Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 71

Lần cuối cùng Triệu Tiêu Dạng gặp Chu Tranh là vào ngày cô rời đi, Chu Khải Thụy kiên quyết muốn tiễn cô, đồ đạc cũng mang quá nhiều. Lại phải ký gửi, hành lý vượt quá cân nặng cần phải chia ra, Triệu Tiêu Dạng nói đi nói lại không cần mấy thứ này, qua đó có thể mua được.

Chu Khải Thụy bảo cô đợi im tại chỗ, ông chạy đi mua hành lý chia đồ. Một vị tướng quân quyền cao chức trọng, một người rất ít khi phải tự đi mua đồ, vậy mà lại vụng về chạy đi mua vali.

Triệu Tiêu Dạng ngồi xổm xuống trông hành lý đầy dưới đất, ân tình của nhà họ Chu cả đời này cô cũng không trả hết. Bố cô là liệt sĩ, cô không cảm thấy bố mình đã cứu ai thì người đó phải cảm ơn như thế nào. Cô tự hào vì nghề nghiệp của bố.

Một đôi chân dài xuất hiện trong tầm mắt mơ hồ, Triệu Tiêu Dạng ngẩng đầu lên, Chu Tranh đứng trước mặt cô. Một lúc lâu sau anh ngồi xuống, giơ ngón tay cái lau mắt Triệu Tiêu Dạng.

Chu Khải Thụy cầm vali qua, nhìn thấy Chu Tranh thì sững người, “Sao con lại ở đây?”

Chu Tranh nhận lấy vali rồi chia đồ đạc ra giúp Triệu Tiêu Dạng, suốt cả quá trình anh không nói một câu. Ký gửi xong họ đưa Triệu Tiêu Dạng đến nơi kiểm tra an ninh, Chu Tranh dừng chân đứng ở cửa. Anh cao lên rồi, hết lớp mười một đã cao một mét tám lăm, thân hình mảnh khảnh mặc áo khoác phao dài màu đen, mái tóc hơi dài che mất đôi mắt. Đôi mắt đen láy đó bình thản không một gợn sóng, cứ như vậy đứng ở đó.

Triệu Tiêu Dạng không dám ngẩng đầu nhìn anh, cô phải đi rồi. Đến lượt cô kiểm tra an ninh, Chu Khải Thụy đi qua cách một hàng rào vỗ vai Triệu Tiêu Dạng, ông nói, “Bay mệt rồi thì về nhà.”

Cô gái cúi đầu không cho phép mình òa khóc, cô hít một hơi thật sâu, xoay người ôm Chu Khải Thụy. Cô không sợ đàn ông trung niên nữa, đây là người thân thiết nhất của cô ngoại trừ bố mẹ.

Triệu Tiêu Dạng nghẹn ngào không nói thành lời, cô siết chặt nắm tay, vẫn là Chu Khải Thụy đẩy cô đến cửa kiểm tra an ninh, “Được rồi cô bé, đi đi.”

Từ đầu tới cuối cô không dám ngẩng đầu nhìn người thiếu niên đó, chàng trai có đôi mắt luôn nhàn nhạt, sống lưng luôn thẳng thắp, chàng trai khiến cô sững sờ từ ánh mắt đầu tiên, phải tạm biệt rồi.

Con đường cô lựa chọn, cô gánh chịu tất cả hậu quả.

Gót giày của Triệu Tiêu Dạng vẫn mắc kẹt trong kẽ hở, chiếc xe việt dã đường nét rắn rỏi màu đen, cửa xe mở ra, một đôi chân thon dài thẳng tắp bước xuống trước, ngay sau đó anh từ trong xe đi ra. Anh đã hoàn toàn có dáng vẻ của một thanh niên, mặc áo khoác dạ dáng dài màu đen, bên trong là sơ mi ngay ngắn, không thắt ca-vat, cổ áo mở ra. Gương mặt không còn vẻ tuấn tú non nớt của thiếu niên, mà càng thêm lạnh lùng cứng cỏi, giữa chân mày là khí thế mạnh mẽ. Anh khẽ nhíu mày, đóng cửa lại rồi nhìn Vương Hạo, “Sao lại ở đây?”

“Đón… Triệu Tiêu Dạng cùng đi ăn cơm.” Vương Hạo gãi đầu, sau đó một tay đúc túi, “Húc Nhiên cũng qua, anh…”

 Chu Tranh ngước mắt, bất ngờ nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng đang đứng phía sau chiếc siêu xe của Vương Hạo. Ánh mắt anh ngừng lại, Triệu Tiêu Dạng cắt tóc ngắn rồi, mặc áo khoác màu xanh đen, dưới chân đi giày cao gót.

“Tổng giám đốc Chu.”

Triệu Tiêu Dạng dời ánh mắt đi trước, một cô gái mặc áo khoác màu hồng bước xuống từ ghế phụ lái, cô ta trang điểm nhẹ nhàng, rất xinh đẹp. Triệu Tiêu Dạng nhìn qua, chính là cô gái ngồi bên cạnh cô lúc trên máy bay.

“Ấy? Trùng hợp vậy?” Cô gái nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng lập tức lên tiếng, “Chúng ta gặp nhau trên máy bay đó, cô nhớ không? Sáng nay chúng ta ngồi cùng một chuyến bay.”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu, miễn cưỡng cười cười.

“Tôi còn có việc.” Giọng Chu Tranh trầm trầm, “Đi trước đây.”

Anh nói chuyện với Vương Hạo, từ đầu tới cuối anh không hề chào hỏi cô.

Chu Tranh lẫm liệt bước vào nhà hàng, cô gái bước nhanh theo. Lúc này Triệu Tiêu Dạng mới thở phào, cô cố gắng rút gót giày ra, cũng rút luôn cả giày, Vương Hạo ngoảnh đầu lại mới phát hiện hoàn cảnh khó khăn của cô.

“Em gái Tiêu Dạng, cậu muốn cầm giày đập anh ấy sao? Hình như đó là nhân viên công ty của anh ấy, chắc không phải bạn gái đâu, cậu đừng kích động.”

Triệu Tiêu Dạng cố ý tránh né mọi thông tin của Chu Tranh, anh mở công ty rồi sao? Lập nghiệp rồi sao? Cô nhìn Vương Hạo, điều chỉnh lại cảm xúc, “Cậu nghĩ gì vậy? Gót giày tôi bị kẹt.”

Vương Hạo không nhịn được cười, “Đôi giày của cậu ngầu thật đó! Gót giày có thể tháo ra bất cứ lúc nào, hay là cậu trực tiếp tháo gót giày ra làm giày đế bằng đi?”

Cơ thể Triệu Tiêu Dạng lắc lư, trẹo chân một cái, quả thực mất hết mặt mũi. Vương Hạo vội đi qua đỡ cô, kêu lên một tiếng, “Đừng ép mình phải đi giày cao gót làm gì, cậu biết lần đầu tiên Phương Linh Lợi đi giày cao gót cũng ngã lên ngã…”

Tiếng nói mắc nghẹn lại, Vương Hạo rơi vào trầm mặc.

Triệu Tiêu Dạng xòe tay, cậu nói đi, nói tiếp đi! Đâm một dao thật mạnh lên tim mình, đâm đến mức máu thịt mơ hồ, rồi bỏ lên khay nướng rắc thêm chút bột gia vị.

Cô và Vương Hạo đến phòng mà Tưởng Húc Nhiên đã đặt, cậu ấy vẫn chưa tới, Vương Hạo vừa gọi món vừa nói, “Mời cậu ăn món thành phố B chính gốc.”

Triệu Tiêu Dạng không có nghiên cứu gì với đồ ăn cả, cô đến thành phố B bao nhiêu năm cũng chưa từng khiêu chiến với món ăn bản địa chính gốc, “Không phải là sữa đậu nành chứ?”

Vương Hạo bật cười thành tiếng, “Cậu uống sữa đậu nành rồi hả?”

“Chưa.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Chu….” Cô khụ khụ một tiếng mới nói tiếp, “Bà Trương không làm mấy thứ này.”

“Năm ngoài dì Trương xuất huyết não nằm viện, không ở nhà Chu Tranh nữa rồi.” Vương Hạo nói, “Chỉ có cậu gọi là bà, làm bà ấy già đi.”

“Hả? Bà ấy…” Tranh cãi việc có nên gọi là bà hay không không có ý nghĩa, nhưng Triệu Tiêu Dạng thật sự không biết chuyện xuất huyết não, nhóm Vương Hạo cũng không nhắc, “Nghiêm trọng không?”

“Vẫn liệt, đang ở viện dưỡng lão.” Vương Hạo gọi món rồi đưa menu cho Triệu Tiêu Dạng, “Cậu muốn ăn gì?”

“Cậu chọn đi, tớ không kén ăn.” Bây giờ tính cách Triệu Tiêu Dạng cởi mở hơn rất nhiều, cũng không câu nệ và tự ti như trước kia nữa. Bắt đầu từ cuộc thi diễn thuyết tiếng anh, sau đó trải nghiệm học tập ở ngôi trường đỉnh cao bốn năm trời, cũng khiến tính cách của cô thay đổi rất lớn.

Cửa phòng bị đẩy ra, Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu, chàng trai mảnh khảnh mặc chiếc áo liền mũ màu trắng tiến vào. Mái tóc cậu đã khôi phục màu đen nguyên dạng, da trắng, dáng gầy. Cậu vẫn có dáng vẻ đó, bây giờ chắc cũng một mét tám, gương mặt không thay đổi quá nhiều.

“Húc Nhiên, cậu mời khách mà lại đến muộn!”

Ánh mắt Tưởng Húc Nhiên rời khỏi Triệu Tiêu Dạng, bước nhanh qua vỗ vai Vương Hạo, rồi lại đi qua kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, mỉm cười nhìn cô gái, “Chào mừng về nước.” Đôi mắt hoa đào đã dịu dàng hơn rất nhiều, dịu dàng như gió nhẹ.

Triệu Tiêu Dạng cười, rót một ly trà cho Tưởng Húc Nhiên, “Cảm ơn cậu.”

“Vương Hạo gọi món chưa?” Tưởng Húc Nhiên nói.

“Gọi rồi, uống rượu không?”

“Chiều còn phải đi phòng thí nghiệm.” Tưởng Húc Nhiên giơ một ly nước lên, “Các cậu uống đi.”

“Vậy tớ uống, một lát nữa Gấu Đen tới đón tớ, Húc Nhiên đưa em gái Tiêu Dạng về khách sạn.”

Vương Hạo gọi rượu, Triệu Tiêu Dạng uống cùng cậu một ly, tửu lượng của cô cũng tạm ổn. Công việc phải xã giao, đôi khi cũng uống một chút.

Vương Hạo uống một ly rượu mà mặt đã đỏ ửng, bắt đầu nói đến sự nghiệp của mình.

Triệu Tiêu Dạng uống một ngụm trà, đôi mắt Tưởng Húc Nhiên nhìn cô, nói, “Còn đi nữa không?”

Triệu Tiêu Dạng lắc đầu, “Không biết.”

“Tớ cho rằng cậu sẽ học y.”  Tưởng Húc Nhiên vẫn không hiểu rõ lựa chọn của cô.

“Tố chất tâm lý không tốt, không học y được.” Triệu Tiêu Dạng cười tự giễu, cầm ly nước lên chạm ly với Tưởng Húc Nhiên, “Tài chính cũng rất thú vị.”

“Lần này về nước bao lâu?”

“Không xác định.” Triệu Tiêu Dạng uống hết nước, Vương Hạo bên cạnh lắc lắc lư lư đứng dậy, cô lập tức túm lấy cậu, “Làm gì thế?”

“Đi vệ sinh, cậu đừng kéo tớ.”

Tưởng Húc Nhiên đứng dậy đi qua kéo Vương Hạo, “Tớ đưa cậu đi.”

Tửu lượng của Vương Hạo không tốt, vừa uống đã say mà vẫn thích uống. Một mình Triệu Tiêu Dạng ngồi trong phòng, cô lấy điện thoại mở wechat ra, Phương Linh Lợi nói, “Cậu về nước rồi à?”

“Hôm nay vừa đến thành phố B.”

Triệu Tiêu Dạng ngẫm nghĩ, gõ chữ, “Chu Tranh còn đi học không?”

Ấn gửi đi rồi, song cảm thấy không ổn, lập tức thu hồi.

“Cậu không biết sao? Năm thứ hai đại học anh ấy đã bắt đầu lập nghiệp rồi, bây giờ đang làm khai phá game.” Phương Linh Lợi trả lời xong lại gửi thêm một tin nhắn thoại, “Tớ cho rằng cậu biết rồi chứ, nhưng mà ban đầu vì sao hai người này chia tay vậy? Lại còn quyết liệt như vậy, không thèm nhìn mặt nhau luôn?”

Triệu Tiêu Dạng nhìn điện thoại, cảm thấy hô hấp khó khăn, cô lấy một điếu thuốc lá nữ trong túi ra ngậm lên miệng, lấy bật lửa vừa định châm thì phía sau vang lên tiếng bước chân, cô lập tức cất điếu thuốc đi, giơ tay nhíu đầu mày.

Phương Linh Lợi lại gửi một tin nhắn tới, “Giữa hai người không có mâu thuẫn gì không thể điều tiết.”

“Vừa nãy Vương Hạo hỏi khi nào cậu về nước?”

Khung đối thoại đột ngột tĩnh lặng, cánh cửa phía sau bị đẩy ra, Triệu Tiêu Dạng đặt điện thoại xuống uống ngụm nước. Cô cho rằng là Tưởng Húc Nhiên và Vương Hạo trờ về, ngoảnh đầu lại đột ngột nhìn thấy Chu Tranh.

Anh đã cởi bỏ áo khoác ngoài, bên trong chỉ có một chiếc áo sơ mi màu trắng, quần tây bao lấy đôi chân dài, gấu áo sơ mi nhét gọn gàng, còn đeo cả thắt lưng, vai rộng eo hẹp. Đôi mắt đen nhánh lạnh lùng của anh nặng nề, quan sát Triệu Tiêu Dạng.

Cô siết chặt ngón tay, yết hầu lăn động mới phát ra tiếng nói, “Đã lâu không gặp.”

Ánh mắt không mang cảm xúc của anh lướt qua cô, giọng nói trầm thấp, “Vương Hạo đâu?”

“Uống nhiều nên đi nhà vệ sinh rồi.”

Chu Tranh xoay người rời đi.

“Chu Tranh!” Triệu Tiêu Dạng đứng bật dậy, bàn tay nắm lấy tay vịn ghế.

Chu Tranh ngoảnh đầu đánh giá cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và chế giễu, “Có chuyện?”

Triệu Tiêu Dạng siết chặt tay vịn, cố gắng đè nén tất cả cảm xúc, cô bấm bụng nhìn vào mắt Chu Tranh, “Bây giờ bà Trương sao rồi?”

“Cậu có lòng thì qua thăm, không có thì đừng hỏi.” Chu Tranh lạnh giọng.

“Anh Tranh? Sao cậu lại qua đây?”

Chu Tranh ngoảnh đầu nhìn thấy Tưởng Húc Nhiên đỡ Vương Hạo đi qua, nhíu mày, “Tìm Vương Hạo có chút chuyện, sao cậu ta lại uống rượu vậy?”

“Thấy Triệu Tiêu Dạng trở về nên vui, uống một chút.”

Chu Tranh giơ tay điều chỉnh lại tay áo, có chút bức bội, nhắc đến Triệu Tiêu Dạng là bực bội, “Gần đây bận không?”

“Bận, chuẩn bị thi nghiên cứu sinh.”

Chu Tranh nhíu hàng mày kiếm, vẫn chưa buông lỏng, “Bên kia tôi còn có khách, đi trước đây.”

“Cậu không phải đến tìm Triệu Tiêu Dạng?” Tưởng Húc Nhiên gọi anh lại, nói, “Hay là ngồi xuống uống một ly rồi đi? Các cậu cũng bốn năm không gặp rồi?”

Bước chân Chu Tranh dừng lại, nắm tay siết chặt dần thả lỏng, yết hầu lăn động. Khi ngoảnh đầu lại biểu cảm vẫn lạnh nhạt như vậy, hững hờ nói, “Lần sau đi, hôm nay còn có việc, bảo Vương Hạo tỉnh rượu thì gọi điện cho tôi.”

Anh sải đôi chân dài rời đi.

“Húc Nhiên.”

Tưởng Húc Nhiên ngoảnh đầu, nhìn về phía Triệu Tiêu Dạng.

Đôi mắt cô trong suốt bình tĩnh thản nhiên, dường như không có quá nhiều phản ứng đối với việc Chu Tranh đến đây, Triệu Tiêu Dạng cầm túi và áo khoác lên, “Tớ vừa nhớ ra buổi chiều còn có việc, phải đi trước đây, cậu đưa Vương Hạo về căn cứ nhé.”

~ Hết chương 71 ~

← Chương 70  |  Mục lục  |  Chương 72 →


Bình Luận

Một phản hồi cho “Thời niên thiếu | Chương 71”

  1. Ảnh đại diện trungtruc tran
    trungtruc tran

    Hai người đúng là trở thành người dưng rồi!
    thanks YangYing <3 <3 <3

Chia sẻ cùng tôi