“Tôi là Triệu Tiêu Dạng.”
Đầu bên kia trầm mặc khoảng một phút, giọng nói lạnh nhạt của Chu Tranh vang lên, “Có chuyện?”
“Bạn…” Triệu Tiêu Dạng nhìn về phía cô gái và nói, “Bạn gái cậu xảy ra chút chuyện ở Lâm Ký.”
Đàu bên kia lập tức ngắt máy, Triệu Tiêu Dạng: “…”
Trái tim nhảy nhót điên cuồng hạ xuống, tĩnh mịch tựa cái chết. Cô gái đó rất xinh đẹp, cũng rất xứng đôi với Chu Tranh, cô có thể hết hy vọng rồi. Triệu Tiêu Dạng ngắt máy, phục vụ nhà hàng đã tới, Triệu Tiêu Dạng lại gọi vào số báo cảnh sát, “Nếu hắn ta là khách hàng của King các cô thì không cần sợ.”
“Cô dám báo cảnh sát thử xem? Tôi đảm bảo các cô không lấy được đơn hàng của Nhuệ Huy chúng tôi.”
Nhuệ Huy?
Triệu Tiêu Dạng nói với cảnh sát, “Xin chào, tôi muốn báo cảnh sát, bạn tôi bị xâm hại tình dục ở Lâm Ký, xin nhanh chóng phái người qua đây.”
Ngắt điện thoại, Triệu Tiêu Dạng qua sát từ trên xuống dưới nguwoif đàn ông với chiếc khóa quần mở một nửa, một cơn giận không có chỗ trút, “Tôi đảm bảo ông sẽ được vào sở cảnh sát ngồi.”
Cảnh sát đến rất nhanh, lúc này cô gái đã bình tĩnh trở lại, cô ta tên Từ Tịnh. Là trợ lỹ tổng giám đốc công ty King, hôm nay đến ăn cơm với khách. Sau đó khách hàng mượn cớ say rượu bảo cô ta đưa đến nhà vệ sinh, nửa đường thì làm hành động hèn hạ.
Triệu Tiêu Dạng về phòng cầm áo khoác và túi của mình, Lý Triết vội vàng đi qua, “Giám đốc Triệu? Cứ đi vậy sao?”
“Vừa nãy ra ngoài gặp phải vụ án quấy rối tình dụ.c, phải đến sở cảnh sát làm chứng.” Triệu Tiêu Dạng cười nhẹ và nói, “Sao nào? Tổng giám đốc Lý muốn đi cùng tôi sao?”
Nụ cười trên mặt Lý Triết có chút gượng gạo, cô nói tiếp, “Tôi đi trước đây, hôm sau mời riêng ông ăn cơm, tạm biệt.”
Triệu Tiêu Dạng xoay người bước nhanh ra khỏi cửa, vừa đến tầng một thì một chiếc Mescerdes G màu đen lái qua, chiếc xe phanh gấp dừng lại. Triệu Tiêu Dạng giật mình, ngoảnh đầu nhìn qua. Cửa xe mở ra, người đàn ông mặc áo len đen, chân đi dép lê bước nhanh qua, ánh mắt anh đen nhánh nặng nề và lạnh lẽo. Anh đi đến thẳng trước mặt cô, bàn tay nắm lấy bả vai cô, Triệu Tiêu Dạng cảm nhận được độ ấm nóng bỏng dưới lòng bàn tay, anh nắm rất chặt khiến cô gái hơi đau.
“Bạn cô sao?” Cảnh sát nói, “Chàng trai à, lái xe nguy hiểm vậy không tốt đâu, dễ xảy ra chuyện lắm.”
Yết hầu Chu Tranh lăn động, đôi mắt trầm trầm vẫn đánh giá Triệu Tiêu Dạng.
“Tổng giám đốc Chu?”
Chu Tranh liếc nhìn Từ Tịnh một cái, nhíu mày, Từ Tịnh nói, “Xin lỗi anh, tôi làm hỏng việc rồi, đơn hàng thất bại rồi. Xin lỗi tổng giám đốc Chu, là tôi vô dụng.”
Chu Tranh híp mắt lại, trên cổ Từ Tịnh có vết thương, anh buông bả vai Triệu Tiêu Dạng ra, lùi về sau một bước, gương mặt lại khôi phục vẻ lạnh nhạt, một tay đúc túi, trầm giọng nói, “Xảy ra chuyện gì?”
Từ Tịnh cúi đầu bắt đầu khóc, thấp giọng thút thít, “Xin lỗi anh.”
Chu Tranh có chút bực bội, ngoảnh đầu hỏi cảnh sát, trong ngữ khí rõ ràng có sự mất kiên nhẫn, “Anh có thể nói rõ không?”
Cảnh sát lặp lại một lần nữa, “Anh là ai?”
“Người phụ trách của Khoa học Kỹ thuật King.” Chu Tranh bình tĩnh trở lại, “Cô ấy là nhân viên công ty tôi.”
“Vậy về sở cảnh sát trước đã.” Cảnh sát nói, “Chúng tôi phải điều tra án, phải ghi chép lời khai.:
Xe cảnh sát không thể nhét hết toàn bộ người, Triệu Tiêu Dạng và Từ Tinh lên xe Chu Tranh, cô ta mở cửa ghế phụ lái, Chu Tranh liền nhíu mày, lạnh giọng nói, “Ngồi phía sau.”
Sau đó Triệu Tiêu Dạng cũng ngồi phía sau, anh trầm mặt lái xe, thật sự trở thành một tài xế.
Đm!
Từ Tịnh không có vết thương rõ ràng, vụ án này cũng chỉ làm qua loa đại khái, nhiều nhất là giam giữ mười lăm ngày. Ý của Chu Tranh là có thể giam giữ thì kiên quyết không hòa giải, cho dù chỉ tạm giam mười lăm ngày anh cũng phải cho loại người đó ngồi phòng giam đếm lịch.
“Tổng giám đốc Chu, tổn thất quá lớn.” Từ Tịnh thấp giọng nói, cô ta để tóc dài, vẻ ngoài dịu dàng mỏng manh, là kiểu Chu Tranh thích. Triệu Tiêu Dạng đi ra khỏi sở cảnh sát trước, gió lạnh vù vù, cô đúc tay vào túi áo khoác, ngẩng đầu nhìn màn đêm đen đặc xa xăm. Đời người có rất nhiều lựa chọn, lựa chọn tự do thì phải trả giá cho nó. Đây là điều tương ứng, rất lâu trước kia Triệu Tiêu Dạng đã hiểu rõ điều này.
Sở cảnh sát này nằm ở một nơi hẻo lánh, cô đứng bên đường đợi hai phút cũng không có xe. Chiếc việt dã đường nét rắn rỏi màu đen đi tới, xe dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống lộ ra gương mặt lạnh lùng anh tuấn của Chu Tranh, gương mặt anh không cảm xúc, “Lên xe,”
Trên xe không có Từ Tịnh, Triệu Tiêu Dạng kéo cửa sau nhưng không kéo được, giọng nói lạnh lùng vang lên, “Tôi không phải tài xế của cậu.”
Đại thiếu gia không thể làm tài xế cho người khác được.
Triệu Tiêu Dạng lại kéo cửa bên ghế lái phụ ra, ngồi vào rồi thắt dây an toàn, “Cảm ơn.”
“Ở đâu?”
“Khách sạn Four Seasons.”
Chiếc xe từ từ lái đi, trong khoang xe yên lặng, yên lặng đến mức có chút bí bách. Triệu Tiêu Dạng ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa nãy uống rượu nên bây giờ dạ dày đang cuồn cuộn sôi sục. Vốn dĩ cô có chút say xe, đi được khoảng hai mươi phút, Triệu Tiêu Dạng bụm miệng, “Dừng xe.”
Bỗng nhiên cô nhớ đến năm mười sáu tuổi, cùng Tiết Cầm và Chu Khải Thụy đi từ một nơi xa xôi đến thành phố B sầm uất, cô say xe nhưng không dám nói nên đã nôn luôn trong xe. Khi đó chắc hẳn Tiết Cầm cảm thấy rất ghê tởm nên về đến nhà bà ấy mới trực tiếp lên lầu.
Chu Tranh chuyển hướng vô lăng, chiếc xe dừng lại bên đường, Triệu Tiêu Dạng đẩy cửa xe chạy thẳng xuống dưới rồi nôn. Bản thân cô cũng cảm thấy ghê tởm, xét nghiêm chỉnh thì đây là lần đầu tiên họ đơn độc ở cùng nhau kể từ khi gặp lại.
Vốn cho rằng là một cuộc gặp lại rực rỡ đẹp đẽ, rốt cuộc lại trở nên nhếch nhác đầu tro mặt muội, trước mặt Chu Tranh cô chưa từng có danh giá.
Một chai nước đưa qua, Triệu Tiêu Dạng nhận lấy súc miệng, “Cảm ơn.”
Chu Tranh lại đưa cho cô khăn giấy, anh chỉ mặc độc một chiếc áo len, dưới chân lại đi dép lê ở nhà, chắc hẳn là từ nhà đến thẳng đây. Triệu Tiêu Dạng nhìn chân anh, đầu mũi có chút chua xót, một lát sau cô mới nhận giấy, “Cảm ơn.”
Chu Tranh đừng bên đường châm một điếu thuốc, anh ngẩng đầu, ánh lửa trên bật lửa tối đi, Triệu Tiêu Dạng nhìn thấy sợi vòng tay vàng mảnh mai phía dưới đồng hồ trên cổ tay anh, bởi vì anh mặc ít nên vòng tay mới lộ ra ngoài. Thứ đồ chơi này không hề phù hợp với khí chất của anh bây giờ, khi đó rốt cuộc Triệu Tiêu Dạng đã nghĩ gì mà lại đi tặng anh vòng vàng? Cô ngẫm nghĩ, chắc hẳn khi đó mình cảm thấy vàng giữ được giá trị.
Quần áo, giày dép, khăn mũ, ví tiền dây lưng đều có thời, chúng đều sẽ mòn đi, đều có ngày bị ném mất. Chỉ có vàng mãi mãi là vàng, sẽ chẳng có ai tùy tiện vứt vàng để chơi.
Triệu Tiêu Dạng lau tay rồi vứt chai nước vào thùng rác, vứt luôn cả giấy ăn vào đó, cô ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh. Đầu thuốc đỏ ửng lên trong gió, ngón tay thon dài của anh không hề thay đổi, cổ tay tinh tế cũng không thay đổi, nhưng dáng người có chút biến hóa, không có cảm giác mỏng manh như trước kia nữa. Bây giờ là một người đàn ông đang đứng đó, một người đàn ông chín chắn.
Hút xong một điếu thuốc, Chu Tranh sải đôi chân dài lên xe, Triệu Tiêu Dạng lên xe cũng có chút lúng túng. Anh đưa cho cô một chai nước đã được mở nắp, vẫn giữ trầm mặc.
Ngoại trừ cảm ơn, hình như cũng không có gì để nói nữa.
Chiếc xe không đến khách sạn Four Seasons, nửa tiếng sau lái vào Bích Viên Thiên, là một khu biệt thự. Triệu Tiêu Dạng nhìn bên ngoài rồi bất ngờ ngoảnh đầu nhìn Chu Tranh.
Mặt anh không hề có cảm xúc, chỉ lạnh mặc coi như cô không nhìn.
Xe dừng lại, Chu Tranh xuống trước, Triệu Tiêu Dạng chần chờ giây lát. Bây giờ là mười giờ tối, cũng đã là nửa đêm rồi, đến nhà một người đàn ông có hợp lý không?
“Sao? Nhà tôi có thú dữ?” Chu Tranh đi đến cửa thì quay đầu, lạnh mắt nhìn cô.
Triệu Tiêu Dạng xuống xe đi theo qua, anh đã vào cửa, cô cũng đi theo vào, dưới đất đặt một đôi dép lê lông xù kiểu nữ. Cô nhìn đôi dép chướng mắt đó, không thay giày mà trực tiếp đi vào.
“Thay dép.” Chu Tranh ném chìa khóa xe lên bàn, đôi mắt đen nhìn qua.
Anh không thể nhìn Triệu Tiêu Dạng đi giày cao gót được.
Cô thay dép, dép của người phụ nữ nào đó!
Triệu Tiêu Dạng bước vào, Chu Tranh bưng nước từ phòng bếp ra đặt lên bàn, rút một hộp thuốc bên dưới ra, lấy thuốc dạ dày đưa cho cô, “Uống đi.”
Vẫn là kiểu mệnh lệnh.
Cả đời này Chu Tranh chính là như vậy, tính tình nóng nảy muốn chết.
“Cảm ơn.” Triệu Tiêu Dạng cẩm lấy thuốc rồi nuốt xuống, uống thêm một ngụm nước ấm. Cô quan sát xung quanh, tự tìm chủ đề nói, “Đây là nhà cậu?”
“Ừm.”
Chu Tranh ngồi trên sofa đối diện, nhất thời bầu không khi cứng ngắc đến mức đóng băng, Triệu Tiêu Dạng uống nước xong liền nói, “Cậu không sống cùng chú sao?”
“Bố tôi kết hôn rồi.”
Triệu Tiêu Dạng sững người, Tiết Cầm và Chu Khải Thụy đã ly hôn sáu năm, chẳng có ai đợi ai sáu năm cả. Ở tuổi của họ còn bao nhiêu cái sáu năm chứ? Ông ấy không đợi được.
Chỉ là Triệu Tiêu Dạng không biết chuyện này, cô mím môi, một lát sau một thở ra một tiếng, “Bạn gái cậu…”
“Tôi độc thân.” Chu Tranh ngước mắt, đôi mắt đen nhánh càng thêm sắc lạnh, nhìn thẳng vào cô, “Cậu rất mong chờ tôi có bạn gái? Nếu như tôi có rồi thì có phải cậu được giải thoát không?”
“Tôi không nghĩ như vậy.” Triệu Tiêu Dạng nói.
Cảm xúc của Chu Tranh lập tức trầm xuống, rồi lại khôi phục vẻ xa cách trước đó, “Biết lái xe không?”
“Không có bằng lái trong nước.”
“Tôi không muốn đưa cậu về.” Chu Tranh rất thẳng thắn.
Triệu Tiêu Dạng: “…”
“Tôi gọi xe.”
“Trong này rất khó gọi xe.” Chu Tranh không nhắc nhở cô, bây giờ phần mềm gọi xe trong nước đã tối ưu và tiện lợi hơn bốn năm trước rất nhiều. Chắc hẳn Triệu Tiêu Dạng không biết, bốn năm trước cô cũng không biết dùng phần mềm gọi xe, vậy nên vừa nãy mới ngốc nghếch đứng đợi bên đường, anh đứng dậy, “Bếp ga bật thế nào?”
Hả? Chủ đề thay đổi nhanh quá rồi nhỉ?
“Tôi vẫn chưa ăn cơm.” Chu Tranh lạnh mặt, tựa như vừa nãy không phải anh nói vậy, chàng trai đi về phía bếp, “Giúp việc nhà tôi xin nghỉ.”
Triệu Tiêu Dạng có chút đau đầu, đặt cốc nước xuống đi vào bếp liền nhìn thấy cả căn phòng lộn xộn bừa bãi, phòng bếp rối tung rối mù bày đầy đồ ăn, anh không biết mở bếp thì vì sao phải thái rau?
Tư duy của tổng giám đốc Chu quả thực có chút kỳ lạ!
“Cậu muốn làm những gì?”
“Ăn được là được.” Chu Tranh mặc áo len mềm mại, quần dài màu đen, vừa nãy vào nhà có lẽ anh chê đôi dép trước đó bẩn nên đã thay một đôi màu nhạt. Cũng lông xù, hình như là một đôi với đôi trên chân Triệu Tiêu Dạng.
Bỗng dưng cô cảm thấy Chu Tranh vẫn không khác biệt quá lớn so với bốn năm trước, anh vẫn là anh khi đó, khó tính muốn chết, hung dữ giận trời giận đất, ngoảnh đầu lại cẩn thận dè dặt ôm cô vào lòng.
Triệu Tiêu Dạng mở tủ lạnh ra, nguyên liệu rất đầy đủ, cô ném hết những thứ rau cỏ linh tinh trên mặt bếp vào thùng rác.
Chu Tranh híp mắt, dựa người vào cánh cửa kính trong suốt nhìn Triệu Tiêu Dạng. Anh đang trầm ngâm nghĩ, nếu bây giờ đánh gãy chân Triệu Tiêu Dạng thì tối nay cô sẽ ở lại chỗ anh chứ?
~ Hết chương 73 ~

Chia sẻ cùng tôi