Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 70

Mùa xuân năm 2018.

Máy bay vào đến không phận của thành phố B, cô gái ngồi bên cạnh lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh ngoài cửa sổ rồi gửi cho bạn bè, sau đó giữ nút tin nhắn thoại, “Chỉ có khói mù của thành phố B mới thuần túy như vậy, trong vàng có xám, trong xám toát lên mùi chết chóc nặng nề.” Cô ấy còn vắn tắt bình luận, “Thuần khiết.”

Triệu Tiêu Dạng mở wechat ra, Vương Hạo đăng một bài viết vào năm phút trước: “Dậy sớm đúng là đòi mạng!” Hình ảnh đính kèm là sân bay quốc tế.

Phía dưới chắc hẳn có người bình luận, bởi vì không phải bạn của Triệu Tiêu Dạng nên cô không nhìn thấy. Chỉ thấy Vương Hạo bình luận một câu, “Trả lời tất cả, đi đón em gái tôi! Ai đoán là bạn gái thì lập tức đi chết năm phút rồi về.”

Triệu Tiêu Dạng lật nhìn danh sách bạn bè, ảnh đại diện của Chu Tranh không sáng bao giờ, dòng trạng thái cuối cùng trong vòng bạn bè của anh là hình chiếc vòng tay vào tết ba năm trước.

“Em đến không phận thành phố B rồi, còn nửa tiếng nữa máy bay hạ cánh.” Cô gái bên cạnh ấn điện thoại gửi tin nhắn thoại, lần này chắc hẳn đang nói chuyện với bạn trai, giọng nói ngọt phát ngấy, dường như là một người khác hoàn toàn với người vừa châm chọc khói mù của thành phố B ban nãy.

Triệu Tiêu Dạng dựa lên ghế đeo tai nghe lên, trong tai là bản đọc diễn cảm của “Sống như hoa mùa hạ”, cô nhắm mắt lại, âm thanh chậm rãi trầm thấp lọt vào lỗ tai, cô nhớ đến rất nhiều năm trước, bàn tay ấm nóng của chàng thiếu niên lướt qua vành tai cô, khớp xương ngón tay rõ ràng trong trẻo dưới ánh sáng.

Loa máy bay nhắc nhở sắp hạ cánh, nhiệt độ thành phố B từ âm năm đến âm ba độ. Triệu Tiêu Dạng lấy áo khoác ra, nhét tai nghe vào ba lô. Máy bay hạ cánh, cô mặc chiếc áo khoác màu xanh đen lên rồi cầm ba lô đi ra ngoài.

Cô lấy được hành lý, Vương Hạo gọi điện thoại tới, Triệu Tiêu Dạng ấn nghe.

“Em gái Tiêu Dạng, đến chưa?”

“Đang lấy hành lý.” Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy chiếc vali to đùng của mình, bước nhanh qua vất vả lấy xuống, một chàng trai vươn tay giúp cô, Triệu Tiêu Dạng vội cảm ơn, “Cảm ơn.”

“Có cần đưa cô ra ngoài không?”

“Không cần đâu, cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng đẩy va li bước nhanh ra ngoài cửa, đồng thời nói với Vương Hạo, “Tớ ra rồi.”

Cách bốn năm trời, Triệu Tiêu Dạng lại một lần nữa đặt chân lên mảnh đất quen thuộc này, không biết cảm xúc hiện tại là gì, cô nhìn quanh bốn phía. Nơi đây không thay đổi quá nhiều so với khi đi, cảnh vật vẫn như vậy, chỉ là người….

Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu nhìn chàng trai cao lớn chững trạc trước mặt, híp mắt lại, trước kia Vương Hạo cũng không trắng lắm, nhưng bây giờ quá đen rồi đi?

Vương Hạo vươn tay đón lấy vali của Triệu Tiêu Dạng, đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi cười nói, “Xinh đẹp hơn trong video nhé, đại mỹ nhân! Bây giờ anh Tranh nhìn thấy cậu chắc chắn sẽ sững sờ.”

Triệu Tiêu Dạng thu nụ cười lại, bốn năm nay cô liên lạc với Vương Hạo, Tưởng Húc Nhiên, Phương Linh Lợi, chỉ duy nhất người đó. “Cậu đến Sơn Tây đào than à? Sao lại đen thế này?”

“Giám đốc của bọn tớ quả thật bị điên!” Nói đến giám đốc câu lạc bộ của mình Vương Hạo như pháo đã lên đạn, bắn liên thanh, “Yêu cầu bọn tớ tập yoga thì cũng thôi đi, gần đây còn bắt bọn tớ đi chạy maraton. Cậu nói xem cái đám mập chết rú ở nhà như bọn tớ thì chạy maraton cái gì? Chân anh đây sắp gãy cả ra rồi, mặt cũng đen đi mấy tone. Fan nữ của tớ đều cười tớ là người châu Phi, chạy hết đến chỗ Key đòi nhan sắc rồi.”

“Key là ai?”

“Đi rừng vừa đến đội bọn tớ, người Hàn Quốc, bề ngoài như trai bao vậy.” Vương Hạo khịt mũi, “Đám fan nữ đó quá thực dụng, trước kia tớ là hotboy của đội đó.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn gương mặt Vương Hạo, cảm thấy “hot” này bị dính nước, cô liền chuyển chủ đề, “Xe cậu đâu?”

“Có phải cậu có bằng lái không? Có thể lái xe không? Tớ lái chẳng ra sao cả.” Vương Hạo đưa Triệu Tiêu Dạng đến bãi đỗ xe, “Đoán xem cái nào là của tớ?”

Triệu Tiêu Dạng chỉ chiếc Ferrari màu bạc ở chỗ không xa, “Cậu đã khoe ở vòng bạn bè N lần rồi, bằng lái của tớ không dùng được ở trong nước, phải thi lại, cậu lái kém quá thì chúng ta gọi xe, an toàn.”

“Thế thì không cần.” Vương Hạo nhấc hành lý lên cốp sau và nói, “Cậu ở đâu? Đến nhà chú Chu à?”

“Khách sạn.” Triệu Tiêu Dạng sờ cổ, đầu ngón tay chạm vào sợi dây chuyền trên đó, cô đặt tay xuống, “Gần đây chú Chu thế nào?”

“Tốt lắm, mấy hôm trước tớ vừa chơi cờ với ông ấy, bị ông ấy ngược cho mấy lần, còn cứ bắt tớ chơi cờ cùng.”

“Mấy ngày nữa lại đến thăm ông ấy.” Triệu Tiêu Dạng nói.

Điện thoại kêu lên, Triệu Tiêu Dạng lấy ra ấn nghe, bên kia dùng tiếng Anh ngắc ngứ hỏi cô có phải Estelle không, Triệu Tiêu Dạng nói, “Cô nói tiếng Trung đi, tôi là người Trung Quốc.”

“Xin chào cô, tôi là Lục Mỹ Kỳ, là trợ lý tổng giám đốc công ty SKC chi nhánh Trung Quốc. Tôi đang ở sân bay, cô đến chưa ạ?”

Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, cô đã bày tỏ rõ ràng mình không cần người đón, trong nước cô có bạn bè, nhưng tổng giám đốc Lục vẫn sắp xếp người đón, khiến cô rất không thoải mái, “Cảm ơn nhưng không cần, ngày mai tôi sẽ đến công ty, tôi đi với bạn.”

“Dạ?” Trợ lý nói, “Cô muốn ở khách sạn nào ạ? Tôi đặt giúp cô ạ?”

“Không cần, tôi đã có sắp xếp rồi.” Triệu Tiêu Dạng nói.

“Có gì thì xin cô hãy liên hệ với tôi, cô làm việc đi ạ, tôi không làm phiền nữa.”

Ngắt máy xong Triệu Tiêu Dạng liền dựa vào ghế thở phào một hơi, cô tìm được một chai coca trên xe Vương Hạo, mở ra uống một ngụm. Vẫn là hương vị quen thuộc, Vương Hạo rất trung thành với coca, bao nhiêu năm nay vẫn chưa thay đổi.

“Cậu đã bắt đầu làm việc rồi hả?”

“Tớ đã làm việc một năm rưỡi rồi.” Triệu Tiêu Dạng cười đặt coca xuống, liếc nhìn Vương Hạo, “Khi nào Phương Linh Lợi về nước?”

Nhắc đến Phương Linh Lợi, ánh mắt Vương Hạo liền nhạt đi, một lát sau mới lên tiếng, “Hình như cô ấy yêu đương bên nước ngoài rồi, cô ấy không thích tớ.”

“Cô ấy không yêu ai cả.”

Vương Hạo đạp phanh gấp rồi ngoảnh đầu, “Thật sao?”

Nước coca phun ra ngoài, Triệu Tiêu Dạng túm vội tay nắm, trợn mắt lên, “Lái xe thì nhìn đường đi đại ca! Chết người đó!”

Tiếng còi kinh thiên động địa vang lên phía sau, Triệu Tiêu Dạng nói, “Cậu nói xem ngày mai thời sự có đưa tin tuyển thủ ngôi sao LPL phanh gấp giữa đường tạo ra tắc đường nghiêm trọng không?”

Vương Hạo khởi động xe lái đi, mím môi chau mày, “Thật sao?”

“Cậu muốn theo đuổi cô ấy thì theo đuổi, theo đuổi nghiêm túc ấy, đừng trêu đùa.”

“Tớ không trêu đùa.” Vương Hạo nói, đồng thời trở nên kích động.

Triệu Tiêu Dạng nhắc nhở cậu ấy, “Chú ý khoảng cách xe, nhìn đường.”

Vương Hạo cảm thấy trạng thái của mình rất khó lái xe, cậu liền dừng xe bên đường rồi châm một điếu thuốc lên, ngồi xổm bên cạnh đường rít một hơi thật sâu, vậy mà Vương Hạo lại biết hút thuốc, Triệu Tiêu Dạng dựa lên xe. Hôm nay thành phố B là một ngày âm u, khói mù nặng nề, cô gái ngẩng đầu nhìn bầu trời. Gió thổi qua có chút lạnh lẽo, Vương Hạo hút xong một điếu thuốc thì đứng dậy, dập tắt rồi tiện tay ném xuống đất. Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, khom lưng nhặt lên, dùng giấy gói lại đặt vào xe.

“Có phải con gái các cậu thích coi sự thật lòng của người khác thành trò đùa không?”

Trái tim Triệu Tiêu Dạng đau nhói, cúi đầu xuống, “Đừng kèm theo cả tớ, nếu không tớ lật mặt đó.”

Triệu Tiêu Dạng cao ráo thon thả, mái tóc cắt ngắn, ngũ quan nghiêm nghị thanh tú, vẻ đẹp mang theo tính xâm lược. Cô đã trút đi vẻ non nớt thời niên thiếu, trong sáng lay động lòng người. Một Triệu Tiêu Dạng như vậy và Triệu Tiêu Dạng lần đầu gặp mặt, gầy gò ốm yếu ngồi trên sô pha nhà họ Chu, đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng chứa đầy sợ hãi, không phải là một người.

“Bên cạnh Phương Linh Lợi thật sự không có ai?”

“Tháng sau cậu ấy về, cậu có thể hỏi trước mặt.”

“Ngày mấy?” Yếu hầu Vương Hạo lăn động.

“Tháng năm, cụ thể là ngày mấy thì cô ấy không nói.” Triệu Tiêu Dạng nhìn cậu ấy, “Vì sao cậu không hỏi? Cô ấy sẽ nói với cậu.”

Vương Hạo sửa soạn lại áo khoác, cũng không tin lời nói của Triệu Tiêu Dạng lắm. Nhưng nếu như cứ như vậy thì cảnh sát giao thông sẽ đến ghi phiếu phạt mất, cậu hừ một tiếng, xoay người lên xe, “Cậu muốn ở khách sạn nào.”

“Four Seasons.”

“Cậu làm ở công ty nào?”

“SKC.”

Cánh tay đang khởi động xe của Vương Hạo khựng lại, ngoảnh đầu, “SKC muốn phát triển ở thị trường Trung Quốc sao?”

SKC là một công ty vận hành và phát triển game lớn nhất nước Mỹ, những công ty Vương Hạo biết không nhiều, SKC là một trong số đó.

“Năm ngoái SKC tiến quân vào thị trường Trung Quốc rồi.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Thành tích không lý tưởng, tớ được phái qua phụ trách công ty con.”

“Cậu?” Vương Hạo kinh ngạc, “Người phụ trách công ty con của STC?”

Triệu Tiêu Dạng mới hai mươi hai tuổi, quá khoa trương rồi đó!

“Sao vậy? Nhìn tôi yếu như vậy sao?”

Vương Hạo không nói lên lời, mặc dù năm đó Triệu Tiêu Dạng tiếng tăm lừng lẫy ở trung học Đức Thuận, oanh liệt thi đỗ đại học H rồi bay đến Mỹ, nhưng trong lòng cậu vẫn là cô gái nhỏ yên lặng đi theo phía sau Chu Tranh đó.

Vậy mà cô lại có thể kham được ngọn cờ lớn ở công ty con STC rồi.

Vương Hạo đưa Triệu Tiêu Dạng đến khách sạn, hai người cùng đi lên.

Điện thoại Triệu Tiêu Dạng lại vang lên, Tưởng Húc Nhiên gọi tới, cô ấn nghe.

“Đến rồi sao?”

“Vừa đến khách sạn, tớ với Vương Hạo.”

“Vừa nãy ở trong phòng thí nghiệm, điện thoại tắt máy.” Giọng Tưởng Húc Nhiên dịu dàng, mang theo ý cười, “Chào mừng trở về.”

“Cảm ơn cậu.”

“Buổi trưa ăn cùng nhau chứ?” Tưởng Húc Nhiên nói, “Tớ đặt chỗ.”

“Được.” Triệu Tiêu Dạng lấy thẻ phòng mở cửa ra, ném ba lô lên tủ, lấy một chai nước trong tủ lạnh ném cho Vương Hạo và nói với Tưởng Húc Nhiên, “Nhà hàng nào, cậu gửi vào nhóm đi.”

“Được, tớ về thay đồ rồi qua.”

Triệu Tiêu Dạng cúp máy, đặt điện thoại xuống rồi vặn chai nước ra uống một ngụm, “Tưởng Húc Nhiên mời chúng ta ăn cơm.”

“Vậy phải khoét của cậu ta một bữa, gần đây Húc Nhiên vừa được tiền thưởng.” Vương Hạo cầm điện thoại gửi tin nhắn cho giám đốc câu lạc bộ, thông báo buổi chiều không tham gia huấn luyện, xin nghỉ nửa ngày. Ăn cơm cùng bọn Tưởng Húc Nhiên chắc chắn Vương Hạo không về được.

Tưởng Húc Nhiên về nước rồi học lại một năm lớp mười hai, thi đỗ đại học T, học sinh học, năm nay mới đại học năm ba. Suốt ngày ngâm mình trong phòng thí nghiệm, bận rộn hơn mấy người họ rất nhiều.

“Gọi cả anh…” Vương Hạo ngoảnh đầu đối diện với ánh mắt của Triệu Tiêu Dạng, cậu liền nuốt nốt phần còn lại xuống, lật điện thoại ra và nói, “Địa điểm Tưởng Húc Nhiên mời ăn cơm thật đơn điệu, mãi mãi đều ở chỗ này.”

Triệu Tiêu Dạng mở điện thoại ra nhìn định vị, là một nhà hàng Trung, “Tớ chưa ăn bao giờ.”

“Vậy đi thôi.” Vương Hạo đi ra đến cửa thì ngoảnh đầu, “Cậu cần thay quần áo không?”

“Không cần.”

Triệu Tiêu Dạng xách túi, đi một đôi giày cao gót ra ngoài. Nhà hàng cách chỗ này không xa, lái xe mười phút là đến, nhưng kỹ thuật đỗ xe của Vương Hạo kém muốn chết.

Triệu Tiêu Dạng đợi cậu ấy đỗ xe, đợi cả nửa tiếng. Triệu Tiêu Dạng cau mày, đi qua gõ cửa sổ xe, “Trên xe cậu có dép dự phòng không?”

“Không có.”

Triệu Tiêu Dạng hất cằm ra hiệu, “Xuống xe.”

Vương Hạo khó hiểu, nhưng vẫn đi xuống. Triệu Tiêu Dạng ngồi vào ghế lái, tháo gót giày ra. Vương Hạo mắt tròn mắt dẹt, một lát sau mới lên tiếng, “Trâu bò!”

Triệu Tiêu Dạng đánh tay lái, chiếc xe ổn định và chuẩn xác đậu vào vị trí, cô xuống xe gắn gót giày vào. Giơ tay gạt mái tóc ngắn đến vai, cô thật sự khinh bỉ kỹ thuật dỗ xe của Vương Hạo. Vừa định tiến lên phía trước thì một chiếc Mercedes việt dã màu đen lái qua, khí thế hung hãn. Triệu Tiêu Dạng lùi về sau một bước, gót giày kẹt vào kẽ hở của gạch lát nền.

Chiếc Mer bẻ lái, chui vào vị trí nhỏ hẹp bên cạnh, Triệu Tiêu Dạng đang cúi đầu nhìn gót giày bị mắc kẹt thì nghe thấy Vương Hạo gào lên, “Anh Tranh?”

~ Hết chương 70 ~

← Chương 69  |  Mục lục  |  Chương 71 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi