Yang Ying

3 đang online

Tháng 9 2026
H B T N S B C
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
282930  

0 lượt truy cập

Bác Sĩ Tô, Anh Cười Rất Đẹp | Chương 31: 2-11

Bà Hoàng rất yếu, lắc lắc đầu không nói gì, chỉ có nước mắt là cứ lăn dài.

Đào Nhiên kiểm tra máy khí rung cho bà lão, “Bà ơi, bà có gì khó chịu không ạ?”

Bà Hoàng vẫn chậm chạp lắc đầu, một lát sau mà mở hé mắt ra, “Cô gái, bà không chữa nữa…”

“Bà à.” Đào Nhiên vô thức dùng đôi tay đang đeo găng tay nắm chặt ngón tay của bà Hoàng, “Bà đừng sợ, chúng cháu sẽ luôn bên cạnh bà, virus nó chỉ là một con hổ giấy thôi, bà mạnh thì nó sẽ yếu, chỉ cần bà nghiêm túc phối hợp điều trị, dưỡng cho cơ thể trở nên mạnh mẽ, nhất định có thể khỏe lại, bà à, bà đừng sợ, bà còn có chúng cháu!”

Đào Nhiên cảm thấy ngón tay của bà lão đang chạm vào đầu ngón tay của cô, cô cũng vươn đầu ngón tay ra, móc vào ngón tay của bà Hoàng, bà lão lập tức túm lấy nó không buông, mặc dù chỉ nhẹ nhàng túm lấy một cách yếu đuối nhưng lại là chủ động.

Viền mắt Đào Nhiên ươn ướt, khi con người đang vùng vẫy trong mênh mông vô định cho dù chỉ túm lấy một cọng rơm cũng không muốn buông bỏ đúng không? Cho dù giây phút đó ánh mắt bà Hoàng quả thực như tro tàn…

“Bà à, cháu hát cho bà một điệu hát dân gian nhé?” Cô khẽ cất giọng, “Núi non không đàn tâm có điệu, ai nhận ra đàn của Bác Nha…”

Điệu hát dân gian của địa phương đã từng được nghe bà Lam hát, cô cũng không biết bà Hoàng có thích nghe không, nhưng bà lão dần bình tĩnh lại trong tiếng hát nhẹ nhàng của cô.

“Quen biết cả thiên hạ, hiểu rõ được mấy người…”

Tiếng hát của Đào Nhiên như có như không, Tô Hàn Sơn lại đang hội chẩn với mấy bác sĩ về bệnh nhân giường 12.

Các dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân giường 12 đều đang nổi chuông cảnh báo, nồng độ oxy trong máu giảm nghiêm trọng, đờm nhiều, đặc dính, kết quả hội chẩn cuối cùng là mở khí quản cho giường 12.

Kỹ thuật mở khí quản không khó, nhưng đồ bảo hộ, kính bảo hộ và chiếc mũ chùm đầu nặng nề ảnh hưởng đến thao tác, quan trọng hơn là, giây phút khí quản bị rạch ra sẽ có một lượng lớn chất tiết và khí dung của người bệnh sẽ phun ra, đối với y bác sĩ mà nói, nguy cơ lây nhiễm là rất cao.

“Để tôi.” Tô Hàn Sơn bình tĩnh nói.

Có bác sĩ nhìn anh, điều dưỡng trưởng Mai tựa như đã liệu trước được anh sẽ nói như vậy, mí mắt không động lấy một chút.

Đối với Tô Hàn Sơn mà nói, thủ thuật này anh thuần thục mà nhanh chóng, có sự trợ giúp của bác sĩ khác, chỉ mấy phút thôi đã hoàn thành các bước chính, thuận lợi tách rời tổ chức trước khí quản, rạch mở khí quản, đặt ống canuyn (ống mở khí quản) vào trong lòng khí quản, hơn nữa điều rất may mắn là chất tiết không bắn ra ngoài.

“Chú ý chăm sóc.” Sau khi thủ thuật kết thúc, Tô Hàn Sơn bàn giao cho Mai San.

Đào Nhiên lại một lần nữa gặp Tô Hàn Sơn.

Tô Hàn Sơn cấp cứu xong đi ra liền nhìn thấy một điều dưỡng đang dịch chuyển bình oxy vào trong phòng bệnh giống như ong dọn tổ.

Nói là dịch chuyển cũng không hề quá đáng, một bình oxy nặng 55kg, bản thân cô đã được 55kg chưa? Ở Bắc Nhã cô đã chuyển bình oxy khi nào? Đều là cung cấp oxy tập trung, nhưng ở đây áp lực của trung tâm cung cấp oxy của bệnh viện không đủ, rất nhiều bệnh nhân đang chờ thở oxy!

Lần này Đào Nhiên căn bản không chú ý đến Tô Hàn Sơn.

Cô đã vào buồng bệnh ba tiếng rồi, ngày đầu tiên mặc đồ bảo hộ làm việc, ngột ngạt đến nỗi cực kỳ khó chịu, không nói đến chuyện đồ cồng kềnh không tiện làm việc, bây giờ khắp người cô đều dinh dính mồ hôi, trên mặt không biết vì kính hay khẩu trang, thít chặt đến nỗi đau rát, kính bảo hộ đã phủ đầy sương, cô không nhìn rõ lắm, đương nhiên, điều quan trọng là cô đang tập trung hết tinh thần để cố gắng chuyển chiếc bình oxy này vào phòng bệnh, không quan tâm được những thứ khác.

Bình oxy bỗng nhiên nhẹ đi! Trượt khỏi tay cô!

Ban đầu cô cho rằng mình không ôm chặt làm bình bị đổ, nên sợ hãi vô cùng, kết quả nghe thấy một giọng nói quen thuộc hỏi cô, “Giường nào?”

~Hết chương 31.~

← Chương 30: 2-10  |  Mục lục  |  Chương 32: 2-12 →


Bình Luận

Chia sẻ cùng tôi