“Đi bệnh viện, hoặc là tôi thông báo với bố mẹ cậu.” Chu Tranh lạnh mặt, tuổi tác không lớn lại bày ra biểu cảm lạnh lùng một cách tàn nhẫn, anh nhìn Vương Hạo từ trên xuống, “Cậu chọn đi.”
Vương Hạo loạng choạng một chút, Triệu Tiêu Dạng lập tức chạy qua đỡ cậu ấy, “Đi bệnh viện trước đi.”
“Tôi không đi!” Vương Hạo đẩy Triệu Tiêu Dạng ra, cô suýt nữa ngã nhào, cậu liếc mắt qua nhưng vẫn cố cứng rắn giả vờ không nhìn thấy, “Nếu đã như vậy thì hai người coi như không nhìn thấy tôi đi.”
Chu Tranh đỡ lấy vai Triệu Tiêu Dạng, ánh mắt càng lạnh hơn, anh sải bước qua kéo Vương Hạo, trực tiếp tóm cậu ấy đi ra ngoài. Vương Hạo kêu thảm một tiếng rồi phẫn nộ không thôi, “Cậu làm gì vậy? Cậu buông tôi ra!”
“Triệu Tiêu Dạng gọi xe.”
“Chu Tranh, cậu không có quyền can thiệp vào ước mơ của tôi! Cậu không có tư cách!” Lần đầu tiên Vương Hạo nói những lời khó nghe như vậy, “Cậu dựa vào đâu mà mạnh mẽ quyết định tất cả như vậy? Cậu cho rằng cậu là ai?”
Chu Tranh dừng chân lại, ánh mắt u ám nhìn cậu ấy, “Nói thêm câu nữa.”
Vương Hạo lập tức ngậm miệng, cậu không cứng rắn được như Tưởng Húc Nhiên, cậu sợ Chu Tranh.
Chu Tranh xoay người cõng Vương Hạo lên, sải bước ra cổng, “Cậu còn lắm mồm thêm một câu nữa thì tôi đánh chết cậu.”
Vương Hạo há miệng, sau đó hung hăng lau mắt một cái, vùi đầu xuống.
“Anh Tranh.” Cậu nghẹn ngào, “Em muốn thi đấu, em đã mười bảy tuổi rồi, em không phải trẻ con nữa, em biết em thích gì, em không phải đồ ngốc.”
Chu Tranh cõng cậu ấy đến bên đường rồi ngoảnh đầu nhìn cậu, “Cậu không phải đồ ngốc mà tự ngã gãy chân? Gãy chân thì có thể thi đấu? Sau này cậu ngồi xe lăn đi toàn thế giới thi đấu à?”
Xe taxi đến nơi, Chu Tranh kéo cửa xe ra đẩy Vương Hạo vào, Triệu Tiêu Dạng cũng muốn lên xe cùng nhưng Chu Tranh nói, “Triệu Tiêu Dạng cậu về ngủ đi.”
“Hả?” Cô ngờ vực.
“Cậu về trước đi.” Chu Tranh nhìn đôi dép lê trên chân cô, mắt cá chân nhỏ nhắn lộ ra ngoài đang phơi trong không khí lạnh, “Ngày mai có kiểm tra.”
“Ồ.” Triệu Tiêu Dạng xuống xe.
Chu Tranh nói, “Đến bệnh viện quân khu.”
Vương Hạo ngoảnh phắt đầu lại, giãy giụa kịch liệt, “Tôi không đi.”
Chu Tranh túm cổ áo Vương Hạo, một tay khác thì lấy điện thoại gọi cho Chu Khải Thụy, bên kia bắt máy rất nhanh, anh nói, “Bố, có thể đến bệnh viện quân khu một chuyến không?”
Vương Hạo dốc sức giãy dụa, gương mặt nhịn đến mức đỏ bừng, “Chu Tranh, cậu bán đứng tôi.”
“Cậu im miệng.”
Vương Hạo bị đưa vào phòng cấp cứu mà miệng còn kêu như heo bị chọc tiết, Chu Tranh lười quan tâm đến cậu ta. Vừa nãy cái gan chó của Vương Hạo to lên, còn dám đẩy Triệu Tiêu Dạng, nếu như không phải cậu ta đang bị gãy xương thì Chu Tranh có thể đánh cậu ta thành chó chết.
Chu Tranh nhéo mi, dựa lên bức tường trên hành lang, ngẩng đầu nhìn bóng đèn màu trắng chói mắt. Rất nhanh bác sĩ đã đi ra, Chu Tranh đứng thẳng dậy, “Chào bác sĩ.”
“Phụ huynh của các cậu đâu? Gãy xương, cần làm phẫu thuật, phải có chữ ký người dám hộ.”
“Đến ngay ạ.”
“Chu Tranh sao rồi con?” Một đầu khác của hành lang vang lên tiếng sang sảng, Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn bố mình sải bước qua. Ông vẫn đang mặc quân phục, thô bạo kéo Chu Tranh kiểm tra một lượt, không thấy vết thương mới thở phào một tiếng, ngoảnh đầu nhìn bác sĩ, “Nó bị sao vậy?”
“Là Vương Hạo.” Chu Tranh bực dọc đẩy bổ ra, nói, “Vương Hạo nhảy từ tầng ba xuống bị gãy chân.”
Chu Khải Thụy sững người, lập tức lấy điện thoại ra định gọi điện, Chu Tranh nói, “Cậu ta không thích hợp đi học, chú Vương cứ cảm thấy cậu ta có thể làm lên thành tích gì đó trên con đường học tập, đây không phải là ép buộc sao?”
“Ai mong con cái mình đi đánh game chứ? Ai không hy vọng con cái thành đạt?” Chu Khải Thụy lườm Chu Tranh một cái, “Học tập là con đường chính đáng, chơi game là gì chứ? Có thể chơi game cả đời được à?”
“Học thứ mình không thích, tương lai làm một ngành không đam mê, cả đời đợi chết trong chiếc lồng bố mẹ đã vẽ trước.” Chu Tranh nói, “Không có quyền lợi lựa chọn giấc mơ, không có quyền lợi lựa chọn cuộc đời, đây là mong con cái thành đạt mà các người muốn sao?”
“Con…, bố không nói chuyện với con nữa!” Chu Khải Thụy cầm điện thoại nói với đầu kia, “Lão Vương, ông qua bệnh viện quân khu một chuyến đi, Hạo Hạo đang ở đây.”
Ngắt máy, Chu Khải Thụy ngẩng đầu, Chu Tranh một tay đúc túi dựa vào tường, ánh mắt sắc bén.
“Trẻ con mười mấy tuổi bàn về cuộc đời, bố cho rằng rất đáng cười.”
“Cuộc đời chính là một thứ đáng cười, lẽ nào không đáng cười sao?” Chu Tranh khẽ xùy một tiếng, lắc đầu, “Bố nhốt mình trong một cái lồng, bố sống vui cả đời rồi chứ?”
“Mất dạy!”
Chu Khải Thụy giơ tay lên nhưng không hạ xuống, đôi mắt đen nhánh của Chu Tranh như dao sắc, cắt lên trái tim ông.
Chú Vương đến bệnh viện rất nhanh, mồ hôi đầm đìa, ông ấy hơi mập, vội vuốt mặt một cái, “Có phải Vương Hạo ở bên trong không? Hạo Hạo sao rồi? Lão Chu, chân tôi mềm rồi, chú đỡ tôi một cái.”
Mẹ Vương Hạo khóc lóc ở phía sau được anh cả Vương dìu đi vào, “Hạo Hạo của tôi đâu?”
Chu Tranh đi ra khỏi bệnh viện, anh đứng trong gió lạnh ngẩng đầu nhìn màn đêm vô tận. Anh nhìn rất lâu rồi trực tiếp ngồi xuống bậc thềm. Bỗng có một người ngồi xuống bên cạnh, Chu Tranh vẫn nhìn thẳng về phía trước.
Tiếng bật lửa tạch một tiếng dứt khoát, ánh lửa màu xanh quấn lấy điếu thuốc, đầu thuốc bị gió thổi đỏ tươi, tàn thuốc rơi vào trong gió. Rất lâu sau ông thở dài, vắt cánh tay lên vai Chu Tranh.
“Con hận bố không?”
Chu Tranh nghiêng đầu qua, “Ấu trĩ.”
Chu Khải Thụy xoa đầu anh một cái thật mạnh, “Con giả vờ chín chắn cái gì? Con hiểu gì chứ?”
Chu Tranh lười để ý ông, đứng dậy sải bước dài xuống bậc thềm.
Chu Khải Thụy dập tắt tàn thuốc, đi qua sóng vai với Chu Tranh, “Bố sẽ nói với chú Vương con, con yên tâm học tập đi.”
Bữa cơm trưa ngày hôm sau Chu Tranh không đi cùng Triệu Tiêu Dạng mà trèo tường ra ngoài. Chỉ bỏ lại cô và Phương Linh Lợi, họ trầm mặc ăn cơm, khi gần ăn xong thì Phương Linh Lợi nói, “Triệu Tiêu Dạng, sau này tôi có thể đến tìm cậu học thêm không?”
Cánh tay bưng khay cơm của Triệu Tiêu Dạng dừng lại, rồi mới gật đầu, “Được.”
“Vậy cứ quyết định như vậy đi, buổi tối tan học tôi qua nhà cậu làm bài tập.”
“Ừm.”
Phương Linh Lợi tìm một chuyện cho cô làm xong rồi vui vẻ chạy đi, Triệu Tiêu Dạng quay về lớp học, lớp trưởng gọi cô lại, “Triệu Tiêu Dạng, giáo viên tiếng Anh bảo cậu đến văn phòng cô ấy một chuyến.”
“Bây giờ sao?”
“Đúng vậy, hình như danh sách đăng ký cuộc thi tiếng anh có quyết định rồi.”
Khóe môi Triệu Tiêu Dạng nhướn lên, lập tức cưỡng ép đè xuống, “Cảm ơn cậu.”
Triệu Tiêu Dạng gõ cửa văn phòng.
“Vào đi.”
Triệu Tiêu Dạng bước vào văn phòng chung, đầu tiên là nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm, cô ấy nói, “Em tìm tôi à?”
“Em tìm giáo viên tiếng Anh ạ.”
“Ở phía sau đó.” Giáo viên chủ nhiệm vỗ vai Triệu Tiêu Dạng, dịu dàng nói, “Đi đi.”
Giáo viên tiếng Anh ngước đầu lên, “Ở đây.”
Triệu Tiêu Dạng đi qua đó, cô giáo tiếng Anh nâng cặp kính lên và nói, “Ngồi đi.”
“Em đứng là được ạ.”
“Đứng mà điền được bảng biểu à?” Giáo viên tiếng Anh cười nói, “Ngồi đi.”
Triệu Tiêu Dạng ngồi xuống phía đối diện thì cô giáo liền nói, “Cuộc thi Cúp ngôn ngữ Vàng đã nhận được đơn đăng ký của em, đây là mẫu đơn đăng ký chính thức, em xem đi, không có vấn đề gì thì điền một lượt nữa.
Cô lật xem tờ đơn đăng ký.
“Đây là lần đầu tiên Cuộc thi Cúp ngôn ngữ Vàng đặt nhánh đấu ở trong nước, chất lượng cuộc thi rất cao.” Giáo viên tiếng Anh không giấu được niềm vui, nếu như Triệu Tiêu Dạng có thể giành được thứ hạng, cho dù chỉ là thứ hạng của nhánh đấu, chỉ cần lấy được thì tiền thưởng của mình cũng chắc chắn. Nhìn Triệu Tiêu Dạng lầm lì ít nói song thành tích học tập vô cùng ổn định.
Triệu Tiêu Dạng điềm thông tin rồi trả lại đơn cho cô giáo, “Cảm ơn cô ạ.”
“Có gì không hiểu, không biết thì có thể tìm riêng cô.” Giáo viên tiếng Anh mỉm cười đối mặt với Triệu Tiêu Dạng, nói, “Cố lên!”
“Em cảm ơn ạ.”
“Chỗ cô có chút tài liệu tham khảo, em rảnh thì đọc nhiều một chút.”
Triệu Tiêu Dạng bước vào lớp trong tiếng chuông vào học, Chu Tranh đã về, anh mặc áo đen liền mũ màu đen, ngũ quan càng thêm sắc nét, bây giờ anh đã trổ mã, thần thái giống hệt Chu Khải Thụy.
Cô gái kéo ghế ngồi xuống, Chu Tranh đang sắp xếp tài liệu, nghe thấy tiếng thì ngoảnh đầu nhìn cô, “Giáo viên gọi cậu làm gì vậy?”
“Cậu biết cuộc thi Cúp ngôn ngữ Vàng không?”
“Biết.”
“Tôi điền đơn đăng ký rồi.”
Hàng mày anh tuấn của Chu Tranh nhíu lại, “Cậu muốn đến Mỹ thi?”
“Họ tổ chức nhánh đấu trong nước, hợp tác với đài truyền hình.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Năm ngoái tôi nhìn thấy truyền đơn nên đăng ký trên mạng, vừa nãy cô giáo gọi tôi lên điền đơn đăng ký.”
Chu Tranh đứng bật dậy, đặt tài liệu trong tay xuống, “Tôi ra ngoài một chút.”
Chu Tranh và giáo viên vật lý lướt qua vai nhau, thầy giáo ngoảnh đầu nhìn mấy bận, nghi ngờ mình nhìn nhầm, lại nhìn thấy vị trí trống bên cạnh Triệu Tiêu Dạng, “Chu Tranh đi làm gì vậy?”
Triệu Tiêu Dạng lập tức nói, “Giáo viên gọi cậu ấy lên văn phòng, cậu ấy về ngay ạ.”
Giáo viên vật lý khá quý Chu Tranh, dù sao thành tích vật lý của anh luôn rất ổn định, vậy nên thầy cũng không truy hỏi nữa. Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía tài liệu trên bàn Chu Tranh, bên ngoài cùng là ba chữ LPL*, cô liền cầm lên lật xem.
*LPL: giải vô địch Liên Minh Huyền Thoại lớn nhất Trung Quốc đại lục.
Chu Tranh làm tài liệu rất chi tiết, từ lịch sử phát triển game đến ý nghĩa tồn tại của thể thao điện tử, phương hướng phát triển trong tương lai, tất cả đều viết rất rõ ràng, được in thành giấy rồi ghim lại.
Triệu Tiêu Dạng đặt tài liệu về, khóe môi khẽ nhướn lên, cô biết Chu Tranh sẽ giúp Vương Hạo.
Mười phút sau anh trở lại lớp học, gương mặt lạnh lùng như người khác thiếu anh một đống tiền vậy. Triệu Tiêu Dạng đưa ghi chép môn học cho anh, Chu Tranh hừ lạnh, lại đẩy trở lại.
Lại làm sao rồi?
Triệu Tiêu Dạng thật đau đầu.
Ba tiết học buổi chiều Chu Tranh cũng không nói chuyện với cô, con quái thú nhỏ trong lòng cô gái ngo ngoe ngóc đầu dậy, muốn nhào qua đánh cho Chu Tranh một trận tơi bời. Triệu Tiêu Dạng xách cặp sách thì anh mới dứng dậy đi theo phía sau cô, một trước một sau ra khỏi lớp học, chàng trai lái xe qua, phanh gấp trước mặt cô. Đôi chân dài của anh chống xuống đất, ngước mắt nói, “Lên xe.”
Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, cô không lên xe, nhìn Chu Tranh một cái, “Hôm nay cậu làm sao vậy?”
“Cái gì?”
Cô gái nhỏ cắn môi, cũng có chút tức giận, “Vậy cậu tự đi xe đi, tôi ngồi xe bus!”
“Không được!” Chu Tranh bá đạo nói.
Cái gì cũng phải theo cảm xúc của Chu Tranh, từ ngày quen biết anh Triệu Tiêu Dạng luôn nhượng bộ anh. Hôm nay không biết cơn giận của cô đến từ đâu, trực tiếp phớt lờ.
Cô gái xoay người bỏ đi, Chu Tranh xuống xe kéo cô lại. Tay anh túm được tóc cô, làm da đầu cô đau đớn, ngoảnh đầu lại sắc mặt cũng thay đổi, “Chu Tranh!”
Chu Tranh vội vàng buông tay, dây buộc tóc của Triệu Tiêu Dạng rơi xuống, mái tóc đen như thác nước bung xõa ra. Chàng trai hoảng hồn khom người nhặt dây buộc tóc lên, cô gái xoay người bỏ chạy. Xung quanh có không ít học sinh nhìn qua, tóc Triệu Tiêu Dạng vô cùng dài, chất tóc lại đẹp, vốn dĩ đã xinh đẹp, nay thả tóc ra lại càng dịu dàng thanh tao.
“Nhìn gì mà nhìn?” Chu Tranh trầm mặt, mặt mũi tóc tai của vợ anh chỉ để cho một mình anh nhìn, Chu Tranh bước nhanh qua kéo cổ tay Triệu Tiêu Dạng lại, “Về nhà thôi, đừng làm loạn nữa.”
Triệu Tiêu Dạng hất anh ra, xoay mặt đi. Bên cạnh có rất nhiều nam sinh nhìn cô, Triệu Tiêu Dạng càng ngày càng xinh đẹp, cô đã cao hơn một chút so với khi mới đến nhà họ Chu, mười bảy tuổi, độ tuổi đẹp như hoa, vẻ đẹp giống như bông tuyết liên cao ngạo trên núi. Lấp lánh trong veo, không vương chút bụi.
Chu Tranh biết mình đang làm gì, Triệu Tiêu Dạng không sai, chẳng ai sai cả, nhưng một ngọn lửa cháy trong lồng ngực đã thiêu sạch lý trí của anh. Chu Tranh mạnh lẽ tiến lên một bước giữ lấy eo Triệu Tiêu Dạng, cúi đầu xuống hôn.
Triệu Tiêu Dạng là của anh.
~ Hết chương 65 ~

Chia sẻ cùng tôi