Yang Ying

1 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Thời niên thiếu | Chương 83

Triệu Tiêu Dạng như bị sét đánh, bên cạnh cô có con trai lúc nào? Khi nào Chu Tranh qua Mỹ? Cô không biết cái gì cả?  Chu Tranh hôn cô.

Cô nhấc chân đá vào đầu gối Chu Tranh, anh hự một tiếng, ngay sau đó hôn mạnh cô một cái rồi buông ra ngồi xổm xuống. Triệu Tiêu Dạng vòng ra muốn đi, còn Chu Tranh vẫn ngồi mãi không đứng dậy. Thấy vậy tim cô hẫng một nhịp, lại vòng về cúi xuống nhìn anh, “Đau hả? Chu Tranh?”

Chu Tranh bất ngờ đứng dậy vác Triệu Tiêu Dạng lên, cô hét một tiếng, “Chu Tranh!”

Anh sải bước lên lầu, vào phòng ngủ thả cô xuống giường rồi giơ chân đè lên, anh hôn qua cổ Triệu Tiêu Dạng rồi dừng lại nhìn cô. Triệu Tiêu Dạng nằm trên giường thở hổn hển, ga giường màu đen khiến cho cô càng thêm trắng đến mức phát sáng, đôi mắt đen nhánh cũng rõ ràng, quai áo ngủ tuột xuống khỏi bờ vai, ánh mắt lóe qua tia sợ hãi.

Chu Tranh kéo chiếc dây áo mỏng manh của cô lên vai, mặt anh vùi vào cổ Triệu Tiêu Dạng rồi hít sâu một hơi, hương thơm mê người.

“Đau…”

Đáng đời!

Cổ họng cô gái khô khốc, chần chừ giây lát rồi thở ra một hơi, đẩy Chu Tranh ra, “Cả người toàn mùi rượu, khó ngửi.”

Cả ngày đầu óc anh toàn cái gì vậy chứ?

Chu Tranh bị ghét bỏ nên bất mãn chống người đứng dậy, nhíu mày lại, đôi mắt cũng không nhìn cô, “Tôi đi tắm.”

“Không có nước nóng.”

Anh đã xuống khỏi giường, nghe thấy vậy liền dừng lại ngước mắt.

“Không biết vì sao không ra nước nóng.” Triệu Tiêu Dạng cũng cảm thấy ngượng ngùng, cô mặc vai dây, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo lụa mỏng, vừa nãy Chu Tranh quá mạnh bạo nên váy bị vén lên tận đùi, áo khoác ngoài cũng rơi xuống.

Triệu Tiêu Dạng vội ngồi dậy kéo váy rồi nhặt áo lên choàng vào người.

“Em tắm nước lạnh à?”

“Tớ không tắm.” Triệu Tiêu Dạng né tránh ánh mắt anh một cách mất tự nhiên, sau đó nhìn thấy cái lều nhỏ dựng lên sau lớp quần tây màu đen của Chu Tranh. Oa! Chết mất! Sau đó lại cưỡng ép rời mắt đi, mặt mày nóng bừng.

“Cái nơi tồi tàn gì vậy.” Chu Tranh cởi một khuy áo sơ mi ra, nhìn một vòng, trong phòng chỉ có một cái giường có thể ngồi được. Anh ngồi xuống cạnh giường nhìn cô, cảm xúc nóng nảy đang cuồn cuộn thiêu đốt tim anh.

“Cậu đến làm gì?”

“Sống chung.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Hai người một người ngồi đầu giường một người ngồi đuôi giường, tt cảm thấy không khí bức bách có chút khó thở, cô thu chân kéo chăn đắp lên người. Chu Tranh vẫn đang nhìn cô chòng chòng, rời đi.

“Nhà tớ chỉ có một phòng ở được thôi.”

“Hửm?” Chu Tranh ngước mắt, đôi mắt đỏ rực.

“Nếu như tôi muốn tìm người khác, tôi cần gì phải quay về? Cậu không tin thì bây giờ đi đi.” Triệu Tiêu Dạng mím môi, co chân ngồi trên giường, “Tôi không biết cậu nhìn thấy ai, nhưng những người khác giới xuất hiện bên cạnh tôi, cậu liền coi là có quan hệ với tôi, như vậy rất xỉ nhục người khác, tôi cũng có giới hạn.”

Chu Tranh muốn hút thuốc, tìm một lượt khắp người cũng không tìm được. Triệu Tiêu Dạng mở tủ đầu giường lấy một bao thuốc ném qua cho anh, Chu Tranh nhíu mày, thuốc là loại anh thường hút, đã bóc.

Chỉ còn lại nửa bao.

“Thuốc của ai vậy?” Ánh mắt Chu Tranh âm trầm.

“Của tôi.”

“Em hút loại này?”

Triệu Tiêu Dạng bực bội, nhìn qua đầu giường toàn là tài liệu công việc không cái nào ném được, “Tôi muốn hút loại nào thì hút loại đấy? Tôi phải nói với đồ nát rượu cậu à?”

Chu Tranh:  “…”

“Tôi ngủ đây.”

Chỗ Triệu Tiêu Dạng quả thực chỉ có một phòng ở được, phòng sách bên cạnh toàn là tài liệu. Phòng khách ngay cả đệm cũng không có, Chu Tranh xuống lầu hút một điếu thuốc. Bực dọc nghĩ, mong muốn bao nhiêu năm nay, cứ nhẫn tâm làm thì Triệu Tiêu Dạng sẽ là của anh.

Anh dập tắt điếu thuốc, lại cởi một khuy áo sơ mi ra rồi sải bước lên lầu đẩy cửa ra. Trong phòng vẫn sáng đèn, Triệu Tiêu Dạng co ro ngủ ngon lành ở một góc giường, hô hấp đều đều. Cánh tay lộ ra ngoài trắng nõn vô cùng chói mắt.

Yết hầu Chu Tranh lăn động, đôi mắt đỏ rực lại khôi phục bình tĩnh, anh đi qua cẩn thận kéo chăn che kín cánh tay cô. Khi Triệu Tiêu Dạng ngủ đầu mày vẫn nhíu chặt, dáng vẻ rất không thoải mái.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô, không nỡ làm cô khó chịu.

Được rồi, đợi thêm vậy.

Anh ngồi xuống giường làm đệm rung lên một chút, Triệu Tiêu Dạng xoay người chùm chăn kín đầu. Chu Tranh mở tủ ra, bên trong chỉ có một chiếc chăn mỏng, anh cầm chăn, tắt đèn đi ra ngoài, xuống lầu ngủ ở sô pha.

Năm đó Triệu Tiêu Dạng gặp tên biến thái cuồng khoe hàng đã sợ đến mức một tuần không dám đi một mình, vừa khóc vừa ôm lấy anh không buông. Ai mà biết được bây giờ cô có sợ hay không, mặc dù giờ nhìn cô cũng rất mạnh mẽ.

Triệu Tiêu Dạng bị tiếng điện thoại gọi tỉnh giấc, cô ngồi dậy vuốt đầu trước, sau đó mới ấn nghe.

“Triệu tổng, có cần người đi đón trợ lý đặc biệt do tổng công ty phái tới không?”

“Ai?”

“Tôi vừa nhìn thấy email.”

Triệu Tiêu Dạng đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, bỗng nhiên phản ứng lại, cô chần chừ giây lát, “Không cần, cô làm việc của mình đi.”

“Được.”

“Đúng rồi, sắp xếp một phòng làm việc, bộ phận kỹ thuật của King sẽ qua.”

“Tôi đi làm ngay.”

Cúp điện thoại, trong lúc đánh răng cô nhìn thấy dấu hôn trên cổ mình, nhớ lại khí thế hùng hổ của Chu Tranh ngày hôm qua. Anh qua Mỹ lúc nào? Sao cô không thấy chút động tĩnh gì?

Triệu Tiêu Dạng gửi tin nhắn cho Vương Hạo, “Chu Tranh từng qua Mỹ sao?”

“Không, anh ấy coi Mỹ như kẻ thù vậy.”

Triệu Tiêu Dạng: “….”

“Sao vậy? Bây giờ anh ấy muốn đi à?”

“Không có gì, cậu làm việc đi.”

Vương Hạo lại gửi một loạt dấu chấm hỏi qua, Triệu Tiêu Dạng không để ý nữa, thay áo sơ mi quần dài rồi đi ra ngoài, vừa ra đã đụng phải Chu Tranh. Bất thình lình gương mặt đẹp trai của anh phóng to trước mắt, cô lập tức lùi lại suýt nữa ngã nhào.

“Làm gì vậy?”

“Sao cậu lại ở đây?” Cô cho rằng anh đã đi rồi nên rất ngạc nhiên. Quan sát Chu Tranh, anh đang mặc áo nỉ nhàn nhã màu đen, quần bỏ bọc lấy đôi chân dài. Chu Tranh cực kỳ trắng, đường nét khuôn cằm lại lạnh lùng, tay áo hơi dài che cả mu bàn tay, chỉ hở ra ngoài mấy ngón tay thon dài.

Chu Tranh hừ lạnh, nhìn vào mắt Triệu Tiêu Dạng rồi hất cằm, “Bất ngờ lắm à?”

Không bất ngờ! Không bất ngờ chút nào cả! Triệu Tiêu Dạng bước nhanh xuống lầu, trong phòng ăn có mùi thơm, cô đi qua thì thấy sữa đậu lành và bánh bao.

Chu Tranh cũng đi xuống, đôi mắt lạnh nhạt nhìn cô nói, “Át tô mát của bình nóng lạnh bị nhảy.”

“Bình nóng lạnh còn có át tô mát?”

Chu Tranh: “…”

“Tôi không biết bình nước nóng còn có đường điện riêng, nguyên nhân nhảy át là gì?”

“Em có phát hiện ra cái máy uốn tóc trên kệ nhà tắm của em cháy rồi không?” Ngữ khí của Chu Tranh trầm lắng thong thả, anh uống một ngụm sữa đậu, mắt thì vẫn nhìn cô, “Máy móc trong nhà tắm đều có đường điện riêng.”

Triệu Tiêu Dạng thật sự không phát hiện ra, ngày đầu tiên cô dùng máy uốn tóc, nhưng không ra gì nên ném đó. Nhưng một đại thiếu gia chẳng động chạm gì đến việc nhà như Chu Tranh vậy mà cũng biết những thứ này, thời gian bốn năm anh cũng thay đổi rất nhiều.

“Sao máy uốn tóc lại cháy?” Triệu Tiêu Dạng ngồi gặm bánh bao, điện thoại lại vang lên, là của tổng bộ, cô ấn nghe. Vội vàng nuốt miếng bánh trong miệng xuống, đứng dậy đi đến cửa sổ báo cáo tình hình với bên kia.

Chu Tranh nhìn theo bóng lưng cô, Triệu Tiêu Dạng mặc một chiếc áo sơ mi rộng rãi màu trắng, quần dài màu đen đơn giản, khiến cho cả người nhìn rất gọn gàng thoải mái. Vòng eo nhỏ tinh tế, hôm qua anh có sờ qua eo cô, cảm giác tốt hơn nhiều so với nhìn bằng mắt thường.

Anh ăn xong bữa sáng cô mới trở lại vội cắn nốt bánh bao, uống một ngụm sữa đậu lành rồi nói, “Tớ đến Khoa học Kỹ thuật King một chuyến, cậu lái xe rồi sao? Nếu không thì xe tớ để bên ngoài.”

Chu Tranh đứng dậy cầm chìa khóa lên, “Nhìn thấy rồi, để ngoài cửa.”

Sáng nay anh lái chiếc xe này đi mua bữa sáng, Triệu Tiêu Dạng bước nhanh qua thay giày cao gót rồi xách túi lên.

“Em không tô son à?”

Cô ngoảnh đầu, cho rằng Chu Tranh chê cô xấu nên lấy gương trong túi ra soi, “Tớ không trang điểm, cậu đợi chút.”

Con người đều có khuyết điểm, ví dụ như Triệu Tiêu Dạng, cô chính là một người mù tịt trang điểm.

Cây son trong tay bị đoạt đi, cô ngẩng phắt đầu nhìn Chu Tranh tiến lên một bước. Tay anh nâng cằm cô lên, một tay mở nắp son cẩn thận tô lên môi Triệu Tiêu Dạng. Bởi vì đứng dần nên cô nìn thở, Chu Tranh cũng lần đầu tiên tô son cho người khác, tô chệch anh lại dùng ngón cái lau đi.

Tô lại một lần nữa làm Triệu Tiêu Dạng không nhịn được nữa, “Được chưa?”

“Ừm.” Chu Tranh đóng nắp son lại, môi cô hồng hào căng bóng, anh hắng giọng đi ra ngoài trước, sợ không nhịn được sẽ ăn sạch son môi của cô.

“Đợi chút.” Triệu Tiêu Dạng túm anh lại, mạnh mẽ kéo trở về, “Nhập vân tay đã.”

Chu Tranh nhìn cô, nhìn tai cô đỏ bừng cũng cố nhẫn nhịn, trên mặt không có bất cứ biểu cảm dư thừa nào. Cô kéo tay anh, nhập xong vân tay mới thả anh ra, “Được rồi, cổng và cái này cùng một mã.”

Khóe môi chàng trai cong lên, một tay đúc túi đi ra khỏi nhà.

Hai phút sau Triệu Tiêu Dạng mở wechat ra xử lý tin nhắn thì thấy vòng tròn bạn bè có nhắc nhở, mở ra. Trạng thái đầu tiên chính là Chu Tranh, một bức ảnh bữa sáng đã thêm ít nhất ba lớp filter, “Một ngày ba bữa, với em.”

Triệu Tiêu Dạng: “…”

Phía dưới là một loạt dấu chấm hỏi, Triệu Tiêu Dạng không nhìn được nữa. Cô lật xem vòng tròn bạn bè của anh, những thứ đăng lên rất ít, từ năm mười hai đến bây giờ chỉ có năm sáu trạng thái, khoe ví tiền, khoe hoa hồng, khoe vòng tay, khoe bữa sáng. Còn lại hai trạng thái khác lên quan đến game, đơn giản nhạt nhẽo.

Trước kia cô xem không hiểu, giờ thì hiểu rồi, Triệu Tiêu Dạng cười suýt rớt hàm.

Xe đi vào đường chính, trong lúc chờ đèn đỏ Chu Tranh hỏi, “Em có weibo không?”

“Có một nick phụ nhưng ít dùng.”

“Tên là gì?”

“Estelle.”

Một phút sau nick weibo đóng bụi mấy trăm năm của Triệu Tiêu Dạng bỗng nhiên bùng nổ, một loạt tag, cô mở weibo ra lập tức sững sờ. Triệu Tiêu Dạng nhìn cái nick weibo bị khóa tạm thời của mình, ngẩng đầu, “Cậu làm gì vậy?”

“Không có gì?” Lại gặp đèn đỏ Chu Tranh dừng xe lại, lấy một viên kẹo ra ném vào miệng mình trước, ngay sau đó liền lấy một viên đưa đến miệng cô, “Đổi vị khác.”

Triệu Tiêu Dạng cắn viên kẹo, mắt liếc anh, cuối cùng cũng đăng nhập được weibo. Hơn mười ngàn lượt tag, mở ra thì nhìn thấy tag hot nhất.

Bài đăng mới nhất của King- Chu: Thơi gian với em, ảnh đăng kèm là một bức ảnh đồng phục. Thiếu niên và thiếu nữ đứng trên sân vận động, trên người mặc áo đồng phục, thiếu niên cao lớn kiêu ngạo đặt tay lên đầu cô gái. Cô gái thấp hơn chàng trai một cái đầu, gầy nhỏ mỏng manh, cô gái ngẩng đầu nhìn chàng trai, hai người đứng cùng nhau lại vô cùng hài hòa. Ánh mặt trời chiếu rọi xuống đỉnh đầu nên chỉ nhìn rõ sườn mặt của Chu Tranh. Gương mặt Triệu Tiêu Dạng gần như mơ hồ toàn bộ trong vầng sáng, cô há miệng, bình luận phía dưới đã hơn mười ngàn.

Bình luận hot nhất: Đây là thời kỳ đi học của anh trai sao? Trời ơi, đẹp trai vậy, tôi muốn chết!

Bình luận hot thứ hai: Cô gái bên cạnh là ai? Chu tổng đẹp trai bùng nổ vô địch thế giới sắp bỏ cuộc chơi rồi à? Đừng, sợ hãi.

~ Hết chương 83 ~

← Chương 82  |  Mục lục  |  Chương 84 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi