu Tranh lại kéo mũ áo khoác của cô lên.

Khi làm những việc này, anh trầm mặc, cô cũng trầm mặc, hai người không nói một lời.

Triệu Tiêu Dạng đeo cặp xách lên, Chu Tranh đưa găng tay cho cô, một đôi găng tay mới màu hồng.

“Mua lúc nào vậy?” Triệu Tiêu Dạng lên tiếng.

“Đeo lên, đi.”

Chu Tranh đi phía trước, cô rảo bước đuổi theo anh, bầu không khí chỉ có tiếng bước chân. Ra đến cổng thì Triệu Tiêu Dạng nói, “Đợi ở đây là được rồi.”

Chu Tranh nắm tay kéo của va li, đôi chân đá mặt đất.

Triệu Tiêu Dạng nhìn ngón tay hở ra ngoài của anh, “Chú lo cho cậu mới như vậy, cậu đừng cãi nhau với ông ấy.”

Một tay Chu Tranh đúc túi, mất kiên nhẫn, “Cậu hiểu cái gì?”

Triệu Tiêu Dạng chẳng biết nói gì nữa, cô ngoảnh đầu nhìn đường chân trời u ám, ánh đèn cô độc chiếu sáng, Trong cơn gió lạnh, những thân cây xơ xác giãy dụa một cách vô lực.

Cô hiểu cái gì? Cô chẳng hiểu gì cả.

Chiếc xe từ từ chạy tới rồi dừng lại, giáo viên phụ trách xuống xe, “Triệu Tiêu Dạng phải không?”

“Vâng ạ.”

“Lên xe đi.”

Cổ tay Triệu Tiêu Dạng bỗng dưng bị nắm lấy, cô ngoảnh đầu thì Chu Tranh đã buông cô ra.

“Đến nơi thì gọi điện cho tôi.”

Triệu Tiêu Dạng mờ mịt gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn gương mặt anh tuấn sâu thẳm của Chu Tranh dưới ánh đèn đường.

“Lên xe trước đi.” Giáo viên dẫn đoàn lại nhắc nhở một lần nữa, lúc này Triệu Tiêu Dạng mới hoàn hồn xông thẳng lên xe. Cô bước trong tiếng tim đập, đi thẳng xuống hàng ghế sau.

Một tay Chu Tranh đúc tủi, ngước khuôn cằm lạnh lùng. Anh nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đi về phía Tưởng Húc Nhiên, gương mặt lạnh lùng như đóng băng, tựa như chìm trong băng giá vậy.

Triệu Tiêu Dạng lướt qua Tưởng Húc Nhiên đi đến vị trí gần cửa sổ ở hàng cuối cùng, Chu Tranh nghiêng đầu, băng giá tan đi.

Cô nhìn chàng trai đang đứng bên đường qua lớp kính cửa sổ, dưới ánh đèn đường, dáng người anh thon dài thẳng tắp. Trên người anh có sự kiêu ngạo của thiếu niên, một tay đúc túi đứng đó vừa tự do lại vừa phóng khoáng.

Sau khi bố mẹ mất, lần đầu tiên cô được người ta tiễn như vậy.

Chiếc xe lăn bánh, bóng dáng đó dần dần không thấy nữa. Trong lòng Triệu Tiêu Dạng không nói rõ được cảm xúc, cô có chút buồn rầu, nằm bò lên cửa sổ tựa trán vào kính.

Một hộp sữa chua đưa qua, giọng nói trong trẻo dịu dàng vang lên, “Chào buổi sáng, cậu uống sữa chua không?”

Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn thấy đôi mắt hoa đào của Tưởng Húc Nhiên chứa ý cười, cậu dịu dàng như gió xuân tháng ba, Triệu Tiêu Dạng lắc đầu từ chối, “Tớ ăn sáng rồi.”

“Sữa chua coi như đồ uống.” Tưởng Húc Nhiên xách cặp xoay người ngồi xuống hàng ghế của cô, cậu đặt sữa chua bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, kéo dây an toàn, “Vốn dĩ Chu Tranh cũng có thể đi.”

Cô tháo găng tay xuống, cắm ống hút uống một ngụm sữa chua, không quan tâm đến câu nói này.

“Nghe nhạc không?”

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, đôi mắt cô vô cùng đẹp, lần đầu tiên khi Tưởng Húc Nhiên gặp Triệu Tiêu Dạng đã bị đôi mắt của cô hấp dẫn. Cô rất giống cô gái bước ra từ truyện cổ tích, Tưởng Húc Nhiên thích Triệu Tiêu Dạng trước, sau đó Chu Tranh lại là người theo đuổi được cô.

Có công bằng không? Trên thế giới này làm gì có chuyện gì công bằng.

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, dựa người vào ghế, cô kéo khăn quàng lên tận mắt, “Tớ buồn ngủ rồi.”

Tám giờ rưỡi là đến địa điểm huấn luyện tập trung, Triệu Tiêu Dạng buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, xuống xe lấy hành lý của mình. Cô đẩy vali đi được hai bước, ngoảnh đầu thì thấy Tưởng Húc Nhiên vẫn đứng im ở chỗ cũ, hình như không biết làm sao với chiếc vali.

Cô lại quay về kéo vali của Tưởng Húc Nhiên, nói, “Đẩy như vậy, đi theo giáo viên.”

Tưởng Húc Nhiên rất ít khi tự mình cầm hành lý, cậu đi ra ngoài với người nhà thì người nhà cầm. Đi cùng Vương Hạo và Chu Tranh thì hai người họ cầm giúp cậu, sắp xếp ổn thỏa tất cả.

Đầu tiên là sắp xếp kỳ túc, Triệu Tiêu Dạng ở tầng ba, cô vất vả chuyển hành lý đến phòng thì bạn cùng phòng của cô cũng đến nơi. Đó là một cô gái tóc ngắn, đeo cặp kính dày cộp.

“Chào cậu.” Triệu Tiêu Dạng chủ động chào hỏi, “Tớ là Triệu Tiêu Dạng.”

“Lưu Hy.”

Triệu Tiêu Dạng đặt xong hành lý thì chuông điện thoại kêu lên, là Chu Khải Thụy gọi tới, cô lập tức đứng thẳng rồi bắt máy. “Chú Chu.”

“Đến chưa con?”

“Bọn con đã đến ký túc rồi ạ.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Bên này rất tốt.”

“Có thích ứng được không? Nếu như không chịu được môi trường đó thì gọi điện cho chú, chú phái người đi đón con.”

“Ở đây tốt lắm ạ, thầy cô và các bạn đều tốt.” Hoàn cảnh ở đây chắc chắn kém hơn rất nhiều so với nhà họ Chu, nhưng cũng tốt hơn nơi Triệu Tiêu Dạng ở trước kia rất nhiều, “Chú yên tâm, không sao đâu ạ.”

“Sợ con chịu thiệt thòi cũng không nói, tự mình chịu đựng.” Chu Khải Thụy nói, “Không sao đâu, cho dù không tham gia những huấn luyện tập trung kiểu này, con vẫn là cô gái xuất sắc nhất nhà chúng ta.”

Gương mặt Triệu Tiêu Dạng hơi nóng, người nghiêm túc như Chu Khải Thụy nói những lời này cũng có chút kỳ lạ.

Đại khái Chu Khải Thụy cũng cảm thấy kỳ lạ, ông ho một tiếng rồi mới nói, “Cứ như vậy đi, có gì cần thì gọi cho chú, chú đưa qua cho con.”

Có mười ngày thôi, họ cứ làm quá!

“Được ạ, cảm ơn chú ạ.”

Cúp máy xong Triệu Tiêu Dạng thở phào một hơi, chuông điện thoại lại vang lên. Lần này là số máy của Chu Tranh. Cô mở cửa ban công đi ra ngoài, nghe máy.

“Vẫn chưa đến?” Giọng nói trầm lạnh của Chu Tranh lọt qua.

“Đến rồi.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Bây giờ đến ký túc.”

“Vậy vì sao không gọi điện cho tôi?”

~ Hết chương 57 ~

← Chương 56  |  Mục lục  |  Chương 58 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi