Beta: Diệp Tịnh Hảo
Triệu Tiêu Dạng lật úp điện thoại xuống mặt bàn, nghiến răng, Chu Tranh làm sai vì sao cô phải xin lỗi? Chu Tranh bá đạo đến mức quá đáng. Triệu Tiêu Dạng cố đè nén lửa giận xuống, cầm đề thi tiếp tục làm đề, không thể để cậu ta ảnh hưởng đến học tập của mình.
“Triệu Tiêu Dạng?”
“Chuyện gì?” Cô ngẩng đầu.
Phương Linh Lợi lật đề thi kêu soàn soạt, mặt mày đau khổ, “Mấy đề này… tôi biết chọn trắc nghiệm, còn những thứ khác có hơi khó, có lẽ phải nhờ cậu giảng lại một lượt cho tôi.”
Triệu Tiêu Dạng ngây người vài giây rồi vươn tay ra, “Làm xong phần trắc nghiệm rồi sao?” Nhanh vậy ư? Phương Linh Lợi biết làm trắc nghiệm mà lại không biết làm một câu nào phần còn lại thì có hơi thiếu khoa học.
“Ừm.” Phương Linh Lợi đưa quyển vở bài tập cho cô và nói, “Chọn trắc nghiệm rất dễ.”
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Hai dài một ngắn chọn ngắn nhất.” Phương Linh Lợi nói, “Không được thì chọn C.”
Triệu Tiêu Dạng nhìn phần trắc nghiệm sai toàn bộ trên vở bài tập của cô ấy, trầm mặc một lát mới nói, “Nhưng cậu không đúng câu nào cả.”
“Hả? Thật sao? Sao cậu nhìn ra được?” Phương Linh Lợi kinh ngạc.
Triệu Tiêu Dạng: “…”
Cô giảng lại một lượt mấy bài trắc nghiệm cho Phương Linh Lợi, sắc mặt cô ấy viết lên vài chữ “không hiểu” to đùng. Hôm nay vì chuyện của Chu Tranh nên cô rất bực bội, lại gặp thêm một Phương Linh Lợi cứng đầu cứng cổ nữa, quả thật rất đau đầu. Trực tiếp ném trả quyển sách bài tập cho cô ấy và nói, “Cậu lấy sách toán ra đây.”
“Không mang, để ở lớp rồi.”
Vậy rốt cuộc cậu học cái gì? Đều là thần tiên cả! Triệu Tiêu Dạng cố nén lửa giận xuống, lật sách toán của mình ra, tức tốc tìm công thức rồi nói, “Cậu học thuộc mấy cái này đi, sau đó thì làm đề.”
“Hả?”
“Học thuộc!”
Từ khi Phương Linh Lợi quen biết Triệu Tiêu Dạng, cô luôn là một người mềm mỏng, lần đầu tiên nhìn thấy cô hung dữ như vậy, có chút giống Chu Tranh, đôi mắt hạnh khi tức giận rất nghiêm túc. Phương Linh Lợi bị dọa sợ, lập tức cầm sách lên học thuộc, học được một nửa thì cảm thấy không bình thường, liền ngẩng đầu, “Triệu Tiêu Dạng, cậu nói chuyện với ai đấy? Ngang ngược vậy.”
Triệu Tiêu Dạng ngước mắt, đôi mắt trong trẻo lạnh băng nhìn cô ấy, không lên tiếng.
Đấu mắt khoảng nửa phút, da đầu Phương Linh Lợi tên rần, “Cậu nói đi chứ? Cậu phản bác tôi.”
Triệu Tiêu Dạng thu tầm mắt lại, cầm tai nghe đeo lên tiếp tục làm đề, chỉ coi Phương Linh Lợi như không tồn tại. Phương Linh Lợi tức đến mức bùng nổ, nổi giận đùng đùng nhét sách vào cặp, “Vậy tôi đi đây, ai thèm nhờ cậu.”
“Sách Toán là của tôi, đừng mang đi.” Triệu Tiêu Dạng lạnh lùng nhắc nhở cô ấy.
Phương Linh Lợi lấy sách ra đập bộp lên mặt bàn cô, Triệu Tiêu Dạng thu lại quyển sách, “Không có năng lực học tập thì đừng làm ra vẻ, hoàn cảnh gia đình cậu chắc chắn có thể vào được đại học, học không phải con đường duy nhất.”
Câu nói này rất chói tai, ngoại trừ bố mẹ, chưa ai dạy dỗ cô ấy như vậy cả.
“Triệu Tiêu Dạng! Cậu đang châm chọc tôi?”
“Đây không phải châm chọc.” Triệu Tiêu Dạng tháo tai nghe xuống nhìn cô ấy, “Đây là sự thật, không phải sao?”
“Không phải, cậu đang châm chọc!” Phương Linh Lợi bước tại chỗ rồi nói, “Ai thèm cậu kèm cặp, tôi đi đây.”
Bình thường Phương Linh Lợi bị chiều quen rồi, cô ấy đi đến cửa nhưng Triệu Tiêu Dạng cũng không ngăn, cô ấy không thể mất thể diện nên không thể không đi. Vì thế Phương Linh Lợi đóng cửa rất mạnh rồi xông xuống lầu.
“Linh Lợi đến à?”
Phương Linh Lợi bất ngờ đụng phải Chu Khải Thụy liền lập tức đứng lại, ông ấy không nói cười tùy tiện, vô cùng nghiêm túc, họ đều rất sợ Chu Khải Thụy, “Chú Chu.”
“Cháu đến tìm Chu Tranh chơi à?”
“Cháu đến tìm Triệu Tiêu Dạng học kèm ạ.” Phương Linh Lợi nói, “Vậy cháu đi trước đây ạ, tạm biệt chú.”
Cô ấy xông ra ngoài như một làn khói, Chu Khải Thụy đặt áo khoác xuống đi vào phòng khách, Chu Tranh cầm một tập tài liệu rất dày đi từ tầng hai xuống đặt trước mặt cô, “Bố xem những cái này đi.”
Chu Khải Thụy cởi khuy áo cao nhất trên cổ ra, lật xem tài liệu, “Rót cho bố ly nước.”
“Con phải về phòng làm bài tập.” Chu Tranh đứng dậy bỏ đi, “Sắp đến kỳ thi tháng rồi.”
“Thành tích kém Tiêu Dạng rất xa, sốt ruột rồi hả?”
Chu Tranh trầm mặt bước nhanh lên lầu, đến chỗ khúc quanh lầu hai thì quay lại, mở tủ lạnh lấy ra một chai nước. Chu Khải Thụy cho rằng muốn cho mình, Chu Tranh vòng qua ông rời đi.
Chu Khải Thụy: “…”
Chu Tranh lấy hai chai nước, đặt một chai trước cửa phòng Triệu Tiêu Dạng, gõ cửa. Cửa phòng mở ra, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy Chu Tranh lập tức đóng sầm cửa lại, Chu Tranh hít sâu, nghiến răng, Triệu Tiêu Dạng sẽ hối hận.
Ngày hôm sau đến trường Triệu Tiêu Dạng liền bị giáo viên chủ nhiệm gọi đến văn phòng, chủ nhiệm ném ảnh lên mặt bàn và nói, “Giải thích thế nào?”
Đầu óc Triệu Tiêu Dạng nổ ầm một tiếng, cô nhìn thấy Chu Tranh ôm hôn mình trên tấm ảnh. Cô gái cắn môi, có chút khó thở, cũng có chút khó chịu ê chề.
“Cô biết em học tập tốt, tiềm lực của em vô hạn, nhưng bây giờ em bao nhiêu tuổi? Lớp mười, em phải dồn hết tinh thần và sức lực cho học tập, chứ không phải chuyện này.”
Triệu Tiêu Dạng không biết nên nói gì, cô siết chặt tay rồi lại buông ra.
“Đâu đâu cũng có ảnh chụp, gần đây nhà trường cũng đang bắt học sinh yêu sớm, cô muốn bảo vệ em cũng khó.”
Lòng bàn tay Triệu Tiêu Dạng có mỗi hôi, cô lau lên áo và trầm mặc.
“Em là một đứa trẻ rất ưu tú, tiền đồ sáng lạn, ánh mắt em hẳn phải nhìn dài hơn.” Chủ nhiệm nói, “Em đi càng cao càng xa, mọc cánh bay cao, em mới mười bảy tuổi.”
Người giám hộ của Triệu Tiêu Dạng là bố mẹ Chu Tranh, biết được quan hệ này làm tâm tình của chủ nhiệm càng thêm phức tạp. “Em suy nghĩ kỹ xem mình muốn cái gì, em nên chọn cái gì. Hiệu trưởng cũng biết rồi, đang bàn bạc xem nên xử lý như thế nào, em viết phương thức liên lạc của người giám hộ lên cho cô.”
Đầu óc Triệu Tiêu Dạng mơ hồ, cô không dám nghĩ Chu Khải Thụy biết rồi sẽ nhìn cô như thế nào? Họ mới mười bảy tuổi, mười bảy tuổi! Triệu Tiêu Dạng không viết ra được, cô cũng không nói được.
“Cô ơi, cô cho em một chút thời gian được không?”
“Trước buổi trưa.” Chủ nhiệm nói, “Cô sẽ thông báo với Chu Tranh.”
Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn chủ nhiệm, cô giáo lại thở dài, bà vẫn có chút thiên vị đối với Triệu Tiêu Dạng. Một cô gái nhỏ lầm lì lặng lẽ, về mặt học tập thì rất tài năng, cô bé có sự kiêu ngạo của mình, tương lai của cô bé không chỉ có như vậy.
Trước đó có người mách Triệu Tiêu Dạng yêu đương, bà còn có chút kinh ngạc, nhưng vẫn chỉ bóng gió cho qua, không ngờ bây giờ Triệu Tiêu Dạng lại làm ra như vậy.
“Vậy em về trước đi.”
“Cảm ơn cô.”
Triệu Tiêu Dạng đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời. Vào xuân rồi, sau khi dừng cung cấp hệ thống sưởi thì bầu trời thành phố B trong xanh không một gợn mây, Triệu Tiêu Dạng hít sâu, bước nhanh về phía lớp học.
“Giáo viên gọi cậu làm gì?”
Triệu Tiêu Dạng bỗng ngoảnh đầu nhìn thấy Chu Tranh đứng ở một chỗ không xa, anh nhìn về hướng tòa nhà học tập, Chu Tranh mặc áo liền mũ màu đen, bên ngoài khoác áo đồng phục lỏng lẻo, một tay đút trong túi, ánh mắt bất kham.
“Triệu Tiêu Dạng, tôi hỏi cậu đó, trả lời.”
Triệu Tiêu Dạng dừng chân lại, hất cằm lên, nhìn chằm chằm vào mắt Chu Tranh. Đối mắt khoảng một phút thì Triệu Tiêu Dạng vòng qua Chu Tranh chạy thẳng đi, anh giơ tay ra cũng không kéo cô lại được, Triệu Tiêu Dạng trườn đi như một con cá. Chàng trai hoạt động cổ tay, híp mặt lại.
Ngứa đòn!
Tiết thứ ba Chu Tranh bị chủ nhiệm lớp gọi đến văn phòng, Triệu Tiêu Dạng nghe thấy rất nhiều người đang bàn tán, ngày hôm sau cô phải đi huấn luyện tập trung, cũng không phải nghe quá nhiều.
Chu Tranh vẫn không về, lúc ăn cơm trưa, Triệu Tiêu Dạng vừa ngồi xuống thì Phương Linh Lợi ngồi xuống đối diện cô, “Chú Chu đến trường rồi, cậu biết không?”
Triệu Tiêu Dạng kinh ngạc ngẩng đầu, “Cái gì?”
“Đến tìm chủ nhiệm lớp các cậu đó.” Chuyện Triệu Tiêu Dạng và Chu Tranh hôn nhau ở trạm xe bus hôm qua lớn như vậy, hôm nay đã truyền đi toàn trường, Phương Linh Lợi quan sát cô, “Chú biết không?”
“Cái gì?” Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn Phương Linh Lợi, “Biết gì?”
“Không gì cả.” Phương Linh Lợi nghi ngờ Triệu Tiêu Dạng căn bản không biết chuyện này, nếu không cũng bình tĩnh quá đấy. “Buổi chiều có muốn đi bệnh viện không?” Phương Linh Lợi muốn đi thăm Vương Hạo nhưng lại không tiện xuống nước.
“Không đi, hôm sau tôi phải tham gia huấn luyện tập trung, hôm nay chuẩn bị đồ đạc.”
“Hả? Lại tham gia à?”
“Ừm.”
“Thi những cái đó được cộng điểm đại học phải không?”
Triệu Tiêu Dạng gật đầu.
“Thành tích của cậu đã tốt lắm rồi.” Phương Linh Lợi chọc bát câm, “Còn muốn thi vào đâu nữa?”
Triệu Tiêu Dạng hoảng hốt, cô muốn thi vào đâu? Cô có một suy nghĩ rất liều lĩnh, bởi vì quá liều lĩnh nên không nói với ai. Cả Phương Linh Lợi cũng không thể nói, Triệu Tiêu Dạng trầm mặc ăn cơm xong liền đứng dậy rời đi.
Cô không về lớp học mà đi đến văn phòng của giáo viên, vừa đến cửa phòng làm việc của chủ nhiệm lớp thì nghe thấy giọng Chu Khải Thụy, “Bọn chúng có trách nhiệm với nhau cũng là chuyện tốt.”
“Bọn chúng mới bao nhiêu tuổi chứ?” Chủ nhiệm tức đến mức bật cười, “Mười sáu mười bảy tuổi, đây là không có trách nhiệm.”
“Bọn chúng đã làm ảnh hưởng đến học tập rồi sao?”
“Tạm thời không có, nhưng…”
“Hai đứa trẻ có hôn ước, yêu đương cũng hợp tình hợp lý…”
Triệu Tiêu Dạng lùi lại, cô điên cuồng chạy về phía lớp học, trái tim đập kịch liệt, cô kéo ghế ra ngồi xuống. Giơ tay lau mặt thật mạnh, cuối cùng thở ra một hơi, Triệu Tiêu Dạng lấy đề thi trong cặp sách ra, cô đeo tai nghe lên mở đến mức to nhất, yên lặng làm đề trong tiếng nhạc đinh tai. Chỉ có giờ phút này cô mới thuộc về bản thân mình.
Đến chiều, thông tin cô và Chu Tranh có hôn ước đã truyền ra ngoài. Trường học không truy cứu bởi người giám hộ kiên quyết bảo vệ tình yêu của hai người, đây là lần đầu tiên trong lịch sử Đức Thận nhắm mắt bỏ qua, dung túng cho việc yêu sớm.
Cái giá phải trả là hủy toàn hộ học bổng của Triệu Tiêu Dạng.
Liên tiếp hai ngày Triệu Tiêu Dạng tránh mặt Chu Tranh, đến ngày thứ ba Chu Tranh thức dậy muốn tiễn Triệu Tiêu Dạng, gõ cửa thì bên trong không có ai đáp. Anh cho rằng Triệu Tiêu Dạng ngủ say quá liền gõ thật mạnh, “Triệu Tiêu Dạng, sắp muộn rồi.”
“Cậu chủ.” Dì Trương kêu lên dưới lầu, “Tiêu Dạng đã đi từ năm giờ rồi.”
“Hả?” Chu Tranh sững sờ, nói, “Sao không gọi tôi?”
“Con bé không cho gọi, nói muốn để cháu ngủ thêm một chút.”
Khóe môi Chu Tranh không kiềm chế được nhướn lên, cô vợ nhỏ thương anh, muốn cho anh ngủ thêm một chú.
Chu Tranh dựa vào lan can một lúc lâu, anh thở dài.
Anh đang làm gì vậy? Lần đầu tiên cuộc thi … tổ chức ở Trung Quốc, anh vẫn luôn để ý đến cuộc thi này. Anh đến đăng ký nhưng giáo viên nói không có danh sách. Giống như cuộc thi Olympic Toán lần trước vậy, anh bị từ chối, ngay cả cơ hội vào vòng gửi xe cũng không có, Triệu Tiêu Dạng đăng ký từ năm ngoái nên cô có thể tham gia.
Năm ngoái cô đã chuẩn bị cho cuộc thi này, cô không nói cho bất cứ ai, cô chơi cùng nhóm bọn họ nhưng vẫn luôn là người ngoài cuộc. Triệu Tiêu Dạng tham gia cuộc thi dồn dập như vậy khiến Chu Tranh có một dự cảm không tốt.
Chu Tranh bước nhanh về phòng cầm điện thoại gọi cho cô.
“Xin chào, số máy quý khách đang bận.”
Ngắt máy rồi lại gọi, “Xin chào, số máy quý khách vừa gọi đang bận, xin vui lòng gọi lại sau.”
Năm phút sau, Chu Tranh trầm mặt xác định rõ một sự thật: Triệu Tiêu Dạng đã chặn số anh!!!
~ Hết chương 67 ~

Chia sẻ cùng tôi