Yang Ying

5 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 72

Triệu Tiêu Dạng đi ra khỏi nhà hàng, đứng một lát ở bên đường rồi giơ tay vẫy một chiếc taxi trở về khách sạn. Sau khi tắm giặt xong cô lên giường đi ngủ, chênh lệch múi giờ cộng thêm bay đường dài, cô nhắm mắt lại liền ngủ mất.

Ngày thứ hai bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Triệu Tiêu Dạng ấn nghe, mắt híp lại. Cửa sổ không kéo rèm, ánh mặt chời chiếu vào phòng, chiều rồi sao?

“Xin chào, tôi là Kiều Viên.” Giọng của cô gái lọt qua, Triệu Tiêu Dạng giơ điện thoại ra trước mặt, nhìn rõ số điện thoại thì ngồi dậy, “Xin chào.”

“Cô đang ở chỗ nào vậy ạ? Tôi mang chìa khóa xe qua cho cô? Cả tài liệu của công ty nữa.”

“Four Seasons.”

Cuộc điện thoại kết thúc thì Triệu Tiêu Dạng mới hoàn toàn tỉnh táo, nhìn thấy chín giờ mười phút trên màn hình, cô trầm mặc nửa phút. Cô đã ngủ một ngày rưỡi rồi? Là heo sao!

Triệu Tiêu Dạng lập tức rời giường đi đánh răng rửa mặt, thu xếp xong thì đúng lúc trợ lý đến, lần đầu tiên cô gặp Kiều Viên. Một cô gái đeo mắt kính rất bình thường, cô ấy nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, sững sờ một chút mới vươn tay ra, “Xin chào, tôi là Kiều Viên.”

“Xin chào.”

Kiều Viên kinh ngạc trước vẻ đẹp và trẻ trung của Triệu Tiêu Dạng, quá xinh đẹp rồi, vẻ đẹp không son phấn và thuần tư nhiên. Thoạt nhìn thì nhỏ hơn mình, đã tốt nghiệp đại học rồi sao? Đây thật sự là cấp trên của cô sao? Người này có thể thu phục mọi người trong công ty sao?

“Đây là thẻ phòng của biệt thự Tây Nguyên.” Công ty điều Triệu Tiêu Dạng từ tổng bộ về chi nhánh Trung Quốc, bố trí theo đãi ngộ của tổng giám đốc chi nhánh, chắc hẳn là sắp thay thế vị trí tổng giám đốc chi nhánh hiện tại.

Trước khi nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, Kiều Viên khá mong chờ người cấp trên mới này, hy vọng một người có thể xoay chuyển tình thế sẽ tới. Nhưng sau khi nhìn thấy Triệu Tiêu Dạng, Kiều Viên ủ rũ, một cô gái vừa ra trường đấu với đám tổng giám đốc Lý cáo già giảo hoạt? Đùa sao?

“Đây là tài liệu của công ty.” Kiều Viên đưa tài liệu cho Triệu Tiêu Dạng bằng hai tay với thái độ không ôm hy vọng, cô ấy nói, “Tôi đã lái xe công ty cấp đến rồi.”

“Tôi không có bằng lái trong nước.” Triệu Tiêu Dạng nói, “Cô đưa tôi đến công ty.”

“Được.”

Công ty nằm ở khu CBD tấc đất tấc vàng, khu làm việc chiếm dụng hai tầng, Triệu Tiêu Dạng đến tầng một trước, cả văn phòng mù mịt chướng khí, chơi game cũng thôi đi, còn có người xem phim A. Đây là công ty sao? Triệu Tiêu Dạng cảm thấy rất hoang đường. Một tay cô đúc túi quan sát bốn phía.

“Người đẹp, cô là người mới tới sao?” Một người đàn ông đi qua bên cạnh, bất ngờ nhìn thấy một cô gái cực xinh đẹp, đẹp đến mức giống như bước ra từ tivi, cô trắng đến mức phát sáng, mặt mày tinh tế. “Ở bộ phận nào? Tôi đưa em qua đó.”

Triệu Tiêu Dạng nhìn thẻ nhân viên trên cổ anh ta, đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, chàng thanh niên vô cớ bị nhìn đến nỗi da đầu tê rần. Một cô gái thoạt nhìn còn không bằng tuổi anh ta mà ánh mắt lại vô cùng sắc bén, anh ta siết ly trà sữa trong tay, “Cô…”

Lẽ nào cô ấy bị câm? Không biết nói chuyện?

“Giám đốc Triệu.”

Kiều Viên nhanh chóng chạy vào, nói, “Sao cô lại ở đây?”

Triệu Tiêu Dạng gật đầu với người thanh niên rồi xoay người lên lầu.

Anh ta bất chợt quay đầu nhìn Kiều Viên, “Đây là ai?”

“Giám đốc Kiều mới tới.” Kiều Viên lau mồ hôi trên đầu, thấp giọng nói, “Chú ý một chút, người của tổng bộ, châm lửa đốt mình là không ổn.”

“Giám đốc đốc đốc Triệu? Không phải người mới tới là người Mỹ sao?”

“Người Trung Quốc, anh đừng nói linh tinh.” Kiều Viên chạy bước nhỏ theo Triệu Tiêu Dạng.

Chàng trai suýt chút nữa tự hắt trà sữa lên người mình, nhanh chân chạy về phòng làm việc, “Đm! Tổng bộ phái đến một cô gái nhỏ.”

“Cái gì?” Cô gái hàng trước trượt ghế xông qua, “Cô gái nhỏ cái gì?”

“Một cô gái nhỏ cực kỳ xinh đẹp.” Chàng trai uống một ngụm trà sữa, nuốt xuống rồi ngẩng đầu, “Một cô gái nhỏ cực kỳ cực kỳ xinh đẹp!”

Đồng nghiệp: “…”

Tổng giám đốc chi nhanh SKC họ Lỹ, tên Lý Triết, ba mươi bảy tuổi, hói đầu. Ông ta không cao, cực kỳ bỉ ổi, vừa vô mông cô thứ xong liền nhận được điện thoại, nói người của tổng công ty đến.

Lý Triết hừ lạnh một tiếng, “Đến thế nào thì cút đi như thế cho tôi.”

Cô thư ký nũng nịu hôn ông ta một cái, nói, “Vậy em đi ra trước.”

Cô ta bỗng nhiên nhìn thấy một cô gái trẻ trung xinh đẹp ở cửa, mặc áo len cao cổ màu đen, áo khoác dáng dài kẻ caro màu xám khói, dang người cao dáo mảnh mai, đôi chân dài thon thả thẳng tắp, mái tóc ngắn tôn lên gương mặt không cảm xúc đẹp lạnh lùng. Cô thư ký sững sờ, thư ký mới tới sao? Chưa nghe qua.

Triệu Tiêu Dạng gõ cửa tiến vào, đi qua vươn tay ra, “Xin chào, tôi là Estelle, tên tiếng Trung là Triệu Tiêu Dạng.”

Lý Triết hoàn hồn vội bắt tay Triệu Tiêu Dạng, cô rụt lại, sự ghét bỏ lướt qua đáy mắt.

“Mời cô ngồi.” Lý Triết nói, “Muốn uống gì?”

“Café đen, không thêm đường.”

Ánh mắt Lý Triết lưu luyến rời từ người Triệu Tiêu Dạng đi, nói, “Ngưỡng mộ từ lâu.”

“Khách sáo rồi.”

“Tôi đưa cô đến các bộ phận của công ty để làm quen hoàn cảnh? Phòng làm việc tạm thời vẫn chưa thể độc lập, nếu như cô không chê thì ngồi ở phòng làm việc lớn chịu oan ức một chút?”

Triệu Tiêu Dạng cũng không kén chọn gì, chỉ gật đầu, “Vậy làm phiền tổng giám đốc Lý rồi.”

Bàn làm việc nằm ở vị trí trống trong cùng trong phòng làm việc lớn của bộ phận tiêu thụ. Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy vẻ đắc y trong ánh mắt của tổng giám đốc Lý, Lý Triết chính là một kẻ tiểu nhân, tạm thời để hắn vui mừng đi.

Triệu Tiêu Dạng lười quan tâm hắn.

“Trưa nay tôi làm chủ, cùng đi ăn bữa cơm, coi như đón gió tẩy trần cho giám đốc Triệu.”

“Không cần đâu, cảm ơn, tôi muốn xem sổ sách của công ty trước.”

“Vậy buổi tối thì sao? Buổi tối cô phải có thời gian chứ?”

“Vậy tôi cảm ơn tổng giám đốc Lý trước.” Triệu Tiêu Dạng mỉm cười, gương mặt không lộ ra chút sơ hở nào. Cô đã làm việc cùng Lục Thời Kiêu một năm rưỡi, hiểu biết đẳng cấp của lão cáo già đó, khi nhìn lại Lý Triết cũng chỉ là cấp đồng thôi.

“Giám đốc Triệu có gì yêu cầu thì cứ dặn dò tôi, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực phối hợp.”

“Tôi thật sự phải tìm anh giúp đỡ rồi.” Ngón tay thon dài xinh đẹp của Triệu Tiêu Dạng gõ nhẹ mặt bàn, ngước đôi mắt trong trẻo lên cười nói, “Tôi hy vọng tổng giám đốc Lý nhanh chóng thu xếp rõ ràng và chi tiết sổ sách hạng mục của công ty một năm gần đây, ngày mai tôi cần.”

“Ngày mai?”

“Không được sao?” Ngữ khí của Triệu Tiêu Dạng không mang tính mệnh lệnh, thái độ cười cười của cô rất tốt, là một cô gái nhỏ xinh đẹp.

“Cũng không phải không được…”

Triệu Tiêu Dạng đứng thẳng dậy, ngoảnh đầu, “Kiều Viên, cô đi theo tổng giám đốc Lý, phiền ông rồi.”

Lý Triết: “…”

Hắn ta muốn từ chối.

Chi nhánh công ty là một mớ lộn xộn, Triệu Tiêu Dạng càng xem tài liệu càng sốt ruột, một năm nay chi nhánh công ty đều báo lỗ. Có thể không lỗ được sao? Lý Triết đầu tư hạng mục bừa bãi, không có kết cấu rõ ràng. Tác phẩm rách nát hỗn loạn gì đó đều thu mua, mua rồi lại không dùng. Vận hành kinh doanh rác rưởi, năm ngoái trong nước nổi lên một game loại đấu súng sinh tồn, bọn họ dùng giá cao lấy được quyền kinh doanh trong nước, bộ phận kinh doanh dường như đều nhặt từ thùng rác về, năng lực kém đếm mức không ngửi nổi, bây giờ sắp đóng game rồi.

Đập mấy trăm triệu vào ngay cả chút lãi cũng không có.

Trước đó Lục Thời Kiêu mang thái độ mặc kệ đối với thị trường Trung Quốc, tiền nhiều tiêu đến mức kinh khủng. Cùng với việc thị trường game ở Trung Quốc chiếm thị phần ngày càng nhiều trên tổng thị trường, Lục Thời Kiêu bắt đầu coi trọng thị trường game trong nước, anh ta liền phái Triệu Tiêu Dạng qua đây.

Triệu Tiêu Dạng so sánh số liệu của mấy công ty game trong nước gần đây, bỗng nhiên nhìn thấy một công ty mới có số liệu tăng trưởng khủng bố, Khoa học kỹ thuật King. Triệu Tiêu Dạng nhấp vào tài liệu của King, công ty đăng ký vào năm 2016, người đại diện pháp lý của công ty: Chu Tranh.

Bàn tay cô khựng lại, nháy mắt trái tim đập gia tốc, cô yên lặng nhìn ảnh của Chu Tranh trên màn hình. Anh mặc áo sơ mi thuần màu đen, thắt cavat sẫm màu, gương mặt lạnh lùng trầm trầm, dùng là ảnh tĩnh cũng có thể cảm nhận được sự sắc bén của anh.

Triệu Tiêu Dạng liếm môi, di chuột tiếp tục kéo xuống.

Khoa học Kỹ thuật King có hợp tác với SKC, bản quyền kinh doanh năm ngoái SKC thu mua là thuộc về Khoa học Kỹ thuật King, SKC kinh doanh kiểu rác rưởi dẫn đến game này chết non một nửa. Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, Chu Tranh bị lừa rồi.

Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại lên muốn gọi cho Vương Hạo, ngón tay dừng trên số điện thoại chưa ấn xuống. Phương Linh Lợi nói Chu Tranh khởi nghiệp hồi năm hai đại học, làm khai phá game. Vậy thì đúng rồi, King là ID game khi đó Chu Tranh chơi.

Cơ thể cô ngả về phía sau dựa lên lưng ghế, yên lặng nhìn màn hình máy tính. Đại khái khoảng một phút sau, Triệu Tiêu Dạng cầm điện thoại cố định trên bàn gọi cho Kiều Viên, đầu kia bắt máy rất nhanh, “Giám đốc Triệu?”

“Gửi tài liệu về Khoa học Kỹ thuật King cho tôi.”

“Về mặt nào ạ?”

“Toàn bộ, bao gồm cả bộ phận kinh doanh của chúng ta.”

“Được ạ.”

Sáu giờ chiều, Lý Triết đúng giờ đến trước bàn làm việc của Triệu Tiêu Dạng, “Giám đốc Triệu, tôi đã đặt xong nhà hàng rồi, giờ qua chứ?”

Triệu Tiêu Dạng tạm thời đè nén cơn tức, yên lặng đóng tài liệu lại, đứng dậy cười nói, “Vậy thì cảm ơn.”

Kiều Viên lái xe, Triệu Tiêu Dạng ngồi tựa lên ghế, ấn ấn đầu mày. Xe đi qua New World, trời đã tối hoàn toàn, đèn quảng trường sáng trưng. Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía ánh đèn rực rỡ, cô và Chu Tranh từng hôn ở đây.

“Hôm nay người tham gia rất nhiều, nhân viên cấp cao của công ty đều sẽ qua.” Kiều Viên nhìn cô qua kính chiếu hậu, Triệu Tiêu Dạng vẫn quá nón, làm thế nào cô ấy cũng không tin cô gái ngoài hai mươi này có thể xoay chuyển cục điện, đấu được với đám cáo già đóm cuối cùng người phải đi vẫn là cô ấy.

“Biết rồi.” Giọng Triệu Tiêu Dạng nhàn nhạt, dựa lên ghế, nhắm mắt lại.

Gương mặt khuynh thành xinh đẹp rực rõ cưới ánh đèn dịu dàng.

Cô ấy không phải người gì đó của ông chủ lớn chứ? Suy nghĩ này vừa tràn vào não Kiều Viên liền không thể hất đi được, ông chủ lớn cũng rất trẻ, thanh niên tài hoa tuấn tú.

Quãng đường một tiếng đồng hồ từ công ty đến nhà hàng, trong đầu Kiều Viên đã chiếu một bộ phim thần tượng.

Triệu Tiêu Dạng đi vào phòng liền nhìn thấy một đám đàn ông trung niên phát tướng, nhìn ai cũng chẳng ra làm sao, SKC tuyển người không nhìn nhan sắc sao? Đây là cái đám dưa già táo héo gì vậy trời.

Người đã xấu rồi còn mưu mô, Triệu Tiêu Dạng ngồi chưa bao lâu đã bị luân phiên tới mời rượu. Lý Triết muốn đánh phủ đầu Triệu Tiêu Dạng, những người khác thì thuần túy muốn bắt nạt cô gái nhỏ, cái suy nghĩ ti tiện này cũng không phải hiếm. Triệu Tiêu Dạng uống hai ly liền mượn cớ đến nhà vệ sinh, đứng dậy rời đi.

Cô đứng trên hành lang lấy một điếu thuốc, vừa định cho lên miệng thì nghe thấy một tiếng kêu cách đó không xa. Triệu Tiêu Dạng giẫm trên giày cao gót bước nhanh qua đó, vừa tới liền nhìn thấy một lão già đang cưỡng chế ấn một cô gái lên tường. Cô nhấc chân đá vào giữa hai chân của ông ta, người đàn ông kêu thảm một tiếng rồi quỳ xuống ôm đũng quần, Triệu Tiêu Dạng vừa chuẩn vừa ác tát cho ông ta một cái, xoay người đẩy cô gái về phía sau mình.

“Báo cảnh sát!”

 “Ông ta là khách hàng của công ty chúng tôi.” Cô gái nắm chặt cánh tay Triệu Tiêu Dạng, ngẩng đầu lên, trong tầm mắt mơ màng nhìn thấy gương mặt cô, “Là cô sao?”

Cô gái ngồi bên cạnh ghế lái của Chu Tranh? Triệu Tiêu Dạng nhíu mày, cô nghe thấy tiếng tim đang đập, hưng phấn tới mức có chút bỉ ổi, “Cô là người của Khoa học Kỹ thuật King?”

“Đúng vậy?”

“Số điện thoại của Chu Tranh là bao nhiêu?”

Một tay cô đỡ cô cái, một tay khác lấy điện thoại ra bấm số.

Cô gái run rẩy kịch liệt, đối điện với ánh mắt kiên định của Triệu Tiêu Dạng, cô ta tuân theo bản năng, đọc số điện thoại xong mới hoàn hồn, vì sao cô ấy lại hỏi số điện thoại của tổng giám đốc Chu? Muốn gọi cho tổng giám đốc Chu sao? Hơn nữa cô ấy là ai?

Số điện thoại của Chu Tranh không thay đổi, vẫn là số dùng hồi cấp ba, Triệu Tiêu Dạng ấn xong dãy số, trên màn hình hiển thị tên Chu Tranh. Cô đặt điện thoại bên tai, số điện thoại này không có những tiếng nhạc chờ loạn cào cào, chỉ tút tút yên lặng. Nghe đến tiếng thứ tư, giọng nói trầm thấp lạnh lùng của Chu Tranh truyền đến, “Alo?”

~ Hết chương 72 ~

← Chương 71  |  Mục lục  |  Chương 73 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi