Điều dưỡng trưởng chỉ đi thẳng về phía xe bus, Đới Thảnh ở sau lưng gọi tên cô, “Mai San!”
Cô không trả lời, đi thẳng lên xe.
Dưới ánh đèn đường đêm khuya, Đới Thành xách chiếc hộp đứng đó, con đường trống trải, ngoại trừ đèn đường hắt bóng của anh ta xuống dưới đất thì không còn bóng dáng ai khác.
Chiếc xe khởi động, dần đi xa.
Đào Nhiên ngoảnh đầu lại nhìn, Đới Thành vẫn đứng đó, đèn đường kéo dài…
Đào Nhiên thu ánh mắt lại, ngoảnh đầu nhìn điều dưỡng trưởng ở hàng cuối cùng, trong khoang xe tối tăm chỉ có khẩu trang màu xanh nhạt là bắt mắt nhất, những thứ khác đều đã bị che lấp sau lớp khẩu trang, không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Trong lòng Đào Nhiên bỗng dưng có chút chua xót, khẽ thở dài một tiếng.
“Sao vậy?” Tô Hàn Sơn hỏi.
Cô lắc đầu, nhưng cảm thấy không nói cũng không thoải mái, cô nhìn Tô Hàn Sơn, ánh mắt anh sâu sắc, đang đợi cô nói chuyện.
Cô lại thở dài, “Em không hiểu, hai người có thể ở bên nhau khó biết nhường nào, vì sao lại biến thành như vậy?” Cô cũng không hiểu giữa điều dưỡng trưởng và Đới Thành là như thế nào, chỉ cảm thấy giống như cô, phải cố gắng bao nhiêu mới có thể đến bên cạnh Tô Hàn Sơn, rồi lại phải cố gắng bao nhiêu mới khiến anh nhìn thấy cô, đối với cô hai người có thể ở bên nhau quá khó khăn.
Tô Hàn Sơn nghĩ một chút, “Có lẽ là bởi vì… quá đơn giản.”
Đào Nhiên chớp chớp mắt, không biết anh có ý gì.
Anh cười cười, “Vẫn rảnh quan tâm chuyện người khác nhỉ.”
“Điều dưỡng trưởng là người khác sao?” Cô lườm anh một cái, “Em nhìn mà khó chịu! Điều dưỡng trưởng tránh xa Đới tiên sinh rồi, cũng không biết vì sao phải như vậy, bản thân chị ấy cũng không vui.” Nếu như điều dưỡng trưởng có thể vui vẻ một chút thì làm gì cô cũng ủng hộ, nhưng điều dưỡng trưởng vừa khỏi bệnh thoạt nhìn luôn u uất ủ dột.
“Từ chối cũng vì bảo vệ.” Tô Hàn Sơn giải thích với cô, “Vốn dĩ Đới Thành muốn sống cùng điều dưỡng trưởng rồi chăm sóc chị ấy, điều dưỡng trưởng không cho, trong thời gian này chúng ta ở bệnh viện cả ngày, dù sao tiếp xúc khoảng cách gần cũng không tốt.”
Kết quả kiểu giải thích này lại gặp một cái lườm của Đào Nhiên, “Từ chối mà em nói không phải từ chối kiểu này, thầy Tô, năng lực lý giải của anh chỉ hời hợt ở bên ngoài thôi, thứ em nói là từ chối trong lòng ấy.”
Tiến sĩ chủ nhiệm Tô nào đó bị phê bình năng lực lý giải: “…”
Một đống sắt lại có thể xuyên qua lớp ngoài nhìn thấy nội tâm?
“Khụ khụ.” Tô Hàn Sơn hời hợt hắng giọng, “Chuyện điều dưỡng trưởng em không cần lo, em phải biết chuyện gì người bên cạnh cũng đều có thể giúp đỡ, chỉ có chuyện tình cảm là phải dựa vào bản thân mình.”
Đào Nhiên gật đầu biểu thị đồng ý, giống như cô vậy, tất cả đều dựa vào năng lực phấn đấu của bản thân để đến bên cạnh Tô Hàn Sơn, không có ai có thể giúp cô.
Hôm sau Đào Nhiên phát hiện cơm của điều dưỡng trưởng được đưa riêng, khác hẳn với mọi người.
Còn điều dưỡng trưởng khi nhìn thấy cơm rõ ràng đã sững người, có điều không nói gì chỉ qua một bên ăn cơm.
Đào Nhiên nôn nóng gọi Tô Hàn Sơn qua một bên, hỏi anh, “Nhìn thấy chưa?”
“Thấy rồi.” Tô Hàn Sơn nhịn cười.
Đào Nhiên cảm thấy ánh mắt anh là lạ, nghi hoặc hỏi, “Anh nhìn thấy gì rồi?”
“Nhìn thấy một chú chuột nhỏ ăn vụng kẹo.” Tô Hàn Sơn nhìn vụn đường trên cổ áo cô.
“Ai ya!” Đào Nhiên vội cúi đầu sau đó phủi vạt áo thật mạnh. Quê cô có một loại kẹo xốp, Đào Nhiên vô cùng thích ăn, chỉ là bột đường quá nhiều, mỗi lần ăn đều sẽ rơi vãi linh tinh, “Ai bảo anh nhìn em? Anh nhìn điều dưỡng trưởng kìa! Cơm của chị ấy!”
Tô Hàn Sơn liếc nhìn, “Ừm, Đới Thành làm.”
Không nói chuyện khác, lần này Đới Thành thật lòng thật dạ chăm sóc Mai San, đổi biện pháp khiến Mai San ăn chút đồ mềm, còn nhờ anh giúp đỡ, còn về phần có tác dụng hay không thì không biết.
Trong mắt Đào Nhiên có thứ khác lấp lánh.
“Sao vậy?” Tô Hàn Sơn cho rằng cô lại lo lắng cho người khác.
Đào Nhiên lắc lắc đầu, cười cười, “Em nhớ đến ông Đào với bà Lam nhà em.”
Tô Hàn Sơn liền cho rằng cô lo lắng cho bệnh tình của bố mẹ, “Đừng lo…”
Nhưng Đào Nhiên lại lắc đầu, thang máy đi tới, cô kéo ống tay áo anh đi vào, “Em không lo lắng đầu thật đó, trong mắt em tình hình như thế nào mới là đáng sợ nhất? Chưa biết mới là đáng sợ nhất, khi em không liên lạc được với họ, em không biết họ đã xảy ra chuyện gì, không biết họ còn sống hay là…chết, khi đó mới là sợ hãi nhất, bây giờ em đã biết tình hình của họ rồi, trong lòng cũng an ổn, dù cho có nghiêm trọng như thế nào, chúng ta cùng đối mặt là được.
“Em không biết họ xảy ra chuyện gì,không biệt họ sống hay chết…”
Thang máy từ từ lên cao, bên tai Tô Hàn Sơn vẫn văng vẳng câu nói đó của cô, khẽ khép mắt lại, trong bóng tối ngắn ngủi, chàng trai bàng hoàng nắm chặt chú Doraemon trong ánh đèn cả đêm không tắt, luống cuống không biết làm sao.
“Em nhớ đến một chuyện khác.” Giọng nói vui vẻ thoải mái của Đào Nhiên cắt đứt đêm tối.
Anh mở mắt ra, va vào đôi mắt đong đầy nước mùa xuân. Giọng anh dịu dàng, “Là gì vậy?”
Đôi mắt Đào Nhiên cong cong, “Mẹ em tính tình nóng nảy, một ngày có thể nổi giận ba lần, bố em tính cách dịu dàng nhẫn nhịn, nửa ngày cũng không nói một chữ, mẹ em gặp được người như ông ấy chỉ có càng tức thêm, những bố em cũng có tuyệt chiêu.”
“Tuyệt chiêu gì?” Thang máy đã đến tầng bốn, Tô Hàn Sơn nhìn đèn chỉ thị số tầng, rồi ấn núi đóng cửa.
Đào Nhiên cười, “Bố em ấy à, làm ngay một món ngon cho mẹ em ăn, mẹ em có thể giận được nhiều nhất là một phút rồi cũng không chịu được mê hoặc.”
Tô Hàn Sơn cũng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Đào Nhiên sững sờ mấy phút rồi kéo ống tay áo anh, “Thầy Tô…”
“Hửm? Có chuyện gì vậy? Muốn đòi anh đồ ăn à?” Nụ cười vẫn ở khóe mắt Tô Hàn Sơn chưa từng tan đi.
Đào Nhiên nghiêng đầu nhìn anh chằm chằm, “Mắt anh cong cong, còn phát sáng. Thầy Tô, anh đang cười.”
Tô Hàn Sơn khẽ sững người, ánh mắt lấp lánh tránh né cái nhìn của cô, “Khụ khụ, chú dì rất đáng yêu.”
“Ừm!” Dưa nhà mình đương nhiên phải tự mình khen ngọt rồi, Đào Nhiên gật đầu thật mạnh, “Đừng thấy bố mẹ ầm ĩ cãi nhau cả đời, nhưng cả đời này không ai rời khỏi ai được. Bố em vô cùng thật thà, không có bản lĩnh gì lớn, không kiếm được nhiều tiền, ngay cả bản lĩnh nổi giận với người khác cũng không có, là kiểu người không to tiếng bao giờ, biết nấu ăn là ưu điểm duy nhất, từ khi bị bệnh nặng một trận là đã mất hết rồi, trước đó nhà em đều là bố em làm việc, từ đó trở đi mẹ em liền không để cho bố em làm gì nữa, mẹ em cũng nói ăn cơm bố em nấu chưa đến hai mươi năm, kết quả phải dùng mấy chục năm nửa đời để trả, cuộc làm ăn này thật lỗ.”
“Nhưng dù là lúc nào họ cũng chưa từng nghĩ sẽ xa nhau.” Ngữ khí của Đào Nhiên mang theo chút thở dài.
Tô Hàn Sơn biết cô đang nghĩ gì, vươn tay ra xoa đầu cô, bỗng nhiên nhớ đến gì đó liền hỏi cô, “Em biết con mèo nhà anh tên là gì không?”
Đào Nhiên nhíu mày, cảm thấy tư duy của thầy Tô thật sự đi quá xa, sao lại nói với mèo vậy? Nhưng trong đầu cô vẫn nhớ đến hình tượng chú mèo anh lông ngắn béo mập đó, khi cúi đầu ăn uống chỉ nhìn thấy đỉnh đầu bù xù, mập mạp béo ú.
“Không phải gọi là Tô tổng sao?” Cô nói, còn là cái tên cô đặt cho nữa.
Tô Hàn Sơn cười cười, không sửa lại cho cô.
“Không phải? Vốn dĩ nó có tên sao?” Đào Nhiên không hoàn toàn ngốc nghếch, chuẩn xác bắt được mấu chốt của vấn đề.
“Ừm, có.” Tô Hàn Sơn cười nói, “Hơn nữa anh không muốn đổi tên cho nó.”
Đây là phủ định cái tên cô đặt sao? Hừ.
“Hừ gì? Không vui sao?”
Vậy thì không có gì không vui, chỉ là rõ ràng có tên rồi còn bảo cô đặt, không phải lấy cô làm trò đùa à?
“Sau này nuôi một chú cún rồi gọi Tô tổng.”
Xem ra anh thật sự tên chú mèo này rất thích, nên không muốn nhường.
“Vậy nó tên là gì?”
“Về thì biết.” Anh xoa đầu cô, nụ cười trong mắt có thêm rất nhiều láu cá.
Đào Nhiên nhìn không nỡ rời mắt, nắm chặt lấy tay áo anh, “Thầy Tô, anh biết khi ở Bắc Nhã anh chẳng cười gì cả không?”
Tô Hàn Sơn sững người, “Vậy sao”
Cười và không cười, quả thực anh chưa từng để ý, nhưng anh nhớ khi ở trước mặt bệnh nhân thái độ của mình rất ôn hòa, mỉm cười đối mặt, trong mắt cô như vậy không tính là cười sao?
“Đúng vậy!” Đào Nhiên lắc tay áo anh, nhìn chằm chằm khẩu trang của anh, biểu cảm cực kỳ đáng tiếc, “Thầy Tô, đáng tiếc bây giờ em vẫn không nhìn thấy dáng vẻ anh cười.”
“Thích nhìn anh cười hả?”
Đào Nhiên gật đầu, “Nhưng không sao, ngày tháng còn dài!”
Đúng vậy, ngày tháng còn dài.
Nói đến đây hình như không còn chủ đề gì để nói nữa rồi, Đào Nhiên vẫn túm tay áo anh không nỡ buông ra, nhưng thế thì đã làm sao? Cũng không thể kéo anh đứng đây nói chuyện mãi được đúng không? Anh còn phải nghỉ ngơi.
Thời gian bên nhau mỗi ngày quả thực quá ngắn, thật sự luyến tiếc anh…
Cô ôm lấy cánh tay anh, hừ một tiếng, “Thật muốn kéo anh vào phòng em cùng nhau ngủ!”
Có bầu không khí kỳ lạ nào đó ập xuống, cánh tay Tô Hàn Sơn cứng đờ, nhịn cười cũng không nhịn được.
Đào Nhiên nhiên cũng cảm thấy kỳ lạ, ngẩng đầu nhìn vào mắt Tô Hàn Sơn, rồi bỗng dưng vỡ lẽ ra, cô vội buông tay, giậm chân, “Thầy Tô, không phải, em không có ý đó, anh nghe em giải thích!”
Tô Hàn Sơn cố nhịn cười, “Anh hiểu ý em, nhưng bây giờ không được…”
“Không phải, thầy Tô, ý em nói không phải như ý anh nghĩ…”
“Anh biết em nghĩ gì, không được là không được, mau về ngủ đi.” Anh tiện tay xoa đầu cô, xoay người đi vào thang máy.
“Không phải! Thầy Tô! Anh không biết ý của em, ý của em thật sự như anh nghĩ… thầy Tô anh nghe em nói!”
Cửa thang máy đã đóng lại, Đào Nhiên vươn tay ra, lại giậm chân.
Vì sao cô luôn rơi vào cục điện phải “giải thích” những thứ kỳ lạ này trước mặt Tô Hàn Sơn? Rốt cuộc thầy Tô có biết không, cô thật sự chỉ muốn ở cạnh anh thôi? Cô rất rất đơn thuần!
Đào Nhiên cúi đầu đi về phòng, sau khi khử trùng xong thì gọi video với bà Lam.
“Con gái ngoan.” Bà Lam phấn chấn gọi cô.
Nghe thấy giọng nói oai phong của bà Lam, Đào Nhiên yên tâm rồi, nhưng vẫn hỏi, “Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào? Có ổn không ạ?”
“Ổn! Mẹ khỏe lắm! Con đừng lo lắng linh tinh! Chăm sóc tốt bản thân là được.”
Đào Nhiên định báo cáo tình hình hôm nay cho bà Lam biết, vừa mở miệng thì bà Lam đã nói, “Mẹ biết rồi! Biết hết rồi!”
“Biết ạ?” Đào Nhiên ngạc nhiên trong nháy mắt, có điều ngay lập tức hiểu được mẹ biết từ đâu, “Bà Lam à, con phải dưa ra ý kiến với mẹ. Mẹ lại dám liên hệ với Tô Hàn Sơn trước! Con mới là con gái mẹ.”
Bà Lam liếc cô một cái, “Con thì biết gì?” Cuối cùng biểu cảm nghiêm túc, “Mẹ có chuyện muốn nói với bố con, con quay lại, đến khi đó cho ông ấy xem.”
“Được ạ, mẹ nói đi.”
Bà Lam chuẩn bị cảm xúc một chút, bắt đầu nói, “Lão Đào, còn nhớ năm đó không, kho đó chúng ta vẫn chưa có Đào Đào, cửa hàng nhà mình có mấy tên côn đồ đến gây sự, bình thường nhìn ông hiền lành dễ bắt nạt như vậy mà còn cầm ghế bảo vệ tôi, bảo tôi đi mau đi, những người đó hung dữ lắm, một mình ông gầy gò yếu ớt đâu phải đối thủ của chúng? Sau đó tôi hỏi ông có sợ không, ông nói không sợ, nhưng tôi hiểu ông cũng sợ, ông nói không sợ chỉ để tôi cũng không sợ. Nhưng khi đó tôi không đi, tôi biết tôi ngốc, sau đó ông cũng mắng tôi ngốc, cả đời này ông chưa nổi giận với tôi, nhưng lần đó lửa giận đùng đúng khiến tôi suýt chút nữa không nhận ra ông. Nhưng cho dù ông mắng tôi thế nào tôi vẫn nói câu đó, sao tôi có thể bỏ lại ông mà đi chứ? Tôi nói sống cùng sống, chết cùng chết, đó không phải nghĩa khí.
Sau đó chúng ta có Đào Đào, sinh con người đau là tôi, nhưng người suýt nữa khóc mù mắt lại là ông. Ông nói hai mẹ con tôi là mạng sống của ông, ông phải dùng cả tính mạng để bảo vệ chúng tôi.
Lại sau đó nữa, ông bị bệnh, tính mạng ngàn cân treo sợ tóc. Ông sợ giày vò tôi nên muốn từ bỏ, tôi bảo ông nhìn tôi xem, nhìn Đào Đào xem, tôi hỏi ông, Đào Đào còn chưa trưởng thành, chưa thành gia lập tất, ông đã nói dùng cả tính mạng để bảo vệ chúng tôi, chúng tôi còn chưa đồng ý cho ông từ bỏ sao ông có thể dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình?
Bây giờ vận mệnh lại thử thách ông rồi…”
Đào Nhiên nghe mà nước mắt dần trào lên, khi cô chuẩn bị lên tiếng an ủi bà Lam, thì nghe thấy giọng the thé của bà Lam truyền đến, “Ông Đào, ông nghe đây cho tôi, bây giờ không giống trước đây nữa, con gái ngoan đã trưởng thành rồi, có con rể bảo vệ nó, còn tôi ông cũng biết đó, chị Lam tôi đây cho dù già thì ra cũng là người xinh đẹp nhất trong mấy bà nhảy quảng trường, nếu ông cứ không có tiền đồ như vậy, không coi trọng tính mạng của ông, vậy thì đừng trách chị Lma tôi không nghĩa khí nhé, mấy ông già fan đợi xem tôi nhảy xếp hàng đến cả cầu lớn sông Trường Giang đó! Tự ông cân nhắc cho tôi đi!”
Đào Nhiên muốn khóc, nghe mãi nghe mãi bỗng nhiên không nhịn được cười, cười mãi cười mãi lại không nhịn được khóc, cô vừa cười vừa khóc với cái camera, “Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn cứu ông Đào hay là muốn chọc tức bố!”
Cô thật sự lo lắng liều thuốc của bà Lam mạnh quá sẽ tạo thành tác dụng ngược.
Bà Lam vung tay, “Cho ông ấy nghe!”
“Vâng.”Đào Nhiên khịt mũi, “Mẹ, mẹ cũng phải bảo vệ tốt bản thân.”
“Yên tâm đi con gái, mẹ còn chưa nhìn thấy con và con rể kết hôn thì chết cũng không nhắm mắt!”
“Mẹ, xin mẹ đó.” Cô khẽ nói, “Đừng nói những lời không may thế được không?” Trong tình hình như vậy cô thật sự không muốn nghe từ chết.
“Đúng thật là mê tín hơn cả mẹ!” Bà Lam phê bình cô.
Cô gạt nước mắt cười, ngữ khí như đang nũng nịu, “Mẹ, mẹ yêu cái gì của lão Đào?”
Bà Lam hùng hổ lại ngại ngùng, mắng cô, “Lượn lượn lượn, còn trêu mẹ nữa?”
“Mẹ, mẹ nói đi mà, mẹ cứ nói ông Đào không lãng mạn, thẳng mà sao mẹ còn thích…”
“Mẹ sinh ra đứa thẳng như con chẳng lẽ mẹ cũng không thích con?”
“Aiya, con và lão Đào sao giống nhau được? Mẹ nói đi…”
Bà Lam thở dài, vừa suy nghĩ vừa nói, “Thích ông ấy cái gì ấy hả? Mje cũng không biết nữa, khi còn trẻ vừa nhìn thấy ông ấy, cảm thấy tên nhóc này hiền lành phóng khoáng, vừa đẹp trai vừa có tinh thần, trong lòng liền cảm thấy thích, khi đó tìm người yêu cũng chỉ mong hiền lành chất phác, đối tốt với mọi người, mặc dù không biết lãng mạn nhưng trong lòng có mẹ, biết yêu thương mẹ, khi đó vật tư đâu có phong phú như bây giờ? Hễ có gì tốt đều để lại cho mẹ, mẹ cứ bị lừa như vậy đó, bất giác đã sống cùng ông ấy nửa đời người rồi. Nói thế nào thì hai mươi mấy năm nay, mặc dù sống những ngày tháng bình thường, nhưng mưa gió gì cũn trải qua rồi, Mẹ và bố con đều chưa từng nghĩ muốn bỏ mặc đối phương, bố con không giỏi ăn nói, không biết nói những lời dễ nghe, nhưng con người thì thông minh, dù là lúc nào cũng nghĩ xem làm sao để bố mẹ sống tốt. Hai bố mẹ đều nghỉ việc, mẹ buồn rầu, còn bố con thì cân nhắc mở quán ăn nuôi sống cái nhà này, sau này sức khỏe không tốt, không mở được quán ăn nữa, nhưng bố mẹ đã có lương hưu, mẹ bảo bố con ở nhà nhưng ông ấy cũng không rảnh rỗi được, còn làm bảo vệ cho nhà người ta, cũng thử làm sửa điện cái gì đó, kiếm được chút tiền không lén chuyển cho con thì cũng đưa cho mẹ, tóm lại Đào Đào à, nhà chúng ta, mặc dù mẹ và bố con không cho con giàu sang phú quý, nhưng cũng chưa từng để con tủi thân, gia đình bình thường, bình yên vui vẻ, vậy là đủ rồi, giữa những người trong nhà, người này là người quý giá nhất trong lòng ngưới kia mới là quan trọng nhất.
Bà Lam cả đời hùng hùng hổ hổ, vội vội vàng vàng, đây là lần đầu tiên Đào Nhiên thấy mẹ nói những lời tình cảm như vậy, cô nghe mà co rụt trong chăn, vừa ấp áp vừa dịu dàng.
“Mẹ, vậy mẹ nhìn trúng thầy Tô từ lâu, là cảm thấy anh ấy… ừm… cũng yêu thương con sao?” Cô nhỏ giọng hỏi, có chút ngại ngùng.
“Hả? Cái này thì không.” Bà Lam lập tức phủ nhận, “Mẹ là thấy con rể đẹp trai, đúng lúc có để cải tạo gen của cháu ngoại, nếu không cháu ngoại mẹ giống mẹ nó thì không được, giống ông ngoại nó!”
Đầu óc Đào Nhiên gấp khúc mấy lần mới hiểu được mẹ của cháu ngoại bà Lam là mình, lập tức không phục, “Không đúng, mẹ vừa nói bố con đẹp trai lại có tinh thần, con giống bố con sao lại không được?”
“Ai biết gen di truyền này sao lại khác biệt thế? Cái tốt của bố con con không chọn, lại chọn toàn khuyết đểm!”
“Không có! Thầy Tô nói con đáng yêu mà!”
“Đó là con rể dỗ dành con thôi! Con gái, mẹ bảo này, miệng lưỡi đàn ông là quỷ lừa người, đều là giả đó, mẹ ruột con mới nói thật.”
“Vậy con thích nghe nói dối, làm sao nào?”
Cãi mãi cãi mãi mà có thể ngủ được cũng chỉ có con gái bảo bối của bà Lam.
Nhìn dáng ngủ của con gái, bà Lam khẽ cười, ngón tay vuốt nhẹ trên màn hình, muốn lau đi vệt nước mắt trên mặt cô, nhưng chỉ chạm được vào màn hình lạnh băng.
Khó không?
Khó.
Có thể so với năm đó không?
Có lẽ.
Nhưng càng khó càng phải cố gắng chiến đấu, mỉm cười đối mặt, không phải sao?
Tầng bốn là phòng của Tô Hàn Sơn, điện thoại sạc pin đặt trên tủ đầu giường, yên lặng mãi không có động tĩnh gì.
Ngày thứ hai, hốc mắt Tô Hàn Sơn hơi đen.
Đào Nhiên không chú ý, từ khi dịch bệnh đến nay hốc mắt của anh luôn thâm xì, do quá mệt mỏi.
Tô Hàn Sơn kể chuyện cho côm một câu chuyện liên quan đến hai chiếc ủng.
“Một chiếc ủng rơi xuống đất, nó luôn đợi chiếc ủng thứ hai rơi xuống. Câu chuyện này em nghe hồi nhỏ rồi.” Đào Nhiên ngáp ngủ, nhìn anh.
Thầy Tô kể câu chuyện này có ý gì?
Tô Hàn Sơn xua tay, “Không sao, bỏ đi, chỉ đột nhiên nhớ tới thôi.”
Đào Nhiên gãi đàu, cảm thấy câu chuyện thầy Tô bỗng nhiên nhớ tới hơi bị nhiều.
Vì thế thầy Tô lại bỗng nhiên nhớ đến một câu chuyện, câu chuyện liên quan đến chú mèo béo. Anh kể con mèo béo đó luôn ra ban công dụ dỗ mèo con nhà hàng xóm, cứ đến thời gian cố định là đến địa điểm cố định hát “tình ca”, đợi đến khi mèo nhà hàng xóm quen rồi, bắt đầu đến đúng giờ rồi, thì con mèo béo đó lại không đi nữa.
Đào Nhiên nghe xong liền bình luận: Hóa ra Tô tổng còn là một con mèo tồi!
Cô vẫn gọi nó là Tô tổng.
Tô Hàn Sơn nhìn cô, ánh mắt rất sâu xa.
“Sao vậy ạ?”
Tô Hàn Sơn: Không sao, anh cũng cho rằng như vậy.
~ Hết chương 95 ~

Chia sẻ cùng tôi