Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 63

Chu Tranh nhìn Triệu Tiêu Dạng, cánh tay gác trên sô pha, “Tôi hát trước.”

Triệu Tiêu Dạng vội gật đầu, cô hơi sợ.

Tưởng Húc Nhiên cầm điều khiển chỉnh đèn lên sáng nhất, cậu uống một ngụm nước rồi nhìn màn hình trên tường, giọng hát trầm trầm của Chu Tranh vang lên, Tưởng Húc Nhiên đặt ly xuống.

“Nếu như hai từ đó không run rẩy…”

Vốn dĩ Vương Hạo và Phương Linh Lợi đang chơi oẳn tù xì, bỗng giọng con gái trong trẻo như suối nguồn từ micro truyền tới, họ dừng mọi động tác ngoảnh đầu qua nhìn.

Triệu Tiêu Dạng cởi bỏ áo khoác ngoài, bên trong là áo len màu nhạt khiến cô có chút mỏng manh. Cô ngồi bên cạnh Chu Tranh, tay cầm micro yên lặng cất tiếng hát dưới ánh đèn mờ tối, thế giới đều trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Chu Tranh, cũng là lần đầu tiên nghe thấy Triệu Tiêu Dạng hát.

Giọng hát trong trẻo không có bất kỳ tạp chất nào, anh ngừng lại, nhạc chạy được một nửa mới vào theo. Chẳng có ai nói chuyện, chỉ còn tiếng hát.

Mười năm đối với tuổi của bọn họ là một con số rất lớn, rất xa vời.

Tưởng Húc Nhiên nhìn hai người đang hát, ánh mắt hoảng hốt, bỗng nhiên cậu có chút buồn bã.

Hát hò đến mười một giờ, họ mở chương trình truyền hình trực tiếp đêm hội mừng xuân, ngồi trong căn phòng ấm áp ăn vặt xem truyền hình. Vương Hạo cắn khoai tây chiên và nói, “Mười hai giờ ai ra ngoài đếm ngược?”

Phương Linh Lợi nhanh chóng giơ tay lên, “Tớ!”

Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía Chu Tranh, anh lười biếng dựa vào đó, gặp được ánh mắt của Triệu Tiêu Dạng liền gật đầu, “Đi.”

Mười một giờ năm mươi phút họ mặc áo khoác đi ra ngoài, đâu đâu cũng là tiếng đốt pháo đinh tai nhức óc. Chẳng nghe thấy gì hết, Vương Hạo gào lên, “Húc Nhiên, pháo đâu? Chúng ta cũng đốt.”

Tưởng Húc Nhiên xoay người đi về, một phút sau đã chuyển một thùng pháo đặt lên bậc thềm, “Đốt ở đây.”

“Ờ!”

Mười một giờ năm mươi lăm, Vương Hạo châm pháo lên, Triệu Tiêu Dạng lùi về sau một bước, lỗ tai bỗng nhiên rơi vào một lòng bàn tay ấm áp. Cô ngẩng đầu lê chạm vào đôi mắt đen láy của Chu Tranh, anh đang bịt tai cô.

Pháo đã bay lên trời, vang tiếng cực lớn, Phương Linh Lợi kêu oai oái chạy qua một bên. Triệu Tiêu Dạng liếm môi rất nhẹ, thử ngả ra sau một chút, dựa người lên lồng ngực Chu Tranh.

Cô thở ra một hơi, Chu Tranh vẫn đang bịt tai cô. Một nhà trước mặt đốt pháo hoa, Vương Hạo đưa một cây pháo hoa cho Chu Tranh,”Chơi không?”

Chu Tranh buông cô gái rồi nhảy xuống bậc thềm, gương mặt vẫn cực ngầu nhưng cơ thể thì lại thành thật, “Bật lửa đâu?”

Vương Hạo ném bật lửa qua, Chu Tranh đón lấy châm cây pháo bông cầm tay, xoẹt một cái đã cháy lên.

“Triệu Tiêu Dạng.”

Cô gái chạy qua, tay vẫn đang bịt tai, cô cọ cọ chân, có chút lạnh.

“Hả?”

“Cho cậu.” Tay Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên bị nhét một cây pháo hoa vào, cô bất ngờ, bản năng sinh tồn khiến cô lập tức để tay ở nơi cách mình xa nhất.

Chu Tranh bỗng nhiên cười lên, híp mắt nhìn cô, “Năm mới vui vẻ!”

Cửa vẫn đang mở, người MC trong ti vi nói, “Năm 2013 sắp tới gần, chúng ta cùng nhau đếm ngược!”

“Mười…”

Vương Hạo châm cây pháo hoa to nhất, đèn đuốc rực rỡ thắp sáng khoảng sân, Vương Hạo hét, “Chín!”

“Tám…”

Tưởng Húc Nhiên đeo khẩu trang đi qua, cũng cầm một cây pháo hoa, châm lửa, tay cậu giơ pháo hoa lên. Rực rỡ nhiều màu, trong đôi mắt anh đào có thêm thần sắc, cậu hét đến, “Ba!”

“Hai!”

“Một!”

“Năm mới vui vẻ!”

Trên tầng có ánh đèn lóe sáng, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn thấy mẹ Tưởng Húc Nhiên đang đứng trên ban công tầng hai, bà vẫy tay cười híp mắt, “Năm mới tốt lành nhé các con.”

Mười bảy tuổi, xin chào.

Vương Hạo cầm pháo hoa dọa dẫm Phương Linh Lợi, cô ấy nhặt một ống pháo vung lên đuổi giết, đập cho Vương Hạo khóc lóc thảm thiết. Họ chạy vào nhà trước, ngay sau đó Tưởng Húc Nhiên bắt đầu ho, cậu cậu quay vào.

Triệu Tiêu Dạng đặt pháo hoa chưa dùng hết vào lại thùng, vừa nghiêng người thì Chu Tranh đã sải bước qua, khom lưng ôm thùng lên, đi về phía cổng, “Đi thôi.”

“Sinh nhật vui vẻ.”

Bước chân Chu Tranh khựng lại, ngoảnh đầu.

Triệu Tiêu Dạng cười lên, cô xoa chiếc mũi bị lạnh đỏ bừng rồi đúc tay vào túi. Cô hít sâu một hơi, một lát sau mới thở ra, rút ngón tay giơ lên, “Xin chào Chu Tranh.”

Chu Tranh hơi cúi đầu, khóe môi nhướn lên nhưng rất nhạt, sau đó lại bị anh tiết chế lại giả vờ ngầu.

“Cái gì?”

“Tớ là Triệu Tiêu Dạng.”

Trong chốc lát Chu Tranh cảm thấy mình đã bắt được thứ gì đó, nhưng lại tựa như chưa túm được, anh thu lại tất cả cảm xúc, đặt chiếc thùng xuống đi đến trước mặt cô.

Hai người họ nhìn vào mắt nhau, tiếng pháo phía sau dần vơi đi, bầu trời lất phất hoa tuyết, rơi xuống lả tả, lơ lửng rồi đáp đất, “Xin chào.”

Ngay sau đó Chu Tranh hắt xì một cái thật mạnh, anh ngoảnh mặt đi, Triệu Tiêu Dạng thu tay lại, “Mọi thứ sẽ ngày càng tốt lên.”

“Sao cậu biết sinh nhật tôi?” Lại hắt xì một cái.

“Đi về thôi, bên ngoài quá lạnh.”

Mẹ Vương Hạo muốn đánh bài thâu đêm, anh trai Vương Hạo đến đón. Bốn người nhét vào trong chiếc xe việt dã, Tưởng Húc Nhiên mặc áo khoác màu đen đi ra tiễn bọn họ, đứng bên cạnh xe.

“Về đi, lạnh lắm.” Anh trai Vương Hạo nói.

“Tạm biệt.”

Chiếc xe khởi động, Chu Tranh lại không thể khống chế hắt xì cái nữa, Vương Hạo cười nghiêng ngả, “Anh Tranh, em đã nói anh mặc mỏng manh mà, nhất định sẽ bị cảm.”

Chu Tranh cụp mắt lười nói chuyện với Vương Hạo.

“Tết nhất mà bị cảm rất khó chịu, không thể ra ngoài chơi được.” Vương Hạo cười trên nỗi đau của người khác.

Chu Tranh âm u mở miệng, “Cậu còn lắm mồm nữa là tôi cho cậu cảm cùng.”

Anh trai Vương Hạo ở ghế lái cười thành tiếng, “Hạo Tử, em đừng có chọc A Tranh, nó mà muốn đánh em thật là anh không ngăn được đâu.”

Anh ấy nhìn Chu Tranh một cái qua gương chiếu hậu, nói, “Nhưng mà A Tranh, em mặc thật sự hơi ít.”

Chu Tranh: “…”

Chu Tranh hắt xì hơi dọc đường, vừa vào nhà đã chạy thẳng vào bếp uống một ngụm nước ấm, anh nhìn căn nhà luôn cảm thấy lạnh lẽo.

“Sao chú lại ngủ ở đây?” Tiếng của Triệu Tiêu Dạng truyền tới từ phòng khách.

Chu Tranh đặt cốc xuống bước nhanh qua, Chu Khải Thụy đang nằm trên sô pha ngoài phòng khách, mùi rượu nồng nặc. Ông không đắp gì cả, có lẽ vì lạnh nên cơ thể co quắp.

Chu Tranh nhíu mày đi qua đẩy Chu Khải Thụy, “Bố? Bố tỉnh đi, sao lại ngủ ở đây?”

Chu Khải Thụy không có phản ứng, Triệu Tiêu Dạng nói, “Hình như ông ấy uống say rồi.”

Chu Tranh gắng sức kéo bố dậy, Chu Khải Thụy hừ một tiếng, sau đó thấp giọng, “Cầm à…”

Chu Tranh khựng lại rồi lại thiếu kiên nhẫn nói, “Uống rượu không tiết chế chút nào.”

“Triệu Tiêu Dạng, đỡ một chút.”

Triệu Tiêu Dạng vội vàng chạy qua đỡ Chu Khải Thụy, Chu Tranh ngồi xổm xuống cõng ông lên, đi về phía tầng hai, “Đi mở cửa phòng ngủ chính đi.”

“Ờ.”

Triệu Tiêu Dạng chạy qua mở cửa, mùi khói trong căn phòng đậm đặc xông ra ngoài, cô mở điện lên. Ảnh cưới của họ vẫn đang treo trên tường, dường như tất cả đều rất tốt, vẫn ở nguyên trạng thái cũ.

Chu Tranh đặt Chu Khải Thụy lên giường, hoạt động bả vai rồi mới khom lưng cởi giày của ông ra, sau đó cầm chăn đắp lên người bố. Anh nhìn một lát, xoay người đi ra cửa, “Đi ngủ thôi.”

Cửa phòng đóng lại, Chu Tranh lại hắt xì.

“Cậu bị cảm rồi hả?”

“Không.”

“Uống trà gừng rồi ngủ nhé?”

“Không uống.” Chu Tranh nhíu mày, “Ghét mùi gừng.”

Triệu Tiêu Dạng vẫn không hiểu vì sao Chu Tranh lại mặc bộ quần áo này, mặc dù rất đẹp nhưng lạnh.

“Vậy…ngủ ngon.”

Triệu Tiêu Dạng đi được hai bước thì cổ tay bị giữ lấy, cô đột ngột ngoảnh đầu nhìn vào mắt Chu Tranh. Bên ngoài cửa sổ tuyết rơi lặng thầm, thế giới hoàn toàn yên tĩnh, yên tĩnh đến mức Triệu Tiêu Dạng có thể nghe được tiếng tim đập, không biết là của mình hay là của Chu Tranh.

“Cậu…”

Chu Tranh lại buông cô ra, ôm mặt hắt xì.

Triệu Tiêu Dạng: “…”

“Năm mới vui vẻ.” Chu Tranh nói, “Tôi về phòng đây.”

Cùng với tiếng hắt xì, Chu Tranh đi vào phòng.

Triệu Tiêu Dạng trầm mặc chốc lát, xuống lầu tìm được thuốc cảm cho vào ly rồi thêm nước, cô bưng qua gõ cửa, “Thuốc cảm tôi để ở cửa, lát nữa cậu ra lấy, nhớ uống đó.”

“Ừm.” Chu Tranh hậm hực đáp.

Ngày hôm sau Triệu Tiêu Dạng bị tiếng pháo đánh thức, cô mặc quần áo mới đi ra ngoài. Bỗng nhiên đụng phải Chu Tranh, gương mặt Chu Tranh đỏ bất thường, trong tay còn cầm nhiệt kế.

Bốn mắt nhìn nhau, Chu Tranh rất gượng gạo.

“Bao nhiêu độ?”

“Ba chín độ lăm.” Giọng Chu Tranh khàn đặc.

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Ngày sinh nhật Chu Tranh không đợi được bất ngờ, mà đợi được bị cảm trước. Triệu Tiêu Dạng lấy thuốc đến phòng ăn cho Chu Tranh, rồi lại vào bếp rót nước, “Bà Trương đi đâu rồi?”

“Về nhà.” Chu Tranh nhíu mày uống thuốc, “Tết bà ấy không làm việc.”

Triệu Tiêu Dạng ngẩn ra một chút mới nhớ dì Trương làm việc ở đây, chứ không phải họ hàng nhà Chu Tranh.

“Cậu muốn ăn gì?”

“…Mỳ.”

Chu công tử sốt đến nỗi miệng mồm khô khốc, đầu tóc cũng loạn cào cào, đôi mắt vốn dĩ đen nhánh sắc bén lúc này cũng ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

“Mồng một mọi năm tôi đều ăn mỳ.” Chu Tranh nằm bò trên bàn ăn, hừ một tiếng.

Mỳ trường thọ sao?

“Ồ.”

Triệu Tiêu Dạng mở tủ lạnh lấy nguyên liệu ra, điện thoại kêu lên, cô nhìn thấy tin nhắn của Vương Hạo, “Mấy giờ cậu ra ngoài được?”

“Chu Tranh bị cảm, không ra được.”

“Á?”

“Cậu ấy sốt ba chín độ lăm, có lẽ lát nữa phải đi bệnh viện.”

“Ai bảo anh ấy điệu! Điệu quá đầu đi!”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

“Vậy lát nữa tớ qua xem sao, phải đi bệnh viện thì tớ gọi anh tớ, bảo anh ấy lái xe đưa chúng ta đi, mồng một đầu năm không dễ gọi xe,”

Đôi khi Triệu Tiêu Dạng rất hâm hộ tình cảm của họ, tình bạn cháy bỏng thuần khiết.

“Cảm ơn.”

Triệu Tiêu Dạng đặt mỳ lên bàn, Chu Tranh ngủ mà mắt đỏ bừng, sợ là hôm nay phải đi bệnh viện thật, “Cậu ăn chút mỳ trước đi.”

Chu Khải Thụy đi xuống lầu, ông đã thay quần áo quân phục, bước chân mạnh mẽ tới phòng khách, không còn thấy trạng thái nhếch nhác hôm qua nữa.

“Năm mới tốt lành.”

“Chào buổi sáng chú ạ.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Chú ăn sáng không ạ?”

“Con làm hả?” Chu Khải Thụy bất ngờ, sau đó nói, “Tiêu Dạng, con biết nấu ăn sao?”

Chu Khải Thụy vốn định đưa Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng đến đơn vị ăn chực, ông đặt mũ xuống và nói, “Chu Tranh, con không giúp em hả?”

Sau đó nhìn thấy mắt Chu Tranh đỏ bừng, ông kéo ghế ra, “Sao vậy?”

Chu Tranh vùi đầu ăn mì, không muốn nói chuyện với bố.

Triệu Tiêu Dạng đặt mỳ trước mặt Chu Khải Thụy, lúc này ông mới vội đứng dậy, “Để chú.”

“Xong rồi ạ.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Chu Tranh bị sốt, lát nữa sợ là phải đi bệnh viện ạ.”

Hàng mày đậm của Chu Khải Thụy càng nhíu chặt hơn, “Đo nhiệt độ chưa?”

“Ba mươi chín độ lăm.” Triệu Tiêu Dạng bưng mỳ qua, Chu Tranh đặt đũa xuống đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, ngay sau đó nghe thấy tiếng nôn ói. Chu Khải Thụy cũng đặt đũa xuống, đứng dậy cầm chìa khóa xe, lại cầm áo khoác của Chu Tranh, “Chú đưa nó đến bệnh viện, một mình con ở nhà được không?”

“Không sao ạ.”

Chu Tranh ra khỏi nhà vệ sinh liền bị bố mình cưỡng chế mặc áo khoác, rồi nhét vào xe.

Điện thoại vang lên, Triệu Tiêu Dạng bắt máy, Vương Hạo nói, “Anh Tranh không sao chứ? Bây giờ tớ qua đó, bữa sáng các cậu ăn gì chưa? Nhà tớ có há cảo, mẹ tớ bảo tớ mang qua.”

“Chú Chu và Chu Tranh đi bệnh viện rồi.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Không cần mang qua đâu, tớ ăn sáng rồi.”

Nói như vậy nhưng chín giờ Vương Hạo đã xách hộp đồ ăn tới, vô cùng phong phú.

Đến buổi chiều Chu Tranh mới trở về, bị chú Trần đưa về, Chu Khải Thụy tạm thời nhận được điện thoại nên đã rời đi. Họ đã quên mất sinh nhật anh, hôm qua Triệu Tiêu Dạng nói xong một câu chúc mừng sinh nhật rồi chẳng có biểu hiện gì khác.

Chu Tranh vào nhà liền thấy Vương Hạo và Phương Linh Lợi ngồi trước ti vi chơi game, anh đi vào cũng chỉ chào hỏi một tiếng, anh càng tức hơn, đám người này kiểu gì vậy?

“Máy chơi game nhà cậu hỏng rồi à mà đến nhà tôi chơi?”

“Nhà anh vui hơn.” Vương Hạo vô liêm sỉ nói.

“Vậy cậu chơi đi!” Chu Tranh bước nhanh lên lầu.

Cảm cúm khiến Chu Tranh mơ mơ màng màng, anh mở điện thoại ra cũng không nhìn thấy tin nhắn liên quan đến sinh nhật, liền ném điện thoại qua một bên vùi đầu đi ngủ. Chu Tranh bị tiếng nhạc cực lớn đánh thức, anh mở mắt ra, tầm mắt vẫn chưa rõ ràng. Đứa chết nào dám vào phòng anh? Không muốn sống nữa hả? Chu Tranh híp mắt nhìn gương mặt to đùng của Vương Hạo, nghiến răng bật dậy nhanh như chớp.

Bụp một tiếng, anh bị bắn giấy màu sắc đầy mặt, lại ngồi trở về giường.

“Sinh nhật vui vẻ!”

“Surprise!”

~ Hết chương 63 ~

← Chương 62  |  Mục lục  |  Chương 64 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi