Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 69

“Chú đã hứa với mẹ con sẽ chăm sóc con đến khi trưởng thành.” Chu Khải Thụy không biết vì sao Triệu Tiêu Dạng lại đột nhiên nảy sinh ra suy nghĩ này, cô bé luôn rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, lầm lì ít nói bỗng nhiên làm thành chuyện như vậy khiến ông chưa hoàn hồn, “Bây giờ con mới mười bảy tuổi, đợi con tốt nghiệp trung học, học đại học, con lựa chọn đi đâu chú đều ủng hộ con.”

Triệu Tiêu Dạng trầm mặc, ông nói tiếp, “Bây giờ không thể chuyển đi, bên ngoài rất hỗn loạn, con nhỏ như vậy thì sống thế nào?”

“Con có thể.”

“Không được.” Chu Khải Thụy dứt khoát từ chối, “Ăn cơm đi, chú không thể cho con sống một mình bây giờ được.”

Triệu Tiêu Dạng lại ngồi xuống.

Buổi tối cô gọi điện cho Tiết Cầm, họ nói chuyện rất lâu. Sáng sớm hôm sau Triệu Tiêu Dạng xuống lầu, Chu Khải Thụy đang đợi dưới tầng một, ông dụi tắt thuốc rồi đứng dậy, “Chú đã tìm phòng cho con rồi, con xin nghỉ học một ngày, chú đưa con đi xem.”

Chu Khải Thụy tìm cho cô một chung cư kiểu khách sạn, mặc dù đắt nhưng an toàn cũng có thể khiến người ta yên tâm. Nơi đó cách trường không xa, có thể ngồi tàu điện ngầm.

“Dì Trương sẽ qua đó đưa đồ ăn cho con, hoặc là chú mời một người khác cho con.” Chu Khải Thụy giơ tay lên sau đó đặt lên vai Triệu Tiêu Dạng vỗ vỗ, “Có chuyện gì thì gọi điện cho chú, thiếu tiền thì nói với chú, đừng có chuyện gì cũng chịu đựng một mình.”

“Cảm ơn chú.”

Chu Khải Thụy lấy một tấm thẻ ra, “Bên trong có một ít tiền, con tiêu trước tạm đi, không đủ thì gọi điện cho chú.”

“Con có học bổng, con không cần đâu ạ. Tiền phòng bao nhiêu con cũng sẽ nộp.” Ánh mắt Triệu Tiêu Dạng thành khẩn và nghiêm túc, “Chú, chú không nợ con gì cả, bố con là liệt sĩ, con cảm thấy kiêu ngạo vì ông ấy. Không phải ai thiếu nợ nhà con cả, tiền học bổng của con cũng đủ tiêu rồi, cảm ơn chú.”

Chu Khải Thụy nhíu mày, một lát sau mới nói, “Tiền con cứ giữ lấy, bất luận như thế nào chú cũng sẽ nuôi nấng con đến khi trưởng thành, nhớ nhà thì quay về.” Chu Khải Thụy ngoảnh mặt đi, thở dài, “Chú không chăm sóc tốt cho con.”

“Chú đối với con rất tốt.” Triệu Tiêu Dạng cúi người với Chu Khải Thụy, “Con cảm ơn chú.”

Cô không bướng bỉnh được qua ông nên tiền nhà ở đều do Chu Khải Thụy trả.

Buổi chiều Triệu Tiêu Dạng chuyển qua, cô không gặp mặt Chu Tranh, bởi vì trước đó cãi vã nên Chu Tranh đi sớm về muộn, cố ý tránh cô. Hai người lại không cùng một lớp, việc học hành của lớp mười một dần trở nên bận rộn, Triệu Tiêu Dạng còn phải chuẩn bị cuộc thi. Bản thảo diễn thuyết phải tự viết, việc diễn thuyết bằng tiếng Anh với một người không phải tiếng mẹ đẻ mà nói, không giống như một cuộc thi đơn thuần, nó có một độ khó rất lớn.

Qua vòng loại, Triệu Tiêu Dạng tìm một lớp học thêm, điên cuồng học thêm tiếng Anh. Tháng Mười, trời đổ mưa lớn, cô từ lớp học thêm trở về đã bị ướt như chuột lột, trời đã chuyển lạnh. Triệu Tiêu Dạng ôm cặp sách trong lòng và chạy như điên vào thang máy. Đến tầng mười, cô hắt xì một cái thật mạnh.

Cửa thang máy mở ra, cô bất thình lình nhìn thấy Chu Tranh đứng bên ngoài. Anh mặc áo sơ mi rộng rãi màu trắng, vạt áo nhét vào lưng quần. Đôi chân dài thẳng tắp dựa nghiêng vào tường. Nhìn thấy cô Chu Tranh liền đứng thẳng dậy, ánh mắt trở nên thâm trầm.

Triệu Tiêu Dạng lại hắt xì, Chu Tranh vẫn đang nhìn chằm chằm cô, cô lấy thẻ phòng ra đi qua mở cửa. Chu Tranh tiến lên, trong hành lang yên tĩnh, ngọn đèn nóng rửa yên lặng phát sáng.

Triệu Tiêu Dạng mở cửa ra rồi bật đèn, cô đặt cặp sách xuống sau đó cầm khăn lau nước mưa trên mặt. Chu Tranh ôm chầm lấy cô từ phía sau, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn bóng đèn thủy tinh chói lọi trên đỉnh đầu.

Cánh tay anh mạnh mẽ nóng rực, xuyên qua bộ đồ ẩm ướt thiêu đốt da thịt cô, yết hầu Triệu Tiêu Dạng lăn động.

“Cậu muốn chạy?” Chu Tranh nghiến răng, “Triệu Tiêu Dạng, bây giờ cậu không cần nhà tôi nữa nên muốn chạy đúng không?”

Đầu có Triệu Tiêu Dạng trống rỗng.

“Cậu muốn đi đâu? Cậu định chạy đi đâu?” Hơi thở nóng rực của Chu Tranh phả lên lỗ tai cô, cô gái này mọc cánh bay đi rồi. Cô gái của anh bây giờ không còn là của anh nữa rồi. “Triệu Tiêu Dạng! Cậu muốn đi đâu?”

“Mỹ.” Triệu Tiêu Dạng giãy dụa thoát khỏi Chu Tranh, cô xoay người nhìn anh, “Tôi không chạy, tôi là Triệu Tiêu Dạng, tôi họ Triệu, cậu họ Chu, vốn dĩ chúng ta không phải người một nhà, tôi sống ở nhà cậu không thích hợp.”

Chu Tranh nắm lấy cánh tay Triệu Tiêu Dạng, trên gương mặt sạch sẽ trắng trẻo của cô rất lạnh nhạt, không có cảm xúc dư thừa. Triệu Tiêu Dạng luôn rất bình tĩnh, gần như cô không hề có lúc kích động, bình tĩnh khắc chế kiên cường thực hiện ước mơ của cô, mạnh mẽ tiến về phía trước.

“Cậu muốn đi Mỹ học đại học?”

“Đúng.”

Bố mẹ Chu Tranh đã ly hôn, bây giờ chỉ có anh và bố ở trong nước. Với nghề nghiệp của bố mình, anh không có cơ hội ra nước ngoài du học. Trong kế hoạch của Triệu Tiêu Dạng không có anh.

Cô đứng trên núi tuyết nói ước mơ lớn nhất của mình là thành người, thành người rồi thì có thể rời khỏi nhà họ Chu. Tốc độ thực hiện còn nhanh hơn cô dự liệu, cô thực hiện nhanh chóng, cô đã đã thoát khỏi nhà họ Chu.

Cô muốn rời khỏi nhà họ Chu biết nhường nào.

“Cậu đã lên kế hoạch từ lâu rồi đúng không?”

Như vậy cũng có thể giải thích được hành vi tham gia đủ loại cuộc thi của Triệu Tiêu Dạng, muốn lấy được offer của các trường học danh tiếng nước ngoài thì chỉ học không vĩnh viễn không đủ. Phải nổi tiếng, phải cho người khác nhìn thấy tài hoa của cô ấy.

Vậy nên cuộc thi tiếp theo của cô ấy là cuộc thi ngôn ngữ vàng, một cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh có độ uy tín rất cao, như vậy có thể tham dự các cuộc huấn luyện của các giáo viên danh tiếng, những giáo viên đó đến từ những trưởng học nổi tiếng khác nhau, đây là cơ hội có được thư giới thiệu.

Cô có thể đi ra ngoài, dùng năng lực của cô đi xa bao nhiêu Chu Tranh cũng tin.

Chu Tranh híp mắt, cơ thể ngửa về sau dựa vào tường, một hồi lâu sau anh lấy ra một điếu thuốc châm lên, rít một hơi thật dài. Gương mặt của chàng trai đang ở giữa ranh giới giữa thiếu niên và thanh niên anh tuấn lạnh lùng, đường nét nơi cổ cũng rõ ràng thon thả, toát ra ánh sáng lạnh dưới ánh đèn. Ngón tay với những khớp xương rõ ràng kẹp điếu thuốc, làn khói trắng trộn lẫn vào không khí. Triệu Tiêu Dạng ném khăn lau lên mặt bàn, cô xoay người đóng chiếc khuy áo cuối cùng lại, che đi phần cổ, “Cậu đừng hút thuốc….”

“Cậu quản được sao?” Giọng nói Chu Tranh mang theo sự tức giận, đôi mắt đen nhánh hung dữ, “Cậu là ai? Cậu quản được sao? Tôi thích cmn hút thì hút, cậu có tư cách gì mà quản tôi?”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Chu Tranh dập tắt thuốc đi, “Mẹ kiếp!”

Triệu Tiêu Dạng kéo ghế ra ngồi xuống trước bàn học, mở cặp sách lấy bài tập ra, chỉ là ngón tay cô đang run rẩy. Cô cố ép mình bình tĩnh lại, đừng kích động.

Cuộc đời còn rất dài, họ mới mười bảy tuổi.

Chu Tranh đi ra đến cửa lại quay ngược trở lại, khí thế hùng hổ. Triệu Tiêu Dạng sững sờ, anh bước tới rồi cúi người xuống giữ chặt lấy gáy cô, nụ hôn rơi xuống.

Hơi thở nam tính mãnh liệt, sức lực của anh rất mạnh, Triệu Tiêu Dạng không thoát được. Trên môi Chu Tranh còn vương mùi khói thuốc, một tay khác của anh lướt qua cổ để cằm cô gái. Họ đều mở mắt, nụ hôn của chàng trai tàn bạo và hung dữ, họ mới chỉ hôn lẫn nhau nên nụ hôn vẫn trúc trắc không thành thạo.

Chu Tranh ngang ngược đẩy cặp sách trên bàn đi, sách rơi hết xuống đất. Một tay anh bế Triệu Tiêu Dạng đặt lên bàn, tay anh chống lên bức tường phía sau lưng cô sau đó tách ra, ánh mắt anh đen nhánh, nặng nề khiến người ta điên cuồng, “Triệu Tiêu Dạng!”

Anh gằn từng chữ, trái tim Triệu Tiêu Dạng đau đớn, chân cô bị Chu Tranh đè xuống không thể giãy giụa. Cô hổn hển gấp gáp, đôi mắt đỏ ửng.

Chu Tranh quay mặt đi trước, bàn tay to lớn của anh đè lên mặt cô, “Đừng cmn khóc trước mặt tôi, cậu biết tôi không chịu được nước mắt của cậu.”

Cô vừa rơi nước mắt là Chu Tranh hận không thể giao cả mạng sống cho cô.

Gương mặt cô gái lọt thỏm trong lòng bàn tay Chu Tranh, thế giới tối tăm, cô nhắm mắt lại.

“Triệu Tiêu Dạng, tôi thua rồi!” Chu Tranh cười đầy giễu cợt, giọng nói rất trầm, “Tôi thích cậu, những thứ cậu nói tôi cũng không có gì để giải thích cả. Thích của tôi quả thực mang theo loại ham muốn khống chế đó, kiểu thích muốn ngủ với cậu, kiểu thích muốn giấu cậu trong nhà tôi, muốn cậu chỉ thuộc về một mình tôi, muốn ngày ngày được hôn cậu. Nhưng tôi thua rồi.”

Bàn tay Chu Tranh vẫn đặt trên mặt Triệu Tiêu Dạng, anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà. Mười mấy năm qua anh đã quá thuận buồm xuôi gió, là con cưng của trời, được tất cả mọi người nhường nhịn. Anh muốn cái gì có cái đó, trước khi Triệu Tiêu Dạng đến nhà anh, anh biết cô là vợ chưa cưới của mình, khi mẹ Triệu Tiêu Dạng gọi điện qua bàn điều kiện là anh đã biết chuyện, vậy nên anh biết cô gái đó thuộc về anh, cho dù như thế nào thì cuối cùng cô gái đó cũng là của anh.

Nhưng Triệu Tiêu Dạng không thuộc về anh, không thuộc về bất cứ ai cả. Sau khi cô trưởng thành liền muốn đi, chẳng ai ngăn nổi.

Cô không cần Chu Tranh.

Lòng bàn tay anh ướt át, Chu Tranh siết chặt nắm đấm rồi lại thả ra, “Tôi cmn thật sự không thể nhìn cậu khóc được.” Anh không nhìn Triệu Tiêu Dạng, thu tay lại sau đó xoay người rời đi, “Tôi đi đây.”

Cửa phòng đóng lại, một tiếng rầm vang lên. Triệu Tiêu Dạng nghẹn ngào, sau đó buông tay xuống, cô nhảy xuống bàn nhặt sách lên, đặt sách lên bàn một cách ngay ngắn sau đó mới cầm tai nghe đeo lên, bật mức to nhất rồi ngồi vào bàn, mở đề thi ra.

Tầm mắt mơ hồ, cô không nhìn rõ những con số đó, cô giơ tay lên che mặt, đầu bút đâm vào lòng bàn tay, đau đớn thấu xương, ngón tay cô run rẩy, có lẽ duy trì khoảng hai phút cuối cùng Triệu Tiêu Dạng òa khóc.

Cô khóc đến mức khản cả cổ, cô đang có được, cũng đang mất đi.

Thanh xuân của cô đã kết thúc, vội vã và ngắn ngủi, không hề văn nghệ như trong sách đã viết, không có bánh xe tuổi tác ầm vang đè qua năm tháng để lại dấu vết sâu đậm trong vận mệnh, không có oanh oanh liệt liệt, cũng không có câu chuyện sâu sắc.

Nụ hôn điên cuồng đó như lông vũ bay lơ lửng theo gió rồi rơi xuống đất trong buổi chiều hiu hiu gió nhẹ, sau đó tan vào cỏ xanh mềm mại.

Sau khi khóc xong cô liền lau khô nước mắt, cầm đề thi và bút lên ép bản thân chìm vào vòng quay học tập mới. Ngày mai có một cuộc thi diễn thuyết, cô còn phải chuẩn bị thi. Cô không có thời gian mềm yếu, khóc cũng khắc chế.

Giống như hồi cấp hai biết tin mẹ bị bệnh, cô vừa chăm sóc mẹ vừa chuẩn bị thi, cũng chẳng khó khăn gì lắm, cố gắng là sẽ qua thôi.

Mùa thu năm 2013, Vương Hạo thể hiện sự sắc bén của mình ở giải đấu S3, đội FR đánh thẳng đến chung kết, cuối cùng giành được á quân, nhưng Vương Hạo lại nổi tiếng, được coi là tuyển thủ đường giữa có tiềm lực nhất trong nước.

Cuộc thi… trực tiếp ở đài truyền hình Trung Ương, Triệu Tiêu Dạng đạt được điểm số đỉnh cao nhờ vào tiếng Anh trôi chảy tiêu chuẩn và bản thảo chuẩn bị xuất sắc, cô giành được tư cách tham gia trận đấu cuối cùng. Nền tảng tiếng Anh của Triệu Tiêu Dạng rất vững vàng, câu cú hài hước dí dỏm, trên sân khấu cũng không hề lo lắng. Diễn thuyết, biện luận, hạng mục nào cũng rất xuất sắc, vượt qua dự liệu của tất cả mọi người.

Trận đấu cuối cùng đã nổi tiếng trong ngoài nước bằng bài diễn thuyết với chủ để lý tưởng, cái được gọi là lý tưởng chính là tưởng tượng hợp lý. Hợp lý, dám nghĩ, thì bạn có thể thành công. Thiếu nữ mười bảy tuổi xinh đẹp, buộc tóc đuôi ngựa, mặc bộ quần áo đơn giản nhất đứng trên sân khấu thuyết trình về lý tưởng của mình, tự tin mạnh mẽ.

Cuộc thi cúp ngôn ngữ vàng kết thúc, Triệu Tiêu Dạng nhận được á quân của vòng chung kết, ngay sau đó đến Mỹ học tập.

Mùa đông năm 2014, Triệu Tiêu Dạng nhận được thông báo nhập học của đại học H của Mỹ, cuộc sống cấp ba của Triệu Tiêu Dạng kết thúc. Đức Thuận còn kéo hơn ba mươi cái băng rôn trong trường vì sự kiện này, đỏ rực chói mắt.

~~~~

Lảm nhảm

Vậy là đã kết thúc thời kỳ niên thiếu của các bạn trẻ, thực sự khi dịch những chương này suy nghĩ trong đầu mình rất rất ngổn ngang. Thôi thì cùng chờ đợi sự trưởng thành của các bạn ấy vậy. Chúc mọi người luôn vui ~

← Chương 68  |  Mục lục  |  Chương 70 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Thời niên thiếu | Chương 69”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Mình không ngờ câu chuyện giữa Chu Tranh và Triệu Tiêu Dạng lại kết thúc phần thời niên thiếu trong “không vui ” như vậy. Có lẽ do cả hai cùng quá cứng rắn:
    Chu Tranh vì là con cưng từ nhỏ, luôn cho rằng chuyện gì mình muốn đều sẽ có được, hơi sai lầm trong cách cư xử, tưởng mình đẹp trai+học giỏi+ giàu có thì mọi người +mọi vật đều nằm trong tầm tay mình. Chu Tranh thật ra là người ưa ngọt vì cha mẹ ly hôn nên trở nên phản kháng vì muốn cố níu kéo lại tình thân gia đình. Anh đang cố tìm lại cân bằng trong tình yêu với Triệu Tiêu Dạng.
    Không dè lại gặp một nữ cường+ độc lập là Triệu Tiêu Dạng cô ấy còn có chút ít tự ti vì mình phải sống nhờ gia đình người ta nên “dầu muối ” đều không ăn tìm hết mọi cách tự tạo cho mình thế giới riêng của mình bằng cách đi Mỹ.
    “Thùng dấm” Chu Tranh lúc nào cũng lo ngay ngáy sợ Tưởng Húc Nhiên chiếm mất Triệu Tiêu Dạng nên xử sự nhiều khi hơi quá khích.
    Nếu cả hai cùng ngồi xuống nói chuyện rõ ràng+động viên nhau:hẹn nhau gặp lại sau khi cùng theo đuổi ước mơ của mỗi cá nhân thì có lẽ truyện sẽ lý tưởng hơn.
    Năm tháng sẽ mài đi góc cạnh của mỗi người: mình mong Chu Tranh không vì những chuyện này mà đi vào con đường sa dọa trong nhưng chương tiếp theo.
    Thanks YangYing <3 <3 <3

Chia sẻ cùng tôi